Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lâm Vũ Khởi, với mỗi bước chân dồn dập, cảm thấy cơ thể mình như bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Hơi thở nàng gấp gáp, ánh mắt mờ đi bởi một màn sương mị hoặc, đôi môi đỏ mọng như muốn tan chảy, nhưng nàng vẫn cố sức thoát khỏi vòng vây của Lâm Phong. Hắn, kẻ đã ủ mưu hàng ngàn năm, giờ đây không thể che giấu sự đắc ý tột cùng. Tiếng cười man rợ vang vọng, "Ha ha ha ha, từ mấy ngàn năm trước ta đã muốn *** ngươi, hôm nay cuối cùng có thể được toại nguyện!"
Thế nhưng, giữa lúc dục vọng và sự tuyệt vọng giao tranh, một giọng nói lạnh lùng, tựa hồ từ hư không vọng tới, vang lên đầy bất ngờ: "Thật sao?" Lâm Phong giật mình quay đầu, đối diện với một thanh niên xa lạ, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết. Kẻ đột nhập này, với khả năng lơ lửng giữa không trung, rõ ràng là một cường giả Tinh Thần Cảnh! Điều đáng kinh ngạc hơn là tuổi tác của hắn – dưới năm trăm tuổi, một con số khiến Lâm Phong, dù đang bị dục vọng che mờ, cũng phải rợn người. Ngay cả những thiên tài kiệt xuất nhất của Lâm gia, với vô vàn đan dược hỗ trợ, cũng phải hàng vạn năm mới chạm tới cảnh giới này.
Dù choáng váng, dục vọng vẫn thúc đẩy Lâm Phong ra lệnh: "Cút ngay!"
"Không có thói quen này, không biết lăn," Lăng Hàn đáp lời, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt đã rực lên lửa giận. Với tài năng Đan Đạo đế vương, hắn dễ dàng nhận ra không khí nơi đây đang bị bao phủ bởi một loại mị dược tàn độc. Sự khinh thường thủ đoạn hèn hạ này khiến sát khí trong Lăng Hàn bùng nổ. "Ngươi đáng chết!" Hắn nói, tung ra một quyền mang theo Thiên uy, tựa như thiên phạt giáng xuống.
Lâm Phong kinh hãi, cảm giác như trời đất đang trừng phạt mình. Hắn vội vàng giơ tay đỡ, nhưng quyền kình của Lăng Hàn quá mức khủng khiếp, đánh bay hắn ra xa, xương cánh tay gãy vụn. Dù nhanh chóng vận nguyên lực khôi phục tạm thời, Lâm Phong vẫn không khỏi run sợ. Hắn cố gắng dụ dỗ Lăng Hàn bằng Lâm Vũ Khởi, nhưng Lăng Hàn chỉ đáp lại bằng một nụ cười lạnh lùng, "Hóa ra dược lực này lợi hại như vậy, mà ngươi cũng đã hấp thu không ít, dựa theo cái này, ngươi thấy mẫu sẽ lên, không lưu ý đẹp hay xấu, là người hay thú."
Lời nói của Lăng Hàn như một gáo nước lạnh tạt vào Lâm Phong, nhưng chưa kịp hiểu hết ý nghĩa, hắn đã bị Lăng Hàn tước đi hai tinh sức mạnh. Một quyền đối đầu tiếp theo, Lâm Phong bị đánh văng xa hơn, trong khi Lăng Hàn chỉ lùi vài bước. Sự chênh lệch sức mạnh này khiến Lâm Phong hoàn toàn kinh ngạc.
Không chần chừ, Lăng Hàn lao tới. Dưới tác động của Tuế Nguyệt Thiên Thu, mọi đòn tấn công của Lâm Phong đều trở nên vô hiệu. Chỉ trong chốc lát, hắn đã bị Lăng Hàn khống chế. Nhưng thay vì kết liễu, Lăng Hàn lại thúc đẩy dược lực trong cơ thể Lâm Phong phát tác mạnh mẽ hơn. Đôi mắt Lâm Phong đỏ ngầu, tràn ngập khát khao đáng sợ, nhìn chằm chằm Lâm Vũ Khởi. "Đoán mò cái gì, cút!" Lăng Hàn tiện tay ném Lâm Phong xuống núi rừng, phong ấn phần lớn sức mạnh, khiến hắn không thể bay lên. Dược lực bùng phát, Lâm Phong điên cuồng lao vào truy đuổi... dã thú.
Lăng Hàn cười lớn, đây chính là ác giả ác báo. Giết người của Lâm gia tại tổ địa là điều không nên, nhưng để Lâm Phong tự ăn quả đắng của mình mới là sự trừng phạt thích đáng nhất. "Đệ đệ, cho ta!" Lâm Vũ Khởi, với ánh mắt còn chút thanh tỉnh xen lẫn dục vọng cháy bỏng, quấn lấy Lăng Hàn.
"Cho ngươi, tỷ tỷ nhận!" Lâm Vũ Khởi thì thầm, nhưng Lăng Hàn chỉ đáp lại kiên quyết: "Ngươi nhận, nhưng ta không tiếp thu!" Một chưởng khẽ đánh, Lâm Vũ Khởi ngất đi trong vòng tay hắn. Lăng Hàn tức tốc đưa nàng trở về tổ địa Lâm gia, giao phó cho Hàn Tâm Nghiên với vẻ mặt đầy bực dọc: "Uống thuốc mà thôi! Ngươi dẫn nàng vào nhà, giải quyết cho nàng một chút." Hàn Tâm Nghiên há hốc, không biết phải giải quyết thế nào, trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ về "mài gương" truyền thuyết. "Chẳng lẽ còn muốn ta hiến thân?" Lăng Hàn trừng mắt. Hàn Tâm Nghiên đỏ bừng mặt, mắng khẽ một tiếng "Lưu manh!" rồi vội vã đưa Lâm Vũ Khởi vào biệt viện.
Tiếng rên rỉ mê hoặc từ căn phòng vang vọng suốt một ngày một đêm, khiến Lăng Hàn dù ở ngoài canh gác cũng không khỏi dao động tâm trí. "Không tức là sắc, sắc tức là không," hắn lẩm bẩm, cố gắng giữ vững tâm niệm. Khi Lâm Vũ Khởi và Hàn Tâm Nghiên xuất hiện, gương mặt cả hai vẫn còn vương vấn sắc hồng. Hàn Tâm Nghiên ngại ngùng né tránh ánh mắt Lăng Hàn, còn Lâm Vũ Khởi lại ném cho hắn một cái mị nhãn đầy thách thức: "Tiểu Hàn Tử, cơ hội tốt như vậy cũng bỏ qua, ngươi thật là một nam nhân sao?" Nàng cười nói tự nhiên, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là sự bất phục. Lăng Hàn, kẻ đã từ chối nàng khi nàng say thuốc, nay đã trở thành mục tiêu mới của nữ nhân quyến rũ này. "Vì lẽ đó, tỷ tỷ quyết định đời này không để yên cho ngươi!" nàng thì thầm bên tai hắn, khiến Lăng Hàn không khỏi rùng mình.
Sự kiện Lâm Phong bị "trừng phạt" nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vũ Thành. Tin tức về việc hắn "đẩy ngã" tất cả dã thú trong một ngọn núi, không phân biệt giới tính, chỉ cần có "lỗ" đều không thoát khỏi ma chưởng, khiến ai nghe xong cũng rùng mình. Lâm Phong trở thành biểu tượng của sự biến thái, thậm chí tên hắn còn được dùng làm lời thề độc: "Nếu ta vi phạm, buổi tối liền để Lâm Phong tiến vào phòng của ta." Hắn và bốn người Lâm Tuyết Phong buộc phải rời khỏi Thanh Vũ Thành trong nhục nhã.
Ba ngày trôi qua, cuộc thi của các chi mạch Lâm gia để giành suất vào Dược Vương Quật – một bí cảnh cổ xưa chín tầng đồ sộ của Bảo Lâm Các – chính thức bắt đầu. Hàng trăm chi mạch tề tựu, mỗi mạch cử tối đa mười người, nhưng chỉ hai người có thành tích tốt nhất mới được tính điểm quyết định số lượng suất vào bí cảnh.
Lâm Tân, một lão giả Bắc Sa chi mạch đã sống hơn ba mươi triệu năm, chủ trì cuộc thi. Ông tuyên bố bắt đầu bằng việc "kiểm tra cốt linh". Đây là một nghi thức để xác định tuổi thật và tuổi tương đối của các thí sinh, đảm bảo không ai gian lận.
Các thiên tài lần lượt bước lên. Đầu tiên là Lâm Dương, một thiếu niên chỉ mười tám đôi mươi nhưng đã 724 tuổi, tu vi Nhật Nguyệt Cảnh và là Đan Sư cấp tám. Tiếp theo là Lâm Bạt Đao, 1500 tuổi, Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, cũng là Đan Sư cấp tám và được mệnh danh là "Tiểu Cực Đao" với thiên phú võ đạo tứ tinh. Nhưng tâm điểm chú ý đổ dồn vào Lâm Sơ Ảnh, thiên chi kiêu nữ của Bắc Sa chi mạch, mới hai trăm tuổi đã đạt Nhật Nguyệt Cảnh và là Đan Sư cấp tám. Nàng được đồn đại là mang trong mình ký ức của một vị tổ tiên Đan Đạo, sở hữu tri thức uyên thâm. Ngay cả ngoại viện của Thủy Nguyệt chi mạch, Trương Phong, một Đan Sư cấp tám lão luyện với hơn 50 vạn năm kinh nghiệm, cũng không kém cạnh.
Cuối cùng, đến lượt Lăng Hàn. Hắn bước lên trận pháp kiểm tra cốt linh, nhưng trận pháp không hề phản ứng. "Ngươi không nên vận chuyển nguyên lực đối kháng!" một người trách mắng. Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi cảm thấy ta vận chuyển nguyên lực?" Lâm Tân, vị lão giả chủ trì, tiến lại gần. Sau một thoáng kinh ngạc, ông nhận ra Lăng Hàn là một cường giả Tinh Thần Cảnh. "Đây chính là cường giả Tinh Thần Cảnh, tôn trọng một chút!" ông quát lớn người kia. Trận pháp được kích hoạt lại, nhưng vẫn không thể đọc được cốt linh của Lăng Hàn. Lâm Tân bàng hoàng, nhận ra thể phách của Lăng Hàn cường đại đến mức tự động chống lại trận pháp, tựa như một tấm khiên nguyên lực vô hình.
"Không cần kiểm tra, lão phu có thể bảo đảm, tuổi tác của người này... dưới năm trăm tuổi!" Lâm Tân tuyên bố, khiến cả trường thi nổ tung. Tinh Thần Cảnh dưới năm trăm tuổi! Con số này vượt xa mọi tưởng tượng, mọi định luật về tu luyện. Một yêu nghiệt chân chính đã xuất hiện! Nếu hắn còn tham gia thi Đan Đạo, thì tài năng của hắn phải đạt đến mức nào?
Lăng Hàn trở về vị trí, thu hút mọi ánh nhìn, đặc biệt là từ các mỹ nữ. Ngay cả Lâm Sơ Ảnh, người luôn kiêu ngạo, cũng không khỏi phóng ra những tia nhìn đầy hứng thú.
"Tiếp đó, bắt đầu tỷ thí trận thứ nhất, phân biệt dược liệu!" Lâm Tân tuyên bố. Các thí sinh được tách ra, mỗi người trước mặt là một bao tải chứa đầy dược liệu, được phong ấn bằng thần văn. Khi ngọn nến được đốt lên, mọi người đồng loạt mở bao tải, đổ dược liệu ra và bắt đầu phân loại, ghi tên.
Cả trường thi chìm trong im lặng, chỉ có tiếng sột soạt của dược liệu. Các trưởng bối theo dõi sát sao. Lâm Dương đã phân biệt hơn một trăm ngàn loại. Lâm Bạt Đao cũng không kém. Nhưng Lâm Sơ Ảnh mới là người nổi bật nhất, gần như đạt mười chín vạn loại. Trương Phong, với kinh nghiệm dày dặn, cũng đạt thành tích ngang ngửa Sơ Ảnh.
Rồi một tiếng kinh ngạc vang lên: "Ồ, xem tiểu tử kia!" Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Lăng Hàn. Trước mặt hắn, đống dược liệu đã được phân loại chất cao như núi, ước chừng ít nhất hai mươi vạn cây. Tốc độ của hắn nhanh hơn cả Lâm Sơ Ảnh, khiến các lão giả không thể tin nổi. Liệu hắn có đang làm bừa, hay khả năng giám định dược liệu của hắn thực sự khủng khiếp?
Lăng Hàn vẫn giữ tốc độ như bay, thần thức tinh xảo giúp hắn đồng thời phân biệt hàng trăm loại dược liệu và ghi tên chúng. Trong mắt hắn, chỉ có "nhận biết" hoặc "không nhận biết", không có khái niệm "quen quen" hay "không chắc chắn". Khi ngọn nến cháy được hai phần ba, Lăng Hàn dừng lại. Hắn đã phân biệt gần ba mươi sáu vạn loại dược liệu mà hắn biết, trong khi một đống tương tự là những loại hắn chưa từng gặp. "Ta kết thúc công việc, đến nghiệm thu đi," hắn tuyên bố. Lời nói này khiến những người còn đang vật lộn với dược liệu gần như té ngửa.
Các lão giả kiểm tra thành tích của Lăng Hàn. Hơn mười người cùng lúc kiểm nghiệm ba mươi sáu vạn loại dược liệu, nhưng kết quả khiến họ kinh hoàng: không một sai sót! Không một sai sót nào! Lão giả kinh ngạc nhìn nhau. Lăng Hàn kết thúc sớm, tuổi chưa đến năm trăm. Nếu cho hắn thêm thời gian, hắn có thể phân biệt được bao nhiêu? Năm mươi vạn? Sáu mươi vạn? Bảy mươi vạn? Một quái vật thực sự!
Ngọn nến cháy hết, cuộc thi kết thúc. Lâm Tân công bố kết quả. Lâm Sơ Ảnh đứng đầu với bốn mươi bảy vạn loại, chỉ sai mười chín. Trương Phong thứ hai với ba mươi tám vạn loại, sai 297. "Người thứ ba là... Lăng Hàn, tổng cộng giám định ba mươi sáu vạn loại dược liệu, không một sai lầm." Cả trường thi lại một lần nữa bùng nổ. Không một sai lầm! Lại còn kết thúc sớm một phần ba thời gian! Lâm Sơ Ảnh không khỏi thu lại vẻ kiêu ngạo, ánh mắt nhìn Lăng Hàn đầy phức tạp.
Vòng thi thứ hai, phân biệt dược liệu hỗn hợp, Lăng Hàn vẫn là người nhanh nhất, nhưng vì có nhiều loại dược liệu hắn không biết nên độ chính xác không tuyệt đối, nhưng vẫn nằm trong top 10. Vòng thứ ba, ghép lại dược liệu, Lăng Hàn xếp thứ tám. Lâm Sơ Ảnh vẫn giữ vững vị trí dẫn đầu cả ba vòng. Nhưng Lâm Vũ Khởi vẫn đầy tự tin, bởi vì vòng thứ tư mới là vòng quyết định, chiếm tới năm phần mười tổng số điểm...