Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 263

Chương 263: Long Thần Giao Tranh

Cập nhật: 28/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1311 đến 1315 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc những đấu tranh nội tâm và ngoại cảnh của Lăng Hàn, từ việc khéo léo xử lý mối quan hệ phức tạp với Thiên Phượng Thần Nữ và Chu Lệ Vân, đến quyết tâm dấn thân vào chiến trường khốc liệt của hai giới. Tác giả tài tình phơi bày sự đố kỵ và phản bội trong tình bạn, đồng thời nâng tầm kịch tính khi giới thiệu một đối thủ xứng tầm từ Minh Giới. Sự tự tin tuyệt đối của nhân vật chính được thể hiện rõ nét qua từng pha đối đầu, hứa hẹn những diễn biến gay cấn hơn trong hành trình tu luyện.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn, một kẻ đa tình nhưng cũng đầy mưu lược, không khỏi thầm tán thưởng sự "anh minh" của chính mình. Nếu Thiên Phượng Thần Nữ biết được sự tồn tại của Lưu Vũ Đồng và những hồng nhan tri kỷ khác, e rằng một cơn bão lớn sẽ ập đến. Hắn quyết định sẽ từ từ tiết lộ, tránh lặp lại "kiếp trước" bị nữ nhân bạo lực này chèn ép. Chờ đến khi cảnh giới vượt trội, nàng có giận dỗi, hắn sẽ "thu phục" nàng trên giường, xem nàng còn dám không phục!

Thiên Phượng Thần Nữ khẽ rùng mình trước nụ cười "quái dị" của Lăng Hàn. Nàng ở lại rất lâu, chia sẻ những bí mật mà Lăng Hàn chỉ có thể thổ lộ khi tuyệt đối riêng tư, dù Hắc Tháp vẫn là một bí ẩn chưa được hé lộ. Vì quân đội chú trọng tập thể, công huân tích lũy chậm chạp, Lăng Hàn biết nàng phải chờ "xuất ngũ" mới có thể đường hoàng về bên mình.

Khi Thiên Phượng Thần Nữ trở về doanh trại, Chu Lệ Vân đã sốt sắng chờ đợi. Nàng hỏi han với vẻ ngây thơ của một thiếu nữ đang yêu, khiến Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi chột dạ. Làm sao nàng có thể nói rằng Lăng Hàn chính là người nàng đã định từ vạn năm trước, và giờ đây, từ một người bạn thân đưa thư tình, nàng lại tìm thấy phu quân của mình?

"Cái này..." Thiên Phượng Thần Nữ ấp úng.

Chu Lệ Vân biến sắc, chất vấn: "Ngươi rốt cuộc có đưa thư cho Lăng đại sư không?"

"Vân tỷ, hắn không hợp với tỷ đâu, quên hắn đi!" Thiên Phượng Thần Nữ khuyên nhủ.

Chu Lệ Vân im lặng, nhìn chằm chằm nàng một hồi, rồi thốt lên: "Ngươi sẽ không phải... thích hắn chứ?"

Câu nói ấy không sai, chỉ là tình cảm đó đã nảy nở từ mười ngàn năm trước rồi. Thiên Phượng Thần Nữ không thể giải thích, chỉ im lặng.

"Tốt! Ngươi cái Thiên Phượng nữ!" Chu Lệ Vân giận dữ, chỉ vào nàng mắng mỏ: "Ngươi tiện nhân này, ta coi ngươi như tỷ muội, ngươi lại báo đáp ta như vậy! Ngay cả nam nhân của tỷ muội mình cũng cướp, ngươi sao không chết đi!"

Thiên Phượng Thần Nữ cũng lộ vẻ tức giận: "Trước tiên không nói ta có nhúng tay hay không, ngươi nghĩ, Lăng Hàn nhất định sẽ yêu thích ngươi?"

"Tại sao không?" Chu Lệ Vân lớn tiếng: "Ta là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, hắn chỉ là Đan Sư cấp bốn cấp năm, nói thật, kỳ thực là hắn trèo cao ta! Ta cũng không ghét bỏ, hắn có gì phải bất mãn?"

Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi thầm nghĩ: "Bác gái, ngươi cũng thật tự luyến!" Nàng giờ đã biết Lăng Hàn là Đan Sư cấp tám thật sự, Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn chẳng là gì trước mặt hắn. "Ngươi một không sắc đẹp, hai tuổi quá cao, ba địa vị kém một bậc, có tư cách gì nói Lăng Hàn trèo cao?" Chút hổ thẹn ban đầu dành cho Chu Lệ Vân bỗng tan biến. Nàng không nợ đối phương bất cứ điều gì.

"Tiện nhân, chúng ta từ nay một đao cắt đứt!" Chu Lệ Vân hất tay bỏ đi. Thiên Phượng Thần Nữ chỉ biết lắc đầu, tình bạn duy nhất trong quân doanh tan vỡ dễ dàng đến vậy.

Chu Lệ Vân không hề từ bỏ. Nàng lập tức đi tìm Lăng Hàn. Nếu Thiên Phượng Thần Nữ không truyền đạt tâm ý, nàng sẽ tự mình ra trận. Nhưng Lăng Hàn làm sao có hứng thú với nàng? Ngay cả Lâm Vũ Viên kiều diễm cũng không khiến hắn động lòng, huống chi là một người phụ nữ không sắc đẹp, tuổi tác đã cao, và hoàn toàn xa lạ như nàng?

Khi Lăng Hàn kiên quyết từ chối một cách khách khí, sắc mặt Chu Lệ Vân tái xanh. Nàng trở về doanh trướng, mặt lạnh như băng, hằn học nói: "Thiên Phượng nữ, nguyên bản thấy ngươi dung mạo xinh đẹp, có thể đáp lên đại nhân vật gì, mới cùng ngươi kết giao, không ngờ ngươi lại cướp nam nhân ta vừa ý!" Nàng cười khẩy: "Hừ, nếu Tạ gia đang tìm ngươi, vậy ta liền giúp bọn họ một tay!"

"Còn có cái tên xú nam nhân kia! Nói dễ nghe cái gì mà đã có người yêu, chúng ta không thích hợp! Phì, không phải vì tiện nhân kia dễ nhìn hơn ta sao?" Nàng nghiến răng: "Ngươi dám làm nhục ta như thế, hừ, chờ người của Tạ gia tới, liền làm thịt ngươi luôn! Chỉ là Đan Sư cấp bốn cấp năm, cũng dám hung hăng như thế!"

Nàng thả ra một con chim ruồi nhỏ bé, nhanh như chớp, mang theo tin tức đến tai Tạ gia. Nàng là Nhật Nguyệt Cảnh lâu năm, có thể xuất ngũ nhiều lần nhưng vẫn ở lại Tử Nguyệt Quân để tích lũy công huân đổi đan dược, thần khí. Nàng đã từ tiểu cực vị lên đại viên mãn nhờ đó, và cũng xây dựng được mạng lưới quan hệ rộng khắp. Chỉ trong hai tháng, người của Tạ gia sẽ xuất hiện. "Chờ xem kịch vui đi!"

Trong khi đó, nhờ Lăng Hàn "mua chuộc" lòng người bằng các khoản cống hiến, danh tiếng của Thiên Phượng Thần Nữ trong Tử Nguyệt Quân tăng vọt. Mọi người đều nghĩ Lăng Hàn làm vậy là để theo đuổi nàng, và nhờ họ làm thuyết khách.

Mấy ngày sau, Tử Nguyệt Quân lại giao tranh với sinh linh Minh Giới, và đều giành chiến thắng nhờ Lôi Bạo Đan của Lăng Hàn. Sức chiến đấu toàn quân tăng lên một tinh là điều cực kỳ đáng sợ.

Tuy nhiên, những chiến thắng liên tiếp đã chọc giận Minh Giới. Một đội quân hùng mạnh hơn, gồm năm mươi Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, được phái đến. Tử Nguyệt Quân không dám đối đầu, lập tức rút lui. Mục tiêu của họ là tiêu diệt địch và tìm Giới Linh Thạch, nhưng Giới Linh Thạch vẫn bặt vô âm tín. Đã thu hút sự chú ý của cường giả, đội quân tóc dài quyết định về doanh trại một thời gian.

Lăng Hàn không có ý định trở về cùng họ. Hắn không thuộc Tử Nguyệt Quân, và với Hắc Tháp có thể ẩn thân, chiến trường hai giới không quá nguy hiểm với hắn. Hắn muốn giết nhiều sinh linh Minh Giới hơn để tích lũy công huân, đổi lấy Thần Thiết, và nếu may mắn tìm được Giới Linh Thạch thì càng tốt. Nâng cấp Tiên Ma Kiếm là ưu tiên hàng đầu, chỉ sau việc tăng cường thực lực bản thân.

Hắn quyết định thâm nhập sâu hơn vào chiến trường. Lão nhân sâm và con thỏ đều ủng hộ, thậm chí còn mong Lăng Hàn "hành hung" cường giả Minh Giới để "trả thù" cho họ.

Thông thường, chiến trường này chỉ có võ giả Sơn Hà Cảnh và Nhật Nguyệt Cảnh. Tinh Thần Cảnh hiếm khi xuất hiện, bởi sự xuất hiện của họ đồng nghĩa với chiến tranh leo thang. Cường giả hai giới không dám tùy tiện xâm nhập lãnh địa đối phương vì quy tắc thiên địa khác biệt sẽ làm suy yếu sức chiến đấu. Cảnh giới càng cao, áp chế càng lớn. Nhưng Lăng Hàn thì khác. Hắn vốn lấy lực lượng làm gốc, cảnh giới còn thấp nên ít bị áp chế. Hơn nữa, hắn đã luyện hóa một phần tinh nguyên của Ma Chủ, nên khi vận chuyển ma khí, hắn sẽ không bị thiên địa Minh Giới áp chế. Đây là một lợi thế cực lớn.

Lăng Hàn lang thang trong chiến trường hai giới, thích nghi với sự biến đổi của quy tắc, cố gắng hòa mình vào cả hai. Mười mấy ngày sau, hắn hoàn toàn thích nghi, tự do như cá gặp nước, duy trì 100% sức chiến đấu, trong khi kẻ địch đều bị áp chế.

Tuy nhiên, mười mấy ngày trôi qua mà không tìm thấy một khối Giới Linh Thạch nào khiến lão nhân sâm và con thỏ bất mãn. "Quá keo kiệt!" Lão nhân sâm than vãn, lau mồ hôi trên trán. "Sớm biết không bằng quay lại xem mấy muội tử kia thay quần áo!" "Ngay cả tiểu tử Minh Giới kia cũng không thấy!" Con thỏ tức giận, mắt đỏ ngầu phóng ra hàn quang.

Lăng Hàn ngồi xuống, định ăn chút gì đó. Ngay cả ở nơi hiểm nguy này, hắn vẫn không bỏ được thói quen hảo ăn. Hắn nhóm lửa, cho thịt yêu thú vào nồi, thêm thần dược đại bổ, mùi thơm nhanh chóng lan tỏa. Hắn chợt cảm thán, ở đây không thể săn giết yêu thú, ăn một miếng là ít đi một miếng, sau này làm sao đây?

"Thêm cái trứng nữa, nghe nói trứng rất bổ." Con thỏ nâng một quả trứng định ném vào nồi.

"Sâm gia yêu thích!" Lão nhân sâm vội vàng xua tay. "Sâm gia lúc chưa thành đạo suýt bị lão ưng, con thỏ làm thịt, giờ muốn báo thù!" Hắn gào thét.

"Có tin Thỏ Gia ăn ngươi không?" Con thỏ hung tợn nói, lão nhân sâm lại trêu chọc.

Lăng Hàn vung một quyền ngăn con thỏ bỏ trứng vào nồi. Con thỏ kêu thảm thiết, làm lão nhân sâm cười đắc ý. Canh thịt đại bổ nhanh chóng được nấu xong. Ba "người" vội vàng ăn. Lão nhân sâm vốn ít ăn, giờ cũng thành kẻ háu ăn, khẩu vị cực kỳ lớn.

"Tiểu tử, đây là trứng gì, thật giống như rất ghê gớm?" Con thỏ nhắm quả trứng đạp một cước, muốn ăn trứng không công.

"Trứng chim." Lăng Hàn trả lời, giấu quả trứng ra sau lưng, sợ bị con thỏ đạp vỡ.

"Chim tốt hay chim xấu?" Lão nhân sâm cố ý gây sự, biết con thỏ ghét nhất loài chim.

"Ta sát, sắc mặt con thỏ trở nên khó coi."

Lăng Hàn vừa định nói chuyện, nhưng trong lòng chợt rùng mình: "Có kẻ địch!" Con thỏ và lão nhân sâm vội vàng làm tư thế chui xuống đất, không chút khách khí ném cái nồi cho Lăng Hàn. Có việc đương nhiên là người cao chống.

Lăng Hàn thầm nói, mắt nhìn về gò núi cách đó không xa. Một thân ảnh thon dài xuất hiện, hai tay chắp sau lưng, tay áo nhẹ nhàng bay trong gió.

Sinh linh Minh Giới! Vừa nhìn đã nhận ra, khí tức hoàn toàn khác biệt, âm u, tà ác, một trời một vực. Nhưng điều khiến Lăng Hàn kinh ngạc là, ngoài khí tức, người này hoàn toàn không khác Nhân tộc. Dáng vẻ chừng hai mươi tuổi, phong thần tuấn lãng, một siêu cấp mỹ nam tử.

"Là hắn!" Con thỏ và lão nhân sâm đồng thời chỉ vào người kia. "Tiểu Hàn tử, chính là tên khốn kiếp này!"

Người trẻ tuổi Minh Giới này nhảy vọt một cái, đáp xuống cách Lăng Hàn mười trượng. Hắn tản ra khí tức mạnh mẽ, rõ ràng cũng là Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng lại mang đến cho Lăng Hàn một cảm giác khác biệt. Thần giới là lực lượng Sáng Thế, Minh Giới là lực lượng Diệt Thế, hai loại quy tắc thiên địa đối lập.

"Tránh ra!" Người trẻ tuổi thấp giọng quát mắng. "Ngươi không có tư cách chết dưới tay ta."

"Cũng thật kiêu ngạo nha!" Lăng Hàn cười ha ha: "Nói không chừng ngươi có tư cách chết dưới tay ta a!"

Ánh mắt người trẻ tuổi lóe lên, oanh, hai đám Minh Hỏa bùng cháy trong mắt, tràn ngập uy hiếp đáng sợ, như có thể hòa tan Thần Thiết cao cấp nhất. Lăng Hàn chiến ý dâng trào, đây là một vị Vương giả, Minh Giới Vương giả. Đối thủ không tệ.

"Ta chính là Hắc Long tộc Vương Tử Ngao Tử Vân, ngươi là người phương nào?" Ngao Tử Vân lạnh nhạt nói, phía sau hắn dựng lên một hư ảnh Chân Long màu đen, giương nanh múa vuốt, tỏa ra lực áp bách mạnh mẽ.

Quái lạ! Lăng Hàn thầm nghĩ, Minh Giới cũng có Long tộc, hơn nữa còn họ Ngao? Sao giống với Long tộc Thần giới là cùng một nhà? Nhưng hai giới đối lập, chẳng lẽ còn có khả năng thông gia sao?

Lăng Hàn cười nhạt: "Tại hạ Lăng Hàn!"

"Ngươi có thể ngăn ta ba chiêu không chết, ta tạm tha ngươi một mạng." Ngao Tử Vân lạnh lùng nói.

Lăng Hàn không khỏi cười lớn, trong thế giới này, người cùng cấp có thể ba chiêu giết chết hắn là không tồn tại. Ngao Tử Vân này cũng chỉ là tiểu cực vị, khí tức hơi mạnh hơn Lăng Hàn một chút, có lẽ là hậu kỳ hoặc đỉnh cao.

"Ngươi rất tự tin, giẫm thiên tài như vậy thú vị." Lăng Hàn nói.

Ngao Tử Vân lạnh lùng: "Hừ, coi như ba chiêu không chết, ta cũng phải giáo huấn ngươi!" Hắn bị Lăng Hàn chọc tức. Hắn ra tay, một chưởng vỗ ra, một cái vuốt rồng to lớn màu đen từ trên trời giáng xuống, chụp về phía Lăng Hàn, ong ong ong, từng đạo thần văn hiện lên, đan dệt thành quang diễm màu đen đáng sợ. Hắc Long am hiểu dịch hỏa, đây chính là Thần diễm vô thượng, không gì không thiêu cháy.

Lăng Hàn hơi kinh ngạc, đây chính là hậu duệ của Chân Long sao? Mạnh, xác thực rất mạnh! Hắn có cảm giác, nếu mặc cho đối phương đốt luyện, ngay cả thể phách của hắn cũng sẽ bị luyện đi, dù phải mất thời gian dài. Quả nhiên không thể coi thường người trong thiên hạ!

Trong nháy mắt, Lăng Hàn triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, xèo xèo xèo, Kiếm Khí ngang dọc, quét tới vuốt rồng kia. Phốc phốc phốc phốc, Kiếm Khí cuồng quét, vuốt rồng cấp tốc xuất hiện vết rạn nứt, rồi phá nát, cuối cùng bị cắt nát tan.

Ngao Tử Vân hơi kinh ngạc: "Không ngờ ngươi thật có chút bản lĩnh!"

"Ha ha, không chút bản lãnh cũng không dám tới nơi này lăn lộn." Lăng Hàn lạnh nhạt nói.

Ngao Tử Vân bừng tỉnh: "Ngươi cũng là tới tham gia thiên kiêu hội của hai giới?"

"Thiên kiêu hội của hai giới?" Lăng Hàn thầm nhẩm, nhưng mặt không đổi sắc: "Các hạ cũng vậy?"

"Phí lời, nếu ta không có tư cách, còn ai có đủ tư cách?" Ngao Tử Vân ngạo nghễ nói.

"Quên nói cho ngươi, ta khá ghét người ngạo mạn như ngươi." Lăng Hàn nói.

"Vậy thì như thế nào?" Ngao Tử Vân cười gằn. "Liền trước để cho ta thử xem, ngươi có tư cách tham gia hay không!" Hắn lại ra tay, công tới Lăng Hàn, vẫn một chưởng ấn xuống, hóa thành vuốt rồng, nhưng lần này, toàn bộ vuốt rồng đều quấn quanh hắc diễm, như quái vật do thiên địa sinh dưỡng, muốn hủy diệt thế giới này.

Lăng Hàn vận một hơi, đột nhiên thổi ra. Hô, cuồng phong gào thét, thổi qua vuốt rồng kia. Nhất thời, lửa nóng hừng hực bị thổi tắt, chỉ còn lại một vuốt rồng trọc lốc còn rơi xuống, nhưng uy lực giảm mạnh, không thể tạo thành uy hiếp nữa.

Khóe miệng Ngao Tử Vân không khỏi co giật, "Ngươi cố ý a? Còn nói ta cuồng, ngươi thổi một hơi diệt Thần diễm của ta, không phải càng cuồng sao?" Nhưng tiểu tử này thật không thể khinh thường, hắc diễm kia là thiên phú thần thông của hắn, lại thêm hắn dung hợp quy tắc thiên địa, làm sao cũng không phải một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị có thể chặn. Hắn đã dùng hắc diễm giết chết rất nhiều võ giả Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị của Thần giới. Cùng cấp gặp đối thủ, điều này nói rõ cái gì? Đối phương cũng là một vị Vương giả!

Ngao Tử Vân dâng lên một luồng tín niệm tất thắng. Tu vi của hắn cao hơn Lăng Hàn, là tiểu cực vị đỉnh cao. Nếu không thể nhanh chóng trấn áp đối thủ, chẳng phải nói không bằng đối phương sao? "Hừ, trong Thần giới, chẳng lẽ còn có thiên tài có thể sánh vai với bản vương tử?" Hắn cười lạnh, vọt người giết ra ngoài. Lần này hắn thật sự quyết tâm, một Hắc Long nộ đằng ở sau người hắn, để khí thế của hắn cất cao vô hạn. Oanh, hắn kéo một mảnh hắc vân thiêu đốt lại đây, chỗ đi qua, đại địa bị đốt khô nứt, đất đá hóa thành hư vô.

Lăng Hàn không sợ, triển khai Trích Tinh Bộ, nghênh tiếp về đối phương, một quyền vung ra, mang theo khí phách vô thượng, "Ta quản ngươi là Long hay trùng, ở trước mặt ta cũng chỉ có bị trấn áp." Oành oành oành oành! Hai người đấu, hai nắm đấm không ngừng va chạm, mỗi một lần va chạm đều để thiên địa thất sắc.

Rõ ràng đều chỉ là Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, nhưng uy thế hầu như khiến người ta hoài nghi là hai vị đại năng Tinh Thần Cảnh liều chết.

"Tiểu Hàn tử, thêm ít lực lượng, đánh nát tiểu tử này, ngày hôm nay liền ăn Long cốt nướng!" "Sâm gia đã khát khao khó nhịn, muốn uống máu tươi của sinh linh Minh Giới." Con thỏ và lão nhân sâm ở một bên trợ uy cho Lăng Hàn, nhưng lời nói lại rất tổn hại.

Ngao Tử Vân vừa giận vừa sợ. Hắn là cường giả, tai nghe bát phương, sao có thể không nghe thấy lời của hai kẻ kia? Lại còn nói muốn ăn Long cốt, đám gia hỏa này thực sự đáng ghét. Nhưng thực lực của Lăng Hàn cũng làm hắn khiếp sợ. Trong chiến trường hai giới, quy tắc hỗn loạn làm suy yếu sức chiến đấu. Nhưng sự suy yếu này là hai chiều, hơn nữa, nơi đây vẫn là quy tắc Minh Giới mạnh hơn một chút, về lý thuyết, hắn suy yếu ít hơn Lăng Hàn. Nhưng hai người lại chỉ liều hòa nhau! Hắn rõ ràng cao hơn đối phương hai tiểu cảnh giới nhỏ, áp chế hai tinh lực lượng, lại còn chiếm lợi thế địa lý, mà vẫn hòa nhau, vậy nếu ở nơi hai giới cân bằng, hắn chẳng phải sẽ bại sao? Hắn không biết Lăng Hàn nắm giữ ma nguyên, thích ứng quy tắc hai giới, căn bản không bị suy yếu. Nhưng vì không biết, hắn không khỏi kiêng kỵ Lăng Hàn mãnh liệt. Tại sao sinh linh Thần giới này yêu nghiệt như vậy, lại có thể kém hai tinh lực lượng mà vẫn chiến hòa với mình? Hắn cũng là thiên tài tu Sơn Hà Cảnh đến cực hạn chân chính.

"Có chút mạnh, nhưng còn chưa đủ!" Ngao Tử Vân không dễ dàng từ bỏ, hét dài một tiếng, hắn không chỉ đấu lực lượng, mà còn sử dụng bí pháp, điên cuồng tăng sức chiến đấu. Lăng Hàn gặp chiêu phá chiêu, lấy chỉ làm kiếm, triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, Kiếm Khí bay lượn, vừa nhanh vừa độc. Ngươi mạnh ta cũng mạnh, song phương vẫn khó phân thắng bại.

Đừng nói Ngao Tử Vân khiếp sợ, Lăng Hàn cũng âm thầm cảm khái, thời nay quả nhiên thiên tài vô số, đây chỉ là một đường nối của hai giới, mà trong Thần giới, đường nối như vậy đếm không xuể. Tùy tiện ở một chiến trường hai giới liền có thể gặp phải thiên tài như vậy, vậy toàn bộ Minh Giới lại có bao nhiêu? Thế nhưng, đánh nhau cùng cấp, hắn mới là vô địch! Lăng Hàn tràn đầy tự tin, bởi vì hắn mạnh nhất là thần hồn và thể phách, hiện tại vẫn chưa sử dụng hết sức mạnh. Bất Diệt Thiên Kinh ở Tiên Vực hẳn là bí thuật chí cao, hắn được Hắc Tháp mạnh mẽ rót vào mới từ từ thông hiểu đạo lý, tuyệt không tin Thần giới có bí pháp ngang hàng.

"Long uy!" Ngao Tử Vân khẽ quát một tiếng, vù, hư ảnh Hắc Long phía sau hắn nhất thời tỏa ra một luồng uy thế đáng sợ, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị cũng có thể sinh ra hàn ý, từ đó sức chiến đấu xuống thấp. Chân Long, là một loại sinh linh đáng sợ. Trong truyền thuyết, đây là nhi tử của Thiên đạo, sinh ra liền mạnh mẽ, thành niên chính là tồn tại Sáng Thế Cảnh. Điều này đủ khiến hết thảy sinh linh ước ao chết, căn bản không cần tu luyện, ăn uống ngủ nghỉ, tự nhiên liền thành Sáng Thế Cảnh. Nhưng được thiên địa ân sủng cũng chỉ giới hạn ở Chân Long có huyết mạch tinh khiết, một khi huyết mạch mỏng manh, liền không thể nhẹ nhàng bước vào Sáng Thế Cảnh như vậy. Thậm chí, cuối cùng không khác sinh linh bình thường, chỉ nắm giữ một chút năng lực đặc biệt mà thôi, ví như Long uy. Chân Long phát uy, thiên địa thất sắc!

Huyết mạch của Ngao Tử Vân đương nhiên xa xa vô duyên với hai chữ "tinh khiết". Muốn xung kích Sáng Thế Cảnh cũng chỉ có dựa vào bản thân nỗ lực và tạo hóa, huyết mạch không có tác dụng gì. Đương nhiên, nếu hắn đạt đến Sáng Thế Cảnh, huyết mạch sẽ hoàn toàn hóa thành Chân Long, lại cưới một Chân Long khác, vậy sinh ra đời sau có khả năng rất lớn kế thừa huyết mạch như vậy, nằm ngủ cũng có thể tiến vào Sáng Thế Cảnh. Hiện tại Long uy của Ngao Tử Vân đương nhiên không thể so với Chân Long, dù sao giới hạn ở cảnh giới, nhưng huyết mạch phát uy, vẫn rất đáng sợ, dù cho là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị bị hắn nhằm vào, thực lực cũng phải sụt giá một hai tinh. Thượng Cổ Thần thú, người nào không phải trâu bò hò hét, mà Chân Long càng là đứng đầu trong Thần thú, chỉ có Chân Phượng mới có thể sánh ngang, Long uy xung kích, hóa thành thực chất, bao phủ phạm vi mười dặm. Nói cách khác, trong mười dặm, thực lực của hết thảy sinh linh đều rơi xuống một hai tinh.

"Ở dưới Long uy của bản vương tử, còn có tư cách ngươi làm càn?" Ngao Tử Vân cười gằn, có thể ép hắn vận dụng Long uy, tiểu tử Thần giới này cũng coi như không kém. Vù, Long uy kéo tới, phảng phất có một con Chân Long ở trong thức hải của Lăng Hàn rít gào, dọa hắn kinh sợ.

Long uy? Lăng Hàn làm như chưa phát hiện, đùa giỡn, hắn là người nắm giữ Thiên uy, lùi một bước mà nói, trước hắn còn luyện hóa Ma Chủ tinh nguyên. Ma Chủ là nhân vật cấp bậc nào? Sáng Thế Cảnh! Đều là Sáng Thế Cảnh, ai sợ ai? Lại nói, thực lực của Ngao Tử Vân còn không đạt tới cấp độ của Chân Long. Thế này cũng muốn uy hiếp hắn?

"Cái gì!" Thấy Lăng Hàn vẫn đứng ngạo nghễ như núi, Ngao Tử Vân không khỏi thay đổi sắc mặt, điều này quá khó tin, người này lại không bị Long uy của hắn ảnh hưởng? Hắn từng thử, chí ít người trên hắn hai cảnh giới nhỏ mới có thể hoàn toàn miễn dịch Long uy của hắn, hoặc là đồng dạng nắm giữ huyết mạch của Thượng Cổ Thần thú, tỷ như Chân Phượng, tỷ như Huyền Quy. Lẽ nào người trẻ tuổi Thần giới này cũng là hậu duệ của Thần thú? Lần này... hắn thật gặp phải đối thủ!

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Yên tâm, yên tâm, ta không phải hậu duệ Thần thú, huyết mạch của ta cực kỳ sạch sẽ, không phải là súc sinh!"

"Tiểu Hàn tử, ngươi mắng ai đó! Ngươi nói ai súc sinh?" Con thỏ trước tiên không vui, ở phía xa hét lớn.

Sắc mặt Ngao Tử Vân cũng khó coi, Chân Long huyết mạch là kiêu ngạo của hắn, nhưng trong mắt Lăng Hàn, cái này lại rơi xuống cấp độ "súc sinh"? Hắn không thể nhẫn nhịn! "Vậy để cho bản vương tử mở mang kiến thức một chút, ngươi so với súc sinh mạnh hơn nơi nào!" Hắn rống to, từng mảng hắc vân từ trong cơ thể hắn dâng trào ra, như muốn đốt trời.

"Như ngươi mong muốn!" Lăng Hàn dật động Thiên uy, oanh, trong nháy mắt liền đánh tan Long uy bốn phía. Chân Long trâu bò, nhưng không phải do thiên địa thai nghén ra sao? Có thể so sánh với thiên địa sao? Thiên uy, mới là uy thế mạnh nhất thế gian! Chí ít ở Thần giới là như vậy.

"Cái gì!" Ngao Tử Vân biến sắc, hắn phát hiện lực lượng của mình hạ xuống một tinh. Chuyện này quả thật khôi hài, hắn phát động Long uy vốn là để hạ thấp thực lực của đối thủ, nhưng tuyệt đối không ngờ, lại bị Lăng Hàn ảnh hưởng, tước đi một tinh lực lượng. Hắn dâng lên một luồng cảm giác run rẩy, đối phương rõ ràng chỉ là một người, tại sao mang đến cho hắn cảm giác như Thiên Thần vậy, ở trước mặt của đối phương, hắn không phải Chân Long gì, rõ ràng chỉ là một con giun nhỏ.

"Tiểu xà, hiện tại biết lợi hại chưa?" Con thỏ ở phía xa kêu lên, so sánh với đó, hắn tự nhiên càng thêm khó chịu Ngao Tử Vân.

Ngao Tử Vân mạnh mẽ tăng lên chiến ý, nhưng làm sao cũng không thể khôi phục lực lượng, bị Thiên uy áp chế gắt gao. Hắn cắn răng, ít đi một tinh lực lượng liền ít đi một tinh lực lượng, lực lượng chỉ là một bộ phận của sức chiến đấu, không phải toàn bộ. Hắn lấy ra một cây trường thương, nhìn kỹ, thân thương là xương sống lưng của một con rồng làm thành, có sát khí bốc lên, chống lại một bộ phận Thiên uy.

Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc, cây Long cốt này lại có thể đối kháng Thiên uy, thật không đơn giản. Hắn cười nói: "Đây là Long cốt tổ tông nào của ngươi, lại bị ngươi lấy ra làm thành binh khí, không sợ lão tổ tông chết không nhắm mắt sao?"

"Hừ, người của Ngao Gia ta, đời đời kiếp kiếp chết rồi, Long cốt đều sẽ chế thành binh khí, tạo phúc cho con cháu đời sau, ngay cả bản vương tử cũng không ngoại lệ!" Ngao Tử Vân lạnh lùng nói. "Vì vậy, không nên dùng phương pháp này đả kích chiến ý của bản vương tử."

Lăng Hàn cười to nói: "Ngươi đánh giá mình quá cao, giẫm nhân vật như ngươi, ta còn không cần dùng kế công tâm!"

"Vậy ngươi đến thử xem Ám Diệt Hắc Long Thương của ta!" Ngao Tử Vân vung thương, giết tới Lăng Hàn. Cây thương này thực không đơn giản, Long uy dật đãng, thật giống như có một Lão Long ở thời kỳ thượng cổ sống lại, chặn đánh trời cao, dẹp yên Cửu U.

Vù, Tiên Ma Kiếm ra. Liều Thần khí, lẽ nào hắn còn sợ? Tiên Ma Kiếm vừa ra, nhất thời Thần uy bắn ra vô tận, đây chính là Tiên Kim tương lai a! Dù cho đây là Long cốt làm thành bảo thương thì đã làm sao, ở dưới Tiên Ma Kiếm áp chế vẫn lạnh rung run, Long uy diệt hết. Đây là áp chế trên cấp độ, dù cho Tiên Ma Kiếm còn chỉ là cấp năm, nhưng ở trên bản chất đã đạt đến trình độ đáng sợ.

Ngao Tử Vân kinh ngạc, làm sao ở mọi phương diện hắn đều bị Lăng Hàn áp chế? Hơn nữa, hắn vẫn có ưu thế hai tiểu cảnh giới nhỏ, như nếu không... chẳng phải hắn phải tiếp thu một hồi thảm bại sao? Thần giới làm sao có biến thái như thế, để hắn nhớ tới một nam nhân không thể chiến thắng, lúc trước cảnh giới tương đồng, hắn liền bị thảm bại, mà hiện tại chênh lệch giữa hai bên càng không thể vãn hồi. Kinh nghiệm đau đớn thê thảm như vậy, còn muốn hắn ăn một lần nữa?

"Trước mặt Chân Long, vạn vật đều phủ phục!" Hắn phát ra Long ngâm, hai tay đều hóa thành vuốt rồng hoàn chỉnh, nắm cốt thương, đâm tới Lăng Hàn. Long uy bắn ra, hắn như Chân Long Thiên Tử.

Lăng Hàn cười ha ha, vung kiếm mà chém, kiếm ảnh dày rực cháy, như một vị Thiên Đế. Ngươi Chân Long Thiên Tử thì đã làm sao, ở trước mặt Thiên Đế chỉ có cúi đầu mà thôi.

Nguyên bản hai người vẫn hòa nhau, nhưng Thiên uy của Lăng Hàn vừa ra, hắn liền chiếm cứ thượng phong, hiện tại song phương lấy ra Thần khí, vậy Ngao Tử Vân cùng Lăng Hàn chênh lệch càng lớn. Hắn bị đè đánh, Tiên Ma Kiếm tỏa ra Kiếm Khí vô tận, mỗi một đạo đều tương đương với một đòn toàn lực của Lăng Hàn, mà vạn ngàn kiếm ảnh chém ngang, liền hỏi ai có thể ngăn? Có cần Tiên Ma Kiếm hay không, Lăng Hàn hoàn toàn chính là hai sức chiến đấu khác biệt!

Đối mặt cường thế của Lăng Hàn, ngay cả Ngao Tử Vân cũng chỉ có nhượng bộ lui binh. Hai người một đường kịch chiến, Ngao Tử Vân một đường lui, không biết sụp đổ bao nhiêu núi đá, mà một ít võ giả Sơn Hà Cảnh ở ven đường cũng suýt chút nữa bị dọa tiểu trong quần, mặc kệ là sinh linh Minh Giới hay Thần giới, đều chạy trốn rất xa. Nếu bị dư âm chiến đấu quét qua, không chết cũng trọng thương a. Đừng nói Sơn Hà Cảnh, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng sinh lòng kiêng kỵ, chỉ dám ở phía xa nhìn, căn bản không dám tập hợp đến quá gần, bằng không ngay cả bọn họ cũng phải tao ương. Có thể khoảng cách gần quan chiến, chí ít cũng phải là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị. Chỉ là phát hiện hai người đối chiến đều chỉ là tiểu cực vị, ngay cả tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn cũng phải lau mồ hôi lạnh, thiên kiêu như vậy, không cần mấy vạn năm là có thể đuổi kịp bọn họ.

"Đáng ghét!" Ngao Tử Vân kêu to, nghĩ hắn ở Minh Giới quét ngang cùng cấp vô địch, chỉ thua một người, mà người kia đúng là kỳ tài ngất trời, hắn bị bại tâm phục khẩu phục, cũng không oan. Nhưng Thần giới lại cũng xuất hiện một yêu nghiệt như vậy?

"Ta không cam lòng! Không cam lòng!" Trên trán hắn hằn lên gân xanh. Trời cao nếu sinh ra thiên kiêu như hắn, tại sao còn có thể có người như Lăng Hàn chạy đến, cho hắn thêm phiền chứ?

Lăng Hàn lắc đầu nói: "Ngươi tự mình cảm giác quá tốt rồi! Thiên hạ rất lớn, ngươi có thể đi mấy góc? Thiên hạ không bao giờ thiếu thiên tài, không nên quá tự cho là đúng."

"Lăng Hàn, bản vương tử thừa nhận ngươi rất mạnh, nhưng so với thiên tài giới ta, ngươi còn kém xa!" Ngao Tử Vân biết mình không thể thắng được Lăng Hàn, coi như dựa dẫm thần phù, đan dược thủ thắng, vậy cũng không phải thực lực chân chính. Thiên tài tự phụ như hắn tự nhiên là xem thường lấy phương thức như thế thủ thắng, hắn chỉ có thể đem loại thủ đoạn này dùng cho bảo mệnh, đánh nhau cùng cấp, thua chính là thua, bằng không sẽ chỉ làm mình càng thêm mất mặt. Nhưng hiện tại dính đến hai giới, hắn đương nhiên sẽ không bỏ mặc Lăng Hàn "kiêu ngạo"...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!