Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 262

Chương 262: **Tái Ngộ Nàng, Hận Thù Nảy Lửa**

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1306 đến 1310 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một Lăng Hàn đầy mưu lược, không chỉ chiến đấu dũng mãnh mà còn khéo léo dùng thân phận Đan Sư để tiếp cận người cũ. Sự tái ngộ Thiên Phượng Thần Nữ sau vạn năm là điểm nhấn cảm xúc, mang đến vừa niềm vui hân hoan, vừa những trắc trở của quá khứ. Tác giả tài tình lồng ghép các tình tiết chiến đấu khốc liệt với những khoảnh khắc lãng mạn, hé mở một mối quan hệ phức tạp và đầy hứa hẹn, đồng thời phơi bày mối thù sâu đậm giữa Lăng Hàn và Ngũ Tông.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng hừ lạnh đầy ngạo mạn vang vọng, "Muốn đoạt mạng ta, ngươi còn quá non nớt!" Lão giả từ Thiên Kiếm Cung, một bậc thầy kiếm đạo lão luyện, rút ra thanh Thần Kiếm cấp bảy đã được ông ta dưỡng hàng vạn năm, khí thế như mãnh báo vồ mồi, kiếm ý cuồn cuộn dẫn động đại thế, trực diện trấn áp Lăng Hàn. Nhưng đối diện với sự uy hiếp đó, Lăng Hàn chỉ nở nụ cười khẩy.

"Thật sao?" Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng ánh mắt sắc như dao.

Tiên Ma Kiếm, thanh bảo kiếm từng trải thiên kiếp, được Lăng Hàn ngày đêm tôi luyện bằng ý chí võ đạo, giờ đây bừng sáng rực rỡ. Dù chỉ là cấp năm, nhưng uy lực của nó vượt xa mọi quy tắc. Phệ Kim Thiết, vật liệu làm nên Tiên Ma Kiếm, là Tiên Kim tương lai, mang trong mình tiềm năng vô hạn. Ngay khi nó xuất hiện, thanh Thần Kiếm của lão giả lập tức lu mờ, như một món đồ chơi vô tri. Lão già hoảng loạn, cảm nhận được sự hung hiểm đáng sợ từ thanh kiếm kia.

Lăng Hàn không chần chừ, thi triển Lôi Đình kiếm pháp. Từng chiêu kiếm phi tiên, nhanh như chớp giật, nặng như núi đổ, khiến lão giả phải chống đỡ một cách chật vật. Mồ hôi lạnh túa ra, ông ta cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực sinh tử, chỉ một khắc lơ là cũng đủ để thân bại danh liệt. Hắn chỉ muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này, triệu tập những đại năng chân chính của tông môn đến để diệt trừ thanh niên yêu nghiệt trước mắt.

Nhưng Lăng Hàn càng chiến càng hăng. Tiên Ma Kiếm mang đến cho hắn vô vàn bất ngờ, đúng là Tiên Kim tương lai, không chỉ bền bỉ mà còn sở hữu uy lực kinh thiên. Kiếm khí tung hoành, như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén, chém lão giả thành một thân máu. Đây mới chính là sức mạnh thực sự của Tiên Ma Kiếm: chỉ một luồng kiếm khí khẽ động, liền hóa thành vạn kiếm ảnh, mỗi kiếm đều đoạt mệnh.

"Ngươi rốt cuộc là ai! Tại sao muốn đối địch với Thiên Kiếm Cung ta!" Lão giả bị dồn vào đường cùng, gào lên trong tuyệt vọng.

Lăng Hàn suýt bật cười. Đầu óc tên này bị lừa đá sao? Chính các ngươi chủ động khiêu khích, giờ lại đảo ngược trắng đen? Hắn lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo: "Nói đến cùng, ta và Thiên Kiếm Cung thực sự có mối thù không đội trời chung. Sẽ có một ngày, ta sẽ xóa sổ thế lực này khỏi Thần Giới!" Lão giả sững sờ, chẳng lẽ đối phương thật sự có cừu oán với Thiên Kiếm Cung?

"Để ngươi chết được minh bạch, ta đến từ Hằng Thiên Đại Lục!" Lăng Hàn lạnh lùng tuyên bố, thúc giục Tiên Ma Kiếm, tạo ra hàng vạn kiếm ảnh. Mỗi kiếm ảnh mang sức mạnh tương đương một đòn toàn lực của Lăng Hàn, lão giả làm sao có thể chống đỡ?

"Ngươi, ngươi, ngươi là Lăng Hàn! A..." Lão giả chợt nhớ ra một cái tên, nhưng ngay lập tức bị kiếm ảnh chém bay, hai cánh tay đứt lìa, thần huyết phun trào. Bất chấp nỗi đau, ông ta kinh hãi nhìn Lăng Hàn, ánh mắt tràn ngập sự bất khả tư nghị. Bất cứ ai thuộc Ngũ Tông đều biết Lăng Hàn, vị đế vương khai thiên từ Hằng Thiên Đại Lục, kẻ đã phá hủy cơ nghiệp vô số năm của Ngũ Tông. Nhưng chỉ vài năm, làm sao hắn từ Phá Hư Cảnh lại bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, hơn nữa, chiến lực còn đáng sợ đến mức ngay cả một đại cực vị như ông ta cũng không phải đối thủ? Một kẻ địch đáng sợ như vậy đang phát triển ngay dưới mũi Ngũ Tông, thật nguy hiểm!

"Lão già, có thể an tâm lên đường chưa?" Lăng Hàn cười khẩy.

Lão giả Thiên Kiếm Cung trừng mắt nhìn Lăng Hàn, nguyên lực từ cánh tay cụt tuôn ra, hóa thành hình tay. Với Thần linh, gãy tứ chi cũng không hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Nhưng giờ đây, ông ta đã mất hết dũng khí, chỉ muốn lập tức quay về Kiếm Cung, bẩm báo về sự xuất hiện của Lăng Hàn. Thật đáng sợ! Tên tiểu tử yêu nghiệt này, nếu cho hắn thêm vài năm, chẳng phải sẽ đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, thậm chí Tinh Thần Cảnh sao? Đến lúc đó, dù Ngũ Tông liên thủ thì sao, ai có thể địch nổi? Hiện tại, Ngũ Tông vẫn còn nhiều cường giả, vài vị mạnh nhất thậm chí có chiến lực Tứ Tinh, tùy tiện một người cũng "gần như" có thể tiêu diệt tiểu tử này. Mạng mình quý giá, không thể chết ở đây. Lão giả tự nhủ, tuyệt đối không thừa nhận mình sợ chết, mà đặt mình vào vị trí của một vĩ nhân.

Nhưng ngay cả khi còn toàn thịnh, ông ta cũng không địch lại Lăng Hàn. Giờ đây, hai cánh tay đã đứt, chiến lực tổn hao nghiêm trọng, còn muốn chạy trốn? Dù là cường giả Thiên Kiếm Cung, nhưng giới hạn trong tầng thứ của Thiên Kiếm Cung, ông ta không có át chủ bài nào. Cả đời tích súc đều đổ vào thanh Thần khí cấp bảy, đáng tiếc, nó cũng không thể bảo vệ được ông ta.

Lão giả liều mạng, muốn mở một con đường máu, chỉ cần đến được Lang Nha thành, Lăng Hàn chắc chắn không dám ra tay. Bởi vì trong Lang Nha thành, cấm sinh linh Thần Giới tự giết lẫn nhau. "Nòng súng chỉ nhắm bên ngoài!" Lăng Hàn cười nhạt, còn muốn chạy? Một kiếm chém ra, Tiên Ma Kiếm hóa thành vạn kiếm ảnh. Đây không phải bí pháp huyền diệu, mà là uy năng bẩm sinh của Tiên Ma Kiếm. Nếu không, sao nó có thể được xưng là Tiên Kim tương lai? Hưu hưu hưu, kiếm ảnh như mưa, kinh động cửu thiên.

Thần khí cấp bảy của lão giả tự động vũ động, cản hậu cho chủ nhân, tranh thủ cơ hội bỏ chạy. Đây là sự khác biệt giữa Thần khí và binh khí thông thường, nó có Khí Linh hoặc ý chí võ đạo, tương đương với ý thức riêng. Lăng Hàn phóng Tiên Ma Kiếm đối kháng, còn mình thì sử dụng Diệt Long Tinh Thần Tiễn, hưu, một mũi tên bắn ra nhanh như chớp. Sau lưng lão giả nổ tung, cả người phủ phục trên đất, phát ra tiếng kêu thê lương, mũi tên này khiến ông ta bị thương nặng.

Trong khi đó, Tiên Ma Kiếm với vạn kiếm ảnh trấn áp thanh Thần khí cấp bảy kia. Thật khó tin, một Thần khí cấp năm lại có thể trấn áp Thần khí cấp bảy, hoàn toàn phản lại quy luật võ đạo! Nhưng ai bảo chất liệu của Tiên Ma Kiếm quá trâu bò cơ chứ?

Lăng Hàn nhảy ra, lấy chỉ làm kiếm, triển khai Lôi Đình kiếm pháp, sát khí đan dệt. Thể phách của hắn tương đương Thần Thiết cấp sáu, nên công kích bằng tay không cũng không thể xem thường, chẳng kém gì Thần binh cấp sáu. Lão giả còn muốn giãy giụa, nhưng bị ngàn vạn kiếm khí xuyên tim, thân thể bị đánh thành hai đoạn. Nhưng Thần linh không dễ chết như vậy, thần hồn xuất khiếu, toan phi độn. Theo lý thuyết, không có nhục thân, thần hồn như lục bình không rễ, sẽ nhanh chóng suy kiệt và chết. Nhưng cường giả thì suy kiệt chậm hơn, Nhật Nguyệt Cảnh Đại cực vị có thể chống đỡ vài tháng, đủ để tìm thi thể mới hoặc đoạt xá.

Lăng Hàn nhẹ nhàng bắn ngón tay, một đạo kiếm khí đuổi theo, "Ba!", thần hồn lão giả bị chém vỡ, triệt để tiêu vong. Thanh Thần Kiếm của lão giả lập tức gào thét, muốn bay đi, nhưng bị Tiên Ma Kiếm chém hàng trăm kiếm, ý chí võ đạo trong đó bị nghiền nát, hóa thành một thanh lợi kiếm tầm thường. Không còn ý chí võ đạo, Thần khí chỉ còn là lợi khí. Lăng Hàn thu thanh kiếm này vào, sau này có thể cho Tiên Ma Kiếm thôn phệ, không thể lãng phí.

"Không ngờ lại gặp Ngũ Tông trong tình huống này. Chẳng qua, chúng mất Tàng Bảo Đồ, lại còn cử người đi tìm kiếm, chắc chắn có điều bất thường!" Lăng Hàn một lần nữa lấy ra Tàng Bảo Đồ, nhưng hắn hiểu biết về Vân Đỉnh Tinh quá kém, nghiên cứu mãi cũng không ra. "Thôi vậy, ngay cả Ngũ Tông cũng chưa hiểu rõ, nếu không đã độc chiếm bảo tàng rồi. Cứ xem tình hình, nếu thuận tiện thì lấy, bằng không cũng không phí sức."

Lăng Hàn trở lại chỗ cũ, tiếp tục chờ Tử Nguyệt quân xuất động, một bên thả quả trứng kia ra phơi nắng, hy vọng nó nhanh lớn. Mấy phút sau, Thỏ và Lão Nhân Sâm trở về, cả hai đều chật vật. Thì ra chúng gặp cường giả Minh Giới, nếu không nhờ khả năng độn thổ, chắc chắn đã bị nấu thành canh thịt thỏ Nhân Sâm.

"Tiểu Hàn tử, mau theo Thỏ Gia đòi lại thể diện này!" Con thỏ kéo Lăng Hàn.
"Đúng đúng đúng, sâm gia từ nhỏ đến lớn chưa từng bị thiệt thòi như vậy, không thể bỏ qua! Tên Độc Nhãn Long kia suýt nữa nạo mất 'của quý' của sâm gia, cần hai mươi cái yếm mới an ủi được!" Lão Nhân Sâm lấy ra cái yếm hồng, hít một hơi, vẻ mặt sảng khoái.
"Ba!" Lăng Hàn đạp bay nó. Sao lại có Ngũ Hành Chi Linh bỉ ổi như vậy? So với nó, Thạch Đầu Nhân đúng là tấm gương đạo đức! "Không rảnh! Các ngươi rảnh rỗi thì mau đi tìm hiểu xem khi nào Tử Nguyệt quân xuất động!"

"Tiểu tử, không hổ là người sâm gia coi trọng!" Lão Nhân Sâm chạy lại, vẻ mặt đồng đạo. "Chẳng qua ngươi tham lam hơn sâm gia, muốn 'một lưới bắt hết', ngay cả sâm gia cũng phải 'phục'!" Lăng Hàn cười ha ha, lại đạp một cước. Giữa tiếng kêu gào thảm thiết, Lão Nhân Sâm bị đạp chạy mất. "Tiểu tử, ngươi xong chưa!" Tiếng nó vọng lại từ xa, rồi biến mất, cuối cùng cũng yên tĩnh.

Lăng Hàn đứng dậy, nhìn về phía xa. Cách trăm dặm, một đội quân đang xuất phát từ đại doanh của Tử Nguyệt quân. Với năng lực của Thần linh, trăm dặm cũng thấy rõ. Hắn giữ khoảng cách vì trong Tử Nguyệt quân có cường giả Hằng Hà Cảnh tọa trấn, khả năng cảm ứng đáng sợ, không dám áp sát quá gần. Bị Hằng Hà Cảnh cho là do thám thì chết không cần bàn cãi. Dù hiện tại mọi người nhất trí đối ngoại, nhưng Hằng Hà Cảnh ra tay, ai dám nói gì? Thế giới này luôn chứng minh kẻ mạnh mới là vua!

Chẳng qua, Tử Nguyệt quân cuối cùng cũng xuất động, dù chỉ là một tiểu đội. Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, nhìn rõ từng người. Đội quân này chỉ khoảng trăm người. Khi ánh mắt hắn lướt qua một người, đột nhiên dừng lại, lộ ra vẻ kích động tột độ. "Thiên Phượng nương tử của ta!" Sau vạn năm, cuối cùng cũng tái kiến cố nhân.

Thiên Phượng Thần Nữ, chỉ mất vạn năm lên Thần Giới đã bước vào Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Điều tuyệt vời nhất là dung nhan nàng không hề thay đổi, vẫn giữ vẻ tuyệt mỹ, lung linh, say đắm lòng người như năm xưa. Nàng là đệ nhất mỹ nữ của Hằng Thiên Đại Lục, đến Thần Giới vẫn là tuyệt sắc. Nếu không, sao tên tiểu tử Tạ gia kia lại "nhất kiến chung tình"? Chẳng qua, ở đây, mỹ nữ như nàng không còn là độc nhất vô nhị, nếu không đã không đến lượt Tạ Đông Lai, mà nhiều đại nhân vật khác sẽ "kim ốc tàng kiều" nàng. Với nam nhân, tu luyện mạnh mẽ vì điều gì? Không phải vì quyền lực và mỹ nhân sao?

Bị nhìn chằm chằm quá lâu, Thiên Phượng Thần Nữ có cảm ứng, nhìn về phía Lăng Hàn. "Làm sao vậy?" Một nữ tử xấu xí bên cạnh nàng hỏi, nhận thấy sự khác thường của Thiên Phượng. Thiên Phượng Thần Nữ mỉm cười, lắc đầu: "Không có gì!" Trong lòng nàng thầm lo, Tạ gia đã tìm được nàng nhanh như vậy sao?

Lăng Hàn nhìn theo tiểu đội rời quân doanh, cũng vội vàng đi theo. "Tiểu tử, cưa muội tử cũng đừng quên sâm gia a!" Lão Nhân Sâm đuổi theo, mỹ nữ gì gì đó, hắn thích nhất. Con thỏ "xùy" một tiếng: "Không có tiền đồ!" Nhưng cũng đuổi theo, vì hướng Lăng Hàn đi là sâu trong chiến trường hai giới, nó còn chờ Lăng Hàn báo thù.

Hắn theo sát tiểu đội, quy tắc nơi đây rất cổ quái, bất lợi cho việc di chuyển. Buổi tối, tiểu đội dừng lại dựng trại tạm thời, cần nghỉ ngơi một đêm để duy trì trạng thái tốt nhất. Lăng Hàn dừng ở xa hơn, cũng nghỉ ngơi. Lão Nhân Sâm không chịu an phận, muốn đi đánh lén ban đêm, kết quả bị Lăng Hàn đánh một trận. Đùa à, lần này có vợ hắn ở trong đó, sao có thể dễ dàng để Lão Nhân Sâm đi rình mò?

"Tiểu tử, ngươi quá không có nghĩa khí, nhiều muội tử như vậy ngươi cua hết sao, ngươi ăn thịt cũng không chừa cho sâm gia chút canh, đại gia nguyền rủa cả nhà ngươi a!" Lão Nhân Sâm hổn hển.
"Nói nhảm nữa, liền ném ngươi vào nồi!" Lăng Hàn uy hiếp.
"Tốt tốt!" Con thỏ lau nước bọt, nói. "Thỏ Gia đã sớm chuẩn bị xong củi lửa rồi!" Nó ném ra một đống lớn than củi, không phải phàm phẩm, mà là Tử Đàn Mộc, Hỏa Nguyên luyện đan, luyện khí tốt nhất. Dùng cái này để nấu đồ ăn... thật xa xỉ.

Lão Nhân Sâm trợn tròn mắt, chỉ vào con thỏ: "Tốt ngươi cái con thỏ chết bầm, rõ ràng vẫn cùng sâm gia xưng huynh gọi đệ, thì ra vẫn nhớ một thân thịt của sâm gia a!"
"Cây cải củ, ngươi không vào nồi thì ai vào nồi, cống hiến một thân thịt, tạo phúc muôn dân chúng đi, Thỏ Gia sẽ vĩnh viễn nhớ ngươi!" Con thỏ cố tình ra vẻ nghiêm túc, một bên thì bợ mông Lăng Hàn. "Tiểu Hàn tử, ngươi nói có nên 'rửa' Lão Nhân Sâm này một chút hay không?"
"Rửa muội muội ngươi a!" Lão Nhân Sâm vội vàng lẩn tránh rất xa, thật sợ hai tên tiện nhân này hứng lên nổi lửa cho mình vào nồi.

Lăng Hàn không có tâm trạng để ý đến mấy kẻ dở hơi, mà đang suy nghĩ làm sao để nói chuyện với Thiên Phượng Thần Nữ. Quả thật rất nóng ruột.

Ngày thứ hai, quân đội nhổ trại, đi thêm ngàn dặm nữa. Cứ như vậy, bốn ngày sau, nhóm người này đến sâu trong chiến trường hai giới. Môi trường trở nên khắc nghiệt hơn, linh khí cằn cỗi, quy tắc xung đột càng rõ ràng, có chỗ theo quy tắc Thần Giới, có chỗ theo quy tắc Minh Giới. Hậu quả là, một bên Minh, một bên Thần, năng lực sinh linh lẽ ra giống nhau, nhưng ở nơi này, cường giả Minh Giới lại mạnh hơn, đổi sang nơi khác, cường giả Thần Giới lại ngưu bức. Vì vậy, ở đây khai chiến, chọn điểm giao chiến thích hợp rất quan trọng, nếu không, có thể thắng lại bại, có thể bại lại lật ngược tình thế.

Và đúng ngày này, Tử Nguyệt quân cuối cùng cũng gặp một đội quân Minh Giới. Đối phương cũng là một tiểu đội, sau một hồi giằng co ngắn ngủi, liền lập tức khai chiến. "Chính là cơ hội!" Lăng Hàn lập tức lao ra, tấn công đội quân Minh Giới. Gặp sinh linh Minh Giới, ai cũng có trách nhiệm ra tay. Và sau khi cùng nhau chiến đấu, tìm Thiên Phượng Thần Nữ để "nói chuyện phòng the"... à nhầm, "nói chuyện nhân sinh" sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Sinh linh Minh Giới khác biệt rõ rệt với Thần Giới. Một bên luôn quấn quanh khí tức tà ác, âm u, liếc mắt là thấy rõ. Nếu Thần Giới là Dương, thì Minh Giới là Âm. Nếu Thần Giới là Hỏa, thì Minh Giới là Thủy, giống như hai mặt của một tờ giấy, sự tương phản này dường như khắc sâu trong xương tủy, không thể xóa bỏ. Đội quân Minh Giới này đều là hình người, nhưng có sừng, có đuôi, và khí tức tà ác quấn quanh khiến chúng khác hẳn yêu thú Thần Giới hóa hình. Chúng chủ yếu dùng trường mâu, thỉnh thoảng cũng có kiếm, đao, chiến lực từ Sơn Hà Cảnh đến Nhật Nguyệt Cảnh. Tử Nguyệt quân cũng tương tự, vì vậy khi động thủ, liền hóa thành ác chiến.

Lăng Hàn lao vào, không nói hai lời, trực tiếp động thủ. Không cần Tiên Ma Kiếm, hắn dùng hai tay vung quyền. Dù không vận dụng pháp thuật mạnh nhất, nhưng đã tu ra một tia thiên kiếp uy, mỗi quyền mang theo uy năng vô thượng. Một quyền xuống, nếu năng lực không bằng, sẽ chết ngay lập tức. Hắn hóa thành cỗ máy giết chóc, một quyền cơ bản có thể giết chết một tên, thi thể thì thu vào Hắc Tháp, có thể dùng đổi lấy công huân, tự nhiên không thể bỏ qua.

Sau khi giết hơn mười sinh linh Minh Giới, cuối cùng hắn thu hút sự chú ý của một cường giả Minh Giới bọc trong khôi giáp, kẻ này vung trường mâu tấn công. Trong tiếng phượng lệ, Thiên Phượng Thần Nữ cũng lao tới, sau lưng nàng phóng ra phượng dực dài trăm dặm, bốc cháy thần diễm, chỉ một cái vỗ cánh liền thiêu rụi ngàn dặm. Phượng dực bắn ra hàng vạn hàng nghìn Liệt Diễm chi vũ, đánh về phía cường giả Minh Giới.

"Nơi này có ta, ngươi đi chỗ khác đi!" Thiên Phượng Thần Nữ lạnh lùng nói.

Sách, cái này có tính "tâm hữu linh tê", biết hộ phu hay không? Lăng Hàn cười ha ha, không cậy mạnh, thân hình nhảy vọt, lướt về phía các sinh linh Minh Giới khác. Hiệu suất tàn sát Nhật Nguyệt Cảnh cấp thấp thực sự quá cao. Dưới sự trợ giúp của hắn, Nhật Nguyệt Cảnh cấp thấp trong quân đội Minh Giới nhanh chóng bị tàn sát sạch sẽ, chỉ còn lại bảy tồn tại đại viên mãn. Nhóm này không ham chiến, nhanh chóng rút lui. Tử Nguyệt quân truy kích một hồi, nhưng Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn không phải nói giết là giết được, cuối cùng cũng chỉ làm bị thương nặng một người, không giữ lại được ai.

"Tiểu huynh đệ, đa tạ ngươi!" Đội nữ binh kiểm tra tổn thất, sau đó cảm ơn Lăng Hàn.
"Đối kháng Minh Giới, ai cũng có trách nhiệm." Lăng Hàn nói, rồi nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ. "Đa tạ cô nương tương trợ."
"Chúng ta trước kia có gặp qua không?" Thiên Phượng Thần Nữ kinh ngạc hỏi. Dáng vẻ đối phương rất xa lạ, nhưng ánh mắt lại cho nàng cảm giác quen thuộc, khiến tâm linh như giếng nước tĩnh lặng của nàng dao động. "Không hổ là thê tử, quả nhiên có cảm giác!" Lăng Hàn cười cười nói: "Hẳn là không thể nào đâu."
"Được rồi, soái ca ngươi tên gì?" Trong đội nữ binh có không ít tiểu cô nương, ai nấy đều gan lớn, ném mị nhãn cho Lăng Hàn.
Lăng Hàn liếc nhìn Thiên Phượng Thần Nữ, nói: "Lăng Hàn."
Thiên Phượng Thần Nữ kinh hô.
"Thiên Phượng tỷ, làm sao vậy?" Mấy nữ tử nhìn sang Thiên Phượng Thần Nữ.
"Không có gì." Thiên Phượng Thần Nữ lắc đầu. Đây chỉ là hai người trùng tên trùng họ, Lăng Hàn của nàng hẳn đã sớm chết ở Hằng Thiên Đại Lục.
"Các vị, chỗ ta có rất nhiều đan dược, bao trị bách bệnh." Lăng Hàn móc ra đan dược, quyết định lung lạc nhân tâm. Thiên Phượng Thần Nữ hiển nhiên sẽ ở trong Tử Nguyệt Quân một thời gian, mà Tử Nguyệt Quân lại bài xích nam tính. Bởi vậy, Lăng Hàn muốn thiết lập quan hệ tốt với các nữ binh này, để họ chiếu cố nàng.

Chúng nữ đều đại hỉ, trong giới võ đạo, đan dược là quý giá nhất. Dù đơn giá không bằng Thần Khí, nhưng vì là vật phẩm tiêu hao, nó tuyệt đối là thứ quý nhất Thần Giới. Lăng Hàn lại mang đan dược ra tặng, quả thực hào phóng đến phá sản. "Không có việc gì, ta chính là một Đan Sư, đan dược a, chỉ là chút lòng thành." Lăng Hàn cười nói.

Vừa nói vậy, mọi người càng kinh ngạc. Đan Sư, đó là địa vị cao cả. Đan Sư cũng chia thành 20 cấp theo tiểu cảnh giới, tương ứng với võ đạo. Nếu thực lực Đan Đạo và võ đạo bằng nhau, Đan Sư chắc chắn ngưu bức hơn, vì nhu cầu quyết định. Rất nhiều cô nương mắt sáng lên. Giới võ đạo tàn khốc, dù võ giả rất ngầu, nhưng ai biết có ngày mai hay không, có thể đột tử bất cứ lúc nào. Còn Đan Sư thì ổn định, chỉ cần không chủ động tham gia ân oán võ giả, địa vị cao cả, chỉ có người cầu xin. Bởi vậy, muốn lập gia đình, Đan Sư tuyệt đối là đối tượng tốt nhất.

"Lăng đại sư, ngươi là Đan Sư cấp mấy?" Các cô nương hỏi.
"Miễn cưỡng coi như cấp tám đi." Lăng Hàn cười nói, vì muốn thiết lập quan hệ với vợ, hắn cũng liều mạng.
Vừa nói vậy, đừng nói các tiểu cô nương lộ vẻ mê trai, ngay cả nhiều Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn cũng động lòng, ánh mắt nhìn Lăng Hàn tràn đầy quang mang, như muốn ăn tươi nuốt sống. Đây tuyệt đối là con rể vàng! Bất quá, Đan Sư cấp tám cũng chỉ là Lăng Hàn tự mình nói, thật hay giả dĩ nhiên không thể dựa vào một câu nói mà định.

Lăng Hàn cũng chỉ muốn họ coi trọng, nhân cơ hội yêu cầu đồng hành với Tử Nguyệt Quân, để có thể chiếu cố lẫn nhau, dù sao hắn là Đan Sư, "chiến lực" rất yếu mà. Doanh địa của Tử Nguyệt Quân không cho phép nam nhân vào, nhưng không có nghĩa là nữ nhân trong quân đều "thù nam". Trên thực tế, đại bộ phận đều bình thường, thậm chí có một số còn phóng đãng. Ở đây kiếm ăn, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, chuyện nam nữ có thể giảm bớt áp lực rất nhiều. Bởi vậy, nếu không có Tử Nguyệt Thần Nữ với quân quy nghiêm ngặt, e rằng Tử Nguyệt Quân sớm đã biến thành kỹ doanh.

Lăng Hàn với thân phận Đan Sư, tự nhiên khiến nhiều tiểu cô nương xuân tâm dập dờn, khiến hắn cảm thấy mình có chút biểu hiện quá mức. Nhưng vì Thiên Phượng Thần Nữ, hắn vẫn mở lò luyện một ít đan dược. Thần Đan dưới cấp năm chỉ mất một ngày để luyện thành, trong đội quân này Sơn Hà Cảnh chiếm đa số, những đan dược đó được đưa ra, địa vị của Lăng Hàn trong quân đội tự nhiên lên thẳng. Dù vẫn còn một số người không tin hắn trẻ tuổi như vậy đã là Đan Sư cấp tám, nhưng ít nhất cấp bốn thì không hề nghi ngờ. Coi là cấp bốn cũng đủ ngưu bức, vì Lăng Hàn quá trẻ, tuổi này đã đạt cấp bốn, sau này lên cấp năm, cấp sáu, thậm chí cấp tám thì có gì khó khăn?

Bởi vậy, vài ngày ở chung, ít nhất chín thành nữ binh đều bị Lăng Hàn lay động, không có việc gì liền thích chạy đến doanh trướng của hắn ném mị nhãn. "Thiên Phượng muội tử, giúp ta giao phong thư này cho Lăng đại sư!" Trong một rừng rậm, Thiên Phượng Thần Nữ bị một trung niên phụ nhân kéo tới, đưa cho một phong thư. Nàng không khỏi kinh ngạc, phụ nhân này tên Chu Lệ Vân, là bạn của nàng trong Tử Nguyệt Quân, cảnh giới tương đồng nhưng tuổi tác lớn hơn nhiều, đã hơn một trăm tám mươi vạn tuổi. Dù là thọ nguyên Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, đối phương cũng đã bước vào trung niên.

"Vân tỷ, chẳng lẽ ngươi cũng động xuân tâm với người này?" Thiên Phượng Thần Nữ cười nói.
Chu Lệ Vân lộ ra nụ cười ngượng ngùng: "Ngay cả ngươi cũng pha trò ta!" Nàng dậm chân nói.
Nhìn bác gái trung niên này ngượng ngùng như tiểu cô nương, Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi buồn cười: "Vì sao không tự mình đưa qua?"
"Người ta xấu hổ a!" Chu Lệ Vân nhăn nhó nói.
Thiên Phượng Thần Nữ lắc đầu: "Người này chưa chắc là Đan Sư cấp tám, hơn nữa..." Nàng không muốn nói thẳng, Lăng Hàn quá trẻ tuổi, sao có thể chấp nhận một bác gái trung niên? Có bao nhiêu tiểu cô nương trẻ tuổi xinh đẹp yêu mến như vậy, hoàn toàn không cần chọn Chu Lệ Vân, tướng mạo của nàng thực sự quá bình thường.

"Ngươi lo lắng tỷ tỷ không đủ đẹp?" Chu Lệ Vân lộ ra nụ cười tự tin. "Tướng mạo không thể ăn, mà ta chính là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, tương lai còn có hy vọng lớn đột phá đến Tinh Thần Cảnh. Nếu hắn là người thông minh, liền biết cưới ta mới phù hợp lợi ích của hắn nhất."
Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi lắc đầu, xem ra vị bằng hữu này không phải thật lòng thích Lăng Hàn, mà coi trọng thân phận Đan Sư của đối phương. Nàng nói: "Được rồi, ta liền thay Vân tỷ truyền tin."
"Nhớ kỹ phải nói tốt giúp ta!" Chu Lệ Vân vội vàng kéo Thiên Phượng Thần Nữ. "Ngươi xinh đẹp như vậy, nam nhân đều sẽ nghe ngươi."
Lời này khiến Thiên Phượng Thần Nữ hơi nhíu mày, lộ vẻ không thích.
"Ôi, nhìn tỷ tỷ nói, làm muội tử mất hứng." Chu Lệ Vân vội vàng nói. "Tỷ là vô tâm, muội tử nghìn vạn lần không cần để ở trong lòng."
Lúc này Thiên Phượng Thần Nữ mới gật đầu: "Ta truyền tin cho tỷ tỷ."

Nàng trực tiếp đi tới trước lều Lăng Hàn nói: "Lăng đại sư có ở đây không?"
Lăng Hàn vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức từ trong doanh trướng đi ra. Dù hắn đã mê hoặc một đoàn đại cô nương, tiểu tức phụ, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ không phải một trong số đó, nàng còn cố ý giữ khoảng cách với hắn, khiến hắn không có cơ hội ở riêng với nàng. Hiện tại, cơ hội cuối cùng đã đến.

Thấy ánh mắt Lăng Hàn nóng bỏng nhìn mình, Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi lộ ra một tia không thích, nhưng nghĩ đến việc được người nhờ vả, liền cầm thư trong tay đưa tới: "Đây là một vị hảo tỷ muội của ta nhờ ta đưa tới, nàng làm người ngượng ngùng, không có ý tứ ngay mặt giao cho ngươi." Thư tình? Lăng Hàn chỉ liếc qua liền đoán được, sắc mặt không khỏi cổ quái. "Thê tử a thê tử, ngươi cư nhiên thay nữ nhân khác đưa thơ tình, đây là muốn làm loạn kiểu gì a?"

Lăng Hàn không tiếp thư, chỉ cười lên. "Có cái gì đáng cười?" Thiên Phượng Thần Nữ không vui nói. "Cái này, ngươi xác định sẽ không hối hận?" Lăng Hàn hỏi. Thiên Phượng Thần Nữ không hiểu, cái này có gì phải hối hận. Nàng giơ thư trong tay nói: "Vân tỷ là một nữ nhân tốt, hy vọng ngươi có thể hảo hảo quý trọng."

Lăng Hàn phun ra, "Vân tỷ?" Mấy ngày nay hắn cũng đã quen thuộc người trong doanh, biết Thiên Phượng Thần Nữ có một người bạn thân tên Chu Lệ Vân, mà đó là một bác gái trung niên! Bác gái à, ngươi "trâu già gặm cỏ non" thật được sao? Dù đối với Thần linh, tuổi tác không còn quá quan trọng, nhưng ít nhất cũng phải xứng đôi chứ? Nghĩ đến Chu Lệ Vân với gương mặt lão thái, Lăng Hàn không khỏi rùng mình. Cái này khiến hắn một năm ăn không ngon mất.

"Ta nói, ta không xa ức vạn dặm tới tìm ngươi, ngươi lại đẩy ta vào trong ngực nữ nhân khác, hơn nữa còn là loại bác gái này, như vậy thật được sao?" Lăng Hàn cười nói.

Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời lộ ra vẻ cảnh giác, tên này quả nhiên không có hảo tâm với mình. Tuyệt sắc như nàng dù ở Thần Giới cũng là mỹ nữ hiếm gặp, bị người nhắm vào cũng không phải chuyện lạ, nhưng tâm nàng sớm đã đóng băng, sẽ không bị nam nhân nào hòa tan. "Xin tự trọng!" Nàng nói. "Quan trọng nhất chính là quý trọng người trước mắt, không nên lòng tham không đáy!"

"Nói hay, phải quý trọng người trước mắt!" Lăng Hàn thâm tình nhìn Thiên Phượng Thần Nữ. "Vạn năm không gặp, ngươi một chút cũng không thay đổi."
"Ngươi nói bậy bạ gì đó!" Thiên Phượng Thần Nữ lãnh đạm nói.
"Hắc hắc!" Lăng Hàn cười cười, tiếp đó dùng thần thức phát ra một chuỗi âm tiết.
Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời lộ ra vẻ mặt bất khả tư nghị, kinh hô: "Ngươi làm sao biết tên của ta!"
Vân Phượng tộc là hậu duệ của Thượng Cổ Chân Phượng, một số tộc nhân huyết mạch tinh khiết nhất sẽ thức tỉnh Chân Phượng Chi Huyết, và đặc biệt nhất là thức tỉnh tên thật. Tên này được in vào trong huyết mạch, chỉ bản thân mới biết. Tên thật, đối với Chân Phượng có ý nghĩa rất lớn, dẫn động tên thật sẽ nhận được lực lượng đề thăng khổng lồ. Theo tộc quy cổ lão, nếu tên thật bị người thứ hai biết, chỉ có hai lựa chọn: gả cho hắn, hoặc giết hắn! Đời này, nàng chỉ nói tên thật cho một nam nhân biết. Nhưng người đàn ông đó hẳn đã sớm chết rồi!

"Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng kinh hô. Đối phương cũng tên Lăng Hàn đã đủ kỳ quái, giờ lại còn biết tên thật của nàng.
"Ngốc nữu, khi dễ ta nhiều năm như vậy, bây giờ nói quên liền quên sao?" Lăng Hàn cười nói.
"Lăng Hàn! Ngươi thực sự là Lăng Hàn!" Thiên Phượng Thần Nữ chỉ cảm thấy da đầu tê dại, tràn đầy bất khả tư nghị.
"Là ta, ta đã trở về!" Lăng Hàn gật đầu.
"Nhưng này làm sao có thể?" Thiên Phượng Thần Nữ mờ mịt nói.
"Trên đời này không có chuyện gì là không thể." Lăng Hàn lắc đầu, cũng tràn đầy cảm thán. "Vạn năm trước, ta đi di tích cổ thám hiểm, kết quả gặp phải đại nguy cơ, thân thể bị phá hủy, nhưng thần hồn như kỳ tích tồn tại. Qua vạn năm, cuối cùng lần thứ hai thu được tân sinh."

"Ta khai thiên đi tới Thần Giới, chính là vì tìm ngươi!"
Thiên Phượng Thần Nữ vẫn cảm thấy bất khả tư nghị: "Ngươi có thể khai thiên?" Lúc trước Lăng Hàn hoàn toàn bị nàng treo lên đánh, dù sâu trong nội tâm nàng coi Lăng Hàn là phu quân, nhưng tính cách nàng kiêu ngạo, sao có thể ôn nhu đối đãi? Ngay cả nàng cũng không nắm chắc khai thiên ở Tiểu Thế Giới, nhưng Lăng Hàn kém như vậy, giờ lại mạnh đến thế?
"Ha ha, ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, ta cũng không phải là tiểu tử ngốc chỉ biết luyện đan lúc trước!" Lăng Hàn cười nói. "Ta nói thê tử, lúc đó ta bị ngươi khi dễ đủ thảm, bất quá, lúc này chờ cảnh giới của chúng ta tương đồng, sẽ đến phiên ta khi dễ ngươi."
"Người nào, ai là thê tử của ngươi?" Thiên Phượng Thần Nữ nhất thời đỏ mặt, mắc cỡ không thôi. Nàng tin tưởng Lăng Hàn này chính là người lúc trước, có thể nói ra tên thật chính là chứng minh, không gì minh xác hơn. Lăng Hàn cười ha ha nói: "Là ai tự xưng Lăng gia quả phụ?"
Thiên Phượng Thần Nữ xấu hổ, nàng tự xưng Lăng gia quả phụ, một là kỷ niệm Lăng Hàn, hai cũng là minh chí, để nam nhân loạn thất bát tao không nên đánh chủ ý với nàng. Nhưng bây giờ thì sao, lão công chính quy đã xuất hiện.

"Ta nói thê tử, ngươi xác định còn muốn giao phong thư này cho ta?" Lăng Hàn chỉ chỉ thư trong tay nàng.
Thiên Phượng Thần Nữ mắc cỡ chết được, nàng một tay chấn nát thư, vừa nói: "Không nên trêu ta nữa!"
"Hắc hắc!" Lăng Hàn cười, nhào qua nói. "Đến, thê tử, từ biệt vạn năm, hôn một cái đi?"
"Cút!" Thiên Phượng Thần Nữ vội vàng đẩy hắn ra. "Vạn năm không gặp, sao ngươi nói năng ngọt xớt như vậy, có phải tìm nữ nhân khác hay không?" Nói đến câu nói cuối cùng, nàng lập tức đằng đằng sát khí. Nàng là kiêu ngạo bực nào, lúc trước chính là tồn tại đứng đầu Hằng Thiên Đại Lục, có thể cùng Kiếm Đế, Đao Hoàng tranh huy, hoàn toàn là tính cách Nữ Vương, sao có thể chấp nhận cùng nữ nhân khác chia sẻ nam nhân?

Lăng Hàn không khỏi đầu đầy mồ hôi lạnh, trực giác của nữ nhân thực đáng sợ, hắn còn chưa làm gì, cũng đã bị nhìn thấu mánh khóe. Hắn vội vàng nói: "Ta ở Thần Giới, hiện tại chỉ có ngươi là thê tử!"
Đây là lời nói thật, Lưu Vũ Đồng, Thủy Nhạn Ngọc… đều bị bình dấm chua mang vào Tiên Vực, mà Loạn Tinh Nữ Hoàng hiện tại không phải vợ hắn, bởi vậy hắn không có nói dối.
Thiên Phượng Thần Nữ nửa tin nửa ngờ, chỉ cảm thấy lời này không được tự nhiên? Không có thì không có, tại sao phải thêm hai chữ "Thần Giới"? Nhưng tên này là khai thiên đến, hiện tại Hằng Thiên Đại Lục tự nhiên cũng thuộc về Thần Giới, nói Thần Giới, vậy hẳn là bao gồm tất cả. Nhưng nàng làm sao cảm giác không chỉ như vậy nhỉ? "Tại sao phải thêm hai chữ 'hiện tại' này?" Nàng hỏi.
Lăng Hàn cười hắc hắc nói: "Không muốn nghe tao ngộ của ta mấy năm qua sao?"
Thiên Phượng Thần Nữ lập tức lộ ra vẻ ý động, nàng nhận định Lăng Hàn đã chết, hiện tại gặp lại, để cho nàng kích động đến quên tất cả, nàng tự nhiên muốn biết tất cả về Lăng Hàn. Lăng Hàn kể lại sự việc sau khi hắn chuyển thế sống lại một lần, chuyện phát sinh ở Hằng Thiên Đại Lục tự nhiên là sơ lược, nửa câu cũng không có nói tới đám người Lưu Vũ Đồng, Chư Toàn Nhi,… Đến Thần Giới, hắn mới trọng điểm nói đến Loạn Tinh Nữ Hoàng. Bởi vì, hai cái này đều là thê tử tương lai của hắn, nói không chừng còn ở trên một cái giường cùng hắn ba ba ba, ngẫm lại liền để hắn kích động, muốn chảy máu mũi, tự nhiên phải trước giờ bắn châm dự phòng.

Thiên Phượng Thần Nữ có chút không vui, người kia lại dám cho nàng "hồng hạnh xuất tường", mặc dù bây giờ còn không có thành công, nhưng chí ít đã dò một cái lá cây ra ngoài.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!