Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa lúc Tam Nguyên Thượng Nhân, cường giả Hằng Hà Cảnh, đột ngột hiện thân, không còn tùy ý ra tay từ xa mà trực tiếp đối mặt với Loạn Tinh Nữ Hoàng, sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Vị cường giả này, người mà trước đó chỉ một chưởng tùy tiện đã đủ trấn áp Nữ Hoàng, nay lại đích thân xuất hiện, chỉ bởi vì một lý do duy nhất: thân phận Cửu Xà tộc của Loạn Tinh Nữ Hoàng quá đỗi kinh người.
"Không ngờ, trong suốt cuộc đời này, ta lại có thể chứng kiến một Thượng Cổ Thiên Tộc!" Tam Nguyên Thượng Nhân kích động thốt lên, ánh mắt dán chặt vào Loạn Tinh Nữ Hoàng như thể trên gương mặt nàng có điều gì huyền diệu. Loạn Tinh Nữ Hoàng run sợ. Dù nàng đã dùng sức mạnh Cửu Xà thoát khỏi sự khống chế ban đầu, nhưng đó chỉ là đòn đánh hời hợt từ xa của Tam Nguyên Thượng Nhân. Khoảng cách giữa Tinh Thần Cảnh và Hằng Hà Cảnh là một vực sâu không thể nào lấp đầy, ngay cả huyết mạch Cửu Xà cũng không thể bù đắp, huống hồ nàng còn chưa đạt đến Tinh Thần Cực Cảnh, và đây chỉ là một phân thân. Nàng hoàn toàn không có khả năng đối địch.
"Thì tính sao?" Nàng lạnh nhạt đáp, khẽ nghiêng người dựa vào Lăng Hàn, chuẩn bị tinh thần nếu Tam Nguyên Thượng Nhân ra tay, cả hai sẽ cùng trốn vào Hắc Tháp.
"Thượng Cổ Thiên Tộc, ha ha ha ha ha ha!" Tam Nguyên Thượng Nhân cười lớn, sự hưng phấn tột độ khiến thần quang bao phủ quanh hắn tan biến, lộ ra một lão già gầy gò. Sự thất thố của kẻ mạnh nhất tinh vực này cho thấy sự kích động tột cùng của hắn. Nhưng càng kích động, Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng lại càng lo sợ, bởi điều đó báo hiệu một ý đồ không mấy tốt đẹp.
"Sư... sư phụ!" Dương Hạo tỉnh lại, khó nhọc bò dậy. Dù xương cốt gãy vài chỗ, nhưng nhờ nguyên lực gắn kết, hắn vẫn có thể đi lại, thậm chí chiến đấu, dù sức mạnh sẽ bị ảnh hưởng. Tam Nguyên Thượng Nhân không bận tâm đến hắn, chỉ chăm chú nhìn Loạn Tinh Nữ Hoàng: "Tiểu cô nương, huyết mạch của ngươi, bản tọa sẽ thu!"
Quả nhiên, lão già này đã nhìn trúng huyết mạch của Nữ Hoàng. Dù không rõ hắn sẽ thu đoạt bằng cách nào, nhưng đây tuyệt đối không phải là tin tốt lành. Lăng Hàn lao tới, toan đưa Loạn Tinh Nữ Hoàng vào Hắc Tháp.
"Thanh niên nhân, đứng sang một bên!" Tam Nguyên Thượng Nhân thậm chí không cần ra tay, chỉ một ý niệm thần thức đã giam cầm Lăng Hàn, rồi vươn tay chộp lấy Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Dương Hạo cũng nảy sinh ác tâm. Thấy Tam Nguyên Thượng Nhân coi trọng Loạn Tinh Nữ Hoàng, hắn quyết định trút giận lên Lăng Hàn. "Đi tìm chết đi!" Hắn vọt tới, giáng một quyền vào đầu Lăng Hàn.
"Lăng... Hàn..." Một giọng nói vang lên, xa xôi như từ bên kia thiên hà. "Lăng! Hàn!" Nhưng ngay sau đó, giọng nói ấy lại gần trong gang tấc.
Thịch! Một bóng người từ trên trời rơi xuống, không ai thấy nàng xuất hiện thế nào, nhưng lại vừa vặn đáp xuống người Dương Hạo, trực tiếp đạp hắn lún sâu vào lòng đất, tạo thành một cái hố hình người.
"Lăng Hàn, Nữu tới rồi!" Bóng người ấy reo lên.
Đó là một thiếu nữ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp đến mức không thể diễn tả. Bất cứ ai nhìn nàng cũng sẽ khắc sâu hình bóng nàng vào tâm trí. Nhưng sự xuất hiện quỷ dị của nàng, cùng cú đạp khiến Dương Hạo lún sâu vào đất, khiến mọi người nhận ra cô bé này thực lực bất phàm.
Lăng Hàn sững sờ, theo bản năng thốt lên: "Hổ Nữu?" Trừ cô bé này ra, còn ai tự xưng là "Nữu" nữa?
"Lăng Hàn!" Thiếu nữ lập tức lao tới, "Bành!", đâm sầm vào lòng Lăng Hàn, đôi chân quấn chặt lấy eo hắn. Vóc dáng nàng vốn cao ráo, ôm lấy Lăng Hàn khiến nàng cao hơn hắn cả một cái đầu, kẹp chặt đầu hắn vào ngực. Dù mới mười lăm, mười sáu tuổi, bộ ngực nàng đã nảy nở, hứa hẹn một vẻ đẹp đầy đặn kiêu hãnh trong tương lai.
"Nữu nhớ ngươi muốn chết!" Thiếu nữ lớn tiếng kêu lên.
"Hổ Nữu! Thật là Hổ Nữu!" Lăng Hàn mừng rỡ khôn xiết. Đúng là phong cách của Côn Bằng Cung, đến đột ngột như lần trước.
"Di, Lăng Hàn, ngươi bị thương sao!" Hổ Nữu phát hiện điều bất thường, lập tức lộ sát khí, ánh mắt quét qua Tam Nguyên Thượng Nhân, quát lên: "Lão đầu tử, có phải ngươi đã làm Lăng Hàn của Nữu bị thương không?"
"Ha ha!" Tam Nguyên Thượng Nhân chỉ cười một tiếng. Thân phận hắn là kẻ mạnh nhất tinh hệ này, sao có thể chấp nhặt với một tiểu cô nương, dù nàng có chút quỷ dị? Tuy nhiên, hắn không thể bỏ qua kẻ dám sỉ nhục cường giả Hằng Hà Cảnh. Sẽ có người thay hắn ra tay.
Cốc Phương lập tức đứng dậy: "Lớn mật, dám vô lễ với sư tôn đại nhân!" Hắn không dám xem thường Hổ Nữu, dù nàng trẻ tuổi, nhưng khí thế xuất hiện và cú đạp Dương Hạo đã chứng tỏ nàng không tầm thường. Dương Hạo là thiên tài trong thiên tài, Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị. Dù bị thương, để đạp bẹp hắn cần ít nhất là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, thậm chí Tinh Thần Cảnh! Nếu là Tinh Thần Cảnh, Cốc Phương cần cẩn trọng, dù hắn không tin lắm.
"Được rồi!" Hắn gật đầu, nhưng thêm một câu: "Không thể khinh thường!" Đối phương có thể đạp bẹp Dương Hạo, chắc chắn là số một số hai trong Nhật Nguyệt Cảnh.
"Hài nhi hiểu!" Cốc Hoang bước ra: "Tiểu cô nương, niệm tình ngươi còn trẻ si ngốc, còn không mau dập đầu bồi tội Sư tổ, Sư tổ nhân từ, nói không chừng sẽ cho ngươi một con đường sống." Hắn muốn thu cô bé mê người này vào hậu viện, nên phải được Tam Nguyên Thượng Nhân tha thứ, nếu không sẽ là tìm chết!
Hổ Nữu nghiêng đầu nhìn Lăng Hàn: "Người này không phải người tốt, Lăng Hàn, Nữu có thể đánh hắn không?"
Lăng Hàn mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Có thể!" Hắn đưa tay chạm trán Hổ Nữu, truyền lại những gì vừa xảy ra qua thần niệm. Đoạn ký ức ngắn ngủi ấy không ảnh hưởng đến Hổ Nữu, nhưng ánh mắt nàng lập tức khép lại, sát khí cuồng dật bùng lên. Hô, không khí xung quanh bị ảnh hưởng, hóa thành những lưỡi dao sắc bén, đồng loạt nhắm vào Cốc Hoang.
"Không tốt!" Cốc Phương biến sắc, lực lượng này quá đáng sợ, khiến hắn cũng phải run rẩy. Hắn vội vàng ra tay bảo vệ con trai.
"Lại dám bêu xấu Lăng Hàn của Nữu, đáng chết!" Hổ Nữu vươn tay về phía trước, "Hưu hưu hưu", vô số lưỡi dao sắc bén giáng xuống, đánh Cốc Hoang thành tổ ong, nhưng không chết. Đây chắc chắn là Hổ Nữu cố ý, tính cách hung hãn của nàng từ bé đến giờ vẫn không đổi.
Cốc Phương vừa giận vừa sợ, dù đã ra tay nhưng không cứu được con trai. Thiếu nữ này mạnh đến mức nào?
"Còn ngươi nữa!" Hổ Nữu chỉ vào Hoa Dương Văn, ánh mắt lạnh lẽo, "Oanh!", khí tức hỗn độn thoát ra, diễn hóa thành tinh vũ vô tận. Hoa Dương Văn lập tức hộc máu. Dù là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, hắn không thể chịu đựng nổi một ánh mắt từ Hổ Nữu, liên tục hộc máu. Đáng sợ hơn, trong máu còn có thịt vụn, đó là tạng phủ đã vỡ nát. Một ánh mắt, một hư chỉ, không hề có nguyên lực ba động hay quy tắc diễn hóa, nhưng lại khiến một Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn vỡ nát tạng phủ, điều này đáng sợ đến mức nào?
"Đáng chết!" Cốc Hoang và Hoa Vĩnh Trữ đồng loạt ra tay, tấn công Hổ Nữu. Dù không tin, nhưng thực tế chứng minh Hổ Nữu chắc chắn là cường giả Tinh Thần Cảnh, nếu không làm sao một ánh mắt có thể khiến Nhật Nguyệt Cảnh bị thương nặng?
"Các ngươi cũng dám khi dễ Lăng Hàn của Nữu, hừ!" Hổ Nữu ra tay, hư không nhấn một cái, "Ba ba!", đầu Cốc Hoang và Hoa Vĩnh Trữ nổ tung, thần hồn bị chém đứt. Bành, hai thi thể không đầu rơi xuống, bụi bay mù mịt.
Xung quanh, tĩnh lặng như tờ. Tất cả mọi người run rẩy, một nỗi sợ hãi không thể diễn tả dâng lên. Đó không phải hai con mèo, con chó, mà là hai Tinh Thần Cảnh, hơn nữa, còn đạt đến đại viên mãn! Trong toàn bộ tinh hệ, trừ Tam Nguyên Thượng Nhân, sẽ không có ai có thể giết chết bọn họ, huống hồ hai người liên thủ vẫn bị một chiêu miểu sát. Tiểu cô nương này... rốt cuộc tu vi gì?
Chẳng phải nói, Lăng Hàn đến từ một Tiểu Thế Giới sao? Trước đó, có Nữ Đế của Loạn Tinh Hoàng Triều vì hắn mà ra mặt, dám đối đầu Tam Nguyên Thượng Nhân, điều này còn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Hơn nữa, Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng đã bị Tam Nguyên Thượng Nhân trấn áp không chút nghi ngờ. Nhưng tiểu cô nương từ trên trời giáng xuống, lại quá đỗi phi thường, hai Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn bị miểu sát chỉ bằng một chiêu. Nếu đây không phải Hằng Hà Cảnh, ai có thể tin? Bên cạnh Lăng Hàn, lại có một cường viện như vậy!
Ngay cả Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng bồn chồn, không ngờ bên cạnh Lăng Hàn lại có một tồn tại cường đại đến thế. Dù Vô Tướng Thánh Nhân từng là Sáng Thế Cảnh, nhưng đã chết bao nhiêu năm, lại tự chém Thánh uy, giờ chỉ là một thuốc bổ siêu cấp, không chút chiến lực. Thiếu nữ này rõ ràng cực kỳ quyến luyến Lăng Hàn, hoàn toàn có thể không giảng đạo lý, tàn sát cả thiên hạ chỉ để bảo vệ người mình yêu. Si tình như vậy, ắt hẳn lòng ghen tuông cũng cực lớn, không chừng ngay cả mình cũng sẽ bị diệt. Loạn Tinh Nữ Hoàng nghi ngờ, điều này tuyệt đối không phải là không thể.
Ngay cả Lăng Hàn cũng giật mình. Hắn biết Côn Bằng Cung là một nơi vô cùng lợi hại, có thể dễ dàng phá vỡ Tiểu Thế Giới để đến đây, điều mà nhiều đại giáo cũng không làm được. Hổ Nữu đến đó chắc chắn sẽ tiến bộ rất mạnh. Nhưng phải biết rằng, tốc độ tu luyện của hắn cũng không chậm. Không, không phải không chậm, mà là nhanh đến kinh người! Hỏi trong tinh hệ này, còn ai có thể dưới 30 tuổi đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh phong? Hắn đoán Côn Bằng Cung sẽ không để Hổ Nữu một mình chạy loạn, Thanh y lão ẩu chắc chắn sẽ bảo hộ trong bóng tối. Bà lão đó mạnh đến đáng sợ, nên mới yên tâm để Hổ Nữu gây rối.
Nhưng trăm triệu lần không ngờ, Hổ Nữu lại mạnh đến mức này, Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn nói giết là giết. Tốc độ tu luyện như vậy thực sự nhanh đến không có bạn, khiến hắn cũng cảm thấy kém cỏi, kém xa. Trước mặt Hổ Nữu, hắn còn có thể xưng là thiên tài sao? Tuyệt đối là đồ ngu, hơn nữa còn là siêu cấp đại ngu!
"Lăng Hàn mới không phải đồ ngu a!" Hổ Nữu như biết Lăng Hàn đang nghĩ gì, ôm cổ hắn, hôn lên mặt hắn: "Nữu sẽ để Lăng Hàn trở nên siêu cấp lợi hại!"
Mọi người đều câm nín. Tiểu cô nương này như sát thần, nhưng giờ lại như chim nhỏ nép vào người, khiến người ta không thể tin là cùng một người! Tuy nhiên, mọi người càng thêm đố kỵ vận may của Lăng Hàn. Kẻ này là ai mà lại có được một nữ nhân xinh đẹp, thực lực mạnh kinh người, hơn nữa cường giả này còn là một tiểu cô nương, có thể từ từ dạy bảo, nghĩ đến cũng khiến người ta phun máu mũi.
"Ách..." Dương Hạo đáng thương, hắn lảo đảo bò dậy. Trước đó bị Hổ Nữu đạp choáng váng, hắn còn chưa hiểu rõ tình hình, chỉ cảm thấy mình quá oan ức, hôm nay lại bị đánh ngất xỉu hai lần. Thiên tài số một của Lẫm Thiên Tông, vừa được cường giả Hằng Hà Cảnh thu làm đệ tử, lại bị đả kích như vậy, làm sao hắn chịu nổi?
Dương Hạo tóc đen loạn vũ, giận đến sùi bọt mép, ngọn lửa giận bùng cháy quanh người, hai mắt dán chặt vào Hổ Nữu. Bởi vì ngoài nàng ra, không ai ở đây là người ngoài. Rõ ràng là đối phương đã dùng thủ đoạn gì đó để đạp hắn bất tỉnh. Hắn không biết là gì, nhưng hắn không sợ, bởi vì đây là Lẫm Thiên Tông. Trong cơn giận dữ, hắn hoàn toàn không nhận ra hai vị sư huynh đã nằm gục, còn Cốc Hoang và Hoa Dương Văn vẫn đang kêu thảm thiết, hộc máu. Hiện tại, hắn chỉ có một ý niệm duy nhất: báo thù! "Mẹ nó, đều cho là ta dễ bắt nạt sao?"
"Hạo Nhi!" Tam Nguyên Thượng Nhân cuối cùng lên tiếng, giọng nói đầy thận trọng. Đối phương có thể một kích giết chết hai đồ đệ của hắn, hơn nữa, hắn không thể nào nhìn ra thực lực cụ thể của đối phương, điều này khiến hắn kinh hãi. Cảnh giới và thực lực của đối phương không hề kém hắn! Tuy nhiên, đối phương quá trẻ, Tam Nguyên Thượng Nhân không nghĩ Hổ Nữu có thể mạnh hơn mình, điều hắn kiêng kỵ là bối cảnh của Hổ Nữu. Có thể bồi dưỡng được một Hằng Hà Cảnh trẻ tuổi đến vậy, vậy sư môn hoặc gia tộc của đối phương chẳng phải là cấp bậc Sáng Thế Cảnh sao? Thánh Nhân nổi giận, vung tay cũng có thể diệt một tinh vực, Hằng Hà Cảnh căn bản không đủ xem! Huống chi hắn chỉ là Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, còn kém xa Tiểu Thánh. Bởi vậy, hắn quyết định nín nhịn.
"Sư phụ!" Dương Hạo ấm ức. Tại sao Tam Nguyên Thượng Nhân lại ngăn cản hắn? Không thấy khuôn mặt anh tuấn của hắn bị đạp đầy bụi đất sao? Hơn nữa, bị người đạp vào trong đất, đây là nỗi nhục nhã đến mức nào?
Những người xung quanh điên cuồng lắc đầu, Dương Hạo nghìn vạn lần đừng đối đầu Lăng Hàn nữa! Kẻ này chính là một sát tinh! Ngươi xem, hiện tại đã có hai cường giả Tinh Thần Cảnh vì hắn mà chết, còn hai Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn hiển nhiên cũng không thể sống sót. Ngươi đi trêu chọc sát tinh như vậy chắc chắn cũng sẽ bị nghiền nát. Ngươi chỉ là một đồ đệ của Tam Nguyên Thượng Nhân, nhưng Lăng Hàn thì sao? Lại có người yêu là cường giả Hằng Hà Cảnh, có thể so sánh được sao?
Dù Dương Hạo vô cùng tức giận, nhưng càng không dám chống lại mệnh lệnh của Tam Nguyên Thượng Nhân, đành nén giận, khoanh tay đứng đó. Nhưng hắn muốn nhịn, ấm ức, liệu Hổ Nữu có bỏ qua? Dám thẩm vấn Lăng Hàn của nàng, tất cả những kẻ ở đây đều đáng chết! Ánh mắt nàng quét qua Loạn Tinh Nữ Hoàng, cũng đầy sát khí. Ghê tởm, mới đuổi đi hai đại yêu tinh, sao lại chạy đến một kẻ nữa? May mà yêu tinh này không đẹp bằng Nữu, nàng yên tâm hơn nhiều. Đây là nàng chưa nhìn rõ dung mạo của Loạn Tinh Nữ Hoàng, nếu không nàng sẽ không yên tâm như thế.
"Chỉ bằng ngươi cũng dám đố kỵ Lăng Hàn của Nữu!" Hổ Nữu quyết định bắt đầu từ kẻ có tội ác tày trời, vì vậy, nàng nhắm vào Dương Hạo trước. "Nữu muốn tiêu diệt ngươi!"
Dương Hạo chỉ thấy buồn cười. Một tiểu cô nương mở miệng ngậm miệng đều nói "Nữu", có thể có tiền đồ bao nhiêu, căn bản là tiểu thư vừa ra đời mà thôi. Chỉ là tiểu thư yếu ớt này lại quá dễ nhìn, Dương Hạo cảm thấy những mỹ nhân hắn từng gặp trong đời cộng lại mới có thể miễn cưỡng sánh ngang thiếu nữ này, khiến ngọn lửa giận của hắn nhanh chóng tan biến.
Hổ Nữu ra tay, "Oanh!", bầu trời như sụp đổ, vô số vẫn thạch từ trên trời giáng xuống, bầu trời bốc cháy liệt diễm, chủ phong run rẩy, cảnh tượng như tận thế. Trong nháy mắt, Dương Hạo sợ tè ra quần. "Này mẹ nó là tu vi gì a, một chiêu ra, Thiên Địa như băng liệt!"
"Dừng tay!" Tam Nguyên Thượng Nhân cuối cùng ra tay. Trước đó, hai đồ đệ của hắn bị đánh chết, hắn không kịp ra tay vì ngay cả hắn cũng không ngờ Hổ Nữu lại mạnh đến vậy. Nhưng Dương Hạo là đệ tử mới của hắn, được hắn kỳ vọng cao, tuyệt đối không thể chết được. Hằng Hà Cảnh ra tay, "Ông!", một dải ngân hà từ trong cơ thể hắn bay ra, như thể có thể giao thông cổ kim, đẩy khí thế của hắn lên cực hạn. "Ba ba ba!", toàn bộ Lẫm Thiên Tông, tất cả mọi người đều quỳ rạp. Khí thế ấy quá đáng sợ, tạo thành sự áp chế sinh mệnh cấp độ cao. Dải ngân hà ấy bao bọc Dương Hạo, tạo thành phòng ngự gần như mạnh nhất thế gian. Ngân hà bay đến, bên trong có vô số hằng hà đại tinh chìm nổi. Hằng Hà Cảnh nghiền ép Tinh Thần Cảnh, đây không chỉ là lời nói suông. Nhìn dải ngân hà này là biết, vô số đại tinh, về mặt lực lượng tự nhiên đã nghiền ép Tinh Thần Cảnh không biết bao nhiêu con phố.
Dương Hạo lập tức trấn tĩnh lại, có sư phụ ra tay, bất kể ai đến cũng vô dụng! Muốn giết hắn? Nói đùa. Chỉ là hắn quá tò mò, thiếu nữ này rốt cuộc có thân phận gì, lại mạnh đến vậy, đến nỗi cần Tam Nguyên Thượng Nhân ra tay? Tuổi trẻ mà có thực lực cường đại như thế, nếu cưới được thì tốt biết bao! Trong lòng hắn bùng cháy, biến thành tham niệm vô tận. Vừa đẹp vừa mạnh, sao có thể không khiến hắn động lòng?
Nhưng đúng lúc này, chỉ thấy Hổ Nữu giáng xuống một quyền, "Ba!", cả dải ngân hà vỡ nát, tất cả đại tinh đều bạo tạc, "Rầm rầm oanh!", quang mang lấp lánh phóng lên cao. Cái gì! Sắc tâm của Dương Hạo nhất thời hóa thành nỗi sợ hãi vô biên. Tam Nguyên Thượng Nhân ra tay bảo hộ hắn, nhưng đối phương chỉ tùy ý một quyền, ngân hà liền vỡ nát. Đây căn bản không phải đối thủ! Thiếu nữ này mạnh, đã như thần thoại.
Hổ Nữu hư nắm tay, nhấc bổng Dương Hạo lên, nghiêng đầu nhìn hắn, kỳ lạ nói: "Nhìn ngươi xấu xí như vậy, cũng dám đối kháng Lăng Hàn của Nữu, thực sự là ngu ngốc!"
"Ba!", Tam Nguyên Thượng Nhân đặt mông ngồi phịch xuống đất. Dưới lực xung kích cường đại, chủ phong vốn đã lung lay sắp đổ nhất thời xuất hiện một vết nứt, xuyên thủng cả ngọn núi. "Oanh!", toàn bộ chủ phong ầm ầm sụp đổ. Thật đáng sợ, Hổ Nữu căn bản không hề nhắm vào hắn, chỉ một quyền phá vỡ phòng ngự, nhưng lực phản chấn lại khiến Tam Nguyên Thượng Nhân không thể tự chủ, đặt mông ngồi xuống và làm vỡ một ngọn núi.
Ầm ầm, trời long đất lở, nhưng những người xung quanh đều như tượng đá, mặc cho đá vụn va đập, lại không cảm giác gì. Họ chìm đắm trong nỗi khiếp sợ vô tận. Ban đầu, mọi người cho rằng Hổ Nữu là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, mới có thể một cước đạp bất tỉnh Dương Hạo. Đợi nàng dễ dàng đánh bại Cốc Hoang và Hoa Dương Văn, mọi người mới suy đoán nàng đã bước vào Tinh Thần Cảnh. Nhưng Hổ Nữu lại một kích giết chết hai Tinh Thần Cảnh đỉnh phong, mọi người tự nhiên nâng đánh giá nàng lên một tầng nữa, cho rằng nàng là Hằng Hà Cảnh.
Nhưng mà, đó vẫn chưa phải thực lực chân chính của nàng? Một quyền đánh ra, căn bản không hề dốc toàn lực nhắm vào, Tam Nguyên Thượng Nhân liền gục ngã. Đây là sự nghiền ép hoàn toàn! Hằng Hà Cảnh trung cực vị, đại cực vị? Thậm chí Đại viên mãn?
"Sáng Thế... Sáng Thế Cảnh!" Tam Nguyên Thượng Nhân thất hồn lạc phách nói. Hắn từng chứng kiến Ma Chủ và Thánh Nhân chiến đấu trên chiến trường hai giới, đó tuyệt đối là lực lượng diệt thế. Thánh Nhân là lực lượng Sáng Thế, còn Ma Chủ là lực lượng Diệt Thế, hai loại lực lượng không phân chia cao thấp, chỉ xem ai nắm giữ sâu hơn.
Mọi người lần thứ hai chấn kinh đến tê dại da đầu, thiếu nữ này lại là Thánh Nhân! Kẻ mạnh nhất đương thời, vô địch trên đời! Dựa vào!
"Sư tôn!" "Thượng Nhân!" Từng bóng người bay vút tới, đó là các Tinh Thần Cảnh của Lẫm Thiên Tông. Trận chiến kịch liệt như vậy, nếu họ còn chưa phản ứng thì cũng đừng gọi là Tinh Thần Cảnh. Nhưng họ vừa đến, ai nấy đều choáng váng. Tình huống gì thế này! Tam Nguyên Thượng Nhân lại đặt mông ngồi trên đất, tóc tai bù xù, nào còn chút tiên phong đạo cốt? Ai có thể đánh cường giả Hằng Hà Cảnh thảm đến vậy?
"Này, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Có người thất kinh hỏi. Đây cũng là điều mọi người đều muốn biết, họ không dám hỏi Tam Nguyên Thượng Nhân, nhưng có thể bắt những người khác mà hỏi. Khi biết được chân tướng, ai nấy đều tái mặt. Nếu không phải Tam Nguyên Thượng Nhân vẫn ngồi trên đất, họ thật không thể tin được, trong tinh hệ này lại có người có thể đánh bại Tam Nguyên Thượng Nhân. Thánh Nhân Sáng Thế Cảnh? Là một thiếu nữ như vậy? Làm sao có thể? Khí huyết của nàng tràn đầy như biển, tuyệt đối là trẻ đến không thể trẻ hơn, tuổi tác chắc chắn dưới trăm tuổi. Nhưng đại đa số thiên tài ở tuổi trăm chỉ là Sơn Hà Cảnh, tiến lên Nhật Nguyệt Cảnh đã là hiếm có, vậy Sáng Thế Cảnh ở tuổi này lại là khái niệm gì?
"Ba ba ba ba", với phong cách hành xử của Hổ Nữu, nàng tự nhiên không để ý đến những người khác, nàng không ngừng tát Dương Hạo, trong nháy mắt đã đánh hắn thành đầu heo, cười hì hì nói: "Lăng Hàn, bây giờ tên này có phải anh tuấn hơn nhiều không?"
Lăng Hàn cười ha ha: "Không sai, nhìn như vậy rất thuận mắt."
Được Lăng Hàn tán dương, Hổ Nữu nhất thời tươi cười, mừng rỡ không thôi, kiêu ngạo nói: "Đó là phải, tay nghề của Nữu tốt vô cùng!"
Dù Dương Hạo bị đánh, nhưng không ngất, hắn nhìn Lăng Hàn, lại nhìn Hổ Nữu, chỉ cảm thấy ông trời quá trêu cợt người. Làm sao Lăng Hàn có thể có hậu trường cứng rắn như thế? Sớm biết vậy, dù cho hắn một kiện Thánh Khí, hắn cũng không dám ra tay với Lăng Hàn! Phía sau người ta có một Thánh Nhân! Hắn hận! Hắn chỗ nào không bằng Lăng Hàn, thiên phú không kém, tướng mạo vượt trội, vì sao một thiếu nữ đẹp mê người, vô cùng cường đại như thế lại cứ quyến luyến Lăng Hàn?
"Ta sai rồi!" Hắn cắn răng nói. Đại trượng phu co được dãn được, chỉ cần vượt qua kiếp này, hắn nhất định sẽ cắn răng khổ luyện, ngày sau bước vào Sáng Thế Cảnh, sẽ đòi lại món nợ hôm nay. Hắn coi như là người ý chí kiên định, bằng không, ai dám có ý trả thù một vị Thánh Nhân? Nghĩ đến cũng sợ hãi.
"Ngươi tất nhiên sai rồi, nên đi chết đi!" Hổ Nữu cười, vung tay, "Hưu!", Dương Hạo bị nàng ném ra ngoài, "Thịch!", một viên lưu tinh trên bầu trời nổ tung, hóa thành tinh vũ vô biên. Ném người về phía tinh không, đập một viên lưu tinh, lưu tinh nát, kết cục của Dương Hạo có thể nghĩ, chắc chắn là phân thân toái cốt, ngay cả một miếng thịt cũng không còn. Đây là lực lượng vĩ đại của Sáng Thế Cảnh, trong mắt mọi người, điều này như chuyện hoang đường.
"Còn lão gia hỏa ngươi nữa!" Hổ Nữu nhất nhất thanh toán, vươn tay chộp lấy Tam Nguyên Thượng Nhân, "Ba!", nàng nắm cổ của Tam Nguyên Thượng Nhân, lực lượng kinh khủng dương động, Hằng Hà Cảnh lại là cái gì, căn bản vô lực phản kháng. Đến lúc này, mọi người mới thực sự tin tưởng Hổ Nữu là Sáng Thế Cảnh, bằng không có thực lực như vậy sao? Thánh Nhân trẻ tuổi như vậy, gặp quỷ rồi!
"Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?" Tam Nguyên Thượng Nhân cũng không cầu xin tha thứ, Sáng Thế Cảnh muốn làm gì, liệu có bị người khác ảnh hưởng sao? Hắn chỉ muốn biết, rốt cuộc mình đã trêu chọc ai.
"Nữu là Hổ Nữu của Lăng Hàn a!" Hổ Nữu nghiêng đầu nói. "Tại sao lão nhân ngươi ngu xuẩn như vậy? Ai nha, khó trách ngươi dám hại Lăng Hàn của Nữu, nguyên lai là tên ngu xuẩn!" "Ba ba ba ba!", Hổ Nữu bắt đầu quất Tam Nguyên Thượng Nhân: "Lão nhân ghê tởm, lại dám hại Lăng Hàn của Nữu, may là Lăng Hàn không xảy ra chuyện gì, nếu không Nữu sẽ tức giận!"
Tất cả mọi người câm nín, ngươi phá hủy Lẫm Thiên Tông tan nát, đây còn bảo không có tức giận? Lúc ngươi tức giận sẽ có bộ dáng gì? Đương nhiên không ai dám hỏi, nói đùa, đây chính là một Thánh Nhân Sáng Thế Cảnh!
"Không chơi nữa!" Hổ Nữu tiện tay ném Tam Nguyên Thượng Nhân ra ngoài, tiếp đó đánh ra một quyền, "Ba!", Tam Nguyên Thượng Nhân bị đánh nát, ngay cả một khối xương hoàn chỉnh cũng không nhìn thấy. Thiếu nữ xinh đẹp kia cười cười, thiên chân vô tà, thanh lệ như thủy: "Còn ai muốn hại Lăng Hàn của Nữu không?" Ánh mắt của Hổ Nữu quét qua, tất cả mọi người đều quỳ xuống, căn bản không dám cùng nàng đối diện.
"Nha đầu, đủ chưa, theo lão thân hồi cung đi!" Thanh y lão ẩu xuất hiện, không ai thấy nàng xuất hiện thế nào, cực kỳ đột ngột, lại cực kỳ tự nhiên mà đứng ở đó, như thể nàng vốn dĩ phải ở đó, chỉ là không ai chú ý mà thôi. Khí tức của nàng không hiện, phổ thông như người thường. Lăng Hàn biết, bà lão này tuyệt đối sẽ không để Hổ Nữu một mình xuất hiện. Nhưng điều khiến hắn khiếp sợ là, Hổ Nữu rõ ràng đã đạt đến Sáng Thế Cảnh, sao thanh y lão ẩu vẫn chưa yên tâm? Đối thủ của Côn Bằng Cung rốt cuộc cường đại đến mức nào, ngay cả Thánh Nhân xuất hành cũng phải bảo vệ? Lẽ nào hiện tại Hổ Nữu còn chỉ là Tiểu Thánh, mà đối thủ là Thánh Vương?
"Không thông! Không được!" Hổ Nữu lắc đầu như trống lắc, nhảy một cái ôm chặt lấy Lăng Hàn. "Nữu không muốn rời Lăng Hàn!"
"Không được!" Thanh y lão ẩu cầm cây gậy trong tay nặng nề gõ một cái. "Ngươi lưu lại nơi này, không chỉ nguy hiểm cho mình, hơn nữa còn sẽ liên lụy tiểu tử này." Bà lão này xem như đã nhìn thấu, chỉ khuyên Hổ Nữu là vô dụng, nhất định phải kéo Lăng Hàn vào. Hổ Nữu nhất thời lộ vẻ nghiêm túc, không còn chơi xấu nữa.
Tất cả mọi người khiếp sợ, nghe khẩu khí của đối phương, sao ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng không thể tự vệ?
"Các ngươi biết quá nhiều." Thanh y lão ẩu lộ ra hung quang, tay trái nhẹ nhàng phất một cái, "Đùng đùng đùng", những người xung quanh toàn bộ nổ thành mưa máu. Lăng Hàn xem thời cơ nhanh, vội vàng thu Loạn Tinh Nữ Hoàng vào trong Hắc Tháp. Lúc này thực sự không thể bận tâm sẽ lộ ra bí mật của Hắc Tháp. Tuy nhiên, Thánh Nhân có thể Sáng Thế, mở ra không gian chân chính. Có thể chế tạo Không Gian Thần khí, hẳn sẽ không khiến lão bà tử này đỏ mắt chứ. Quả nhiên, Thanh y lão ẩu chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn một chút nói: "Tiểu tử, câm miệng của ngươi lại, không nên nói lung tung khắp nơi!"
Bà lão này thực sự lòng dạ độc ác. Hổ Nữu ra tay còn có thể nói là vì Lăng Hàn hả giận, nhưng nàng vì bảo mật, tiện tay liền diệt hơn hai mươi cường giả Tinh Thần Cảnh ở nơi này. Mà rõ ràng là bản thân nàng nói lỡ miệng, thậm chí không thể nói là lộ, bởi vì căn bản không có tiết lộ bí mật gì. Những người này thực sự chết quá oan.
"Xú lão thái bà, ngươi dám uy hiếp Lăng Hàn của Nữu, Nữu muốn đày ngươi đi biên cương, làm khổ sai!" Hổ Nữu giận dữ, chỉ tay về Thanh y lão ẩu.
Thanh y lão ẩu bất đắc dĩ, ai bảo tiểu tổ tông này là người thừa kế của Côn Bằng Cung chứ? Nàng suy nghĩ một chút mới nói: "Cho ngươi ba ngày thời gian, ba ngày sau, nhất định phải cùng lão thân trở lại." Con ngươi của Hổ Nữu đảo một vòng nói: "Thật!" Sau đó hai tay huy động liên tục. "Xú lão thái bà đi mau đi mau, nhìn ngươi liền phiền!"
Thanh y lão ẩu hừ một tiếng, quay người lại cất bước, cả người liền biến mất.
Lúc này, chỉ thấy có càng nhiều thân ảnh từ đằng xa chạy lại, có bay trên trời, có chạy trên đất. Đó là các cường giả tham gia bán đấu giá, động tĩnh nơi này quá lớn, khiến họ đều bỏ dở bán đấu giá, tới xem tình huống một chút. Hổ Nữu kéo Lăng Hàn, "Vèo!", trong nháy mắt ngàn tỉ dặm, biến mất không còn tăm tích.