Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không khí căng như dây đàn tại Hình đường, sắc mặt Trầm Quát và một vị trưởng lão khác trắng bệch, nỗi sợ hãi về thủ đoạn tàn độc của Cốc Hoang hiện rõ mồn một. Trầm Quát gầm gừ, chất vấn Lăng Hàn về việc Thiên Nguyên Chân Dịch bị đem bán đấu giá, coi đó là sự coi thường tông môn. Lăng Hàn, với nụ cười cợt nhả, thẳng thừng tuyên bố Thiên Nguyên Chân Dịch là của mình, thách thức họ tập hợp tất cả Sơn Hà Cảnh trong tông để xem ai sẽ là người chiến thắng. Anh còn mỉa mai về cáo buộc giết Thì Minh, yêu cầu nhân chứng vật chứng cụ thể, không phải là những lời "báo mộng" vô căn cứ. Đám đệ tử ngoài cửa nghe vậy không khỏi bật cười, phá vỡ bầu không khí nghiêm trọng.
Trầm Quát mặt mày sa sầm. Chẳng ai ngờ, một Nhật Nguyệt Cảnh như hắn lại có ngày bị một Sơn Hà Cảnh chọc tức đến mức này. Thế nhưng, hắn không thể tùy tiện ra tay. Thứ nhất, Thiên Nguyên Chân Dịch vẫn là một ẩn số, nếu Lăng Hàn đã giấu đi mà hắn lại ra tay, Cốc Hoang sẽ không buông tha. Thứ hai, Lăng Hàn vẫn là đệ tử hạt giống, thân phận này chưa bị tước đoạt thì hắn không có quyền sát hại. Sự giận dữ bị kìm nén khiến Trầm Quát như muốn nổ tung.
Đúng lúc ấy, cánh cửa đại điện bị đạp tung, một thanh niên dáng vóc thon dài, anh tuấn xuất hiện, mang theo khí tức cường đại khiến mọi người nghẹt thở. Đó chính là Cốc Hoang. Hắn bước vào, mặt mày khó coi, chất vấn đám người Trầm Quát về cách làm việc, khi một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch đã bị bán đấu giá. Trước mặt Cốc Hoang, những cường giả Nhật Nguyệt Cảnh như Trầm Quát cũng chỉ biết câm như hến, cúi đầu xưng "Thiếu Chủ". Lăng Hàn quay người lại, khắc ghi hình dáng đối thủ vào tâm trí, thầm nhủ sẽ không bao giờ chém nhầm mục tiêu.
Cốc Hoang nhìn thẳng Lăng Hàn, ra lệnh: "Ngươi, lập tức chạy đến phòng đấu giá, hủy bỏ đấu giá!"
Lăng Hàn cười hỏi: "Ồ, vì sao?"
"Vì đây là mệnh lệnh của bản thiếu!" Cốc Hoang ngạo nghễ đáp.
"Ngốc thiếu!" Lăng Hàn khinh thường thốt lên.
"Ngươi... ngươi dám mắng ta?" Cốc Hoang giận dữ.
Lăng Hàn nhún vai: "Nếu không phải ngốc thiếu, cần gì phải hỏi lại như vậy?"
Cốc Hoang nổi trận lôi đình, chưa từng thấy ai mắng chửi mà hùng hồn đến thế. Hắn lạnh lùng hừ: "Vào Hình đường còn dám lớn lối, thật hiếm thấy! Ngươi đừng quên đây là đâu!" Hắn ra lệnh cho Trầm Quát "tra xét", khiến Trầm Quát và các trưởng lão khác nhìn nhau đầy lúng túng. Họ đang tra xét thì chính hắn xông vào cắt ngang, giờ lại trách móc. Nhưng nào dám oán thán?
Trầm Quát lấy lại vẻ nghiêm nghị, vỗ bàn: "Hàn Lâm, hôm nay dù ngươi có khẩu trán hoa sen cũng khó thoát lưới pháp! Triệu nhân chứng!" Vài đệ tử Sơn Hà Cảnh xuất hiện. Trầm Quát hỏi họ có thấy Lăng Hàn hành hung, giết Thì Minh không. Tất cả đều cung kính gật đầu. Lăng Hàn cười ha hả, hỏi một người: "Vậy ta hỏi ngươi, ta dùng chiêu thức, vũ khí gì giết Thì Minh?" Người đó cứng họng, kịch bản đâu có đoạn này! Lăng Hàn tiếp tục châm chọc, yêu cầu tất cả "nhân chứng" đồng thanh trả lời, nhưng Trầm Quát vội vàng cắt ngang, cáo buộc Lăng Hàn uy hiếp nhân chứng.
Giữa lúc đó, một giọng cười dài vang lên, một thanh niên anh tuấn khác xuất hiện, sánh ngang Cốc Hoang về dung mạo và khí tức áp bức. Lăng Hàn nhận ra người đi sau là Cơ Vân Chi, lập tức đoán được thân phận của kẻ này: Hoa Dương Văn, Thiếu Chủ Hoa Môn. Cốc Hoang lập tức hừ lạnh: "Hoa Dương Văn, ngươi tới làm gì?" Hoa Dương Văn cười đáp: "Nơi này đâu phải nhà ngươi mở, bản thiếu không được tới sao?"
Cốc Hoang nghĩ, Hoa Dương Văn không thể bảo vệ Lăng Hàn được nữa. Trước đây, Hoa Môn từng đứng ra vì Lăng Hàn, có lẽ là do giao dịch Thiên Nguyên Chân Dịch thất bại. Giờ đây, hắn hiểu ra rằng Hoa Môn cũng muốn Lăng Hàn, chỉ là ẩn mình trong bóng tối. Mọi tông môn đều thèm khát Thiên Nguyên Chân Dịch, chỉ có Cốc Môn là kẻ nhảy ra tích cực nhất.
Hoa Dương Văn cười nhạt, ánh mắt lóe lên sát khí khi nhìn Lăng Hàn. Hắn không đến để bảo vệ kẻ đã từ chối mình. Mọi người đều muốn cướp đoạt Thiên Nguyên Chân Dịch, Lăng Hàn trong mắt họ, chỉ là một con cá trên thớt.
Trầm Quát, được Cốc Hoang ra hiệu, giả vờ nghiêm mặt tuyên bố: "Hàn Lâm, ngươi tàn sát đồng môn, chứng cứ xác thực! Ta tuyên bố, từ giờ phút này, tước đoạt thân phận đệ tử hạt giống của ngươi, từ nay không còn là đệ tử Lẫm Thiên Tông nữa!" Hắn vỗ bàn cái bốp, định tuyên bố hình phạt tiếp theo thì Cốc Hoang cười phá lên, cắt ngang lời hắn.
"Hàn Lâm, giờ có hối hận chưa?" Cốc Hoang lạnh lùng nói. "Ngươi một Sơn Hà Cảnh nhỏ bé, từ Tiểu Thế Giới đến, lại dám đối kháng bản thiếu? Ngươi xứng sao? Ngươi có tư cách không?" Hắn ban cho Lăng Hàn một cơ hội cuối cùng: quỳ xuống cầu xin, hắn sẽ "mở một mặt lưới". Lăng Hàn lắc đầu, mỉa mai Cốc Hoang "thiên tính bạc bẽo", nói rằng nếu việc sát hại đồng môn có thể bỏ qua chỉ bằng một lời cầu xin, thì những kẻ theo hắn sẽ lạnh lòng.
Cốc Hoang không thèm để ý, hắn coi những người khác đều là chó săn. Hắn cười nói: "Đây là sinh lộ duy nhất của ngươi, làm chó của bản thiếu, bản thiếu tạm tha ngươi một mạng!" Lăng Hàn lắc đầu: "Đời này, chỉ có ngươi quỳ trước mặt ta, cầu ta tha thứ mà thôi!"
"Thật can đảm!" Cốc Hoang lạnh lẽo, không hiểu Lăng Hàn lấy đâu ra dũng khí khi đã trở thành cá nằm trên thớt. Lăng Hàn đảo mắt qua Cốc Hoang và Hoa Dương Văn, tuyên bố: "Ta nhớ kỹ dáng dấp của các ngươi. Các ngươi cũng tốt nhất nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay. Không quá mười năm, ta sẽ trở về, đích thân đòi lại sổ sách này!" Hắn đã quyết định tiến vào Hắc Tháp, rời Lẫm Thiên Tông, tìm kiếm Côn Bằng Cung và Thiên Phượng Thần Nữ.
Lại một giọng nói vang lên, một nam nhân như Thiên Thần từ cửa bước vào – Dương Hạo! Cốc Hoang và Hoa Dương Văn lập tức cung kính hành lễ: "Bái... bái kiến Dương sư thúc!" Mọi người kinh ngạc, Dương Hạo mới là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, sao lại được hai Thiếu Chủ kia gọi là sư thúc? Cốc Hoang giải thích, Dương Hạo đã chính thức được Tam Nguyên Thượng Nhân nhận làm đệ tử thứ mười. Địa vị của Dương Hạo lập tức bay vọt, sánh ngang Tinh Thần Cảnh.
Dương Hạo nhìn Lăng Hàn với nụ cười nhạt nhòa, nhưng sâu trong ánh mắt ẩn chứa sát ý cường đại. Hắn đã từng bị Loạn Tinh Nữ Hoàng đánh suýt chết, tổn hao sinh mệnh tinh khí, đó là nỗi nhục lớn. Hắn quyết tâm trước tiên phải giết Lăng Hàn để thu "lợi tức".
"Hàn Lâm, tàn sát đồng môn, đây là tội lớn, càng làm người khinh thường!" Dương Hạo bình tĩnh nói, nhưng lời lẽ lại tàn độc vô cùng. "Ta kiến nghị, cột hắn vào lối vào tông môn, mỗi ngày cắt một miếng thịt, thẳng đến tiên huyết chảy hết, tinh khí khô cạn." Mọi người thầm rùng mình, đây là muốn lăng trì Lăng Hàn, khiến hắn chịu đựng đau đớn đến chết.
Lăng Hàn cười lớn: "Dương Hạo, ngươi cũng quá không có tiền đồ, lại còn cần loại phế vật này thay ngươi xuất thủ! Đến đây, ngươi áp chế tu vi, chúng ta đánh nhau một trận, xem ta thu thập ngươi như thế nào!" Dương Hạo cười lạnh: "Ngươi là ai, cũng xứng giao thủ với ta!" Lăng Hàn chắp tay trái ra sau lưng, khiêu khích: "Đừng nói ca khi dễ ngươi, cùng giai đánh một trận, ta có thể chấp ngươi một tay một chân. Nếu không, cho ngươi tay phải cũng được." Hắn đổi tay, vẻ ngông cuồng không ai sánh bằng.
Cốc Hoang vội đề nghị Dương Hạo bắt Lăng Hàn. Dương Hạo gật đầu, ra lệnh bắt. Lăng Hàn trong lòng rét lạnh, chuẩn bị tiến Hắc Tháp. "Hanh, xem ra ngươi còn chưa học ngoan, vẫn đang loạn cắn người!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, Hồ Phỉ Vân xuất hiện, khí tức vượt xa Sơn Hà Cảnh. Loạn Tinh Nữ Hoàng!
Lăng Hàn nhíu mày, đường lui của hắn đã sắp đặt, nhưng sự xuất hiện của Nữ Hoàng có thể phá hỏng kế hoạch. Dương Hạo, người chưa từng sợ ai, lại lộ vẻ sợ hãi khi thấy Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nữ Hoàng không chút do dự, một tát đánh bay Dương Hạo, khiến hắn phun ra huyết vụ, tinh khí thần suy sụp.
"Ha hả, các hạ, đây đã là lần thứ hai!" Một giọng nói băng lãnh vang lên. Hai nhân ảnh xuất hiện, bao quanh bởi khí tức hỗn độn, phía sau mỗi người là bốn viên tinh thần. "Phụ thân đại nhân!" Cốc Hoang và Hoa Dương Văn cùng kêu lên. Đó là Cốc Phương và Hoa Vĩnh Ninh, hai cường giả Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, đệ tử thân truyền của Tam Nguyên Thượng Nhân.
"Các hạ, ngươi thật quá mức!" Hoa Vĩnh Ninh lạnh lùng nói. "Nơi này chính là Lẫm Thiên Tông, không phải Loạn Tinh Hoàng Triều của ngươi." Loạn Tinh Nữ Hoàng thản nhiên đáp: "Các ngươi muốn ngăn trở trẫm?" Giọng nói mang theo khí phách vô thượng của một Đế Hoàng. Lăng Hàn vội mở miệng: "Bệ Hạ, đây là chuyện của ta, xin đừng nhúng tay!" Hắn dùng sức nháy mắt, ý bảo nàng không cần lo lắng, hắn có Hắc Tháp. Nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn kiên định: "Hắn là người của trẫm, nghe nói các ngươi muốn tra hắn, trẫm chỉ là đến bàng quan một chút mà thôi."
Cốc Phương và Hoa Vĩnh Ninh kiêng kỵ, nhưng tin rằng đây chỉ là thần niệm lạc ấn của Nữ Hoàng, sức mạnh có hạn. "Hảo, các hạ muốn bàng quan, vậy liền bàng quan đi!"
Dương Hạo chậm rãi bò dậy, mắt rực lửa. Loạn Tinh Nữ Hoàng nhìn Trầm Quát, ánh mắt như có Nhật Nguyệt Tinh Thần dũng động, khí thế cường đại khiến Trầm Quát suýt thổ huyết. Hắn lặp lại phán quyết tước đoạt thân phận Lăng Hàn. Vừa dứt lời, lại bị Loạn Tinh Nữ Hoàng đánh bay, xương cốt rã rời. "Trẫm không tiếp thu kết quả này, phúc thẩm!" Nàng khí phách tuyên bố.
"Các hạ, ngươi thật quá mức!" Hoa Vĩnh Ninh và Cốc Phương không thể nhịn nữa. "Ha hả, tiểu cô nương, lần đầu ở chỗ bản tọa quát tháo, bản tọa không chấp nhặt với ngươi, nhưng có một không có hai, ngươi vừa đánh, chính là đệ tử của bản tọa!" Một giọng nói cường đại vang lên, khiến mọi người run sợ. Tam Nguyên Thượng Nhân!
Lăng Hàn không ngờ một việc nhỏ lại dẫn đến cường giả Hằng Hà Cảnh. Loạn Tinh Nữ Hoàng biến sắc, nhưng vẫn không yếu khí thế: "Tiền bối, trời đất bao la, không hơn được một chữ lý a. Đám người này rắn chuột một ổ, thêu dệt tội danh, trẫm nhìn không được!" Tam Nguyên Thượng Nhân cười nói: "Ha hả, chuyện của Lẫm Thiên Tông, còn chưa tới phiên tiểu cô nương ngươi tới hỏi. Bản tọa chỉ hỏi ngươi, vì sao đả thương đệ tử của bản tọa?"
Dương Hạo cười lạnh, hắn biết Tam Nguyên Thượng Nhân thiên vị mình. Loạn Tinh Nữ Hoàng liếc mắt: "Tiền bối là muốn ỷ lớn hiếp nhỏ?" "Tiểu nữ oa, đừng nghĩ dùng lời nói gài bản tọa! Ngươi quỳ xuống, bồi tội đệ tử của ta, bản tọa có thể tha cho ngươi một lần." Đây là nỗi nhục nhã tột cùng. Loạn Tinh Nữ Hoàng biến sắc, không ngờ Tam Nguyên Thượng Nhân bao che khuyết điểm đến vậy.
"Hắc! Hắc! Hắc!" Loạn Tinh Nữ Hoàng cười lạnh. Nàng biết mình hiện tại không phải đối thủ của Hằng Hà Cảnh. "Tiểu cô nương, xem ra ngươi không phục a!" Tam Nguyên Thượng Nhân cười nói. "Bất quá, không phục cũng không có cách nào! Hạo nhi, người ta đánh ngươi, ngươi liền đánh lại a." Dương Hạo cung kính đáp: "Chỉ là sư phụ, người ta là Tinh Thần Cảnh, đồ nhi không phải đối thủ." "Ha hả, đây không phải còn có vi sư sao?" Tam Nguyên Thượng Nhân nói.
Dương Hạo cười lạnh, hiểu ý sư phụ, lập tức tiến đến chỗ Loạn Tinh Nữ Hoàng. Lăng Hàn biến sắc, hắn không thể để Nữ Hoàng chịu nhục. "Đến!" Hắn lớn tiếng nói, vận dụng Trích Tinh Bộ, lao đến đúng lúc Dương Hạo vung tay tát Loạn Tinh Nữ Hoàng. Ba! Tiếng giòn vang, Lăng Hàn bị đánh bay, phun ra tiên huyết, thần cốt gãy lìa. Hắn cảm thấy cái chết chưa bao giờ gần đến vậy.
Hắn trọng chấn tinh thần, lập tức luyện hóa một giọt Bất Diệt Chân Dịch, cơ thể tức khắc khôi phục. Tam Nguyên Thượng Nhân khẽ kinh ngạc trước khả năng hồi phục của Lăng Hàn. Dương Hạo cũng trợn mắt, nhưng nhanh chóng cười lạnh, cho rằng Lăng Hàn chỉ ăn thiên tài địa bảo. Hắn lần thứ hai vung chưởng về phía Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Thình thịch! Lăng Hàn lại đạp Trích Tinh Bộ, lần nữa cản đòn, bị đánh bay, phun huyết vụ, thần cốt gãy lìa. Lần này, Dương Hạo còn vận dụng cả Thiên Địa quy tắc, mấy trăm đạo thần văn đan vào thành sát khí khủng bố. Hơi thở của Lăng Hàn mong manh, nhưng vẫn kiên cường.
"Các ngươi, đều đáng chết!" Loạn Tinh Nữ Hoàng gầm lên, ánh mắt chứa sát cơ kinh thiên. Thân thể nàng hơi buông lỏng, như muốn thoát khỏi sự khống chế của Tam Nguyên Thượng Nhân. "Ha hả, tiểu cô nương, ngươi quá ngây thơ rồi!" Tam Nguyên Thượng Nhân cười, áp lực bạo tăng, khiến Loạn Tinh Nữ Hoàng không thể nhúc nhích một ngón tay. Lăng Hàn lại luyện hóa một giọt Bất Diệt Chân Dịch, thương thế được khống chế, bắt đầu chuyển biến tốt đẹp. Tam Nguyên Thượng Nhân khen Lăng Hàn "không đơn giản".
Dương Hạo không khỏi đố kỵ, sợ Tam Nguyên Thượng Nhân sẽ coi trọng Lăng Hàn. Quả nhiên, Tam Nguyên Thượng Nhân hỏi: "Thanh niên, có nguyện ý bái bản tọa làm sư không?" Lăng Hàn cười lớn: "Bản thân người làm sư, cần có đức! Thượng Nhân nghĩ, ngươi có đức hạnh làm sư sao?" Cả trường im phăng phắc.
"Lớn mật!" Hoa Vĩnh Ninh và Cốc Phương đồng loạt quát. Dương Hạo thở phào nhẹ nhõm, liền dẫn đầu nhào ra, quát: "Dám nhục ân sư của ta, muốn chết!" Hắn vỗ ra một chưởng toàn lực, muốn đánh chết Lăng Hàn.
Phía sau Loạn Tinh Nữ Hoàng, từng hư ảnh đại xà hiện ra, mỗi con cao mấy vạn trượng, tản mát khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang. Đại xà vừa hiện, chế ước của Tam Nguyên Thượng Nhân với nàng lập tức tiêu tan. Nàng nâng tay, vỗ tới Dương Hạo. "Không tốt!" Hoa Vĩnh Ninh và Cốc Phương vội vã xuất thủ, chặn lại Loạn Tinh Nữ Hoàng. Ba cường giả va chạm, kình phong càn quét, đại điện nát bấy. Dương Hạo bị sóng xung kích đánh bay, xương gãy mấy cây.
Hoa Vĩnh Ninh và Cốc Phương kinh hãi, không ngờ Loạn Tinh Nữ Hoàng lại mạnh đến vậy. "Di, tiểu cô nương ngươi là Cửu Xà tộc!" Một nhân ảnh từ xa bay tới, bao bọc trong thần quang, không rõ hình dáng, nhưng phát ra khí tức vô cùng đáng sợ. Đó chính là Tam Nguyên Thượng Nhân!