Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 241

Chương 241: Vương Giả Tranh Hùng

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1201 đến 1205 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc thế giới võ đạo đầy cạnh tranh, nơi tài năng và kiêu hãnh đan xen. Tác giả khéo léo phơi bày bản chất khốc liệt của các cuộc tỷ thí, không chỉ là sức mạnh thể chất mà còn là sự kiên cường tinh thần và những con đường tu luyện độc đáo. Một cách tinh tế, cảm xúc ghen tị và sự bất công được lồng ghép qua các trận đấu, đặc biệt là khi một nhân vật bí ẩn nhưng đầy uy danh được nhắc đến, tạo nên một lớp không khí huyền bí và kịch tính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên võ đài, gương mặt ngây thơ của Đinh Bình chợt biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng của một chiến binh dày dạn. Hắn gầm lên, thân hình lao tới, song quyền như mưa bão trút xuống, không màng đến bất cứ điều gì. Đinh Bình sở hữu cấu tạo xương cốt phi phàm, cho phép hắn phóng thích lực lượng gấp trăm lần người thường. Ở Sơn Hà Cảnh, điều này giúp hắn tăng thêm hai tinh lực lượng, đạt tới ngưỡng Thất Tinh đáng kinh ngạc mà không cần bí pháp. Sức mạnh tuyệt đối, nghiền ép mọi đối thủ.

Mọi người không khỏi kinh ngạc. Đinh Bình, dù đã vào Lẫm Thiên Tông hơn một năm, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến thực lực kinh hoàng của hắn. Trong khi các thiên tài khác chỉ có thể vượt qua 5-6 tinh lực lượng, thì Đinh Bình đã phá vỡ giới hạn, đạt tới Thất Tinh chỉ bằng sức mạnh thuần túy, không hề có thần văn lấp lánh nhưng lại mang uy thế Thiên Thần. Lam Loan, dù cùng cảnh giới Tiểu cực vị đỉnh cao với Đinh Bình, hoàn toàn bị áp đảo.

Không chịu khuất phục, Lam Loan khẽ quát, thân thể nàng phát ra ánh sáng xanh lam, hóa thành hàng trăm Lam Chủy Điểu, loài thần điểu thượng cổ được đồn đại có thể mổ chết Thánh Nhân. Dù chỉ là hóa thân từ một Sơn Hà Cảnh, nhưng uy lực của chúng vẫn vô cùng bất phàm. Đinh Bình không hề nao núng, từng quyền nổ ra, tạo thành sóng xung kích nghiền nát những con chim trước khi chúng kịp tiếp cận. Lam Loan tiếp tục dồn sức, hội tụ lam quang thành một Lam Chủy Điểu khổng lồ, khí tức tăng vọt đến Trung cực vị hậu kỳ. Để đạt được đòn đánh tuyệt vọng này, khuôn mặt nàng trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, sinh mệnh tinh khí hao tổn nghiêm trọng, có thể phải trả giá bằng tuổi thọ.

Đinh Bình hét lớn, nhưng khi song quyền vừa chạm vào Lam Chủy Điểu khổng lồ, hắn lập tức bị đánh bay, ngã vật xuống đất, hai tay đẫm máu và bị thương nặng. Lam Loan cũng kiệt sức, ngồi phịch xuống, toát mồ hôi lạnh. Nếu đòn này không thành công, nàng sẽ không thể tung ra đòn thứ hai. Đây là một chiến thắng thảm hại, nhưng Đinh Bình không sử dụng đại chiêu, nên việc bị đòn đánh đổi bằng sinh mệnh tinh khí của Lam Loan đánh bại cũng hợp lý.

Vũ Hoàng nhanh chóng đỡ lấy Đinh Bình, khẽ lắc đầu. Hắn biết Đinh Bình có thể thắng, nhưng tên này dường như đã động lòng trắc ẩn, không ra hết sức nên đành chịu thua. Đặt Đinh Bình xuống, Vũ Hoàng hiên ngang bước lên võ đài, khí phách ngút trời, cất tiếng thách đấu: "Ai muốn đánh với ta một trận?"

Một thanh niên áo lục, Triêu Tuyên, xuất hiện. Hắn khoác lên mình y phục hoa lệ, điểm xuyết vô số trang sức quý giá, toát lên vẻ giàu có và kiêu ngạo. Triêu Tuyên đến từ Triêu gia lừng lẫy, từng sản sinh ra đại năng Hằng Hà Cảnh. Với dã tâm khôi phục vinh quang tổ tiên, hắn tự phụ cho rằng không ai ở đây có thể sánh ngang, xem thường Vũ Hoàng vì "tuổi tác" và "thiên phú không đủ".

Triêu Tuyên khinh thường ra chiêu, một chưởng ấn xuống hờ hững. Nhưng Vũ Hoàng lại bùng nổ, song quyền như cuồng phong bão táp. Triêu Tuyên lập tức kinh hãi, không ngờ công kích của Vũ Hoàng lại sắc bén đến vậy. Bị Vũ Hoàng chiếm tiên cơ, hắn liên tục lùi bước, chỉ biết phòng thủ bị động. Kinh nghiệm chiến đấu của Vũ Hoàng, tích lũy qua biết bao trận mạc, đã giúp hắn duy trì thế thượng phong. Từng quyền của Vũ Hoàng dồn dập, không kẽ hở, ép Triêu Tuyên phải lùi đến bước thứ mười bảy thì phun ra một ngụm máu tươi, bị đánh bay.

"Đa tạ!" Vũ Hoàng thu tay, kết thúc trận tỷ thí. Triêu Tuyên bật dậy, mặt đỏ bừng vì sỉ nhục. Làm sao hắn có thể chấp nhận thất bại thảm hại này? Hắn gầm lên: "Trở lại!" và lao vào Vũ Hoàng, lần này không dám khinh suất, toàn thân đại đạo quang mang bùng cháy, thần văn đan dệt, đẩy chiến lực lên cực hạn. Mọi người lắc đầu, cho rằng hắn đã thua mà không chịu nhận.

Nhưng Triêu Tuyên lúc này thực sự mạnh mẽ. Vũ Hoàng cũng nổi giận, ra quyền như vũ bão. Lần này, dù Triêu Tuyên đã chuẩn bị, hắn vẫn bị áp chế hoàn toàn. "Quyền pháp của tên này đáng sợ vậy sao?" "Lực lượng Triêu Tuyên nhỉnh hơn, sao lại yếu thế?" "Mỗi quyền đều ngưng tụ thiên địa tư thế... đây là tiềm lực của một đại tông sư!" Những người chứng kiến đều kinh hãi. Quyền pháp của Vũ Hoàng đã đạt đến cảnh giới "đạo", khiến Lăng Hàn thầm cảm thán và bội phục. Sau mười quyền nữa, Triêu Tuyên lần thứ hai bị đánh bay, mặt tái nhợt, không còn mặt mũi nào, vội vã rời đi.

Vũ Hoàng, với chiến ý hừng hực, lại cất tiếng: "Còn ai đánh với ta một trận không?" Mọi người nhìn nhau. Ai cùng cảnh giới với Vũ Hoàng đều không chắc thắng, còn người cảnh giới cao hơn thì không tiện ra tay. Bầu không khí chững lại, cho đến khi Ngô Triết, một trong sáu vị Vương giả, đứng dậy. "Ha ha, không thể để không khí nguội lạnh, ta đến chiến một trận." Mọi người đều ngạc nhiên, Ngô Triết ra tay thì ai có thể chống lại? Hắn trấn an: "Vì công bằng, ta sẽ tự phong tu vi, chúng ta cùng cảnh giới chiến một trận." Nói rồi, khí tức của hắn lập tức giảm xuống, ngang bằng với Vũ Hoàng.

"Vị sư đệ này, như vậy có công bằng không?" Ngô Triết cười nói. Vũ Hoàng không đáp, chỉ hét dài một tiếng, chiến ý bùng lên trong đôi mắt, lao vào tấn công Ngô Triết. Quyền như mưa, ngay cả cường giả như Ngô Triết cũng chỉ biết chống đỡ, liên tục bị đẩy lùi. Mọi người kinh ngạc đến ngây người. Đó là Ngô Triết, một trong sáu Vương giả, người có thể quét ngang Sơn Hà Cảnh! Nhưng giờ đây, khi cùng cảnh giới, hắn lại bị Vũ Hoàng áp đảo.

Ngô Triết, dù ngoài mặt cười nhạt, trong lòng thầm mắng. Hắn không ngờ quyền pháp của Vũ Hoàng lại lợi hại đến mức gần như thiên đạo, mỗi quyền nổ xuống như chư thiên trấn áp, không thể chống cự nếu không có lực lượng nghiền ép. Hắn không chấp nhận thất bại, dù là khi đã áp chế tu vi. Bất chợt, hắn đấm ra một quyền, đối chọi với Vũ Hoàng. Hai nắm đấm va chạm, tạo ra một làn sóng xung kích kinh hoàng. Ngô Triết lùi bảy bước, Vũ Hoàng lùi chín bước, tay rỉ máu, xương cánh tay gãy rõ ràng. Vũ Hoàng đã thua trong lần đối đầu này.

"Không hổ là Ngô sư huynh, sáu đại Vương giả quả nhiên danh bất hư truyền!" Mọi người thán phục. Nhưng ánh mắt Lăng Hàn lại lạnh lẽo, ghim chặt vào Ngô Triết. Hắn đã thấy rõ, nắm tay của Ngô Triết bùng nổ thần văn, số lượng đạt tới chín mươi mốt đạo! Ngô Triết đã không dùng lực lượng vượt cấp, nhưng lại dùng quy tắc mạnh hơn, hoàn toàn không công bằng. "Dám bắt nạt Nhị ca của ta?" Lăng Hàn nổi giận. Vũ Hoàng, dù cảm thấy có điều bất thường, vẫn thẳng thắn thừa nhận: "Ta thua!" và lui về chỗ cũ. Ngô Triết giả vờ khiêm tốn.

"Ngô sư huynh, xin chỉ giáo!" Lăng Hàn định lên đài, nhưng Tô Kinh đã nhanh hơn một bước. "Xin mời!" Ngô Triết cười nói, không cần áp chế tu vi vì Tô Kinh là Đại viên mãn. "Nếu là sư huynh, ta chỉ ra mười chiêu. Nếu Tô sư đệ đỡ được, coi như ta thua." Lời nói đầy tự tin, nhưng cũng đầy xảo quyệt. Tô Kinh không dám khinh thường, lập tức thi triển đại chiêu, toàn thân thần quang quấn quanh, biến thành một Dung Nham Cự Nhân, dung nham đỏ rực phun trào, hơi nóng bốc lên.

Ngô Triết thong dong, ung dung tự nhiên. Hắn biết, người chưa tu ra tòa Sơn Hà thứ năm sẽ không thể hiểu được cảnh giới này mạnh mẽ đến mức nào. Tô Kinh liên tục ra quyền, lửa đỏ rực và dung nham tràn ngập trời, như tận thế giáng lâm. Ngô Triết tùy ý chống đỡ, vẻ hờ hững. "Chín chiêu!" Ngô Triết cười nói, "Tô sư đệ cẩn thận, ta muốn phản kích!" Hắn vỗ ra một chưởng, như trời sụp, sao rơi. Tô Kinh bị đánh bay. Dù từng là Vương giả thế hệ trẻ, nhưng khi đối mặt với Vương giả chân chính, hắn chỉ có thể nuốt hận.

"Ngô sư huynh, tiểu muội cũng muốn thỉnh giáo một chút." Thiệu Tư Tư bồng bềnh hạ tràng. Lăng Hàn không khỏi phiền muộn, sao ai cũng tranh giành với hắn vậy? Ngô Triết nhìn Thiệu Tư Tư, ánh mắt lướt qua vẻ kinh diễm. Nàng là một mỹ nhân tài năng, xuất thân cao quý, một tài nguyên khan hiếm. "Sư muội, xin mời!" Ngữ khí Ngô Triết dịu dàng hơn hẳn. Thiệu Tư Tư thi lễ, yếu mềm nhưng đầy mị lực. "Kính xin sư huynh hạ thủ lưu tình!"

Ngô Triết cười sâu hơn. Thiệu Tư Tư múa trường thương dài ba trượng, toát lên vẻ anh khí, kết hợp với dung mạo tuyệt lệ càng thêm mê người. Trường thương phóng ra tia chớp, hóa thành Lôi Long tấn công Ngô Triết. "Có chút ý nghĩa," Ngô Triết cười nói. Hắn chỉ đưa tay phải ra, một bàn tay nguyên lực khổng lồ hiện lên, tóm lấy trường thương, uy thế cuồn cuộn, lập tức áp chế khí thế của Thiệu Tư Tư. Trường thương bị ghìm lại, uốn lượn như sắp gãy. Thiệu Tư Tư hừ một tiếng, toàn thân ánh chớp bùng nổ, lực lượng đột nhiên tăng vọt.

"Thực lực, thiên phú của sư muội đều rất bất phàm, chỉ tiếc, cùng vi huynh còn tồn tại chênh lệch cực lớn, không tu ra năm tòa Sơn Hà, chung quy chỉ là phàm thai." Ngô Triết hư đẩy tay, bàn tay khổng lồ kia càng thêm uy lực, đẩy mạnh về phía Thiệu Tư Tư. Lực lượng kinh khủng ập tới, Thiệu Tư Tư vội vàng rung tay phải, trường thương tự mình tan rã, hóa thành một tấm khiên bảo vệ nàng, cản lại đòn đánh của Ngô Triết. Hóa ra, trường thương của nàng được tạo thành từ vô số dây xích nhỏ, có thể biến hóa tùy ý.

Ngô Triết cười lớn, không chút để ý, bàn tay lớn tiếp tục ghìm xuống, chỉ vài chiêu đã áp chế Thiệu Tư Tư đến mức nàng phải lên tiếng nhận thua. Đỗ An, La Cảnh Nhân, Hạ Vô Khuyết... lần lượt lên đài khiêu chiến, nhưng đều dễ dàng bị Ngô Triết đánh bại, phô diễn Vương giả chi uy. "Không hổ là Ngô sư huynh, quá mạnh mẽ!" "Hóa ra, Sơn Hà Cảnh thật có thể tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, ta vẫn cho rằng đây chỉ là lời đồn." "Chẳng trách Ngô sư huynh là Vương giả, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm quả thực có thể sánh bằng Nhật Nguyệt Cảnh, đối với Sơn Hà Cảnh khác là nghiền ép tuyệt đối." Mọi người đều thán phục Ngô Triết.

Tô Kinh trầm ngâm: "Nếu nói chỉ tiếp mười chiêu, ta cảm thấy có một người hoàn toàn có thể làm được!" Ánh mắt Thiệu Tư Tư sáng lên: "Không sai!" Đỗ An gật đầu: "Nếu người kia có thể đến, này thật sự có khả năng để Ngô sư huynh ra trăm chiêu trở lên." Mọi người kinh ngạc, ai mà lại được nhiều đệ tử hạt giống tôn sùng như vậy? "Hả, Lăng Hàn này là thần thánh phương nào, nếu được mấy vị sư đệ sư muội nói thần kỳ như thế, sao không thấy hắn đến tông môn?" Ngô Triết hỏi, sâu trong ánh mắt có một tia xem thường.

Thiệu Tư Tư lắc đầu: "Trước đó tinh không mộ lớn mở ra, hắn từng cùng bọn ta tiến vào, còn nói đoàn tụ ở Lẫm Thiên Tông, không ngờ mất tung ảnh, thực sự là kỳ quái." Vài đệ tử hạt giống bật cười, nói nửa ngày, ngay cả tư cách vào tông cũng không có, sao xứng gọi thiên tài? "Các ngươi cười cái gì?" Hồ Phỉ Vân nhảy lên. "Lăng Hàn lợi hại nhất, là lợi hại nhất!" Mọi người kinh ngạc, lại có thêm một đệ tử hạt giống khác đứng ra bảo vệ Lăng Hàn.

Trong lòng Ngô Triết dâng lên ghen tị. Hai mỹ nữ tuyệt sắc đều dành thiện cảm cho Lăng Hàn, đặc biệt là Hồ Phỉ Vân. Hắn khó chịu vô cùng, nghĩ mình là Vương giả mà lại bị một kẻ chưa từng gặp mặt cướp đi sự chú ý. "Thực sự là chuyện cười, nếu như mấy vị sư huynh nói lợi hại như vậy, sao không được tông môn thu nhận?" Một thiếu niên áo lục lạnh lùng nói, chính là Phù Lương Dạ, kẻ từng bị Lăng Hàn một ngón tay đánh bại. Trên tay hắn vẫn còn băng trắng, vết thương chưa lành vì ý chí võ đạo của Lăng Hàn chưa tiêu tan. "Ta thấy, chỉ là một phế vật mà thôi, hết thảy đều là thổi ra."

"Nói láo!" Đinh Bình lập tức nhảy ra, chỉ vào Phù Lương Dạ: "Lập tức nói xin lỗi!" "Cái này lại có liên quan gì tới ngươi?" Phù Lương Dạ không dám bất cẩn, hắn biết Đinh Bình rất mạnh. "Bởi vì Lăng Hàn là sư phụ của ta!" Đinh Bình nghiêm nghị nói. Không có Lăng Hàn, sẽ không có hắn bây giờ. Mọi người giật mình, một đệ tử hạt giống lại là đồ đệ của Lăng Hàn? "Đến chiến!" Đinh Bình lửa giận ngút trời. Phù Lương Dạ hừ lạnh: "Ta là Trung cực vị, chẳng muốn bắt nạt ngươi!" Hắn không tự tin thắng Đinh Bình, lại đang bị thương.

Đinh Bình còn muốn khiêu chiến, Vũ Hoàng đã nhảy ra, nhấn vai hắn. Đinh Bình đành bỏ cuộc, nghe lời Nhị sư bá. "Ta cũng là Trung cực vị, đánh với ngươi một trận, không tính bắt nạt ngươi chứ?" Vũ Hoàng trầm giọng nói. Phù Lương Dạ chỉ cảm thấy oan ức, chỉ nói xấu vài câu mà lại chọc vào tổ ong vò vẽ. "Ngươi cùng Lăng Hàn kia có quan hệ gì?" Hắn hỏi, không dám coi thường Vũ Hoàng. Vũ Hoàng vung quyền: "Lăng Hàn là tứ đệ của ta."

Mọi người lần thứ hai giật mình. Đồ đệ là hạt giống, huynh đệ cũng là hạt giống, gia đình này thật quá bá đạo! "Đến chiến!" Vũ Hoàng quát chói tai. Sắc mặt Phù Lương Dạ kịch biến, hắn không dám giao thủ với Vũ Hoàng, đặc biệt khi đang bị thương. Hắn đành cúi đầu: "Là ta nói không biết lựa lời, lỗ mãng!" Vũ Hoàng gật đầu, trở lại chỗ cũ. Khí phách của Vũ Hoàng khiến mọi người nể phục. Sắc mặt Ngô Triết có chút khó coi, hắn đã bị Lăng Hàn, một người chưa từng gặp mặt, cướp mất danh tiếng.

"Ngô sư huynh, ngươi chiến nhiều tràng như vậy, cũng nên nghỉ ngơi một chút, tặng sân khấu cho ta đi." Một thanh niên mặc áo trắng nhảy ra, Chương Long. Ánh mắt Ngô Triết lóe lên vẻ cảnh giác. Chương Long từng nổi danh cùng hắn, nhưng Ngô Triết đã tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, còn Chương Long thì chưa. "Ha ha, vậy tặng cho Chương sư đệ." Ngô Triết suy nghĩ một chút, gật đầu lùi về phía sau, nhường ra sân bãi.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!