Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 240

Chương 240: Lời Hẹn Ước Dưới Cây Luân Hồi

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1196 đến 1200 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự phức tạp trong mối quan hệ giữa Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng, từ những màn đấu khẩu hài hước đến những khoảnh khắc thân mật đầy ẩn ý. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố kỳ ảo của Luân Hồi Thụ vào mạch truyện, biến nó thành chất xúc tác cho cả sự phát triển tình cảm lẫn tu luyện. Bi kịch về thân phận phân thân của Cửu Quận Vương cũng được hé mở, tạo nên chiều sâu cảm xúc và đặt ra nhiều câu hỏi về định nghĩa bản ngã.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không gian huyễn ảo của Hắc Tháp, Loạn Tinh Nữ Hoàng, với vẻ kiêu ngạo thường thấy, bất chợt đưa ra một nhận định đầy trọng lượng. Nàng dừng lại giây lát, ánh mắt phượng hoàng sắc lạnh lướt qua Lăng Hàn, rồi thốt lên: "Có Luân Hồi Thụ, mọi chuyện giờ đã khác." Lời nói ấy như một tia chớp xé toạc màn đêm, gợi mở về tiềm năng vô hạn của bảo vật thần bí. Quả thực, ở cảnh giới càng cao, con đường lĩnh ngộ đại đạo càng chông gai, nhưng với sự trợ giúp của Luân Hồi Thụ, một ngày tu luyện có thể sánh ngang một năm, biến những mục tiêu tưởng chừng xa vời như luyện chín phân thân trở thành chuyện nhỏ.

Lăng Hàn, cảm nhận được ý đồ sâu xa trong lời nói của nàng, không khỏi nhíu mày. Chẳng lẽ nàng chưa về nhà chồng đã muốn đòi "của hồi môn" rồi sao? Hắn ho khan nhẹ một tiếng, cố ý trêu chọc: "Cái kia... ta tuy nói chia sẻ bí mật, nhưng đâu có hứa sẽ chia sẻ cái cây Luân Hồi Thụ này với nàng!"

Nữ hoàng cười khẩy, khí chất đế vương bỗng bùng nổ: "Trong thiên hạ, tất cả là đất của vua! Ngươi chính là con dân của trẫm, trẫm cho phép ngươi nắm giữ đã là rộng lượng, ngươi còn dám tàng tư?" Lời lẽ sắc bén, đúng chuẩn phong thái của một bậc đế vương. Lăng Hàn thầm than, quả không hổ là nữ hoàng, lời nói cũng đầy uy quyền.

Hắn lắc đầu, kiên quyết: "Đây là bảo vật giữ nhà của ta, sao có thể chia sẻ người ngoài? Nàng muốn tu luyện ở đây, không phải không được, nhưng nàng xem, bốn người kia là thị vệ của ta, còn vị tiền bối kia... ông ấy thì thôi, căn bản không phải người. Tóm lại, không phải người của mình thì không thể ở đây tu luyện!" Vô Tương Thánh Nhân, vị tiền bối đáng kính đang ở dạng quang đoàn, nghe vậy không khỏi phiền muộn. Ông đường đường là Thánh Nhân, sao lại bị xem là "không phải người"? Ai, thân phận ăn nhờ ở đậu, chỉ đành nhẫn nhịn.

Loạn Tinh Nữ Hoàng không thể không nhận ra ý đồ ẩn giấu trong câu "người của mình" mà Lăng Hàn dùng. Nàng hừ lạnh một tiếng, tiểu tử này quả nhiên không có ý tốt. Nhưng lạ thay, nàng lại không thể tức giận thật sự. Bởi nếu Lăng Hàn là kẻ tiểu nhân hèn hạ, nàng đã sớm bị hắn "đẩy ngã" từ lâu, đâu cần đợi đến bây giờ? Thật là một gã kỳ quái!

"Vậy ngươi muốn thế nào?" Nàng nheo đôi mắt phượng, tỏa ra khí tức nguy hiểm.

Lăng Hàn cười tủm tỉm, tiến lại gần: "Khà khà, nàng phải hiểu rõ, đây là địa bàn của ta, ta làm chủ. Nàng ở đây mà còn làm ra vẻ ta đây, coi chừng bị ta trừng phạt!" Hắn thầm nghĩ, thật muốn đánh vào mông nữ hoàng này một trận. Dù hiện tại chỉ là phân thân, nhưng ý thức nàng ở đây, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Khí thế của Loạn Tinh Nữ Hoàng lập tức yếu đi. Ở bên ngoài, nàng có thể một tay trấn áp Lăng Hàn, nhưng ở đây? Đúng là địa bàn của Lăng Hàn thì Lăng Hàn làm chủ!

Lăng Hàn xoa xoa tay, ánh mắt đầy mong đợi nàng sẽ "cứng đầu" thêm chút nữa. Nữ hoàng liếc hắn một cái, rồi hắn lại cười hỏi: "Vừa nãy sao đột nhiên ra tay, chẳng lẽ là ghen?"

Nàng cười gằn: "Ghen? Ngươi nghĩ trẫm rảnh rỗi đến vậy sao?"

"Vậy tại sao nàng ra tay?" Lăng Hàn tiếp tục trêu chọc, hắn không ngại kéo dài thời gian với vị nữ hoàng này.

"Tại sao trẫm phải nói cho ngươi biết?" Nữ hoàng lạnh lùng đáp.

Lăng Hàn cười hì hì: "Đây chính là nàng tự tìm!" Nói rồi, hắn tóm lấy Loạn Tinh Nữ Hoàng, đặt nàng lên đầu gối, không nói hai lời liền "trêu chọc lưu manh", "đùng đùng đùng" đánh vào mông nàng. Trong Hắc Tháp, hắn là lớn nhất (trừ Tiểu Tháp ra). Hắn chưa bao giờ tự nhận mình là quân tử. Việc chưa "đẩy ngã" nàng trước đây hoàn toàn là vì vấn đề nguyên tắc. Nhưng hai người đã ôm, sờ, hôn, trong nguyên tắc của Lăng Hàn, nàng đã là vợ hắn rồi. Lẽ nào còn để nàng gả cho người khác? Đùa sao! Bởi vậy, đánh mông nữ hoàng, hắn không chút áp lực.

Nữ hoàng giãy giụa, cảm thấy quá mất mặt! "Đáng ghét!" Nàng cắn răng kêu lên, nhưng âm thanh lại quyến rũ như suối xuân. Dù hiện tại nàng mang dáng dấp của Hồ Phỉ Vân, xinh đẹp nhưng chưa đến mức "họa thủy", nhưng khi linh hồn nàng nhập vào, mọi cử chỉ đều phong tình vạn chủng, đầy nữ tính.

Lăng Hàn cười khà khà: "Còn không thành thật?"

"Ngươi muốn chết sao?" Nữ hoàng giận dữ, không ngờ Lăng Hàn, kẻ đã tuân thủ quy tắc suốt hai năm, lại dám cả gan đánh mông nàng. Nàng chỉ cảm thấy mông truyền đến từng trận tê dại, không đau, nhưng lại như nhen nhóm một cảm xúc kỳ lạ trong cơ thể, khiến nàng không nhịn được kẹp chặt hai chân.

"Đã ngoan chưa?" Lăng Hàn cười ha ha, đánh phân thân đã sướng thế này, vậy nếu là bản thể thì sao? Trong lòng hắn rung động, suýt nữa thì hú lên như sói.

"Coi như ngươi... coi như ngươi thắng!" Nữ hoàng đành thỏa hiệp, hiện tại "người ở dưới mái hiên".

Lăng Hàn chưa hết thòm thèm: "Sao không kiên trì chút nữa, ta còn chưa đã ghiền, ai!" Loạn Tinh Nữ Hoàng có cảm giác muốn phát điên, chỉ muốn cắn chết tên này. Nàng hừ một tiếng: "Ngươi muốn cưới trẫm, cũng không phải không được!" Ôm hôn rồi, nàng lại không nỡ giết chết tên nam nhân này, vậy dường như chỉ còn cách gả cho hắn. Là nữ hoàng, nàng tự nhiên không thiếu khí phách, làm việc cực kỳ quả đoán, tuyệt không dây dưa.

"Có điều kiện gì, cứ nói đi!" Lăng Hàn thoải mái nói.

"Khi nào ngươi bước vào Sáng Thế Cảnh, trẫm liền gả cho ngươi!" Loạn Tinh Nữ Hoàng tuyên bố.

"Này này này, nàng cũng quá không thành ý đi!" Lăng Hàn lập tức phản đối. "Thiên tài như nàng mà trăm vạn năm cũng chỉ đạt đến Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn, vậy ta muốn cưới nàng chẳng phải cần hai ba triệu năm sao?" Tên này tự tin thật mạnh! Loạn Tinh Nữ Hoàng thầm nghĩ, bởi Lăng Hàn căn bản không hề nghi ngờ khả năng đạt đến Sáng Thế Cảnh của mình, chỉ là thấy thời gian có vẻ "lâu". Nhưng thật sự là lâu sao? Nếu hai ba triệu năm có thể đạt đến Sáng Thế Cảnh, đó đã là chuyện chưa từng có, nhanh đến mức không tưởng trong phạm vi nhận thức của nàng.

"Trẫm sắp đạt đến Tinh Thần Cực Cảnh, việc đột phá Hằng Hà Cảnh là điều chắc chắn. Nếu tu vi của ngươi không bằng trẫm, vậy có tư cách gì cưới trẫm?" Nàng thản nhiên nói.

"Được!" Lăng Hàn vỗ tay. "Vậy nàng cứ ngoan ngoãn chờ, làm con dâu Lăng gia ta đi!"

Loạn Tinh Nữ Hoàng hừ một tiếng: "Nhưng trước đó, ngươi là hạ thần của trẫm, phải làm tốt bổn phận của một hạ thần, nếu dám... a!" Nàng còn định cảnh cáo Lăng Hàn, nhưng bất ngờ bị hắn kéo lại, đặt lên đùi và đánh vào mông. "Ta nói nữ hoàng đại nhân, nàng tính sai một điểm rồi. Cưới nàng chỉ là một hình thức, đừng vọng tưởng khiêu chiến quyền uy của nam nhân nàng!"

Lăng Hàn rất vui vì lại có cơ hội "chà đạp" mông nữ hoàng. "Còn nữa, nàng nói rõ cho ta, linh hồn của Cửu Quận Vương phải làm sao?"

"Tại sao trẫm phải giải thích cho ngươi?" Loạn Tinh Nữ Hoàng cao ngạo đáp.

Một tiếng "đét" vang lên, Lăng Hàn giơ tay: "Hình như nàng vẫn chưa hiểu rõ tình hình của mình thì phải!" Cú đánh này khiến nàng nóng ran cả người, một cảm xúc kỳ lạ chạy khắp cơ thể, như muốn bùng nổ. Nàng không dám tiếp tục, sợ rằng nếu "chơi quá đà", sau này sẽ bị những hình ảnh này ám ảnh.

"Sau khi thân thể này bước vào Tinh Thần Cảnh, ý chí của trẫm sẽ dần thức tỉnh và dung hợp với nàng," Nữ Hoàng giải thích. "Cửu Xà Bí Thuật đều như vậy. Nếu trẫm là Sơn Hà Cảnh, chín phân thân đều sẽ thức tỉnh ở Sơn Hà Cảnh; nếu trẫm là Hằng Hà Cảnh, thì phải đến Hằng Hà Cảnh mới có thể thức tỉnh."

Lăng Hàn ngẩn người: "Các nàng không biết có sự tồn tại của nàng sao?"

"Không biết," Loạn Tinh Nữ Hoàng lắc đầu.

Sắc mặt Lăng Hàn có chút khó coi: "Lúc ý chí của nàng sống lại, chính là lúc các nàng hoàn toàn biến mất sao?"

Loạn Tinh Nữ Hoàng an ủi: "Tính cách của chín phân thân vốn là từ trong thân thể trẫm chia ra. Nói đúng ra, những thứ này đều là một mặt của trẫm. Hơn nữa, khi trẫm tu luyện tới Hằng Hà Cảnh, lại có thể chia chín phân thân ra lần nữa." Nghe vậy, lòng Lăng Hàn mới dễ chịu hơn một chút, hắn vẫn có thiện cảm với sự ngây thơ của Cửu Quận Vương.

Tuy nhiên, hắn nghĩ lại, sắc mặt không khỏi trở nên kỳ lạ. "Sao vậy?" Loạn Tinh Nữ Hoàng hỏi.

Lăng Hàn ngập ngừng: "Ta cưới nàng, chẳng phải sẽ có thêm chín nha đầu 'âm giường' sao? Mười người các nàng cùng tiến lên, ta ứng phó sao nổi?"

"Lưu... lưu manh!" Loạn Tinh Nữ Hoàng giận dữ, tát bay Lăng Hàn. Lăng Hàn đương nhiên cố ý để nàng đánh bay. Trong Hắc Tháp, Loạn Tinh Nữ Hoàng thật sự không phải đối thủ của hắn, nhưng đã "khinh bạc" nàng lâu như vậy, cũng nên trả lại một chút. Nếu không, ra khỏi Hắc Tháp, hắn sẽ bị nàng "phản ngược". Bởi vậy, để nàng đánh hai cái cho hả giận.

Hắn chạy lại nói: "Ta nói thê tử..."

"Ai là thê tử của ngươi..." Loạn Tinh Nữ Hoàng bực bội nói, nàng chỉ cho Lăng Hàn một cơ hội, nhưng để nàng cam tâm tình nguyện gật đầu, ít nhất hiện tại Lăng Hàn vẫn chưa có tư cách đó.

Lăng Hàn cười hắc hắc: "Vậy ta gọi nàng là tiểu tâm can, tiểu bảo bối..."

Loạn Tinh Nữ Hoàng trợn mắt, vốn tưởng Lăng Hàn là người đứng đắn, ai ngờ lại không đứng đắn đến vậy. Nàng lắc đầu, chỉ cảm thấy mình có lẽ đã đưa ra một quyết định sai lầm, nhưng lại không muốn sửa chữa. "Gọi Nữ Hoàng đại nhân!" Nàng nhấn mạnh.

"Được rồi!" Lăng Hàn gật đầu, thầm nghĩ bây giờ gọi nàng Nữ Hoàng đại nhân, sau này sẽ bắt nàng gọi "phu quân đại nhân"!

"Này... Nữ Hoàng đại nhân..."

"Hiện tại chỉ có hai người, ngươi cần gọi như vậy sao?"

"Tuyệt không đáng yêu chút nào!" Lăng Hàn thở dài, lập tức nghiêm mặt: "Cổ Thiên Tộc là cái quỷ gì, hình như rất ghê gớm?"

"Cái này bản tôn biết!" Vô Tương Thánh Nhân lại bắt đầu nhiều chuyện. Đường đường Thánh Nhân bị gạt sang một bên, hai người này thật đúng là... chẳng lẽ không biết thời gian của Thánh Nhân quý giá vô cùng sao, khó khăn lắm mới có ông nguyện ý chỉ điểm, vậy mà họ lại chẳng thèm bận tâm?

Loạn Tinh Nữ Hoàng liếc nhìn quang đoàn, rồi thu ánh mắt lại. Có một Thánh Nhân dường như biết tất cả, có những chuyện không thể giấu được, vậy chi bằng chủ động nói ra: "Thượng Cổ Thiên Tộc, đây là một tộc quần cường đại nhưng hiếm thấy, xuất hiện từ thời thượng cổ, mỗi cá thể đều có năng lực mạnh mẽ."

"Tiểu tử ngươi cũng là Cổ Thiên Tộc," Vô Tương Thánh Nhân xen vào. Ông nghĩ thể phách của Lăng Hàn mạnh mẽ đến mức khó tin, điều này chỉ có thể là Cổ Thiên Tộc. Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu, nàng cũng tán thành điểm này.

Lăng Hàn lắc đầu, gia thế hắn thuần khiết, sao có thể là Cổ Thiên Tộc? Hắn chỉ tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh mà thôi, điều đó mới khiến thể phách và thần hồn hắn mạnh mẽ vượt trội. Dù Lăng Hàn chưa từng gặp Cổ Thiên Tộc khác, nhưng chỉ nhìn Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng đủ biết. Cửu Xà có chín phân thân, tương đương chín mạng, điều này thật kinh người, gần như không thể tưởng tượng.

"Thời gian không sai biệt lắm, trẫm muốn đi về," Loạn Tinh Nữ Hoàng đột nhiên nói.

Lăng Hàn suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta đưa nàng ra ngoài." Loạn Tinh Nữ Hoàng biết chuyện của Hồ Phỉ Vân, nhưng đó là đơn phương. Khi Loạn Tinh Nữ Hoàng nhập chủ, Hồ Phỉ Vân căn bản không biết chuyện gì xảy ra. Giống như ở Thiên Hải Bí Cảnh, rõ ràng là Loạn Tinh Nữ Hoàng giết chết Đại Yêu, nhưng Hồ Phỉ Vân lại tưởng Lăng Hàn làm.

Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu, hai người cùng ra khỏi Hắc Tháp. "Chẳng lẽ bản tôn là không khí sao?" Vô Tương Thánh Nhân bực bội lẩm bẩm, sao ai cũng không để ý đến mình.

"Tiền bối, ta có một vấn đề thỉnh giáo!"

"Ta cũng có!" Đám người Tàn Dạ xông tới, lập tức khiến Vô Tương Thánh Nhân khôi phục sự tự tin, thần thái sáng láng chỉ điểm bọn họ. Con người ai cũng cần chứng minh sự tồn tại và hữu ích của mình. Vị Thánh Nhân này đã lạc lâu ngày, tâm cảnh tự nhiên không còn như trước, chỉ cần vài Phá Hư Cảnh nịnh bợ là đã vui vẻ không thôi.

Ra khỏi Hắc Tháp, thân thể mềm mại của Loạn Tinh Nữ Hoàng run lên, mắt nàng nhắm lại, nhưng lập tức mở ra. Khí chất trong nháy mắt thay đổi, vẻ cao cao tại thượng không còn nữa, biến thành một tiểu cô nương ngây thơ vô tà. "Di, tại sao ta lại ở đây?" Hồ Phỉ Vân hết sức kỳ lạ nói, nàng cắn ngón tay, nghiêng đầu, trông rất đáng yêu.

"Ngươi trước chờ ở đây," Lăng Hàn nói. Đợi Hồ Phỉ Vân gật đầu, hắn đi ra ngoài tìm Thủy Nhạn Ngọc, đưa nàng đến.

Thủy Nhạn Ngọc nhìn thấy Hồ Phỉ Vân, không giấu được vẻ kính sợ, nhỏ giọng hỏi Lăng Hàn: "Tại sao nàng lại phát ra khí tức đáng sợ như vậy?"

"Chuyện này sau này hãy nói," Lăng Hàn lắc đầu, sau đó cười nói với Hồ Phỉ Vân: "Cửu Quận Vương, ta dẫn nàng đi một nơi rất vui để chơi."

"Tốt tốt!" Hồ Phỉ Vân vỗ tay, với tính cách của nàng, thật sự là bị người bán còn đếm tiền thay.

Lăng Hàn dùng thần thức bao bọc hai nàng, đồng thời đưa vào Hắc Tháp, đi tới trước Luân Hồi Thụ. "Đây là Luân Hồi Thụ," Lăng Hàn giới thiệu cho Hồ Phỉ Vân. "Sau đó, mỗi ngày buổi tối nàng tới đây tu luyện, như vậy, tu vi sẽ tăng lên rất nhanh."

"Lại phải tu luyện sao!" Hồ Phỉ Vân lộ ra vẻ sầu khổ. "Người ta rất ghét tu luyện, vừa khổ cực lại nhàm chán!"

Lăng Hàn nghĩ, Cửu Vương đều là một phần tính cách từ Loạn Tinh Nữ Hoàng tách ra. Cô nàng này ngây thơ vô tà, vậy Loạn Tinh Nữ Hoàng không có, có phải vì đã "tróc" ra ngoài rồi không? Thật thú vị, sau này chín phân thân quay về bản thể, tính cách của Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ thay đổi thế nào?

"Ngoan, hảo hảo tu luyện!" Lăng Hàn xoa xoa đầu Hồ Phỉ Vân. Hồ Phỉ Vân chu môi, không nghĩ Lăng Hàn làm vậy có gì không ổn, nhưng Thủy Nhạn Ngọc nhìn mà tròng mắt muốn lồi ra. Đây là Cửu Quận Vương đó, Nữ Hoàng đại nhân từng nói, gặp Cửu Vương như gặp trẫm, hắn thật là to gan lớn mật! Nàng đâu biết, vừa rồi Lăng Hàn còn đánh mông Loạn Tinh Nữ Hoàng.

Trấn an Hồ Phỉ Vân một chút, để nàng ngoan ngoãn tu luyện, Lăng Hàn thì kéo Thủy Nhạn Ngọc sang một bên. Hắn trao cho nàng một nụ hôn nóng bỏng. Hơn hai năm không gặp, hắn thật sự rất nhớ đại yêu tinh xinh đẹp này. Thủy Nhạn Ngọc ban đầu giãy giụa, nhưng rất nhanh đã mềm nhũn như xuân thủy, ngồi trong lòng Lăng Hàn, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt phượng quyến rũ như có thể chảy nước.

"Không muốn," nàng muốn cự tuyệt nhưng lại như đang mời gọi.

"Thê tử, nàng trúng độc, nhất định phải để vi phu lấy thân báo đáp mới có thể hóa giải!" Lăng Hàn nghiêm trang nói. "Đây là tình độc, vật độc nhất thiên hạ! Bất quá, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?"

Thủy Nhạn Ngọc lập tức lườm nguýt, tên này rõ ràng động sắc tâm, lại còn nói đường hoàng như thế, thật quá vô sỉ. Nhưng bị Lăng Hàn hôn đến thần hồn điên đảo, đầu óc nàng có chút không tỉnh táo, mơ mơ màng màng gật đầu. Một lúc lâu sau mới nhận ra không thích hợp, nhưng lại bị Lăng Hàn hôn thêm mấy lần, lại mơ mơ màng màng, chỉ muốn được người đàn ông này hung hăng chiếm lấy.

"Em yêu anh!" Nàng lẩm bẩm.

"Anh cũng yêu em." Mười ngón tay của Lăng Hàn linh hoạt, rất nhanh đã khiến thân thể mê người của nàng hoàn toàn hiện ra trước mắt. Hắn dùng ngón tay lướt trên cơ thể mềm mại của người ngọc, đốt cháy dục vọng của nàng.

"Yêu em!" Thủy Nhạn Ngọc vươn hai tay, như rắn quấn lấy cổ Lăng Hàn. Hơn hai năm không gặp người trong lòng, dù biết hắn bình an, nhưng nỗi lo lắng là khó tránh khỏi. Nay gặp lại Lăng Hàn, hóa thành lửa tình nồng nặc, như có thể thiêu đốt ái lang.

"Bảo bối!" Lăng Hàn hôn môi đại yêu tinh, lúc này không còn chần chừ nữa, muốn biến nàng thành nữ nhân chân chính của mình.

"Hàn, ôn nhu một chút," nàng nói bằng giọng gần như không thể nghe thấy.

Xuân phong một độ, nhất khắc thiên kim.

Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc nằm giữa bụi hoa, nàng như chim nhỏ nép vào người, ẩn mình trong lòng Lăng Hàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện. "Đồ xấu xa, hóa ra anh muốn cưới Bệ Hạ, nên mới gấp gáp 'gạo nấu thành cơm' với em!" Thủy Nhạn Ngọc nghe Lăng Hàn kể chuyện của Loạn Tinh Nữ Hoàng, không khỏi nhéo hắn một cái.

Lăng Hàn vội vàng lắc đầu: "Đây là chuyện của anh và em, không liên quan đến người khác! Thê tử, em xinh đẹp, mê người như vậy, anh nhịn lâu như thế, em không sợ làm anh 'nín hỏng' sao?"

"Lưu manh!" Dù đã có phu thê chi thực với Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc vẫn không chịu nổi những lời trêu chọc của hắn, vừa nói liền đỏ mặt, vô cùng mê người. Nhìn dáng vẻ nàng quyến rũ như cảnh xuân, Lăng Hàn không khỏi hưng phấn.

"Ngô!" Thủy Nhạn Ngọc dán sát vào hắn, làm sao có thể không phát giác, lập tức trợn to mắt hạnh.

"Thê tử, bây giờ bắt đầu đợt thứ hai!" Lăng Hàn cười lớn, xoay người đặt Thủy Nhạn Ngọc dưới thân, bắt đầu "công phạt".

Một thành hai, hai thành ba, Thủy Nhạn Ngọc mới nếm thử tư vị trái cấm, tự nhiên có chút lòng tham không đáy, còn Lăng Hàn cũng bị đại yêu tinh này mê đắm, rất có xu thế quân vương mê sắc không thiết triều. Thẳng qua ba ngày, hai người mới kết thúc dây dưa, đi ra Hắc Tháp.

Hồ Phỉ Vân oán trách, tu luyện dưới Luân Hồi Thụ, một ngày tương đương một năm, nàng liên tục tu luyện năm ngày, điều này thật sự làm nàng "nín hỏng", chỉ muốn ra ngoài hóng gió. Lăng Hàn lắc đầu, không ngờ Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng có một mặt ngây thơ, chất phác như vậy. Nếu điều này thể hiện trên bản thể Nữ Hoàng, sẽ phong tình đến mức nào? Hắn có chút chờ mong.

Ra khỏi Hắc Tháp, Thủy Nhạn Ngọc đi dọn nhà. Nàng đương nhiên muốn ở chung với Lăng Hàn, ban ngày lấy linh khí ở đây tu luyện, đề thăng nguyên lực, buổi tối vào Hắc Tháp, dưới Luân Hồi Thụ tiềm tu, lĩnh ngộ đại đạo, tối đa hóa tốc độ tiến cảnh. Lăng Hàn có ba suất thị vệ, hiện tại chỉ dùng một, bởi vậy hoàn toàn có thể cho Thủy Nhạn Ngọc tiến vào cung điện tu luyện. Nếu không có ai đâm thọc, Thủy Nhạn Ngọc cũng không cần từ bỏ thân phận đệ tử bình thường của nàng.

Thủy Nhạn Ngọc tập trung vào tu luyện, còn Lăng Hàn thì đặt trọng tâm vào luyện đan. Hắn cần tiền. Tiên Ma Kiếm vẫn chỉ là Thần Khí cấp ba, muốn đề thăng lên cấp bốn, cấp năm, sẽ cần vô số Thần Thiết cấp ba, cấp bốn. Số tiền mua vào là một con số thiên văn, Lăng Hàn dù có nhiều Chân Nguyên Thạch, nhưng vẫn xa xa không đủ. Hiện tại hắn có thể luyện chế đan dược cao cấp nhất là Thái Huyền Thanh Minh Đan, một viên bán mấy nghìn Chân Nguyên Thạch. Tài liệu thì trong Hắc Tháp đã gieo trồng, sắp đến kỳ thu hoạch, có thể tiết kiệm rất nhiều vốn. Nhưng Lăng Hàn còn muốn luyện đan dược phẩm cấp cao hơn, bởi vì cùng một lò luyện, thời gian tốn kém tương đương, nhưng lợi nhuận lại cách xa. Hắn nhất định phải dành đủ thời gian tu luyện, bởi vậy việc luyện đan gì là rất quan trọng. Dĩ nhiên, hiện tại hắn chưa có đan phương cao cấp hơn, tự nhiên vẫn phải luyện chế Thái Huyền Thanh Minh Đan làm chủ.

Điều này làm hắn có chút tiếc nuối, sớm biết vậy hẳn nên nói với Loạn Tinh Nữ Hoàng, để nàng hạ lệnh viện đan thu thập đan phương cho hắn một phần, như vậy hắn có thể ở đây chậm rãi nghiên cứu. Đáng tiếc, lúc đó hắn và Loạn Tinh Nữ Hoàng chưa "phá tầng cửa sổ" này. Không sao, dù sao hắn cũng sẽ trở lại Hợp Ninh Tinh.

Cốc cốc cốc, có tiếng gõ cửa. Phạm Như vội vã đi mở cửa, một lát sau, hắn quay lại, đưa một thiệp mời: "Hàn thiếu, đây là thiệp mời của ngài."

Lăng Hàn cầm lấy xem, hóa ra là mấy đệ tử hạt giống liên hợp tổ chức một buổi tụ hội, phẩm trà luận đạo, thời gian là trưa mai. Họ mời tất cả đệ tử hạt giống Sơn Hà Cảnh, dù sao nhập tông đã lâu, mọi người vẫn chưa có dịp chính thức tụ họp. "Thời gian trùng hợp như vậy, sẽ không phải là nhắm vào ta chứ?" Lăng Hàn cười nói. Hắn đã đánh nát Thần Khí của Càn Thi Vân, còn thu luôn tàn thể, nữ nhân kia tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ. "Hắc hắc, ta muốn xem thử, ở đây còn có sáu người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, thực lực sẽ mạnh đến mức nào."

Ngày thứ hai, Lăng Hàn một thân một mình, lững thững đi tới địa điểm tập hợp. Lần thưởng trà luận đạo này được tổ chức ở Bạch Sương Phong, bởi vì ngọn núi này dành riêng cho đệ tử hạt giống giao đấu luận bàn. Ngay cả đệ tử trọng điểm, đệ tử bình thường muốn quan chiến cũng không thể, vì căn bản không thể tới đây. Đỉnh núi rất cao, nhưng đối với Sơn Hà Cảnh mà nói, độ cao ấy chẳng là gì. Chỉ sau nửa giờ, dù với tốc độ "tản bộ" của Lăng Hàn, hắn cũng đã tới đỉnh núi.

"Xin xuất trình thiệp mời." Đây là một bình đài rất rộng rãi, lối vào có hai nam tử trẻ tuổi, khí vũ bất phàm làm thủ vệ. Đây hẳn là thị vệ của ai đó, nhưng thị vệ mà cũng bất phàm như vậy, thực lực của đệ tử hạt giống kia có thể tưởng tượng. Lăng Hàn đưa thiệp mời, một thanh niên tiếp nhận nhìn, vẻ mặt lộ ra một tia nghiêm túc: "Thì ra là Hàn thiếu, mời!"

Trên bình đài xếp từng khối đá, lớn nhỏ không đồng đều, chắc là ghế ngồi. Lúc này, phần lớn tảng đá đã có người ngồi. Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, liền thấy vài người quen: Thiệu Tư Tư, Tô Kinh, Đỗ An, Toàn Lập Hiên, còn có Vũ Hoàng, Đinh Bình! Hai người này hiển nhiên không nhận ra Lăng Hàn, vì không nghe thấy tên hắn, tự nhiên sẽ không liên tưởng đến hắn, chỉ nhìn lướt qua rồi thu ánh mắt.

Tiếp đó, lại có mấy người tới, như Hạ Vô Khuyết, Hồ Phỉ Vân... và cả Càn Thi Vân! Nữ nhân này vừa xuất hiện, liền đưa mắt nhìn Lăng Hàn, tỏa ra hàn ý lạnh lẽo. Lăng Hàn tự nhiên không sợ, thậm chí lười để ý, tự mình lấy ra một Thần Quả cắn ăn. Đây chỉ là một Thần Quả cấp hai, không quá trân quý, nhưng Lăng Hàn lại ăn như trái cây bình thường, điều này khiến nhiều người kêu lên xa xỉ. Càn Thi Vân thiếu chút nữa tức điên, tên này lại còn như không có chuyện gì xảy ra mà ăn hoa quả, căn bản không coi lời đe dọa của nàng ra gì. Ghê tởm!

Người càng ngày càng đông. Khi mặt trời lên đỉnh, cuối cùng không còn ai đến nữa. Tất cả các khối đá đều có người ngồi, nhưng cũng có vài người đứng, đều là thị vệ, phân bố ở bốn phía bình đài, không có tư cách đi tới phía trước. Số lượng đá chắc chắn tương xứng với đệ tử hạt giống, không còn chỗ trống nào, cho thấy hôm nay tất cả mọi người đều đã tới.

Đây là lần đầu tiên đệ tử hạt giống tụ hội, mọi người đều cảm thấy hứng thú. Hơn nữa, mỗi đệ tử hạt giống đều tràn đầy tự tin, tin rằng mình vô địch, tự nhiên muốn mượn cơ hội này để khẳng định địa vị.

"Ha hả, người đều đã đến đông đủ rồi." Một nam tử đứng lên, hướng mọi người nở nụ cười. "Chắc có người còn không biết thân phận của ta, vậy tự giới thiệu một chút. Tại hạ Hà Thao, nhập tông 900 năm trước." Tên này rất mạnh, Lăng Hàn thầm nghĩ. Khí tức của đối phương không lộ rõ, sâu thẳm như biển, rất có khả năng đã tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, mới có thể có khí tức cường đại như vậy. Nếu ở Hợp Ninh Tinh, Lăng Hàn sẽ không nghĩ vậy, nhưng nơi này là Lẫm Thiên Tông, hội tụ vô số thiên tài đỉnh cấp. Hơn nữa, Hải Vân trưởng lão đã nói, tính cả hắn, trong tông có tất cả bảy đệ tử hạt giống tu ra tòa Sơn Hà thứ năm. Đây chỉ là trong phạm vi Sơn Hà Cảnh, nếu mở rộng đến Nhật Nguyệt Cảnh thì số lượng chắc chắn còn nhiều hơn.

"Thì ra hắn chính là Hà Thao!"

"Trong đệ tử hạt giống Sơn Hà Cảnh, thực lực của hắn có thể ổn định ở top năm."

"Nhạ, bên cạnh hắn là Ngô Triết, đồng dạng là người nổi bật trong đệ tử hạt giống, có thể sánh vai Hà Thao."

"Cộng thêm Vũ Văn Thông, Thạch An Quốc, Trầm Trúc Nhi, Khuông Bội Sam, hợp xưng sáu tiểu vương giả."

Bên cạnh có người thấp giọng giao lưu. Sau khi Lăng Hàn nghe liền hiểu, cái gọi là Lục Vương này chính là những đệ tử Sơn Hà Cảnh trong Lẫm Thiên Tông đã tu ra tòa Sơn Hà thứ năm.

"Ha ha, nói là thưởng trà luận đạo, tự nhiên phải có trà." Hà Thao cười nói. Hắn từ trong Không Gian Linh Khí lấy ra một bếp lò, phía trên có một ấm trà, bắt đầu nấu nước. Hắn dùng không phải lửa phàm tục, mà là Liệt Diễm phun ra từ lòng bàn tay, có thần văn đan xen, lấy quy tắc đại đạo làm Hỏa Nguyên. Dưới thần hỏa như vậy, kim loại phổ thông nhất định sẽ bị tan chảy, hơn nữa, với thực lực của hắn, e rằng Thần Thiết cấp bốn cũng có thể hóa thành nước thép. Nhưng cái bếp lò kia tuy trông nhỏ nhắn, xấu xí, lại có khả năng chịu lửa rất mạnh, dưới thần diễm đốt cháy cũng không hề hấn gì.

Cái bếp lò này không đơn giản. Lăng Hàn thầm nói, hắn không có ý định thu cái Thần Khí này, chỉ có một ý niệm... chặt, dùng cho Tiên Ma Kiếm đề thăng phẩm chất. Theo lý mà nói, thần diễm đốt nấu như vậy, nước bên trong hẳn là rất nhanh sẽ sôi trào, nhưng một nén hương thời gian trôi qua, miệng lò vẫn không có một tia nhiệt khí bay ra, khiến người ta nghi ngờ trong đó căn bản không có nước.

"Ha hả, trong này chứa Cực Dạ Hàn Băng, muốn hòa tan thì cần thời gian hơi lâu," Hà Thao cười nói. "Bất quá, chúng ta thưởng trà luận đạo ít cũng phải năm ba ngày, vậy trước tiên luận đạo, trà có thể chờ một chút lại uống."

"Cái gì, Cực Dạ Hàn Băng!" Không ít người kinh hô. Những người không biết đây là vật gì, được người giải thích mới hiểu ra. "Cực Dạ Hàn Băng, chỉ ở cực bắc của Phi Vân Tinh mới có thể hình thành. Nơi đó băng hàn thấu xương, quanh năm bị băng tuyết bao phủ, mà dưới băng tuyết, khắp nơi có những vết nứt đáng sợ. Một khi người đạp lên, sẽ rơi vào vết nứt, bị đóng băng vĩnh viễn."

"Ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng không muốn đi nơi đó, bởi vì nơi này không có thần dược trân quý gì, cũng không có Yêu Thú đáng giá."

"Bất quá, Cực Dạ Hàn Băng lại là đặc sản, ở nơi đặc thù do đại đạo ngưng tụ thành. Uống nó, có thể ngộ được một tia Hàn Băng chi diệu."

"Sơn Hà Cảnh phổ thông chạm phải sẽ bị đông thành nước đá, không chết cũng trọng thương."

"Không hổ là Hà sư huynh, cư nhiên có thể lấy được Cực Dạ Hàn Băng, thực sự là kinh người." Dù những thiên tài này không chịu thua, nhưng sự thật đặt trước mắt. Nếu họ ngay cả dũng khí thừa nhận chênh lệch cũng không có, vậy làm sao có thể siêu việt đối phương? Bởi vậy, tất cả mọi người đều ném cho Hà Thao ánh mắt bội phục.

Hà Thao mỉm cười, vừa nấu nước vừa nói: "Ta cũng là may mắn, truy đuổi một con Cực Nguyên Băng Hồ, mới có thể tiến vào một vết nứt, lấy được mấy khối Cực Dạ Hàn Băng, vừa khéo mang về cho các vị sư đệ sư muội uống trà."

Có người kỳ quái, thấp giọng nói: "Cái bếp lò kia nhỏ như vậy, chúng ta mỗi người ngay cả nửa chén cũng không đủ a." Hắn nói, dù chén trà cực nhỏ, một vòng qua cũng không hẳn đủ.

"Không cần lo lắng, bảo khí này bên trong tự có không gian, tuy không tính quá lớn, nhưng tin tưởng vẫn đủ uống." Hà Thao cười nói.

Ngô Triết ngắt lời: "Hà huynh cống hiến Cực Dạ Hàn Băng làm nước trà, vi huynh cũng không thể keo kiệt. Nơi này có vài lá U Dương trà, lấy dùng pha trà a." Rất nhiều người đều bật thốt lên, thậm chí lộ vẻ kích động. U Dương trà tuyệt đối là bảo bối, có thể giúp võ giả ngộ đạo, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng chưa chắc có. Không hổ là Vương giả, tùy tiện lấy ra thứ gì cũng khiến người ta líu lưỡi.

Chỉ có Vũ Hoàng và Đinh Bình là không hề động dung. Nói đùa, U Dương trà là gì chứ? Nói đến hiệu quả ngộ đạo, có thể ngưu bức bằng Luân Hồi Thụ, một ngày bằng một năm sao? U Dương trà của ngươi làm được sao? Hơn nữa, Luân Hồi Thụ là mỗi ngày tìm hiểu, U Dương trà lại có mấy lá?

"Bất quá, lá trà hữu hạn, chỉ có mười lá," Ngô Triết lại nói. "Như vậy đi, mười người đứng đầu trong luận đạo lần này, mỗi người uống nước trà có một lá, được không?" Dù mười lá trà đều thả vào trong ấm trà, nước trà có hiệu quả ngộ đạo, nhưng có thêm một lá trà, vậy hiệu quả có thể như nhau sao? Tất cả mọi người gật đầu, xoa tay. Nếu là luận đạo, vậy dĩ nhiên là thực lực càng mạnh thì có được lợi ích tối đa, đây cũng là chân lý của võ đạo giới. Cường giả vi vương!

"Tại hạ Phương Tiến, mời các vị sư đệ sư muội chỉ giáo." Một thanh niên dẫn đầu nhảy ra, mở miệng chính là sư đệ sư muội, hiển nhiên tràn đầy tự tin, cho rằng mình đủ sức làm sư huynh.

"Ha hả, ta đến!" Lại là một thanh niên bắn người xuất hiện.

"Mời!" Hai người thi lễ một cái, lập tức ra tay đánh nhau. Chiến đấu phi thường kịch liệt. Cảnh giới của hai người này cũng không cao, đều chỉ là Sơn Hà Cảnh Trung Cực Vị. Có điều có thể được Lẫm Thiên Tông thu làm đệ tử hạt giống, bọn họ tự nhiên đều có sở trường của mình. Như người mới tiến vào kia, cả người hắn tỏa ra hàn khí, ngưng kết thành băng, công kích còn chưa chạm tới người hắn đã bị đóng băng. Mà đối thủ của hắn cũng không đơn giản, thân hóa lôi đình, điều này so với Lôi Động Cửu Thiên còn cường đại hơn rất nhiều, có thần văn đan dệt, không sợ lực lượng công kích.

Sơn Hà Cảnh phổ thông gặp phải bọn họ, dù ở cảnh giới nhỏ vượt qua một đoạn cũng vô dụng, công kích đối với bọn họ đều vô hiệu. Có điều, công kích vật lý không có hiệu quả, nhưng dưới thần văn đan dệt, vẫn có thể làm tổn thương họ. Nếu như người mới tiến vào lấy băng sương ngưng kiếm, đan dệt thần văn, liền có thể đâm bị thương đối thủ có Lôi Đình Chi Thân. Ngược lại cũng giống vậy, người kia không ngừng lấy lôi đình làm mâu, đập tới người mới tiến vào, tương tự có thể tạo thành uy hiếp to lớn. Hai người rất nhanh liền đánh thật tình, toàn lực đối đầu, sử dụng hết khả năng có thể.

Dứt bỏ cảnh giới của bọn họ không nói, lực chiến đấu là rất kinh người. Quả nhiên, có thể được liệt vào đệ tử hạt giống, người nào cũng không thể coi thường. Lăng Hàn không khỏi thầm nghĩ, nếu cảnh giới của mình giống hai người này, có thể áp chế bọn họ hay không? Khó nói. Lăng Hàn so sánh lực chiến đấu của song phương, về mặt thực lực hai người này không thua mình cùng cấp, có điều cái này vẫn không có tính đến những lá bài tẩy của từng người, tỷ như Khoái Tự Kiếm Quyết, Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Những bí pháp này có thể khiến lực chiến đấu xuất hiện biến hóa to lớn. Ngoài ra, Lăng Hàn còn tu Bất Diệt Thiên Kinh, thể phách kinh người cỡ nào, đánh nhau cùng cấp, trời sinh liền đứng ở thế bất bại.

Chiến hồi lâu, cuối cùng lấy người vào sau thắng nửa chiêu kết thúc. Hai người đều xuống nghỉ ngơi, nhường sân khấu cho những người khác. Sau đó là mấy người lên đài khiêu chiến, chiến đấu kịch liệt. Mọi người đều là thiên kiêu đương đại, tự nhiên sẽ không dựa vào cảnh giới để thủ thắng, bất kể là khiêu chiến hay ứng chiến, đều lựa chọn người cảnh giới tương đương mình, chí ít cũng ở trong một cảnh giới nhỏ. Tuy cùng cảnh giới nhỏ cũng có khả năng chênh lệch ba tinh lực lượng, nhưng vậy thì không có cách nào, thế gian không có công bằng tuyệt đối. Ngược lại, nếu lạc hậu một hai tiểu cảnh giới nhỏ mà còn có thể thắng, hoặc đánh ngang tay, vậy chiến thắng tự nhiên rất nặng, thể hiện danh thiên tài.

Mặc dù Lăng Hàn có chút ngứa tay, nhưng nơi này ngoại trừ Hà Thao cùng Ngô Triết có thể làm đối thủ của hắn, những người khác kém hắn quá xa, tự nhiên không tiện bắt nạt người, chỉ ở một bên quan chiến. Qua mấy ngày này, hắn ngược lại cũng có chút lĩnh ngộ, kết hợp Khoái Tự Kiếm Quyết cùng Quy Tắc Chi Kiếm càng sâu sắc hơn. "Chúng ta tu luyện, xét đến cùng, có thể tổng kết thành hai loại vận dụng quy tắc và phá hoại quy tắc, vậy chỉ cần ta phát huy hai cái này đến mức tận cùng, này chính là Đạo mạnh nhất thiên hạ!"

"Có điều, muốn đạt đến cực hạn, thì cần lĩnh ngộ quy tắc đến cực hạn, nếu không sao nói tới vận dụng, sao nói tới phá hoại?" Lăng Hàn âm thầm gật đầu, mỗi người nơi đây đều tu luyện đạo khác nhau, có thể giúp hắn cảm ngộ.

"Tại hạ Đinh Bình, xin chỉ giáo." Hắn đang suy tư, thì thấy đệ tử của mình nhảy vào giữa trường, đối phương là một thiếu nữ khuôn mặt xinh đẹp, quần dài màu đỏ, tươi đẹp rồi lại không mất quyến rũ, phi thường cảm động. Đối mặt mỹ nhân như thế, Đinh Bình có chút mặt đỏ tới mang tai, hắn thứ nhất tuổi trẻ, thứ hai khổ tu thời gian nhiều hơn rèn luyện, kinh nghiệm thực sự quá ít.

"Lam Loan!" Thiếu nữ báo tên, sau đó lập tức ra tay. Nàng dùng kiếm, một kiếm đẩy ra, có kiếm ý vô tận lưu chuyển, Kiếm Khí ngang dọc, xé rách không gian, hình thành từng vết nứt. Cái này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng làm người ta chán ghét, bởi vì không gian dị thường, ngươi nhảy tới, nguyên bản là thẳng tắp, có thể vọt ra năm trượng, nhưng bị ảnh hưởng chỉ có thể nhảy ra ba trượng, hơn nữa, phương hướng sẽ phát sinh biến hóa.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!