Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Hoàng Đô rúng động trước tin tức động trời: Triệu Luân, con trai độc nhất của Triệu Đại tướng quân, kẻ được mệnh danh là thiên tài số một, lại lộ rõ vẻ động dung, ánh mắt rực lửa khi nhắc đến Thủy Nhạn Ngọc. Nàng, "tiểu nữ hoàng" của Hoàng Đô, không phải vì tài năng hay gia thế mà bởi phong thái quyến rũ, gợi nhớ đến Loạn Tinh nữ hoàng quyền quý. Đối với Triệu Luân, Thủy Nhạn Ngọc là một "vưu vật" mà hắn khao khát chiếm hữu, một sự thay thế hoàn hảo cho Nữ Hoàng không thể với tới. Mặc dù Triệu Đại tướng quân đã cấm hắn cưới vợ trước khi đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng mỗi lần nhìn thấy Thủy Nhạn Ngọc, ngọn lửa tà tâm trong Triệu Luân lại bùng cháy, thúc giục hắn chiếm đoạt nàng ngay lập tức.
Khi Thủy Nhạn Ngọc lớn tiếng trách cứ, yêu cầu hắn không liên lụy người vô tội, Triệu Luân chỉ cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lăng Hàn. Hắn đã xem Lăng Hàn là cái gai trong mắt từ khi Thủy Nhạn Ngọc tuyên bố muốn "tư định chung thân" với hắn. Thủy Nhạn Ngọc, với đôi môi đỏ mọng cắn chặt, van nài Triệu Luân buông tha cho Lăng Hàn, bởi sau những trải nghiệm ở Thiên Hải Bí Cảnh, tình cảm của nàng dành cho Lăng Hàn đã thay đổi. Sự hy sinh của nàng vì một "dân đen" khiến Triệu Luân điên tiết, ghen tuông đến phát cuồng. "Lăng Hàn nhất định phải chết!" Hắn gầm lên trong lòng, rồi lạnh lùng điểm chỉ, phong bế Thủy Nhạn Ngọc, lao thẳng về phía Lăng Hàn với sát ý ngút trời.
"Ta không tin không giết được một trung cực vị nhỏ bé!" Triệu Luân cười khẩy, đôi tay hắn chớp động thần văn đáng sợ như gợn sóng nước. Một chưởng vỗ xuống, ngực Lăng Hàn lập tức xuất hiện một lỗ máu, huyết nhục tiêu tan nhanh chóng, lộ ra bạch cốt trắng hếu. Điều kinh hoàng là dù Lăng Hàn đã vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, vết thương vẫn phục hồi chậm chạp. Triệu Luân cười lớn, hắn muốn hủy hoại toàn thân Lăng Hàn, xóa sổ vĩnh viễn kẻ tình địch này. Hắn khinh bỉ: "Trung cực vị dù sao cũng chỉ là trung cực vị!"
Lăng Hàn không hề hoảng loạn, vừa chống đỡ vừa đáp trả đầy thách thức: "Ngươi chẳng qua ỷ mạnh hiếp yếu, cùng cấp đấu một trận, ta giết ngươi dễ như giết gà!" Triệu Luân cười lạnh hơn, công kích càng gấp gáp: "Đáng tiếc, ngươi vĩnh viễn không có cơ hội đó, hôm nay ngươi phải chết, không ai cứu được ngươi!"
Đúng lúc đó, một giọng nói giận dữ vang lên từ xa: "Vậy sao?" Mọi người xung quanh đều quỳ rạp, kinh hãi cúi đầu. "Bái... bái kiến Cửu Quận Vương!" Cửu Quận Vương, Hồ Phỉ Vân, bước ra khỏi đám đông. Thấy Lăng Hàn bị thương, nàng kinh hô: "Lăng Hàn, ngươi bị thương!" Lời nói đó như sét đánh ngang tai, Cửu Quận Vương lại có mối quan hệ thân thiết đến vậy với Lăng Hàn? Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lăng Hàn với sự đố kỵ tột độ.
Hồ Phỉ Vân bình tĩnh trở lại, lạnh lùng tuyên bố: "Triệu Luân, ỷ lớn hiếp nhỏ tính là bản lĩnh gì! Ngươi là thiên tài đệ nhất Hoàng Đô ư? Tốt, hôm nay bản Vương sẽ kiến thức một chút!" Nàng ra lệnh cho nữ vệ Di Mộc khóa tu vi của Triệu Luân, để hắn và Lăng Hàn công bằng giao đấu. Nữ vệ không chút do dự ra tay, áp chế Triệu Luân, dùng Thần Liên màu đen khóa chặt tu vi hắn xuống trung cực vị, ngang hàng với Lăng Hàn.
Triệu Luân vừa giận vừa sợ, nhưng không dám kháng cự. Hắn gầm lên: "Cùng giai đấu một trận thì thế nào, ta chính là thiên tài nghìn năm qua, ai có thể là đối thủ của ta?" Hắn siết chặt hai tay, kim quang bùng nổ, áo choàng nổ tung. Đó chính là Tàn Kim Chiến Phật Quyền, tuyệt học của Triệu Đại tướng quân!
Mọi người xôn xao, nhận ra Triệu Luân đã "động thật". Lăng Hàn dùng một tay đè lên vết thương, vết thương do Triệu Luân gây ra mang theo tính hủ thực mãnh liệt, ăn mòn huyết nhục và tạo ra thần văn ngăn cản phục hồi. Không thể vào Hắc Tháp, Lăng Hàn đành phải vận dụng thần văn hỏa diễm. "Két!", thần văn va chạm, dị chủng thần văn nhanh chóng bị thiêu rụi thành tro tàn. Lăng Hàn hiểu ra, công pháp thủy thuộc tính của Triệu Luân đã bị hỏa thuộc tính của hắn khắc chế.
"Cùng giai đấu một trận, ta cũng có thể trấn áp ngươi!" Triệu Luân lao tới, song quyền đánh ra "Tàn Kim Chiến Phật Quyền thức thứ nhất, Nhất Trọng Lãng Khởi Quyển Phong Vân!". Lăng Hàn cười lớn, đón đỡ bằng Phúc Địa Ấn. Cú đối oanh đầu tiên, Lăng Hàn đứng vững, Triệu Luân lùi lại hàng chục bước, khí huyết cuồn cuộn, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. Cả trường đều nổ tung, Triệu Luân, kẻ cùng cấp vô địch, lại rơi vào thế hạ phong!
"Thực lực Lăng Hàn không chỉ là trung cực vị sơ kỳ, có lẽ đã đạt đỉnh phong!" "Nếu hắn tu luyện bí pháp cao cấp, chiến lực còn mạnh hơn nữa?" "Sẽ thành thiên tài Ngũ Tinh!" Tiếng kinh hô vang khắp, liệu một thiên tài Ngũ Tinh có đang xuất hiện?
Triệu Luân gầm lên, lao tới với "Tàn Kim Chiến Phật Quyền thức thứ hai, Tam Trọng Lãng Khởi Định Giang Sơn!", uy lực tăng vọt gấp ba. Lăng Hàn vẫn dùng Phúc Địa Ấn, kim quang giao hòa, cả hai như Chiến Thần. Sau một kích, cả hai cùng lùi, cân sức ngang tài. Triệu Luân cười lớn, khoe khoang rằng hắn còn thức thứ ba mạnh hơn. Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi quá tự mãn, ai nói thực lực của ta chỉ có vậy?"
Triệu Luân lại lao vào, vẫn là thức thứ hai. Sau hơn mười kích, đôi mắt hắn hoàn toàn chuyển thành màu vàng kim. "Tàn Kim Chiến Phật Quyền thức thứ ba, Cửu Trọng Lãng Khởi Xuyên Nhật Nguyệt!" Hắn gầm lên, thân hình bành trướng thành Cự Nhân ba trượng, tung ra cú đấm mạnh nhất, tăng chiến lực lên chín lần. Một cú đấm khổng lồ, không hoa mỹ, chỉ có bạo lực thuần túy.
Lăng Hàn vẫn vỗ một chưởng, chỉ vận chuyển Phúc Địa Ấn. Quyền chưởng va chạm, nắm đấm kim sắc nghiền ép Lăng Hàn lùi liên tục. Triệu Luân cười lớn, tự xưng vô địch trong cùng cảnh giới. Lăng Hàn hừ lạnh, phát động thần văn trọng lực.
Triệu Luân lập tức như dính vào vũng lầy, bước chân lảo đảo. Hắn cũng phát động thần văn trọng lực để trung hòa, rồi lại ngưng tụ cự quyền kim sắc đánh về Lăng Hàn. Lăng Hàn không sợ, tung ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Triệu Luân cảm thấy đầu như bị kim đâm, đau đớn tột cùng. Hắn lập tức ổn định thần thức, nhưng chỉ trong tích tắc đó, nắm đấm đã chệch hướng, bị Lăng Hàn chớp thời cơ bắt lấy và ném ra ngoài.
"Thịch!", Triệu Luân va mạnh xuống đất, phun ra một ngụm máu. Triệu Luân bị thương! Cả trường xôn xao, Triệu Luân, biểu tượng của sự vô địch cùng cấp, lại bị đánh cho thổ huyết! Triệu Luân gầm lên giận dữ, huyết quản nổi lên như rắn, lao về phía Lăng Hàn.
"Cùng giai đấu một trận, ta một tay là có thể trấn áp ngươi!" Lăng Hàn chắp tay trái sau lưng, tay phải hóa chưởng ấn về phía Triệu Luân, đồng thời tung Thất Sát Trấn Hồn Thuật. Thần hồn của Lăng Hàn đã vượt xa trung cực vị bình thường, khiến Triệu Luân liên tục trúng chiêu, dù mỗi lần chỉ bị ảnh hưởng nhỏ, nhưng đủ để quyết định thắng bại.
"Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!" Dù lực lượng của Triệu Luân mạnh mẽ, nhưng mỗi cú đấm đều hụt, hoặc bị chưởng kích, kim thân hắn phát ra tiếng kêu leng keng như kim loại. Ai có thể ngờ, thiên tài Triệu Luân lại bị đánh cho tơi tả?
Triệu Luân giận không kiềm được, đây là nỗi nhục nhã tột cùng. Đột nhiên, ánh mắt hắn lạnh đi, một khí thế cổ xưa, đầy uy nghiêm bùng phát. "Quốc thế!" Nhiều người thốt lên. Dưới sự gia trì của Quốc thế, Triệu Luân quét sạch vẻ suy tàn, kim thân càng thêm rực rỡ, phản công khiến Lăng Hàn lùi bước. Lăng Hàn kinh ngạc, Quốc thế còn bảo vệ được thần hồn, khiến Thất Sát Trấn Hồn Thuật mất tác dụng.
"Chết đi!" Triệu Luân gầm lên, thân ảnh khổng lồ như một bóng ma. Lăng Hàn cười nhạt: "Chỉ tăng một tinh chiến lực, lại có Quốc thế bảo hộ thần hồn, cũng đâu phải kim cương bất hoại, có gì mà đắc ý?" Hắn giãn khoảng cách, lấy thân làm cung, nguyên lực làm tên, bắn ra một mũi tên.
Triệu Luân kinh hãi, Bạch Nguyên Tư từng bị mũi tên này miểu sát. Dù uy lực yếu hơn, nhưng hắn cũng đang bị giới hạn. Hắn miễn cưỡng giơ tay, "Phốc!", mũi tên xuyên qua cánh tay hắn. Kim thân thì sao, vẫn bị Diệt Long Tinh Thần Tiễn xuyên thủng. Mũi tên hóa thành nguyên lực tiêu tan, máu tươi chảy ra. Triệu Luân mặt xanh mét, Quốc thế gia trì mà vẫn bị đánh. Lăng Hàn liên tục bắn tên, mỗi mũi tên bắn ra, Triệu Luân lại lùi một bước, trên người chi chít lỗ thủng. Kim thân không thể đỡ nổi.
Triệu Luân gầm lên, kim quang trên người tắt ngúm, biến từ cự nhân ba trượng thành người thường. Hắn nhận ra kim thân ba trượng tuy mạnh nhưng biến hắn thành mục tiêu sống. "Để ngươi kiến thức thực lực chân chính của ta một chút!" Triệu Luân lạnh lùng nói, tay phải biến thành hình thái nước chảy, đen kịt như mực. Lăng Hàn rùng mình, chính là khí tức ăn mòn quỷ dị này. Hắn bắn thêm một mũi tên.
Triệu Luân không né, cuồng xông về phía Lăng Hàn. Mũi tên nguyên lực bắn tới, điều kỳ dị xảy ra: thân thể Triệu Luân hóa thành dịch thể, mềm mại không chịu lực, hơi hé ra, mũi tên trực tiếp xuyên qua. Thân thể hắn lại tự động dung hợp như gợn nước. Mạnh mẽ đến đâu, Thần Binh cũng khó lòng chém rách nước!
"Vèo!", Triệu Luân đã cấp tốc đến, một quyền đập tới Lăng Hàn. Lăng Hàn đưa tay chống đỡ, nhưng kinh ngạc nhận ra cánh tay Triệu Luân cũng biến thành nước chảy, phá tan phòng thủ, đánh thẳng vào ngực hắn. "Oành!", Lăng Hàn bị đánh bay, ngực lại xuất hiện vết ăn mòn, bạch cốt hiện ra.
"Ha ha ha!", Triệu Luân cười lớn, liên tiếp vung quyền. Đây chính là "Hủ Thủy Tam Thiên" mà hắn khổ luyện, giờ dùng giết địch, uy lực kinh người. Lăng Hàn không có cách đối phó, chỉ đành liên tục lùi bước. Triệu Luân không phải đơn thuần hóa thân chất lỏng, mà là phát huy nhu tính của nước đến cực hạn, khiến mọi đòn tấn công trở nên vô hiệu.
"Đây mới thực sự là lực lượng!" Triệu Luân cười lớn. Dưới Quốc thế gia trì, hắn cao hơn Lăng Hàn một tiểu cảnh giới, lại có Quốc thế bảo vệ thần thức, giờ thêm Hủ Thủy Tam Thiên uy hiếp thể phách Lăng Hàn, hắn chắc chắn thắng. "Đánh nhau cùng cấp, ta mới là vô địch!"
Lăng Hàn nhanh chóng suy nghĩ, nếu thần văn hỏa diễm có thể tiêu trừ nước độc, vậy có thể dùng nó khắc chế đối phương? Hắn ngưng tụ một mũi tên, vận chuyển thần văn hỏa diễm, "Vèo!", mũi tên nguyên lực mang theo sắc đỏ nhợt nhạt bắn ra. Triệu Luân không sợ, muốn lặp lại chiêu cũ. "Phốc!", mũi tên bắn trúng vai trái hắn. Không như dự đoán, mũi tên không xuyên qua vô hại, mà vai hắn bốc khói đen, mơ hồ có mùi thịt nướng, sắc mặt hắn kịch biến, lộ vẻ thống khổ.
Triệu Luân lảo đảo lùi lại, vẻ mặt khó tin. Lăng Hàn đã phá được Hủ Thủy Tam Thiên của hắn! Sao có thể? Hắn không tin lửa có thể khắc nước dễ dàng vậy. Trừ khi, chất lượng hỏa diễm của đối phương cao đến đáng sợ, thậm chí không thua Hủ Thủy Tam Thiên của hắn. "Đây là công pháp gì?" Hắn ghen tị hỏi, hắn mất hàng chục năm tu luyện, Lăng Hàn chỉ chưa đầy một năm ở Sơn Hà Cảnh đã có thể đối kháng?
Lăng Hàn cười nhạt: "Không phải công pháp gì, chỉ là từ Hỏa Diễm Quật được Sơn Hà Thạch hỏa diễm, luyện hóa rồi nắm giữ thần văn hỏa diễm, không ngờ lại vừa vặn khắc chế ngươi." Triệu Luân trợn mắt há mồm, đơn giản vậy sao? Hắn thật muốn khóc. Hắn cũng từng có Sơn Hà Thạch hỏa diễm, nhưng đâu có hiệu quả này? Trừ khi... "Ngươi rốt cuộc được mấy khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm?" Triệu Luân hỏi.
"Không nhiều, mới bảy khối thôi!" Lăng Hàn vừa nói vừa lao tới. Bảy khối! Con ngươi Triệu Luân muốn trừng ra, thiên tài như hắn cũng chỉ được hai khối Sơn Hà Thạch trọng lực, Lăng Hàn lại có bảy khối! Điều này khiến chiến ý của hắn tan vỡ. Hắn bị Lăng Hàn bạo đánh, binh bại như núi.
"Cho ngươi hung hăng! Cho ngươi bá đạo!" Lăng Hàn xem Triệu Luân là bao cát, liên tục oanh kích. "Ngươi không phải muốn giết ta sao? Đến đi!" "Chỉ là ỷ vào cảnh giới cao, gia thế ức hiếp người mà thôi, ngươi khác gì những tên nhị thế tổ phế vật?" Lăng Hàn càng nói càng giận, biến phẫn nộ thành nắm đấm, nện liên tục vào Triệu Luân.
"Ngươi đủ chưa!" Triệu Luân quát lên, chưa từng bị nhục nhã như vậy. "Vậy thì không chịu được?" Lăng Hàn giơ chân lên, định giẫm vào mặt Triệu Luân. Mọi người nín thở, nếu cú giẫm này xuống, thù hận sẽ không thể hóa giải. "Ngươi, ngươi dám!" Triệu Luân sợ hãi mặt trắng bệch.
Chân Lăng Hàn dừng lại. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. "Đạp người quá phách lối, không hợp hình tượng khiêm tốn của ta." Lăng Hàn lẩm bẩm. Triệu Luân suýt chút nữa tức chết, khiêm tốn cái gì mà khiêm tốn! Lăng Hàn lại cười, cởi giày ra: "Bất quá nếu quất mặt, sẽ không phách lối nữa."
Toàn thân Triệu Luân nổi da gà, sợ hãi toát mồ hôi lạnh: "Ngươi, ngươi không nên quá đáng, ta chính là Triệu Luân! Triệu Luân!" "Luân em gái ngươi!" Lăng Hàn quất một chiếc giày vào mặt Triệu Luân, để lại vết chân rõ ràng. "Ngươi không phải rất cuồng sao? Ngươi không phải muốn người khác làm chó cho ngươi sao? Ngày hôm nay, ta dạy ngươi làm người như thế nào!" Lăng Hàn cứ nói một câu lại quất một phát, mặt Triệu Luân nhanh chóng đầy vết giày.
Mọi người xung quanh há hốc mồm. Con trai độc nhất của Triệu Đại tướng quân lại bị đánh bằng giày! Nếu Triệu Đại tướng quân nổi giận thì sao? Lăng Hàn chỉ là một thổ dân Tiểu Thế Giới, sao có thể so với Triệu Đại tướng quân?
"Ba ba ba ba", tiếng quất mặt vang lên không ngừng, nhưng sau hơn hai mươi cái, "Ba!", chiếc giày trong tay Lăng Hàn đứt làm đôi. "Di, da mặt đủ dày a, thảo nào làm người làm việc lớn lối bá đạo như vậy!" Lăng Hàn vứt giày, cởi nốt chiếc còn lại, lấy ra đôi giày mới. "Luân em gái ngươi, ngươi làm hư một chiếc giày của ta, bồi thường thế nào đây?" Lăng Hàn giương chiếc giày mới lên, làm bộ muốn đánh.
Mọi người kinh ngạc đến ngây người, rõ ràng là hắn tự quất gãy giày, giờ còn đòi bồi thường? Nhưng nghĩ lại, Triệu Luân trước đó kiêu ngạo đến mức nào, muốn ra tay với Lăng Hàn dù đang có quy định, nếu không có Cửu Quận Vương, Lăng Hàn đã chết. "Tượng đất cũng có ba phần hỏa khí!"
"Lăng Hàn, ngươi thật quá đáng!" Triệu Luân trợn mắt. "Quá đáng sao?" Lăng Hàn lại quất tới, cười nói: "Nơi nào quá đáng? Có quá đáng bằng ngươi sao?" "Ngươi chờ, ta nhất định sẽ băm thây vạn đoạn ngươi!" Triệu Luân nghiến răng nghiến lợi. "Ngu ngốc, xem ra ngươi còn chưa học ngoan." Lăng Hàn "ba ba ba" quất liên tục, đánh cho Triệu Luân bán sống bán chết.
"Có nên ra khuyên can không?" Vài Trưởng lão học viện xì xào. "Nhưng Cửu Quận Vương không mở miệng, có chỗ chúng ta nói chuyện sao?" Ai dám xen vào khi Cửu Quận Vương còn đó? Trưởng lão hối hận vì đã không can thiệp sớm.
Triệu Luân biết cầu tình vô dụng, chỉ trừng mắt nhìn Lăng Hàn, chỉ cần được tự do... "Ngươi có phải đang suy nghĩ, chỉ cần được tự do, sẽ liều lĩnh giết ta hay không?" Lăng Hàn hỏi, không đợi trả lời, lại quất một giày: "Luân em gái ngươi, nghĩ hay lắm!"
"Lăng Hàn, đừng chấp nhặt với hắn nữa, đi với ta gặp tỷ tỷ, không, Bệ Hạ!" Hồ Phỉ Vân cuối cùng cũng mở miệng. Lăng Hàn sững sờ: "Bệ Hạ muốn gặp ta?" Nữ Hoàng bận rộn trăm công nghìn việc, lại triệu kiến hắn? Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, được Nữ Hoàng triệu kiến hai lần, đây là thánh quyến cỡ nào? Mọi người toát mồ hôi lạnh, Cửu Quận Vương rõ ràng mang thánh ý đến, lại để Lăng Hàn hành hạ Triệu Luân lâu như vậy mới nói. Nhưng ai dám nói gì Cửu Quận Vương, nàng và Nữ Hoàng là tỷ muội tương xứng, ai dám ly gián?