Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 204

Chương 204: Khí Phách Ngút Trời

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1016 đến 1020 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự trỗi dậy đầy bất ngờ của Lăng Hàn, không chỉ ở cảnh giới mà còn ở khí phách kiên cường. Tác giả khéo léo đẩy mâu thuẫn lên cao trào, khi một trận quyết đấu tưởng chừng chênh lệch lại kết thúc bằng sự áp đảo khó tin, mở ra một chuỗi xung đột đầy kịch tính. Cảm xúc phẫn nộ và ngưỡng mộ đan xen khi chứng kiến ý chí bất khuất của nhân vật chính trước quyền lực tuyệt đối, đồng thời phơi bày sự độc đoán và coi thường sinh mạng của phe đối lập.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong những ngày chờ đợi trận quyết đấu định mệnh, Lăng Hàn không hề nhàn rỗi. Hắn say sưa với viễn cảnh về đấu giá hội Thần giới, nơi những món bảo vật hiếm có đang chờ đợi, và quan trọng hơn, hắn đã hoàn thành việc luyện hóa khối Sơn Hà Thạch hỏa diễm cuối cùng. Sự kiện này không chỉ giúp hắn củng cố vững chắc cảnh giới trung cực vị mà còn nâng tầm uy năng của thần văn hỏa diễm lên một tầng cao mới. Toàn bộ bảy khối Sơn Hà Thạch đã được hấp thụ, mang lại sức mạnh vượt trội so với thần văn trọng lực.

Ba ngày trôi qua, ngày ước chiến đã điểm. Lăng Hàn trong trang phục nhẹ nhàng, đầy tự tin bước đến Thiên Phong Sơn – địa điểm được chọn cho cuộc đối đầu. Sự kiện này thu hút sự chú tâm của đông đảo quần chúng, từ học viên cho đến đủ mọi tầng lớp trong Hoàng Đô, tất cả đều tìm cách chen chân vào học viện, mong muốn được tận mắt chứng kiến trận thư hùng.

Trên đỉnh núi, Triệu Luân uy nghi đứng đó, khoanh tay đầy vẻ tự mãn. Bên cạnh hắn là bốn nhân vật lừng lẫy khác của học viện: Sa Nguyên, Liễu Huệ Lan, Kinh Vô Huyết và Thượng Quan Nguyên Cơ. Triệu Luân, vốn yếu thế hơn một chút so với họ, giờ đây đã đạt đến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, ngang hàng với những tên tuổi gạo cội này.

Sa Nguyên mở lời, pha chút cợt nhả: "Theo các vị, tiểu tử kia có thể chống đỡ được mấy chiêu?"

Liễu Huệ Lan, vốn là người trung thành với Triệu đại tướng quân, nhanh chóng tiếp lời: "Hắn chỉ mới tiểu cực vị, dù có tiềm năng thiên tài Tứ Tinh thì cũng chỉ tương đương trung cực vị đỉnh phong. Bạch Nguyên Tư dù là đại cực vị thông thường cũng có thể dễ dàng trấn áp, huống hồ hắn là đại cực vị trung kỳ, gần đạt thiên tài Tam Tinh." Lời nói của nàng, dù thiên vị Triệu Luân, lại phản ánh thực tế phũ phàng, khiến Kinh Vô Huyết và Thượng Quan Nguyên Cơ phải gật đầu đồng tình. Triệu Luân thì chỉ khinh thường hừ một tiếng.

Sa Nguyên cười bí hiểm: "Vậy chúng ta đánh cược một chút đi."

Triệu Luân, con của Đại Tướng Quân, chưa bao giờ chịu thua kém Sa Nguyên trong danh xưng "đệ nhất công tử", liền hỏi: "Đánh cược thế nào, cược cái gì?"

"Ta cá tiểu tử kia có thể kéo dài hơn năm trăm chiêu, thậm chí có thể thắng!" Sa Nguyên bật cười, lời nói khiến Triệu Luân và những người khác kinh ngạc tột độ. Làm sao có thể? Chênh lệch thực lực rõ ràng như vậy, Lăng Hàn không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào, thậm chí chống được mười chiêu cũng đã là khó khăn.

Kinh Vô Huyết lạnh lùng nói: "Sa huynh, thật muốn cố chấp như vậy sao?"

Sa Nguyên vẫn giữ nụ cười: "Ta chỉ đánh cược với các vị là được."

"Ngươi đã muốn tặng quà, được, ta cược một khối Bạch Vân tinh thiết!" Triệu Luân tuyên bố, khiến Liễu Huệ Lan, Kinh Vô Huyết và Thượng Quan Nguyên Cơ giật mình. Bạch Vân tinh thiết là Thần Thiết cấp bảy, vô cùng quý giá.

Sa Nguyên cũng thoáng ngạc nhiên: "Triệu Luân, ngươi thật hào phóng!"

"Không dám sao?" Triệu Luân cười lạnh.

"Nhận!" Sa Nguyên hào khí ngút trời đáp lại.

Liễu Huệ Lan liền nói: "Sa huynh hào sảng như vậy, tiểu muội cũng không thể coi thường, xin cược ba giọt Vân Phượng chân huyết." Lại là một món cược lớn, dù là huyết mạch pha loãng, cái tên "Phượng" đã đủ nói lên sự quý hiếm.

Thượng Quan Nguyên Cơ cười nói: "Ha hả, ta cược một khối Tam Tê Mặc Ngọc."

"Một cây Dương Tinh Thảo," Kinh Vô Huyết lạnh lùng thêm vào.

Dù Sa Nguyên đã có một sự hiểu biết nhất định về Lăng Hàn, hắn vẫn cảm thấy khô miệng. Khoản cược quá lớn, nếu thua, hắn sẽ túng quẫn trong vạn năm tới. Nhưng nếu thắng thì sao? Một món hời khổng lồ! "Phú quý hiểm trung cầu!"

"Vậy thì cứ ngồi xem đi!" Sa Nguyên cười nói, nhưng sự căng thẳng trong giọng hắn không lọt qua tai bốn người kia.

Đúng lúc đó, Đường Phong từ đám đông nhảy ra, chặn đường Lăng Hàn. Hắn đã đợi từ lâu. Lăng Hàn liếc mắt, thản nhiên hỏi: "Ngươi là ai?"

Đường Phong suýt ngất vì tức. Hắn, đệ nhất nhân tiểu cực bộ của Bắc Phân Viện, lại bị Lăng Hàn không nhận ra? "Có dám đánh với ta một trận không?" Hắn lớn tiếng khiêu khích.

Lăng Hàn lắc đầu cười: "Thôi được rồi, ta không muốn bắt nạt ngươi!"

"Ngươi quá kiêu ngạo!" Đường Phong nổi giận đùng đùng, trực tiếp vỗ một chưởng vào đầu Lăng Hàn. Là người cùng tiểu cực bộ, hắn có quyền ra tay mà không cần sự đồng ý, miễn là không giết người.

Lăng Hàn nghiêng người tránh: "Đây là cảnh cáo duy nhất, đừng khiêu khích ta, bằng không tự rước lấy khổ!"

Đường Phong nào để lời cảnh cáo vào tai. Hắn rung mình, thần quang dương động, lòng bàn tay hiện ra ba đạo thần văn cổ xưa. "Đây là Tam Nhất Quy Nguyên Công ư?" Một người bên cạnh suy đoán. "Không sai, nghe nói Đường Phong từng vào di tích cổ, có được môn kỳ công này, uy lực kinh người. Hắn trở thành đệ nhất nhân tiểu cực bộ Bắc Phân Viện cũng nhờ nó."

"Nhìn xem Lăng Hàn chống đỡ thế nào."

"Ha hả, chắc không vấn đề gì đâu. Nếu ngay cả Đường Phong cũng không ngăn nổi, làm sao hắn đấu với Bạch Nguyên Tư? Chắc chắn bị miểu sát!"

Ầm! Đường Phong lại tấn công, thần quang bao phủ, uy phong lẫm liệt.

"Đây là ngươi tự tìm!" Lăng Hàn ra tay, không che giấu khí tức nữa. Phía sau hắn hiện lên hư ảnh hai ngọn núi cao, thần văn đan xen: thổ hoàng sắc là thần văn trọng lực, màu lửa đỏ là thần văn hỏa diễm.

Rầm! Đường Phong bị đánh bay, trực tiếp đâm vào vách núi đá, tạo thành một hố sâu hình chữ đại, cả người lún sâu vào. Hắn không có thể phách cấp Thần Thiết, dù cố gắng vận dụng nguyên lực bảo vệ, vẫn bị chấn động đến hoa mắt, toàn thân tê liệt, máu tươi phun ra.

Trong khoảnh khắc, toàn trường im lặng như tờ, rồi bùng nổ thành một làn sóng ồn ào.

"Thật không ngờ, Lăng Hàn lại đột phá trung cực vị!"
"Quá kinh người! Khi vào bí cảnh hắn còn là Phá Hư Cảnh, mới hơn nửa năm mà đã lên trung cực vị, tốc độ này quá nhanh!"
"Quả thực, dù có Sơn Hà Thạch trợ giúp, nhưng lĩnh ngộ Sơn Hà Cảnh vẫn cần trăm năm. Hắn lại chỉ dùng nửa năm!"
"Quái vật!"
"Ha ha, thảo nào trước đó Lăng Hàn không nhận lời khiêu chiến của Đường Phong, hóa ra hắn đang bế quan trùng kích trung cực vị."
"Đường Phong thật không may. Thiên phú của Lăng Hàn đã cao hơn, giờ còn có ưu thế cảnh giới, bị một đòn đánh bại là phải."
"Vốn dĩ trung cực vị không được chủ động ra tay với tiểu cực vị, nhưng hắn lại tự mình khiêu khích. Đúng là đánh rơi hàm răng cũng chỉ có thể nuốt vào bụng."

Trên đỉnh núi, bốn người Triệu Luân đều kinh ngạc trước tốc độ tiến bộ khó tin của Lăng Hàn, chỉ riêng Sa Nguyên là giữ vững vẻ mặt thản nhiên.

"Sa Nguyên, đây là chiêu trò của ngươi sao?" Triệu Luân cười lạnh. Đột phá trung cực vị thì sao? Chỉ là tiền kỳ. Dù Lăng Hàn nghịch thiên đến mấy, đạt thiên tài Ngũ Tinh, cũng chỉ tương đương đại cực vị trung kỳ. Bạch Nguyên Tư thì sao? Bản thân đã là đại cực vị trung kỳ, lại là thiên tài Tam Tinh! Chênh lệch gần ba tiểu cảnh giới, chắc chắn là nghiền ép một chiều.

"Triệu Luân, kiên nhẫn của ngươi khi nào lại kém như vậy?" Sa Nguyên cười lớn. "Cứ xem tiếp chẳng phải sẽ rõ sao."

Triệu Luân hừ một tiếng. Hắn nhỏ hơn Sa Nguyên mấy trăm tuổi, vừa mới đạt đại viên mãn, còn đối phương đã là đại viên mãn đỉnh phong. Nếu thực sự giao đấu, hắn tự tin có bí thuật không sợ đối phương, nhưng Sa Nguyên cũng không dễ đối phó. Bị đối phương khiêu khích, hắn chỉ có thể hừ một tiếng, bằng không với lòng dạ hẹp hòi của hắn, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Lăng Hàn bước lên bình đài lưng chừng núi. Hơn nửa năm trước, hắn còn ở đây chiến đấu với La Bá. Không ngờ nhanh đến vậy lại phải đối mặt với một trận sinh tử khác. Bạch Nguyên Tư đã ở đó đợi, khoanh chân như một pho tượng đá, không hề thiếu kiên nhẫn. Những cao thủ như họ, chờ đợi vài ngày cũng không làm tâm cảnh lay động.

Lăng Hàn dừng lại, đứng cách Bạch Nguyên Tư mười trượng.

"Ngươi đã đến rồi?" Bạch Nguyên Tư mở mắt, ánh mắt lóe lên như tinh không, đầy uy lực. Không hổ là cao thủ đại cực vị, chỉ một ánh mắt cũng đáng sợ như thế.

Lăng Hàn cười nhạt: "Đến rồi."

"Nhanh như vậy đã đột phá trung cực vị, đáng khen." Bạch Nguyên Tư nói tiếp.

"Bình thường thôi."

Bạch Nguyên Tư ngừng một lát, rồi nói: "Thiếu chủ nhà ta còn thiếu một con chó. Ngươi thần phục, vẫn có thể tha chết cho ngươi!"

Lăng Hàn cười lạnh: "Ngươi nguyện ý làm chó là chuyện của ngươi, nhưng bị coi thường còn muốn kéo người khác, đúng là tiện đến tận xương!"

"Làm càn!" Bạch Nguyên Tư lệ quát một tiếng. Rầm! Tai của nhiều người chảy máu, họ kinh hãi, một tiếng quát cũng đáng sợ đến vậy. Hắn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn: "Ngươi đã ngoan cố, vậy thì chết đi!"

Lăng Hàn chỉ ngón tay về phía hắn: "Vốn định tha ngươi một mạng, nhưng đã vậy, ta cũng không thủ hạ lưu tình!"

"Nói bốc nói phét!" Bạch Nguyên Tư bay lên, không dùng binh khí. Tay phải mở ra, chín đạo thần văn đan xen, ấn xuống Lăng Hàn. Thực lực hoàn toàn vượt trội, chỉ cần nghiền ép từ chính diện.

Lăng Hàn mỉm cười, vút! Hắn cũng lao về phía Bạch Nguyên Tư. Hai người lao thẳng vào nhau, va chạm tức thì. Rầm! Bạch Nguyên Tư vỗ một chưởng vào ngực Lăng Hàn, thần quang chấn động, không khí rung chuyển. Khuôn mặt hắn đầy vẻ ngạo nghễ, tin rằng Lăng Hàn chắc chắn sẽ tan xác. Nhưng hắn lập tức lộ vẻ hoảng sợ, vì Lăng Hàn không những không hề hấn gì, trái lại còn mỉm cười nhìn hắn.

Gặp quỷ rồi! Hắn không kịp suy nghĩ vì sao Lăng Hàn không bị thương, vội vàng thối lui. Thật quá quỷ dị.

Đúng lúc này, Lăng Hàn giơ tay, vẫy ra một tấm lưới. Với thực lực của Bạch Nguyên Tư, hắn vốn sẽ không trúng chiêu. Nhưng ai bảo hai người đang ở quá gần, lại là sau khi hắn tự tin tấn công? Lưới lớn mở ra, lập tức vây khốn hắn.

Dù kinh hãi, Bạch Nguyên Tư không hề hoảng loạn. Hắn theo Triệu Luân trải qua nhiều di tích, đối mặt vô số hiểm nguy, gặp nguy không loạn là tố chất cơ bản. Xoẹt! Hắn rút kiếm, kiếm quang như mưa, tiếng keng keng vang vọng.

"Gặp lại sau!" Lăng Hàn kéo cung, trực tiếp phát động tiễn thức chung cực. Hắn không muốn cho đối phương bất kỳ cơ hội nào, muốn chặt đứt một cánh tay của Triệu Luân!

Trong chớp nhoáng, Bạch Nguyên Tư dựng tóc gáy, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập đến. Hắn vội vàng vận chuyển toàn lực, nhưng kinh hoàng phát hiện, nguyên lực của mình bị áp chế. Tối đa chỉ có thể phát huy lực lượng trung cực vị trung kỳ! Đây là loại lưới gì? Một ý niệm lướt qua trong đầu hắn, nhưng mũi tên đã chỉ vào ngực, như thể thiên địa tích tụ sát khí, khiến hắn không kìm được run rẩy.

Lăng Hàn buông tay, mũi tên bắn ra, hóa thành một đạo lưu quang. Mũi tên xuyên qua thân thể, xuyên thẳng qua đầu Bạch Nguyên Tư. Mũi tên bay ra, chỉ dính vài giọt máu tươi ở đuôi.

Bốp! Toàn bộ đầu lâu của Bạch Nguyên Tư nổ tung, miểu sát!

Bốn phía, yên tĩnh như chết. Ai có thể ngờ Lăng Hàn lại chiến thắng Bạch Nguyên Tư? Hơn nữa, không chỉ thắng, mà còn là miểu sát, một chiêu giải quyết. Nếu đổi chỗ hai người, sẽ không ai ngạc nhiên, vì Bạch Nguyên Tư có thực lực đó. Nhưng bây giờ, ai nấy đều há hốc mồm, không thể tin nổi, không thể chấp nhận.

Quả thực, có thiên tài vượt cấp khiêu chiến và thắng lợi, bằng không sẽ không có khái niệm thiên tài Nhất Tinh, Nhị Tinh. Nhưng dù thế nào, cảnh giới của Lăng Hàn và Bạch Nguyên Tư chênh lệch tới năm tiểu cảnh giới! Hơn nữa, Bạch Nguyên Tư bản thân cũng gần đạt thiên tài Tam Tinh, chênh lệch giữa hai người ít nhất là bảy tinh. Bảy tinh, mà còn miểu sát? Không thể tin, ai có thể tin?

Trên đỉnh núi, sắc mặt Triệu Luân lập tức trở nên xấu xí không gì sánh được. Một người như hắn đương nhiên không để ý đến sinh tử của Bạch Nguyên Tư, hắn chỉ là một con chó. Chết một con thì tìm con khác, chẳng lẽ lại sợ không có ai theo? Vấn đề là, đánh chó cũng phải nể mặt chủ. Giờ đây, con chó của hắn bị giết trước mặt vô số người, hắn làm sao nhịn được?

"Ta biết rồi, đó là Xích La Tỏa Địa Võng!"

"Xích cái gì địa võng?"

"Xích La Tỏa Địa Võng, chỉ cần bị nhốt, tu vi sẽ bị giảm một tiểu cảnh giới!"

"Khó trách!"

Đám đông vây xem đều gật đầu. Nếu tu vi của Bạch Nguyên Tư bị giảm một tiểu cảnh giới, thì chiến lực cực hạn của hắn chỉ còn trung cực vị đỉnh phong. Khi đó, việc bị Lăng Hàn miểu sát từ không thể thành có thể.

Triệu Luân từ đỉnh núi bay xuống, đứng cạnh Bạch Nguyên Tư. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lạnh giọng nói: "Ngươi giết hắn?"

"Mắt ngươi không có vấn đề, hẳn là nhìn rất rõ ràng!" Sau khi bắn ra một mũi tên, Lăng Hàn đã hoàn toàn kiệt sức, nhưng khí thế không hề suy giảm.

Tất cả mọi người hít một ngụm khí lạnh. Đây chính là Triệu Luân, thiên tài số một của Xích Thiên Học Viện, con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân!

Sắc mặt Triệu Luân âm trầm, lạnh lùng nói: "Dám giết người của ta, không có gì để nói. Quỳ xuống, tự sát đi!"

Thật là bá đạo!

Lăng Hàn cười ha hả: "Triệu đại thiếu gia, ngươi bị choáng váng sao? Người của ngươi không thể giết được? Công bình đánh một trận, ta đường đường chính chính giết hắn, dù trước mặt Nữ Hoàng bệ hạ ta cũng không thẹn với lương tâm!"

"Hừ, ngươi giết người của ta thì phải chết!" Triệu Luân nhướng mày, tản ra khí thế đáng sợ.

"Ngu ngốc!" Lăng Hàn xuy một tiếng, định thu hồi Xích La Tỏa Địa Võng và rời đi.

Xoẹt! Triệu Luân ra tay, vỗ tới Lăng Hàn. Đại viên mãn, thiên tài Tứ Tinh, đáng sợ đến mức nào? Huống hồ lúc này Lăng Hàn còn đang suy yếu nhất. Rầm! Lăng Hàn lập tức trúng chiêu, bị một chưởng đánh bay.

"Không chết?" Triệu Luân nhìn Lăng Hàn khóe miệng rỉ máu, lộ vẻ kinh ngạc. Một chưởng kia dù không phải toàn lực, nhưng tuyệt đối không phải trung cực vị có thể chịu được. Khái niệm thiên tài mấy tinh chỉ chiến lực gây sát thương, không phải phòng ngự. Dù Lăng Hàn là thiên tài Ngũ Tinh trong truyền thuyết, lực phòng ngự của hắn cũng chỉ ở trung cực vị sơ kỳ, làm sao có thể cứng rắn ăn một chưởng của hắn mà không chết?

Triệu Luân lập tức nhớ lại, trước đó Lăng Hàn cũng từng bị Bạch Nguyên Tư đánh trúng, đáng lẽ phải trọng thương. Nhưng sau đó Lăng Hàn lại miểu sát Bạch Nguyên Tư, quá kinh người, khiến người ta không để ý đến chi tiết trước đó. Chẳng lẽ thân thể của người này là Thần Thiết sao?

Trong lòng Triệu Luân kinh ngạc, nhưng động tác trên tay không dừng lại. Hắn lập tức vỗ thêm một chưởng, nhắm vào Lăng Hàn. Dù một chưởng trước không giết được Lăng Hàn, nhưng đã làm hắn bị thương, cho thấy thể phách hắn dù mạnh cũng không phải không thể tổn hại.

Lăng Hàn lùi lại. Trước mặt bao người, hắn tuyệt đối không thể lộ bí mật của Không Gian Thần khí, trừ khi đối mặt với sát cục chắc chắn chết. Hắn vừa bắn ra tiễn thức chung cực, cần thời gian để khôi phục. Đừng nói đối thủ là Triệu Luân, ngay cả Phá Hư Cảnh ra tay hắn cũng không tránh được.

"Ta đã ra tay, còn có phần ngươi trốn sao?" Triệu Luân cười lạnh, một chưởng truy tới, đặt lên ngực Lăng Hàn.

Lăng Hàn bị đánh bay, chỉ cảm thấy cơ thể sôi trào, khó chịu không gì sánh được. Nhưng điều khiến hắn vui mừng là, cả nguyên lực lẫn thể lực đều hồi phục nhanh chóng, tối đa một nén hương là có thể trở lại trạng thái toàn thịnh. Thể lực hồi phục nằm trong dự đoán, nhưng vì sao nguyên lực cũng nhanh như vậy? Đây là biến hóa sau khi đột phá trung cực vị? Hay là do hắn trùng tu Lục Hợp Bát Hoang Công? Hay là do trước đây hắn không tu luyện công pháp Thần cấp nào ở Sơn Hà Cảnh? Lăng Hàn không thể xác định, vì sau khi bắn mũi tên trong Hỏa Diễm Quật, hắn đã thay đổi quá nhiều.

Rầm! Hắn rơi xuống đất, khóe miệng tràn máu, cảm thấy Thần cốt rung động, như muốn đứt gãy. Triệu Luân không phải đại viên mãn thông thường, chiến lực Tứ Tinh, dù thể phách Lăng Hàn là Thần Thiết cấp ba cũng bị thương. Nếu liên tục bị oanh kích, vẫn có thể bị đánh nát.

Nhưng những người vây xem đều kinh hãi. Người này chỉ là trung cực vị, mà ăn hai đòn của Triệu Luân chỉ chảy chút máu, quá khoa trương!

Ánh mắt Triệu Luân lạnh lẽo, nhanh chóng tiến tới Lăng Hàn. Thể phách mạnh thì sao, có thể ngăn cản bị giết sao?

"Triệu Luân, ngươi quá đáng!" Lệ Vi Vi đứng ra. "Đây là người của bản tiểu thư, không cho ngươi tổn thương hắn một sợi lông!"

Triệu Luân không ngừng bước: "Tứ tiểu thư, nếu người này là vị hôn phu của ngươi, Triệu Luân ta sẽ nể mặt! Nhưng hắn chỉ là một con chó của ngươi, mà người của ta bị hắn đánh chết, đương nhiên một mạng đổi một mạng!"

"Đánh rắm!" Lệ Vi Vi nổi giận. Nàng vốn được nuông chiều, chưa từng bị ai làm mất mặt, lập tức tuôn ra lời thô tục. Nàng chỉ vào mặt Triệu Luân quát: "Bọn họ rõ ràng là công bình quyết đấu, họ Bạch còn cao hơn Lăng Hàn một tiểu cảnh giới, muốn nói không công bình thì cũng là Lăng Hàn!"

"Ta mặc kệ, ta chỉ thấy người của ta bị con chó này giết. Nếu không giết hắn báo thù, sẽ khiến những người đi theo ta khó chịu!" Triệu Luân không phân rõ phải trái, chỉ nhắm vào điểm đó.

Quyền quý hậu duệ như hắn, chỉ cần bắt được một cớ, dù giết Lăng Hàn cũng sẽ biến chuyện lớn thành nhỏ, tránh được luật pháp học viện, Hoàng Triều chế tài. Sau đó chỉ cần khiêm tốn hai ba năm, tự nhiên có thể ngẩng cao đầu làm những gì mình muốn.

Lệ Vi Vi tức giận đến oa oa kêu to: "Mặc kệ! Ngươi muốn giết hắn thì phải bước qua thi thể của bản tiểu thư!"

"Lệ tứ tiểu thư, ngươi quá đề cao mình rồi!" Triệu Luân từ xa điểm một ngón tay vào Lệ Vi Vi. Phốc! Một đạo quang hoa lập tức đánh vào cơ thể nàng, khiến nàng không thể động, miệng không thể mở, hoàn toàn trở thành một vật trang trí.

Triệu Luân nhếch miệng cười, nhìn Lăng Hàn: "Ngươi cho rằng, ở học viện này ta sẽ không dám giết ngươi? Ha ha, chỉ là ta chưa từng để ngươi vào mắt, nhưng ngươi không chịu làm chó của ta, lại giết người của ta, đó là tự tìm đường chết!"

"Họ Triệu, ngươi cũng chỉ tu luyện nhiều hơn ta mấy năm. Nếu cùng năm hoặc cùng cảnh giới đánh một trận, ta một tay là có thể trấn áp ngươi!" Lăng Hàn khinh thường nói.

Tê! Tất cả mọi người hít một ngụm khí lạnh. Nếu lúc này Lăng Hàn quỳ xuống cầu xin tha thứ, biết đâu Triệu Luân sẽ nể mặt. Nhưng Lăng Hàn lại còn kích thích hắn, đúng là tự đẩy mình vào chỗ chết. Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ lại, lời Lăng Hàn nói rất có lý. Triệu Luân ở tuổi hai mươi mấy tu vi là gì? Hắn quả thực yêu nghiệt, hai mươi mấy tuổi đã đạt Phá Hư hai mươi tinh, Sơn Hà Cảnh cũng không vây khốn hắn lâu. Nhưng ít nhất trước năm mươi tuổi hắn vẫn chỉ là tiểu cực vị. So sánh như vậy, chênh lệch giữa hai người quá rõ ràng!

Triệu Luân cười lạnh: "Ngươi là thân phận gì, xứng so với ta?"

Rầm! Hắn lại ra tay, đánh bay Lăng Hàn. Từ khi Triệu Luân ra tay đến giờ đã khá lâu. Kích thứ nhất hắn ra tay bất ngờ, nhưng sau đó, học viện lẽ ra phải biết chứ? Thế mà không có một trưởng lão nào xuất hiện. Đừng nhìn Triệu Luân uy phong bát diện lúc này, nhưng chỉ cần là Nhật Nguyệt Cảnh là có thể dễ dàng trấn áp hắn. Ngay cả thiên tài Ngũ Tinh cũng không thể vượt qua rào cản đại cảnh giới.

Đây là học viện ngầm cho phép sao? Con trai của Triệu đại tướng quân, thật sự có thể lộng hành như vậy? Trong lòng mọi người không khỏi phát lạnh. Hôm nay Triệu Luân muốn giết Lăng Hàn, nhưng vạn nhất ngày mai là mình thì sao? Rõ ràng bị vạn người vây xem, lại không ai ra tay giúp đỡ, đây là nỗi sợ hãi đến mức nào?

"Dừng tay!" Lại một âm thanh quyến rũ vang lên, chỉ thấy một mỹ nữ bay tới.

"Di, Cổ Linh Ngọc!"

"Không phải chứ, nàng sao cũng có quan hệ với Lăng Hàn?"

"Tê, trong Hoàng Đô tam mỹ, lại có hai mỹ nữ vì hắn đứng ra, người này đào hoa thật vượng!"

Đám đông lập tức nhận ra, đây là một trong tam đại mỹ nữ Hoàng Đô, Cổ Linh Ngọc, đồng thời cũng là tân sinh viên của Đan Phân Viện.

Sắc mặt Triệu Luân âm trầm không gì sánh được. Dù Cổ Linh Ngọc là đệ tử Đan Phân Viện, hắn cũng không để vào mắt. Nhưng điều khiến hắn khó chịu là, tại sao lại có nhiều mỹ nữ nguyện ý vì Lăng Hàn đứng ra như vậy! Thủy Nhạn Ngọc mù rồi sao? Hắn chính là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, thiên phú võ đạo kinh người, được ca ngợi là thiên tài số một ngàn năm qua, tướng mạo anh tuấn. Nhưng vì sao không có mỹ nữ đỉnh cấp nào yêu mến hắn? Hắn lại không bằng một con kiến hôi đến từ Tiểu Thế Giới! Điều này khiến hắn giận không kiềm được, sát ý ngút trời.

Nếu trước đó Triệu Luân chỉ vì mặt mũi mà muốn giết Lăng Hàn, thì từ giờ phút này, hắn thực sự coi Lăng Hàn là kẻ thù phải diệt trừ. Đối với kẻ thù, đương nhiên phải vô tình như gió thu cuốn lá vàng!

Vẻ mặt Triệu Luân lạnh lùng, một ngón tay điểm ra. Cổ Linh Ngọc cũng hóa thành tượng đá, không thể động đậy.

"Ha hả, khó trách ngươi lớn lối như vậy, dám đối kháng ta, hóa ra là ăn bám." Triệu Luân tiến gần hơn, lại vỗ một chưởng, ấn tới Lăng Hàn. "Nhưng bản thiếu sẽ cho ngươi biết, bản thiếu muốn giết người, chưa từng có ngoại lệ thoát chết!"

Rầm! Một chưởng đánh xuống, chấn động mặt đất khẽ rung. Nhưng Lăng Hàn đã biến mất khỏi chỗ đó. Triệu Luân thoáng ngạc nhiên, vì Lăng Hàn vừa kịp thời chống tay xuống đất, mượn lực đó trốn thoát khỏi cú đánh của hắn.

Lăng Hàn hoạt động tay chân một chút, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương trên người hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Ánh mắt hắn lóe sáng: "Triệu Luân, ngươi còn chưa có tư cách lộng hành như vậy!" Thời gian lâu như vậy, hắn đã khôi phục vài phần lực lượng.

"Phải không?" Triệu Luân lập tức thu lại vẻ kinh ngạc. Chừng nào Lăng Hàn còn ở trung cực vị, hắn vẫn có thể dễ dàng trấn áp. Hắn ra tay, nguyên lực ngưng tụ hóa thành một cự chưởng, từ trên trời giáng xuống. Một chưởng này không chỉ nhanh mà còn cực lớn, căn bản không thể tránh né.

Lăng Hàn tụ sức, song quyền đánh ra, nhưng chênh lệch lực lượng quá lớn. Hắn bị đánh bại, lại phun máu. Nhưng trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn lập tức bò dậy, toàn thân chiến ý ngút trời. Người này là Chiến Thần đánh không chết sao?

Tất cả mọi người chấn kinh đến không nói nên lời. Vốn dĩ đại viên mãn có thể nghiền ép trung cực vị, chênh lệch tận tám tinh, một chiêu là có thể giải quyết. Nhưng Lăng Hàn một lần rồi một lần đứng dậy, điều này vượt quá nhận thức của mọi người. Hóa ra, trung cực vị cũng có thể cường đại đến thế! Con kiến hôi của Tiểu Thế Giới này tu luyện công pháp gì, hay có được bí bảo gì, mà chiến lực có thể cường đại đến vậy, thể phách mạnh mẽ đến thế?

Ngay cả Triệu Luân cũng động tham niệm. Hắn nhận ra mình đã xem thường người của Tiểu Thế Giới, cho rằng nơi đó nguyên thủy, lạc hậu, không thể có bí bảo gì. Hắn đã sai rồi! Hắn tuyệt đối không tin có người có thể trời sinh như vậy, đây chắc chắn là Lăng Hàn đã có được một truyền thừa kinh người. Hắn muốn nó!

"Chết!" Triệu Luân cuối cùng động thủ thật, một chưởng lại vỗ trúng, thần văn dương động, đan xen uy năng đáng sợ.

Lăng Hàn rống giận, kiếm, chưởng cùng lúc ra tay, triển khai phản kích. Mặc cho Lăng Hàn yêu nghiệt đến mấy, cảnh giới vẫn thấp hơn quá nhiều. Dưới thế công cường đại của Triệu Luân, Lăng Hàn không ngừng bị đánh bay, đá bay. Nhưng điều khiến người ta rợn tóc gáy là, chịu nhiều công kích như vậy, Lăng Hàn vẫn như cũ, cùng lắm chỉ chảy nhiều chút máu.

Điều này khiến Sa Nguyên rục rịch. Nếu hắn có thể có được thể phách kinh khủng như vậy, quét ngang cùng cảnh giới còn là mơ ước sao? Còn có thể để Triệu Luân độc hưởng danh tiếng đệ nhất thiên tài sao? Hắn âm thầm quyết định, nếu Triệu Luân thực sự đánh chết Lăng Hàn, hắn sẽ xông lên, đi trước một bước sưu hồn, đoạt lấy bí mật của Lăng Hàn. Còn bây giờ, cứ để Triệu Luân làm kẻ ác đi.

Ở một nơi khuất.

"Vẫn không thể ra tay sao?" Trương Đức Mãn lo lắng nói, hắn có cảm tình rất lớn với Lăng Hàn.

"Phân Viện Trưởng nói, mặt mũi của Triệu đại tướng quân phải nể, nên cho phép Triệu Luân có đặc quyền nhất định. Ngược lại có chúng ta nhìn, tuyệt đối sẽ không để tiểu tử kia nguy hiểm đến tính mạng." Một trưởng lão nói. "Lợi dụng cơ hội lần này, lát nữa sẽ trị cái tính ngạo mạn của Triệu Luân, để Triệu đại tướng quân không thể nói gì hơn. Bằng không cường giả Tinh Thần cảnh nổi giận, ngay cả Phó Viện Trưởng đại nhân cũng khó xử."

"Nhưng mà, tiểu tử kia cũng thực biến thái, đúng là yêu nghiệt!"

"Đúng vậy, đúng vậy. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, lão phu tuyệt không tin một võ giả vừa đột phá trung cực vị lại có thể chịu đựng nhiều lần công kích của Triệu Luân như vậy."

"Nhìn tư thế này, chúng ta hoàn toàn có thể về ngủ một giấc, sau đó lại tới xem tình hình." Tổng cộng có bảy trưởng lão xì xào bàn tán, bởi vì Lăng Hàn biểu hiện ra thực lực quá kinh người.

Sắc mặt Triệu Luân ngày càng lạnh, dù Lăng Hàn liên tục bị thương, nhưng hắn vẫn không chết. Thời gian kéo dài càng lâu, mặt mũi của hắn càng khó giữ. Đại viên mãn bình thường thu thập một trung cực vị cũng không cần lâu như vậy, huống hồ hắn là thiên tài Tứ Tinh?

"Triệu Luân, ngươi đủ chưa?" Một thanh âm quyến rũ vang lên, chỉ thấy Thủy Nhạn Ngọc xuất hiện, từ xa đi tới, trên khuôn mặt hiện đầy phẫn nộ.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!