Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 17

Chương 17: Phẫn Nộ Trở Về, Huyết Thù Nổi Dậy

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 81 đến 85 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh bi tráng về sự sụp đổ của Lăng gia dưới bàn tay tàn độc của Trình gia, nơi lòng thù hận và khao khát quyền lực đã biến Thương Vân Trấn thành biển máu. Bi kịch của nhân vật Lăng Hàn bắt đầu khi anh chứng kiến cảnh phụ thân và tộc nhân bị sỉ nhục, đẩy anh vào cuộc đua sinh tử để cứu vãn những gì còn sót lại. Tác giả khéo léo lồng ghép sự phẫn nộ và quyết tâm báo thù của Lăng Hàn, đồng thời bất ngờ hé lộ tầm ảnh hưởng sâu rộng của anh khi hàng loạt thế lực hùng mạnh đổ về ủng hộ. Đây không chỉ là một màn báo thù cá nhân mà còn là sự khẳng định vị thế của một thiên tài, nơi anh hóa giải mọi hoài nghi bằng sức mạnh và sự hậu thuẫn không tưởng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Bi kịch ập đến Lăng gia một cách tàn khốc và bất ngờ. Bàn tay nguyên lực hùng mạnh của Trình Quý Vũ, một lão quái vật tưởng chừng đã chết nhưng lại đột phá Dũng Tuyền Cảnh, dễ dàng trấn áp Lăng Đông Hành, phong bế đan điền khiến ông trở nên yếu ớt như người thường. Tiếng cười ngạo nghễ của Trình Văn Côn vang vọng, thỏa mãn bao năm bị Lăng Đông Hành áp chế. Hắn ra lệnh thảm sát Lăng gia, không tha bất kỳ ai dám phản kháng. Trước sức mạnh tuyệt đối của một cường giả Dũng Tuyền Cảnh, sĩ khí Lăng gia tan rã, những tộc nhân Tụ Nguyên Cảnh mạnh nhất cũng bị Trình Quý Vũ dễ dàng đánh trọng thương.

Chỉ trong nửa canh giờ, Lăng gia hầu như bị xóa sổ, chỉ vài người may mắn thoát nạn do đang làm ăn xa. Trình Quý Vũ cuồng nộ truy tìm Lăng Hàn, nhưng không thấy. Lăng Đông Hành, dù bị trấn áp, vẫn giữ khí phách, lớn tiếng tuyên bố Lăng Hàn đã vào Hổ Dương Học Viện và giành quán quân Đại Nguyên luận võ, cảnh cáo Trình gia chớ động đến con mình. Trình Văn Côn bác bỏ, cho rằng đó là lời nói dối nực cười. Hắn đề xuất treo Lăng Đông Hành và một số tộc nhân Lăng gia ở cổng trấn, chờ Lăng Hàn trở về để hành hình trước mặt cha, rồi giết sạch. Trình Quý Vũ đồng ý, chỉ chừa lại mười mấy người để làm mồi nhử, những người còn lại bị tàn sát không thương tiếc.

Máu chảy thành sông, thi thể chất chồng. Tiếng khóc than, cầu xin vô vọng. Lăng Đông Hành đau đớn đến rách cả mí mắt, lo sợ cho nhi tử. Ông biết Lăng Hàn có giao hảo với nhiều Đan Sư Huyền Cấp, nhưng liệu Trình gia có tin, và liệu tin Lăng Hàn là quán quân đã kịp truyền về? Nếu con trai gặp chuyện, ông làm sao có mặt mũi gặp vợ? Tâm can ông tan nát, nhưng bất lực.

Mười mấy người Lăng gia còn sót lại bị kéo đến lối vào thôn trấn, trói vào những cọc gỗ dựng tạm. Trong số đó có Lăng Tử Huyên bé nhỏ, gào khóc gọi "Đại Hùng ca ca" trong tuyệt vọng. Một tên Trình gia định đánh nàng, nhưng rồi lại thôi. Bọn chúng nhạo báng, giẫm đạp lên mặt Lăng Đông Hành, hả hê cười cợt sự sụp đổ của Lăng gia.

Ba ngày trôi qua, mười mấy người Lăng gia kiệt quệ vì đói rét, chỉ còn thoi thóp. Trình Văn Côn ngày nào cũng đến chế giễu, muốn nhìn Lăng Đông Hành tuyệt vọng đến cùng cực. Đúng lúc đó, tin tức Lăng Hàn đang cách trấn năm mươi dặm ập đến. Trình Văn Côn như phát điên vì sung sướng, vội vàng báo cho Trình Quý Vũ.

Cùng lúc đó, Lăng Hàn đang trên đường về. Anh vội vã đến Thiên Dược Các, nơi Lăng Dương Bình, một tộc nhân chi mạch, đang đợi. Lăng Dương Bình với ánh mắt đỏ hoe, nghẹn ngào kể lại toàn bộ bi kịch: Trình Quý Vũ đột phá Dũng Tuyền Cảnh, Trình gia tàn sát Lăng gia, và Lăng Đông Hành đang bị sỉ nhục ở cổng trấn, chờ Lăng Hàn tự chui đầu vào lưới. Nước mắt Lăng Hàn cạn khô, anh sững sờ, suýt ngã quỵ. Dù Lăng Dương Bình khuyên can đừng manh động, nhưng Lăng Hàn đã không thể chờ đợi thêm. Anh biết phụ thân không thể cầm cự lâu hơn nữa.

Lăng Hàn cùng Lưu Vũ Đồng, Hổ Nữu lên đường. Anh không hề sợ hãi Trình Quý Vũ vừa đột phá Dũng Tuyền Cảnh, bởi Hắc Tháp có thể tăng cường sức mạnh của anh lên Dũng Tuyền tầng bốn. Tin tức Lăng Hàn gặp nạn nhanh chóng lan đến Đại Nguyên thành. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn, hai vị Đan sư Huyền Cấp, giận dữ, lập tức lên đường. Các gia tộc lớn khác cũng nhận ra đây là cơ hội vàng để lấy lòng Lăng Hàn, vị thiên tài tương lai, và cũng vội vã tập hợp nhân thủ tiến về Thương Vân Trấn.

Chỉ nửa ngày sau, Thương Vân Trấn hiện ra trong tầm mắt Lăng Hàn. Anh nhìn thấy mười mấy người quỳ rạp ở cổng trấn, và người ở giữa chính là phụ thân mình. "Cha!" Tiếng kêu phẫn nộ của Lăng Hàn vang vọng. Trình Văn Côn cười lớn, giẫm lên mặt Lăng Đông Hành, hả hê nói Lăng Hàn ngu ngốc khi quay về chịu chết. Lăng Đông Hành, dù đã mơ hồ, vẫn nghe thấy tiếng con, yếu ớt kêu "Hàn Nhi, đi mau! Đi mau!". Trình Văn Côn càng giẫm mạnh hơn, khinh bỉ.

Lăng Hàn như hóa thành một cơn lốc, phi thân xuống ngựa. Trường kiếm tuốt vỏ, năm đạo kiếm khí sắc bén như xé toạc không khí, lao thẳng vào Trình Văn Côn. Trong cơn giận dữ tột độ, anh đã đột phá, đạt đến cảnh giới năm đạo kiếm khí. Trình Văn Côn kinh hoàng, vội vã chống đỡ nhưng không kịp. Một chiêu kiếm duy nhất đã đánh bay hắn, máu bắn tung tóe. Hắn ngã vật xuống đất, chưa kịp gượng dậy đã bị một bàn chân giáng xuống, giẫm nát mặt. Mũi sụp, hàm răng rụng, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. "Dám nhục cha ta, ta muốn ngươi sống không bằng chết!" Lăng Hàn gằn giọng, sát khí ngập trời.

Tiếng vó ngựa dồn dập, Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn cũng đã đến. Lưu Vũ Đồng nhanh chóng lao đến giải cứu Lăng Đông Hành và các tộc nhân. Lăng Hàn lấy ra một bình Bảo Nguyên Đan, đổ một hạt đan dược màu xanh lục, đút cho phụ thân. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn ngỡ ngàng, Bảo Nguyên Đan là đan dược thất truyền, còn quý hơn Hồi Thiên Đan mà họ đang nghiên cứu. Lăng Hàn tiếp tục phân phát Bảo Nguyên Đan cho những người còn lại. Lăng Tử Huyên yếu ớt nằm trong vòng tay Lăng Hàn, khóc nức nở về cái chết của Đại Hùng ca ca và cha mẹ. Lăng Hàn vuốt ve đầu cô bé, hứa sẽ báo thù, rồi giao Huyên Huyên cho Lưu Vũ Đồng, ánh mắt đầy sát khí quay lại nhìn Trình Văn Côn.

Trình Văn Côn, với khuôn mặt biến dạng, không thể tin Lăng Hàn lại có thể tu ra năm đạo kiếm khí. Hắn gào thét, dọa dẫm bằng Trình Quý Vũ. Lăng Hàn khinh bỉ, nói sẽ chặt đầu "lão gia hỏa" đó. Hắn tiếp tục giẫm đạp Trình Văn Côn. Dân trấn tụ tập, kinh ngạc trước sức mạnh của Lăng Hàn, nhưng vẫn lo sợ Trình Quý Vũ. Ngay lúc đó, Trình Quý Vũ xuất hiện, với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống Lăng Hàn. "Ta là Lăng Hàn, hôm nay chính là ngày ngươi chết!" Lăng Hàn đáp trả. Trình Quý Vũ cười cợt, không tin Lăng Hàn có thể làm gì mình.

Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn bước ra. Trình Quý Vũ ban đầu khinh thường, nhưng rồi sắc mặt biến đổi khi nhận ra hai người này cũng là cường giả Dũng Tuyền Cảnh. Hắn đề nghị trả gấp đôi để họ không nhúng tay, nhưng hai vị Đan sư cười lớn, khẳng định sự việc của Lăng Hàn chính là của họ. Dân trấn kinh ngạc, không thể tin hai cường giả Dũng Tuyền Cảnh lại gọi Lăng Hàn là "tiểu hữu".

Chưa kịp dứt lời, bụi bay mù mịt từ xa, Bách Lý Đằng Vân, thiếu môn chủ Bách Lý Môn, đã đến. Theo sau là Kim Vô Cực của Kim gia, và Lý Đông Nguyệt của Thạch Lang Môn. Ba thế lực hùng mạnh nhất Đại Nguyên thành, đều vì Lăng Hàn mà đến, xưng huynh gọi đệ với anh. Trình Quý Vũ tái mặt, nhận ra tình thế đã đảo ngược. Lăng Hàn tuyên bố sẽ tự tay giải quyết Trình Quý Vũ và Trình Văn Côn, còn lại giao cho ba thế lực lớn. Ba người Kim Vô Cực thống khoái đồng ý.

Trình Văn Côn run rẩy, tuyệt vọng. Hắn hối hận vì đã không giết Lăng Đông Hành ngay từ đầu. Lăng Hàn giẫm nát miệng hắn, khiển trách hắn còn dám nuôi ác niệm. Rồi, Tứ Vương Tử Thích Vĩnh Dạ cũng xuất hiện, khiến toàn bộ dân trấn quỳ lạy. Trình Văn Côn hoàn toàn suy sụp. Trình Quý Vũ gầm lên, muốn liều mạng mở đường máu. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn chặn lại, không muốn liều mạng với một kẻ đã điên cuồng.

Trình Văn Côn vẫn gào thét, nguyền rủa Lăng Hàn và Lăng gia. Lăng Hàn lạnh lùng, giẫm mạnh xuống. "Đùng!" Đầu Trình Văn Côn vỡ nát, máu tươi bắn tung tóe. Thi thể không đầu giãy giụa một hồi rồi im bặt. Lăng Hàn, với sát khí ngút trời, nhìn chằm chằm Trình Quý Vũ, kẻ chủ mưu. Anh quyết định phải tự tay giết hắn. Lăng Hàn yêu cầu Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn tránh ra. Anh kích hoạt Cô Lang Huyết, sức mạnh tăng vọt nhưng vẫn chưa thể phá vỡ ngưỡng Dũng Tuyền Cảnh. Không chần chừ, Lăng Hàn câu thông Hắc Tháp. Một luồng sức mạnh thần bí bùng nổ trong cơ thể anh, đẩy tu vi anh từ Tụ Nguyên tầng bốn lên thẳng Dũng Tuyền tầng bốn!

Trình Quý Vũ kinh hãi, liên tục xuất chưởng bằng bàn tay nguyên lực. Nhưng Lăng Hàn, với sức mạnh Dũng Tuyền tầng bốn, dễ dàng đấm tan các đòn tấn công. Anh vung kiếm, năm đạo kiếm khí xé rách ngực Trình Quý Vũ, lộ ra xương trắng và nội tạng. Trình Quý Vũ gào thét không cam lòng, triển khai Thông Tí quyền, nhưng võ kỹ Hoàng Cấp trung phẩm không thể bù đắp khoảng cách sức mạnh. Lăng Hàn, với kinh nghiệm Thiên Nhân Cảnh, dễ dàng khống chế sức mạnh mới. Anh áp đảo Trình Quý Vũ, một cú đá mạnh vào ngực làm hắn gãy xương sườn, đan điền vỡ nát, văng đến trước mặt Lăng Đông Hành. "Quỳ xuống!" Lăng Hàn lạnh lùng ra lệnh. Trình Quý Vũ phẫn nộ từ chối, nhưng Lăng Hàn vung kiếm, chặt đứt gân chân hắn, ép hắn quỳ rạp. "Tiểu súc sinh, coi như lão phu thành quỷ cũng không tha ngươi!" Trình Quý Vũ phun máu, trừng mắt căm hờn. "Phụ thân, người này liền giao cho ngươi!" Lăng Hàn nói, đưa trường kiếm cho Lăng Đông Hành. Lăng Đông Hành, với ánh mắt đỏ ngầu vì thù hận, nhận kiếm, đâm thẳng vào lồng ngực Trình Quý Vũ. Kẻ thù của ông trừng mắt, miệng há ra muốn nói gì đó nhưng chỉ trào máu, rồi đổ gục. Lăng Đông Hành đá bay thi thể Trình Quý Vũ, ngửa mặt lên trời gào thét, tiếng gào thét vang vọng khắp Thương Vân Trấn, như một lời tuyên bố: từ nay về sau, không còn Trình gia!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!