Chương 16: Đăng Quang Quán Quân, Dị Năng Hổ Nữ
Cập nhật: 25/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 76 đến 80 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trận đấu cuối cùng của Đại Nguyên luận võ đã đến hồi gay cấn. Thích Vĩnh Dạ, kẻ từng tự tin ngạo thị mọi thiên kiêu Đại Nguyên thành, nay phải đối mặt với một sự thật khó tin: Lăng Hàn, một thiếu niên chỉ Tụ Nguyên tầng bốn, lại có thể ngang sức với hắn, dù hắn đã dốc toàn lực. Trong đầu Thích Vĩnh Dạ không ngừng vang vọng suy nghĩ: "Quá mạnh mẽ! Đây không phải thiên tài, mà là yêu nghiệt!" Hắn nhớ lại Phong Viêm, thiên tài lừng lẫy của khóa trước, cũng không thể hiện sức mạnh khủng khiếp như Lăng Hàn ở cùng cấp độ tu vi. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tứ vương tử: nếu Lăng Hàn có thể sánh ngang, thậm chí vượt qua Phong Viêm, thì tại sao không giúp hắn một tay, để hắn mang vầng sáng chói lọi ấy vào Hổ Dương học viện, tạo áp lực cho Phong Viêm? Hơn nữa, Lăng Hàn còn có hậu thuẫn Đan sư, đây rõ ràng là một đối tượng đáng để đầu tư.
Thế là, giữa lúc chiến đấu đang cao trào, Thích Vĩnh Dạ đột ngột thu chiêu, cất tiếng cười sảng khoái: "Ha ha, Lăng huynh quả nhiên ghê gớm, trận chiến này ta chịu thua!" Lăng Hàn, dù biết mình cũng không chắc thắng, vẫn khiêm tốn đáp lại: "Trận này, chỉ có thể nói hòa nhau." Nhưng Thích Vĩnh Dạ lắc đầu, kiên quyết nhường bước, để Lăng Hàn đăng đỉnh ngôi vị quán quân. Dưới đài, tiếng hò reo, kinh ngạc vang dội. Một Lăng Hàn, Tụ Nguyên tầng bốn, lại tái hiện kỳ tích sáu năm trước của Phong Viêm, đoạt lấy vị trí cao nhất. Lăng Hàn chắp tay cảm tạ Thích Vĩnh Dạ, ghi nhớ nhân tình này, thầm hứa sẽ báo đáp gấp mười.
Đêm đó, sau khi nhận được phần thưởng quán quân tại yến tiệc của vương phủ – một cây Ám Nguyệt thảo quý giá mà ngay cả cường giả Thiên Nhân cảnh cũng thèm muốn – Lăng Hàn vội vã trở về Thiên Dược Các. Không chút chần chừ, anh bắt tay vào luyện chế Không Gian đan. Chỉ sau nửa giờ, viên đan dược Hoàng cấp trung phẩm đã thành hình. Lăng Hàn nuốt vào, lập tức cảm nhận được biến hóa kinh thiên động địa bên trong cơ thể. Đan điền anh như một đại dương cuồng nộ, không ngừng mở rộng, từ gấp đôi, gấp ba, cho đến con số kinh ngạc: gấp trăm lần! Dù biết Không Gian đan chỉ có tác dụng một lần duy nhất, nhưng việc sớm sử dụng đã mang lại lợi ích to lớn, giúp anh có một đan điền rộng lớn hiếm thấy, đảm bảo khả năng duy trì chiến đấu lâu dài. Chỉ sau một đêm miệt mài hấp thu linh khí, đan điền khổng lồ của anh đã được lấp đầy, tinh thần phấn chấn lạ thường.
Sáng hôm sau, Lăng Đông Hành, cha của Lăng Hàn, hân hoan trở về Thương Vân Trấn để chuẩn bị tiệc ăn mừng chiến thắng của con trai. Lăng Hàn thì tiếp tục ở lại Đại Nguyên thành vài ngày để đáp lại những lời mời xã giao từ Thích Vĩnh Dạ và các thiên tài khác, không muốn phụ lòng ai.
Vào ngày thứ hai, Thích Vĩnh Dạ rủ Lăng Hàn đến một đấu trường giác đấu. Ban đầu Lăng Hàn không mấy hứng thú với những trò giải trí đẫm máu này, nhưng rồi anh cũng bị kéo theo. Tại đó, những tử tù bị dồn vào đường cùng phải chiến đấu với yêu thú để đổi lấy hy vọng sống. Thích Vĩnh Dạ kể về một cao thủ Dũng Tuyền Cảnh, một tên dâm tặc khét tiếng, sắp có trận đấu thứ một nghìn, nếu thắng sẽ được tự do. Lăng Hàn thầm rủa, sát khí chợt lóe lên trong mắt, những kẻ cặn bã như vậy đáng lẽ phải bị giết ngay lập tức. Nhưng rồi, trước khi trận đấu lớn bắt đầu, một màn trình diễn nhỏ được giới thiệu đã khiến Lăng Hàn bùng nổ cơn giận. Một cô bé khoảng năm, sáu tuổi, bẩn thỉu, hoang dại, bị nhốt chung lồng với một con sói hoang, bị gọi là "khí anh" do mãnh hổ nuôi lớn.
Không chút do dự, Lăng Hàn nhảy thẳng vào đấu trường, yêu cầu thả đứa bé. Người chủ trì, nhận ra Lăng Hàn là quán quân, dù giận dữ nhưng không dám làm càn. Anh ta viện dẫn quy tắc, nhưng Lăng Hàn chất vấn: "Nàng là tự nguyện gia nhập đấu trường sao? Nàng phạm tội gì mà phải chiến đấu?" Thích Vĩnh Dạ cũng nhảy xuống, lạnh lùng ra lệnh: "Thả tự do cho nàng!" Người chủ trì vội vàng tuân lệnh. Khi lồng sắt mở ra, cô bé hoang dại ấy lao ra như một con báo săn, đánh ngã một nhân viên Luyện Thể Cảnh và định cắn cổ. Lăng Hàn nhanh tay túm lấy cô bé, nhưng cô bé lập tức vung móng vuốt cào xé, xẹt qua cánh tay Lăng Hàn, để lại một vệt trắng. Lăng Hàn kinh ngạc trước sức mạnh phi thường của cô bé, thậm chí còn phát hiện ra cô bé sở hữu nguyên lực tương đương Luyện Thể tầng ba mà không hề tu luyện công pháp. Đây chắc chắn là một thể chất đặc biệt!
Lăng Hàn đưa cô bé về Thiên Dược Các, giao cho Lưu Vũ Đồng tắm rửa trong khi anh đi mua quần áo. Khi trở về, cô bé đã lột xác thành một tiểu mỹ nhân, nhưng vẫn bị quấn trong chăn và trói lại vì tính hoang dại không giảm. Lưu Vũ Đồng, với đôi tay đầy vết cắn, than thở về sự hung hãn của cô bé. Lăng Hàn đặt tên cho cô bé là "Hổ Nữu" và phát hiện một dấu ấn kỳ lạ trên mắt cá chân trái của cô. Anh quyết định giữ Hổ Nữu lại, từ từ cảm hóa cô bé, bắt đầu từ việc thay đổi thói quen ăn thịt sống.
Vài ngày sau, khi Lăng Hàn đang dùng bữa với những người bạn cũ như Lí Hạo, Lưu Đông, Trần Bằng Cử, một sự cố bất ngờ xảy ra. Trần Bằng Cử, sau vài chén rượu, lỡ lời tiết lộ chuyện Hàng Chiến, cháu của Thất trưởng lão Thạch Lang Môn, đã chết dưới tay Lăng Hàn. Cả bọn Lí Hạo đều tái mặt, lo sợ tai họa. Lăng Hàn trấn an họ, nói rằng nếu Thất trưởng lão có tìm đến, cứ thành thật nói ra, anh có đủ khả năng tự bảo vệ mình.
Cùng lúc đó, tại Thương Vân Trấn, một luồng khí thế kinh khủng bùng nổ từ Trình gia. Trình Văn Côn, gia chủ Trình gia, hưng phấn tột độ, bởi vì Tam thúc của hắn, Trình Quý Vũ, đã thành công đột phá Dũng Tuyền Cảnh sau nhiều năm bế quan. Trình Quý Vũ, một lão giả cao gầy, bước ra với sức mạnh cuồng bạo. Khi biết cháu ruột mình, Trình Khiếu Nguyên, đã chết dưới tay Lăng Hàn, Trình Quý Vũ nổi trận lôi đình. Bất chấp lời giải thích của Trình Văn Côn về sự hậu thuẫn của Thạch Lang Môn đằng sau Lăng Hàn, Trình Quý Vũ vẫn quyết định dẫn quân Trình gia đến Lăng gia, thề sẽ giết sạch để trả thù.
Trình gia rầm rộ kéo đến Lăng gia, thu hút sự chú ý của toàn bộ Thương Vân Trấn. Lăng Đông Hành, vừa về đến nhà, lập tức dẫn người ra đối mặt. Trình Văn Côn hống hách tuyên bố đến để thị uy, yêu cầu Lăng gia đầu hàng. Lăng Đông Hành lạnh lùng đáp trả, khẳng định Lăng gia không có kẻ sợ chết. Đúng lúc đó, Trình Quý Vũ xuất hiện, với khuôn mặt đầy sát khí. Ông ta không nói nhiều, trực tiếp ra tay trấn áp Lăng Đông Hành. Một ngón tay điểm ra, một cự chưởng nguyên lực khổng lồ hiện hình, đè xuống Lăng Đông Hành. "Nguyên lực hóa hình, Dũng Tuyền Cảnh!" Lăng Đông Hành kinh hoàng kêu lên, sắc mặt trắng bệch...