Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong vùng đất bị bao phủ bởi lôi điện cuồng bạo, một kẻ bất hạnh đang vật vã giữa sự hành hạ của thiên nhiên và những đòn roi vô hình. Hắn, Lý Nguyên Minh, giờ đây chỉ còn là một cái xác rỗng tuếch, không còn sức để thốt lên lời nguyền rủa, bởi mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề như chì. Chạy trốn khỏi lôi điện đáng sợ đã vắt kiệt sức lực, biến hắn thành một con chó hoang khốn khổ, mồ hôi tuôn như suối, kiệt quệ đến tận cùng. Lăng Hàn, chứng kiến cảnh tượng này, khẽ gật đầu, thầm cảm thán tầm quan trọng của thể tu. Hắn nhận ra rằng, thời gian và tài nguyên đầu tư vào "Bất Diệt Thiên Kinh" cùng "Cửu Long Bá Thể thuật" là hoàn toàn xứng đáng. Một cao thủ chân chính phải đạt đến sự hoàn mỹ ở mọi phương diện, bởi nếu không, có thể bễ nghễ ở nơi này, nhưng lại bất lực ở nơi khác thì còn nghĩa lý gì?
Lý Nguyên Minh van xin Lăng Hàn ngừng tay, thân thể ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính chặt vào da thịt. Nhưng Lăng Hàn, với ánh mắt lạnh lùng, từ tốn hỏi ngược lại: "Ngươi nói không đánh thì không đánh? Ngươi là thứ gì?" Hắn không hề thiếu hỏa khí, ngược lại, với tư cách đan đạo đế vương kiếp trước, tính khí của hắn mạnh mẽ hơn ai hết. Những đòn roi liên tiếp giáng xuống, Lý Nguyên Minh bắt đầu thổ huyết, không phải vì bị đánh, mà vì thể lực đã đến giới hạn.
Bỗng nhiên, từ phía trước, ba bóng người đang nghỉ ngơi chợt nhận ra kẻ khốn khổ kia. "Ồ, đây không phải Lý Nguyên Minh sao?" Họ kinh ngạc, ban đầu tưởng là ăn mày, nhưng rồi xác định là người quen. "Siêu Hành huynh! Siêu Hành huynh!" Lý Nguyên Minh như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng nhảy tới, kích động đến sắp khóc, cầu cứu. Một nam tử vóc người khôi ngô trong số ba người, Triệu Siêu Hành, đứng dậy, đẩy Lý Nguyên Minh ra phía sau, giơ tay tóm lấy sợi roi dài đang quấn quanh mình, lạnh nhạt nói: "Người trẻ tuổi, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, không nên đắc ý quên hình!" Tay hắn cũng quấn quanh ánh chớp, nhưng là màu xanh lam, không phải màu trắng thông thường. Sợi roi vừa hạ xuống, Triệu Siêu Hành nắm lấy, tia chớp xanh lam lập tức lan tỏa theo thân roi, đánh thẳng về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn vứt roi, đứng chắp tay, vẻ mặt bình thản.
Thoạt nhìn, Triệu Siêu Hành dường như chiếm thượng phong, khiến Lăng Hàn phải buông roi. Điều này cũng dễ hiểu, đối phương là Linh Anh Cảnh cao cấp, nguyên lực thâm hậu hơn hẳn. Sức mạnh và sức chiến đấu là hai khái niệm khác nhau. Sức chiến đấu của Lăng Hàn đến từ ba môn thần thông, Bất Diệt Thiên Kinh, kiếm thuật, mười đóa tiên hoa và thể phách kinh người. Trong khi đó, Lý Nguyên Minh bị lôi điện áp chế, nhưng Triệu Siêu Hành lại có thuộc tính Lôi, không những không bị ảnh hưởng mà chiến lực còn tăng lên. "Dập đầu bồi tội với Nguyên Minh huynh, có thể tha cho ngươi một mạng," Triệu Siêu Hành uy nghiêm nói, giọng ầm ầm như sấm. Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi ngay cả ngọn nguồn sự tình cũng không làm rõ, liền muốn ta quỳ xuống xin lỗi, cũng thật bá đạo nha!" Triệu Siêu Hành lạnh lùng đáp: "Ta bá đạo thì đã làm sao?" Hắn không có giao tình sâu đậm với Lý Nguyên Minh, nhưng cả hai đều đến từ thế lực Thiên Nhân Cảnh, Lý Nguyên Minh bị đánh như chó khiến mặt mũi hắn cũng không được hay, nên cục tức này hắn nhất định phải trút.
"Vậy thì đánh thôi!" Lăng Hàn không sợ, nâng nắm đấm lên. Trước đó vung roi chỉ là đùa giỡn, chưa thể hiện sức chiến đấu chân chính. Triệu Siêu Hành cười ha hả: "Ngươi có thể áp chế Nguyên Minh huynh, chỉ là vì lôi đình nơi đây, ngươi chiếm tiện nghi, nhưng ta cũng có thuộc tính Lôi, như vậy chính là nói chuyện cảnh giới! Ta là Linh Anh Cảnh, hơn nữa còn tầng chín, ngươi lấy cái gì đấu với ta?" Lăng Hàn trêu chọc: "Ta xem ngươi là Khẩu cảnh tầng chín đi! Đánh liền đánh, kỷ kỷ méo mó như thế, ngươi nói ngươi không phải Khẩu cảnh thì là cái gì?" Sắc mặt Triệu Siêu Hành âm trầm, hắn vứt roi dài cho Lý Nguyên Minh, hai tay nắm chặt, khớp xương kêu răng rắc, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn, cho thấy lực lượng thân thể kinh người. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Triệu Siêu Hành mạnh hơn Lý Nguyên Minh gấp mười mấy lần, đúng là thiên tài được thế lực lớn tập trung bồi dưỡng. Lăng Hàn khởi động gân cốt, xương cốt trong cơ thể vang lên tiếng sấm nổ còn kinh người hơn Triệu Siêu Hành, chấn động đến tim người muốn nổ tung. Triệu Siêu Hành biến sắc, rõ ràng đối phương trẻ tuổi hơn, cảnh giới thấp hơn, nhưng thể thuật lại vượt qua hắn, điều này khiến hắn khó chấp nhận. Lẽ nào đối phương đến từ thế lực mạnh hơn? Triệu Siêu Hành cảm thấy phiền phức, lần này nhúng tay đúng là rước họa vào thân. Nhưng việc đã đến nước này, tiến thoái lưỡng nan, hắn chỉ có thể cắn răng tiếp tục. "Ra tay đi! Ngươi chỉ là Sinh Hoa Cảnh, ta nhường ngươi ba chiêu, ngươi có thể biết khó mà lui, chỉ cần nói lời xin lỗi với Nguyên Minh huynh, việc này coi như bỏ qua." Hắn đã thoái nhượng, không cần Lăng Hàn dập đầu xin lỗi. Nhưng Lăng Hàn cười gằn, tại sao hắn phải cho đối phương mặt mũi? Mặt mũi không phải người khác cho, mà là dựa vào thực lực tranh đoạt! Hắn hét dài một tiếng, công kích về phía đối phương, cười nói: "Nhường ta ba chiêu, ta sợ ngươi không có cơ hội ra tay rồi!"
"Hừ, nói nhường ngươi ba chiêu liền nhường ba chiêu, Triệu… đệt!" Triệu Siêu Hành biến sắc, đối phương đấm ra một quyền, đánh ra một Long Tượng cao mười trượng, màu vàng kim nhạt, cả người quấn quanh ánh chớp, cực kỳ đáng sợ. Hắn vội vung quyền giáng trả, quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ, nếu hắn thật nhường ba chiêu, sẽ bị đối phương triệt để áp chế, vậy thì vĩnh viễn cũng đừng nghĩ vươn mình.
Oành oành oành… ác chiến mở màn, ánh chớp dật động, khiến những người khác dồn dập lùi về sau, chỉ có Hổ Nữu còn có thể đứng vững, lôi đình dâng lên cũng không ảnh hưởng đến nàng. Triệu Siêu Hành nào dám nhường Lăng Hàn ba chiêu, vừa nhường sẽ rơi vào thế bất lợi. Hắn không kịp nghĩ đến mặt mũi, ra quyền như mưa, oanh về phía Long Tượng. "Đây là Chiến Tượng Quyền của Địa Long Tông sao?" Hắn nhận ra chiêu thức. Lăng Hàn không đáp, nếu đã xuất thủ, oanh bại đối phương chính là lời đáp mạnh mẽ nhất. Triệu Siêu Hành hừ một tiếng, tuy không dám coi thường Lăng Hàn nữa, nhưng cũng không đến nỗi sợ hãi. Song quyền vung lên cao, sức chiến đấu của hắn không hề yếu, cùng Lăng Hàn liều bất phân thắng bại. Hắn là Linh Anh tầng chín, lại dừng ở cảnh giới này rất lâu, cảnh giới tinh khiết, nên dù có ưu thế một cảnh giới lớn, hắn không yếu hơn Lăng Hàn chút nào. Nhưng điều này càng khiến hắn kinh ngạc, sức chiến đấu của hắn tuyệt đối đứng đầu Linh Anh Cảnh, vậy mà một Sinh Hoa Cảnh lại có thể ngang hàng với hắn, quả là khó tin. "Tiểu bối, ngươi là đệ tử của Địa Long Tông sao?" Hắn quát hỏi, đã muốn tìm cớ hòa giải, dù sao Địa Long Tông còn mạnh hơn thế lực Thiên Nhân cấp. "Không phải! Ngươi lại đoán đi." Lăng Hàn cười nói.
"Đoán muội muội ngươi a!" Triệu Siêu Hành không nói nhảm nữa, chỉ oanh quyền. Hắn định sau khi chiếm ưu thế tuyệt đối sẽ bỏ chiến, vừa không đắc tội Lăng Hàn, vừa giữ được mặt mũi. Còn Lý Nguyên Minh? Móa, vốn không liên quan đến hắn, ra tay giúp đã là tốt lắm rồi. Hai người đại chiến, trước sau khó phân cao thấp. Triệu Siêu Hành muốn nhanh chóng kết thúc, rút ra một thanh trường đao, trên thân đao đầy mạch văn – bản mệnh Linh khí của hắn, Hắc Lôi Đao, đã được ôn dưỡng thành Linh khí cấp bảy. Lăng Hàn nhìn, lộ ra nụ cười cổ quái: "Ngươi thật muốn liều Linh khí với ta?" Triệu Siêu Hành tự tin, Hắc Lôi Đao có thể phát huy mười, thậm chí mười hai phần mười uy năng trong tay hắn. Lăng Hàn rung tay phải, rút ra Ma Sinh Kiếm, ong ong ong… ba mạch văn thắp sáng, sát khí đáng sợ lưu chuyển. Đây là Linh khí cấp mười, dù Lăng Hàn không thể dùng hết uy lực, nhưng đẳng cấp đã đặt ở đó, há có thể kém một Linh khí cấp bảy? "Đây là Linh khí gì?" Sắc mặt Triệu Siêu Hành kinh biến, nhãn lực của hắn nhận ra sự phi phàm của Ma Sinh Kiếm. "Còn muốn chiến không?" Lăng Hàn rung trường kiếm, cười nói: "Nói không chắc, cây đao kia của ngươi sẽ bị ta chặt đứt!" Triệu Siêu Hành do dự. Nếu Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa Cảnh tầm thường, hắn sẽ không sợ dù đối phương cầm Linh khí cấp mười, vì không bị kiếm chạm tới. Nhưng sức chiến đấu của Lăng Hàn ngang với hắn, vậy thì phiền phức. Hắc Lôi Đao là bảo đao hắn ôn dưỡng mấy chục năm, xước một chút cũng đau lòng.
"Không đánh!" Hắn quyết định an toàn là số một. Hắn và Lý Nguyên Minh không có giao tình gì sâu đậm. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn nói: "Người trẻ tuổi, Lý Nguyên Minh là hậu nhân Lý gia, Lý gia lão tổ là tồn tại Thiên Nhân Cảnh, ngươi tốt nhất không nên làm quá mức." Lăng Hàn cười khẽ: "Ta sẽ không làm quá mức, ta chỉ là muốn làm thịt hắn mà thôi." Sắc mặt Triệu Siêu Hành cứng đờ, cái này mà không quá mức thì thế nào mới là quá mức? Nhưng hắn đã làm tất cả những gì có thể, không có lý do gì vì Lý Nguyên Minh mà tử chiến với Lăng Hàn. Lý Nguyên Minh sợ hãi lùi liên tục, đột nhiên quay người bỏ chạy. Hắn không muốn chết chút nào. Lăng Hàn không truy kích, chỉ lấy Lạc Nhật Cung, lắp một mũi tên, vèo, mũi tên bắn ra, ánh chớp dật động, gia tốc đến mức tận cùng, phốc, xuyên qua hậu tâm Lý Nguyên Minh, rồi xuyên vào núi đá cứng rắn. Lý Nguyên Minh lảo đảo vài bước, rồi ầm ầm ngã xuống, máu tươi tràn ra, tạo thành một vũng máu dưới thân. Trên mặt hắn tràn ngập hối hận, hai mắt không cam lòng trợn to, nhưng đã không còn bất kỳ khí tức nào. Lăng Hàn đi tới, cất mũi tên, đây là trân kim cấp bảy chế tạo, không thể lãng phí.
Triệu Siêu Hành nhìn bóng lưng Lăng Hàn, đột nhiên hỏi: "Người trẻ tuổi, xưng hô như thế nào?" Lăng Hàn quay đầu lại liếc hắn: "Lăng Hàn." "Lăng Hàn!" Triệu Siêu Hành gật gù: "Ta nhớ kỹ danh tự này! Người trẻ tuổi, ngươi xác thực rất mạnh, ta coi như tu luyện nhiều hơn ngươi mấy chục năm, tu vi cao hơn ngươi một cảnh giới lớn, nhưng vẫn chỉ có thể đánh hòa với ngươi. Có điều, đời này thiên kiêu thực sự quá nhiều, Triệu gia ta có một siêu cấp thiên tài, tên là Triệu Nguyên, năm nay chỉ hai mươi ba tuổi, đã là Linh Anh tầng hai, sức chiến đấu thậm chí còn mạnh hơn ta." Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Có cơ hội, có thể giao thủ với hắn." Triệu Siêu Hành gật đầu, cảm khái thời đại này thiên tài xuất hiện như nấm, dễ dàng đạp đời trước dưới chân. Lăng Hàn tiếp tục tiến lên, Hổ Nữu nắm tay hắn, vừa đi vừa ăn vặt, con thỏ thì đi theo một bên khác, cảm thấy áp lực rất lớn, sức mạnh Lôi đình càng ngày càng đáng sợ. "Sắp đến rồi!" Lăng Hàn nhìn về phía trước, lộ ra vẻ mừng rỡ, Thiên Vân Tử Lôi ngay ở phía trước. Sau khi dung hợp, hắn có thể tu ra Lôi Đình Chi Thân chân chính. Phía trước có một đoàn người, còn có một Lôi Trì to lớn.
Lôi Trì này chu vi ít nhất mười trượng, đầu kia là một hang núi, cửa động sập nửa bên, trông rất rách nát. Lôi Trì mãnh liệt, Thần Lôi lăn lộn đáng sợ, khí tượng kinh người. Bốn phía có rất nhiều người quan sát, có mấy người muốn xông vào hang núi nhưng đều thất bại, bị lôi điện đánh đến thương tích đầy mình. Lăng Hàn nhìn một lúc, nhận định: "Uy lực của Lôi Trì này sợ là tới cấp bậc Hoá Thần Cảnh." Hiện tại, dù thế hệ trẻ tuổi tiến bộ nhanh, nhưng ngay cả Tiểu Đao Vương hay Lãng Nhai Thiên cũng chưa bước vào Hoá Thần Cảnh. Tuy nhiên, cảnh giới chưa đạt tới cũng không sao, có thể dùng bảo vật đền bù. Lăng Hàn thấy một nữ tử lấy ra một cái tán, đẩy lên, tiến vào Lôi Trì. Lôi Điện oanh kích, cái tán tỏa ra hào quang dịu dàng, biến thành tấm chắn, cản lại tất cả lôi đình. Đó là một nữ tử mỹ lệ làm rung động lòng người, thân hình thướt tha, đạp lên Lôi ba, phiêu dật như tiên.
"Văn Nhân Thiên Thiên của Nghiễm Dương Tông!" "Cái gì, chưa từng nghe nói nha!" "Ha ha, Văn Nhân tiên tử rất biết điều, nhưng thiên phú kinh người, thực lực cực kỳ mạnh mẽ, người cũng đẹp như thiên tiên, không thua kém minh châu của Vương gia, Hồ gia a." "Thực lực mạnh hay không còn không biết, có điều vóc người rất đẹp đẽ." "Khà khà, đẹp đẽ ngươi có thể lên sao! Văn Nhân tiên tử đã lên tiếng, chỉ cần đánh nhau cùng cấp, hoặc cùng tuổi chiến một trận, nam nhân có thể đánh bại nàng thì có tư cách làm vị hôn phu tương lai của nàng!" "Thật sự?" "Đương nhiên là thật, chỉ có điều, người ta cũng không nói ngươi thắng liền nhất định có thể cưới, chỉ là có một tư cách mà thôi." Dù vậy, cũng làm cho rất nhiều người nóng lòng muốn thử. "Ta khuyên các ngươi vẫn hết hy vọng đi, Văn Nhân tiên tử đã bị Cổ Minh coi trọng, trừ khi các ngươi cho rằng có thể đánh với Cổ Minh, bằng không thì tránh xa một chút." "Cổ Minh!" Nghe được danh tự này, rất nhiều người đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Đây là một thiên tài thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, đệ tử của Địa Long Tông, nổi danh sát tính lớn, ra tay tàn nhẫn.
Lăng Hàn cười nhạt: "Xem ra, đã có mấy người đi vào." Con thỏ biểu thị đồng ý: "Thiên Vân Tử Lôi ở trong động, Lôi Trì này chỉ là một ít sức mạnh dật lan ra." "Đi thôi!" Hổ Nữu nắm tay Lăng Hàn, đi vào trong Lôi Trì, không để ý chút nào. Lăng Hàn vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên, trên người tản ra ánh chớp. Hắn không thể đối kháng lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh, nhưng những lôi đình này không phải là công kích chủ động, hắn lấy Lôi chế Lôi, chỉ cầu bình yên vượt qua. Nhưng ngoài ý muốn là, thân thể Hổ Nữu lại hóa thành động không đáy, lôi đình khi trảm tới bị nàng ung dung hấp thu, khiến Lăng Hàn trừng mắt. Đây là lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh, ngay cả Tiểu Đao Vương đến cũng phải nơm nớp lo sợ, nhưng Hổ Nữu lại thu sạch sẽ. Con thỏ thấy thế, vội vã nhảy lại phía sau Hổ Nữu. Sau lưng Hổ Nữu, Lôi Trì xuất hiện một lối nhỏ an toàn, nhưng theo nàng rời xa, con đường này nhanh chóng bị lôi đình nhấn chìm.
Bốn phía, tất cả mọi người không thể tin tưởng, nhưng ánh mắt của họ đều chăm chú lên người Lăng Hàn, cho rằng động tác như thế là Lăng Hàn làm ra, ai sẽ đi hoài nghi một tiểu cô nương chỉ bảy tám tuổi, hay một con đại bạch thỏ chứ? Dưới sự dẫn dắt của Hổ Nữu, Lăng Hàn vượt qua Lôi Trì rất nhanh, đi tới lối vào của sơn động. "Còn chưa ăn no!" Hổ Nữu chưa hết thòm thèm, quay đầu lại nhìn Lôi Trì. Lăng Hàn cười nói: "Vậy ngươi có thể đi hấp thu một chút." "Được rồi, vẫn là trước tiên giúp Lăng Hàn của Nữu tìm Thiên Vân Tử Lôi đã!" Hổ Nữu rất hiểu chuyện nói. "Hì hì, Nữu ngoan như thế, sau này Lăng Hàn nhất định phải cưới Nữu!" Tiểu nha đầu lập tức cò kè mặc cả. Hai người đi vào sơn động, con thỏ không có nhân quyền theo ở phía sau, vì chỉ cần nó đi song song sẽ bị Hổ Nữu cắn, nói nó vướng bận, khiến Thỏ Gia chỉ có thể ngoan ngoãn theo sau, trong lòng khó chịu, nó tốt xấu gì cũng là cường giả Linh Anh Cảnh, tại sao phải đi theo phía sau một tiểu tử Nhân loại Sinh Hoa Cảnh chứ? Lối vào sơn động không lớn, nhưng đi vào bên trong một lúc, lại rộng rãi sáng sủa, không gian càng lúc càng lớn.
"Ồ, xem này!" Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, thân hình nhảy tới. Chỉ thấy phía trước có một phế tích, đã từng là một kiến trúc, nhưng hiện tại chỉ còn một nền tảng, bốn phía vách tường rách nát, không biết đã bao nhiêu năm. "Thanh Hòa Điện sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm. Hắn nhìn bốn phía, tìm được một tấm biển tổn hại, chỉ còn một chữ: "Hòa". Nhất định là Thanh Hòa Điện! Lăng Hàn hoàn toàn có thể kết luận, đây chính là Thanh Hòa Điện mà Tử Tuyết Tiên nói. Hàng vạn năm trôi qua, quả nhiên có biến hóa lớn. Nếu không phải trước đó xảy ra địa chấn, lại có Lôi Linh sắp xuất thế, hắn có thể phát hiện nơi này sao? Ngọn núi này rất lớn, bên trong cơ bản bị đào rỗng, không gian vô cùng lớn, Thanh Hòa Điện này không xây ở tận cùng của sơn động, phía sau còn có không gian rất lớn. Lăng Hàn chần chờ, đồ vật Tử Tuyết Tiên để lại rốt cuộc ở trong Thanh Hòa Điện, hay ở nơi sâu xa của sơn động? Tử Tuyết Tiên chỉ nhắn lại sáu chữ "Thương Mang Sơn, Thanh Hòa Điện", không nói rõ tỉ mỉ. Lăng Hàn suy nghĩ hồi lâu, quyết định trước tiên tìm kiếm ở trong di chỉ của Thanh Hòa Điện.
Nếu Tử Tuyết Tiên nói Thanh Hòa Điện, vậy nó có tác dụng then chốt, bằng không Lăng Hàn có thể lật ngửa cả Thương Mang Sơn. Lăng Hàn đẩy ra một chưởng, Kiếm Khí hủy diệt ngang dọc, phốc phốc phốc... gạch đá trên đất hóa thành bột phấn. Hổ Nữu nhô miệng nhỏ, hô, thổi ra một cơn lốc, thổi bay toàn bộ tro bụi. Lăng Hàn phá hoại, Hổ Nữu quét sạch, rất nhanh, toàn bộ di chỉ Thanh Hòa Điện không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại một núi đá gồ ghề. Thế nhưng, có một khu đất gạch lại không hỏng. Lăng Hàn lộ ra nụ cười, xem ra hắn đoán đúng, phía dưới này có khả năng cất giấu đồ vật của Tử Tuyết Tiên. Hắn tóm lấy khối gạch đó, nhấc lên, lại phát hiện khối gạch này cực kỳ nặng, hắn làm sao cũng di chuyển không được. Hắn không khỏi sinh lòng háo thắng, hét lớn một tiếng: "Lên!" Nguyên lực, man lực cùng nhau phát uy, bùng nổ ra sức mạnh kinh người. Nhưng khiến người ta lúng túng là, gạch đá vẫn không chút sứt mẻ, thật giống như cùng núi đá hợp thành một thể. Lăng Hàn không khỏi giận, trực tiếp phá hoại đất đá phụ cận, vòng qua khối gạch này. Phốc phốc phốc… hắn phá hoại một chút núi đá, nhưng rất nhanh liền phát hiện, hắn chỉ có thể đào nửa thước, tiếp sau đó thì đào không xuống, núi đá cứng không thua khối gạch này, chí ít hắn không làm gì được. Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm, gọt về phía gạch đá, lần này rốt cục có chút hiệu quả, trên gạch xuất hiện một vết thương nhợt nhạt. Có điều, cái này muốn chém đến năm nào tháng nào? Lăng Hàn quyết định lấy Vạn Pháp Quy Nhất oanh kích.
"Để Nữu đến!" Nhưng Hổ Nữu lại nhào tới, kêu to oa oa: "Tảng đá thối, lại dám không ngoan ngoãn nứt ra, Nữu rất tức giận, Nữu muốn cắn nát ngươi!" Thẻ sát thẻ sát… nàng bắt đầu cắn, mà chuyện kinh khủng cũng phát sinh, đất đá vỡ nát. "Ồ, răng của ngươi lại lợi hại thêm!" Lăng Hàn kinh hô. "Hì hì, hấp thu Lôi Điện, Nữu càng thêm lợi hại!" Hổ Nữu đắc ý nói, lại bắt đầu gặm, rất nhanh thì cắn ra một cái hố, cả khuôn mặt đều chôn vào. "Chẳng trách cái mông của Thỏ Gia bị cắn càng ngày càng đau." Con thỏ không khỏi sờ mông, khóe môi co giật. Lăng Hàn nhìn nó: "Ngươi cũng là quái thai, bị Hổ Nữu cắn nhiều như vậy vẫn không mất một khối thịt." "Còn phải nói! Lão tổ tông của Thỏ Gia là một đời thiên kiêu, có thể coi như đế hoàng trong yêu, vô địch một thời đại, dưới huyết mạch của hắn ảnh hưởng, Thỏ Gia tự nhiên yêu nghiệt!" Trong khi nói chuyện, cả người Hổ Nữu đã vùi vào trong hố, sau đó phốc oành… bàn chân nhỏ lộ ở bên ngoài đột nhiên biến mất. "Lăng Hàn, Nữu rơi xuống phía dưới rồi!" Hổ Nữu nũng nịu yếu ớt nói. Tiểu nha đầu chỉ cắn ra cái động không to hơn thân thể nàng bao nhiêu, nhưng không sao, đạt đến Sinh Hoa Cảnh chẳng lẽ còn không thể vặn vẹo xương cốt sao? Lăng Hàn lấy đại pháp lực đè ép xương cốt của mình, nhất thời, mỗi khối xương đều phát sinh tiếng leng keng. Hắn kéo dài thân thể, sau đó trượt xuống dưới, vóc người con thỏ thon thả, đã sớm nhảy xuống rồi.
Ra ngoài dự liệu của Lăng Hàn, hắn vốn tưởng rằng phía dưới là một bí thất, lưu lại đồ vật năm đó của Tử Tuyết Tiên, ai có thể đoán đây lại là một con đường, phía trước đen thui, không biết dẫn tới nơi nào. "Thực là, không phải lưu thư tín gì sao, còn làm phức tạp như thế." Lăng Hàn nhổ nước bọt, dọc theo con đường đi tới. Hắn nhìn kỹ, chỉ thấy bốn phía đường nối có từng mạch văn mịt mờ, cấp độ cực cao, chí ít vượt qua trình độ kiếp trước của hắn. "Đây là sau khi Tử Tuyết Tiên tiến vào Phá Hư Cảnh bố trí, chẳng trách ta không cách nào phá hoại, bị một vị đại năng Phá Hư Cảnh luyện hóa, há là ta hiện tại có thể phá hoại?" "Có điều, răng của Hổ Nữu thực sự là càng ngày càng lợi hại!" Lăng Hàn cảm khái, dị năng của tiểu nha đầu đang không ngừng bày ra, hơn nữa càng ngày càng lợi hại. Trước đây bụng nhỏ của nàng là động không đáy, nhưng chỉ là ăn chút đồ ăn, hơn nữa còn có cực hạn, nhưng hiện tại, nàng ngay cả Lôi đình cấp bậc Hoá Thần Cảnh cũng có thể ung dung hấp thu. Lăng Hàn lại lo lắng, tiểu nha đầu càng ngày càng mạnh, không phải bởi vì linh căn hình người trong đan điền thức tỉnh chứ, hắn hoàn toàn không cảm thấy đó là một linh căn, mà là một hồn thể nắm giữ ý thức riêng! Thầm nghĩ một ngày kia Hổ Nữu có khả năng đột nhiên biến thành người khác, hoàn toàn là người xa lạ, liền để Lăng Hàn không rét mà run, rất đau lòng.
Hổ Nữu ngửi ngửi, vỗ tay nói: "Lăng Hàn! Lăng Hàn! Phía trước có mùi vị ngon miệng!" Lăng Hàn nở nụ cười, mạnh mẽ đuổi đi lo lắng, nhanh chân đi tới nói: "Cái mũi của ngươi thực linh nha!" "Còn phải nói, Nữu rất ghê gớm!" Đường nối rất nhanh đến phần cuối, chỉ thấy phía trước xuất hiện một mặt tường, rất rộng, rất cao, trên tường phân ra vô số ô phân cách, mỗi một ô đều vẽ một mặt người, nữ có nam có, trẻ có già có, đạt tới 999 cái. Mà ở bên tường, lại là một Lôi Trì nho nhỏ, trong Lôi Trì mọc một cây sen, hoa sen đã kết quả, nhưng súc tích ra không phải đài sen, mà là một trái cây hình tròn to bằng bàn tay, đang tỏa ra hào quang màu tím. Mùi thơm ngát là từ trên trái cây này tản mát ra. Lôi Trì đã gần như khô cạn, có thể rõ ràng nhìn thấy rễ sen đâm vào dưới đáy Lôi Trì, từng chiếc hiện ra màu đỏ tím. "Thiên Vân Tử Lôi!" Lăng Hàn kinh hô. Quả nhiên, Thiên Vân Tử Lôi trong thời gian dài dằng dặc đã tiến hóa, hiện tại đã đến thời khắc hóa linh mấu chốt, hoa sen kia kết trái chính là Lôi Linh. Chỉ cần thành thục, trái cây mở ra, Lôi Linh liền xuất thế, từ đây tiêu dao thiên địa, trở thành sinh linh chân chính. Nhưng hiện tại, Lôi Linh kết thành đạo quả, đúng là thời điểm phòng ngự bạc nhược nhất, hái, ăn vào, liền có thể được thiên địa phúc vận, thu được chỗ tốt không cách nào tưởng tượng. Đây chính là thiên địa sinh dưỡng, bổ đến khiến người ta không cách nào tưởng tượng, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng sẽ động lòng. Lăng Hàn tim đập thình thịch, tạm thời đã quên sự tình mặt tường, chỉ chăm chú nhìn Lôi Liên. Oành oành oành, nhưng phía sau lại truyền tới tiếng bước chân.
Tuy cửa động do Hổ Nữu cắn ra rất nhỏ, nhưng đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói liền không thành vấn đề. Lăng Hàn quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử đi nhanh tới, trong không gian âm u, hắn tỏa ra thần quang, vóc người thon dài, lông mày như kiếm, mắt như kiếm, mũi như kiếm, môi cũng như hai thanh kiếm hợp lại. Người như vậy vốn nên khiến người ta cảm thấy cực kỳ quái dị, nhưng đặt ở trên người hắn, lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ nghệ thuật, không chút khó chịu nào, trái lại có một loại mị lực không cách nào hình dung. Hơn nữa, binh khí của người khác đều thu ở trong không gian linh khí, muốn dùng liền trực tiếp lấy ra, nhưng hắn cầm ở trong tay, thật giống như một khắc cũng không thể rời vậy. Quả thực là Kiếm Si! Nam tử kia tự nhiên cũng nhìn thấy Lăng Hàn, Hổ Nữu và con thỏ, nhưng ánh mắt chỉ quét qua liền thôi, ánh mắt chăm chú nhìn Lôi liên, lạnh nhạt nói: "Các ngươi có thể rời đi." "Mẹ kiếp, ngươi là ai, dám cản Thỏ Gia nhà ngươi?" Con thỏ lập tức dựng lông. Nam tử kia lại không phẫn nộ, cũng không bởi vì nhìn thấy một con yêu thú nói tiếng người mà khiếp sợ, đàng hoàng trịnh trọng nói: "Ta Lô Nguyên Cơ, xưng hào Kiếm Si. Ta đang tự lập một môn kiếm pháp hệ Lôi, tên Bạo Lôi kiếm pháp, cần Lôi quả này đến rèn luyện kiếm ý của ta."
Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt, trong miệng lại nói: "Ngươi muốn luyện kiếm, ta cũng muốn rèn luyện Lôi khu, không thể để cho ngươi." "Vậy thì không có cách nào, ta chỉ có giết ngươi, vậy ngươi tự nhiên không cần Lôi quả!" Lô Nguyên Cơ từ tốn nói, không có chút hỏa khí nào. Trong mắt hắn, Lăng Hàn không thấy một chút xíu sát khí, thật giống như dưới cái nhìn của hắn, đây chỉ là sự tình rất bình thường. Kiếm Si, đúng là Kiếm Si, một lòng ở kiếm! Dưới cái nhìn của hắn, giết người không phải giết người, mà là quét dọn cản trở trên đường luyện kiếm, nên sẽ không có sát khí lưu chuyển. Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm, trong lòng thở dài, xem ra một trận chiến là trốn không thoát. "Hảo kiếm!" Lô Nguyên Cơ nhìn chằm chằm Ma Sinh Kiếm, hai mắt nhất thời tỏa ánh sáng, không khỏi nói: "Có thể để ta quan sát kiếm này một chút hay không?" Da mặt của Lăng Hàn co giật, chúng ta sắp đánh đến nơi rồi, hơn nữa ngươi nói rõ muốn giết ta, lại còn muốn mượn kiếm của ta quan sát, đầu óc của ngươi có vấn đề sao? Hắn lắc đầu: "Không được!" "Tại sao không được?" Lô Nguyên Cơ lộ ra vẻ không hiểu. Lăng Hàn hơi suy nghĩ, mới nói: "Ngươi đánh thắng ta, ta liền để ngươi thưởng thức một chút, bằng không, ngươi có tư cách gì chứ?" Lô Nguyên Cơ sững sờ, sau đó liên tục gật đầu: "Không sai, không sai, bảo kiếm cỡ này tuyệt đối không phải phàm phu tục tử có khả năng thưởng thức, ta trước chứng minh thực lực của mình!"
Hắn cũng rút kiếm, để Lăng Hàn kinh ngạc là, kiếm của tên này làm bằng gỗ. "Ha ha ha ha!" Con thỏ trực tiếp ôm bụng cười, còn đặt mông ngồi xuống, loạn đạp hai chân: "Cười chết Thỏ Gia, lại có người lấy gỗ làm kiếm, ngươi là giết người vẫn khu quỷ?" Nhưng tâm tình của Lô Nguyên Cơ không hề biến hóa, cầm kiếm ở trên tay, vẻ chất phác tiêu hết, lông mày, khóe môi trở nên anh khí, kiếm ý càng thêm mãnh liệt. Lăng Hàn không dám khinh thường, mặc dù đối phương làm người có chút kỳ quái, nhưng trình độ Kiếm đạo cao đến kinh người. "Đây là Chuyên Mộc Tam Kiếm ta tự nghĩ ra." Lô Nguyên Cơ nói, khe khẽ rung kiếm gỗ lên, lập tức hiện ra mấy chục bóng mờ, đó là hắn rung trường kiếm quá nhanh lưu lại tàn ảnh. Lăng Hàn khiếp sợ, phải biết tốc độ vận kiếm đạt tới trình độ nhất định sẽ xuất hiện bình cảnh, gọi là cực hạn. Thể tu là một biện pháp giải quyết, để thể phách trở nên mạnh mẽ hơn, nắm giữ năng lực đột phá cực hạn. Nhưng Lô Nguyên Cơ rõ ràng không phải thể tu, lại có thể vượt qua cực hạn. Phải, tại sao hắn phải dùng kiếm gỗ, bởi vì kiếm gỗ nhẹ. Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi, nói: "Vậy ta liền đến lĩnh giáo một hồi." Lô Nguyên Cơ xuất kiếm, vèo, thân theo kiếm động, trong nháy mắt đã đi tới trước người Lăng Hàn, một kiếm đảo qua, như thiên ngoại phi tiên. Hắn vung kiếm mà ra, tung xuống ánh kiếm vô tận, óng ánh tươi đẹp, không cách nào diễn tả bằng lời. Lăng Hàn khẽ quát một tiếng, Huyền Diệu Tam Thiên nổ ra. Xèo xèo xèo xèo, oành oành oành oành! Ánh kiếm kích va, phóng ra ánh sáng kinh người, dư âm rung chuyển, ở trong hang núi nho nhỏ va chạm. Cũng còn tốt, hang núi này được Phá Hư Cảnh rèn luyện qua, bằng không bọn họ sẽ bị chôn sống.
Ánh kiếm dâng lên, Lăng Hàn và Lô Nguyên Cơ cách xa nhau ba trượng, quần áo của hai người đều xuất hiện tổn hại, còn có máu tươi chảy ra, nhưng không quá lo. Trong lòng Lăng Hàn cực kỳ khiếp sợ, đối phương đỡ lấy Huyền Diệu Tam Thiên! Mặc dù cảnh giới của đối phương cao hơn, đạt đến Linh Anh tầng năm, nhưng Lăng Hàn dùng tới Huyền Diệu Tam Thiên, hơn nữa lấy Ma Sinh Kiếm thôi phát ra, vốn nên quét ngang toàn bộ Linh Anh Cảnh mới đúng. Mạnh, thực sự rất mạnh! Hơn nữa, thanh kiếm gỗ của đối phương cũng không đơn giản, tuyệt đối không phải phàm mộc, mà là vật liệu vô cùng cao cấp, mới có thể đối kháng với Ma Sinh Kiếm. Càng quan trọng chính là, đối phương ngưng ra Kiếm Mang, hơn nữa tuyệt không chỉ mười đạo Kiếm Khí, uy lực cực kỳ đáng sợ. Những cái này trùng điệp, mới để Lô Nguyên Cơ có thể đối kháng Huyền Diệu Tam Thiên. Nhưng vẻ mặt của Lô Nguyên Cơ không có chút biến hóa, tựa hồ đối với chuyện Lăng Hàn có thể lấy tu vi Sinh Hoa Cảnh cùng hắn liều cân sức ngang tài không có gì lạ, hắn chỉ càng bộc lộ kiếm ý, kiếm gỗ giương lên, quét tới một chiêu kiếm. Lăng Hàn vận chuyển Lôi Động Cửu Thiên, triển khai Quỷ Tiên Bộ, thân hình bỗng nhiên gia tốc lùi về sau, bỏ qua chiêu kiếm này. Hắn giơ kiếm ở trước ngực, Vạn Pháp Quy Nhất đang súc lực. Lô Nguyên Cơ cũng dừng lại, sắc mặt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Lăng Hàn, kiếm gỗ hơi giương lên, mũi kiếm có một đạo ánh sáng màu xanh lấp lóe: "Kiếm thứ ba, Tử Triền Lạn Đả, thân pháp của ngươi nhanh hơn nữa cũng vô dụng, bị kiếm ý của ta khóa chặt, dù cho ngươi trốn đến chân trời góc biển, chiêu kiếm này vẫn sẽ đuổi theo, chém qua." Lăng Hàn không nói gì, ngươi không thể đặt một cái tên tốt hơn sao?