Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian tĩnh lặng, một âm thanh lạnh lẽo bỗng xé toang màn đêm, tựa như lưỡi đao vô hình lướt qua, khiến lá cây xung quanh rơi rụng tả tơi, vỡ vụn. Nhiều người bất giác thổ huyết, lòng dấy lên sự hoang mang tột độ: Kẻ nào có thể chỉ bằng một tiếng nói mà đã đáng sợ đến vậy, khiến người ta cảm thấy như thể sắp tan biến?
Mộ Dung Thanh, với vẻ mặt đầy phấn khích, hỏi Lăng Hàn: "Tam đệ, đây là kẻ thù của ngươi sao? Để ta bắt hắn lại cho!" Lăng Hàn bật cười, đáp: "Nhị ca, ta e ngươi không phải đối thủ của hắn." Ngay cả Vũ Hoàng cũng không khỏi tò mò, chiến ý bùng lên trong ánh mắt khi hỏi: "Hắn là ai?" "Tiểu Đao Vương!" Lăng Hàn trầm giọng.
Vừa dứt lời, một bóng người thon dài xuất hiện như chớp, toàn thân cuộn trào đao ý, hóa thành vô số thanh đao đủ loại hình dáng, từ trường đao đến đoản đao, kim đao đến ngân đao. Mỗi thanh đao đều lấp lánh mạch văn, tỏa ra ý cảnh mạnh mẽ đến mức khiến hàng vạn thiên tài có mặt, dù đều là những võ giả xuất chúng, cũng không thể tự chủ mà quỳ sụp. Đây chính là phong thái của Vương trong Vương, chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến vô số anh tài phải cúi đầu.
Lăng Hàn đứng thẳng, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh kề vai sát cánh, sẵn sàng đối mặt. Tiểu Đao Vương, cường giả Linh Anh Cảnh đỉnh cao, dù cả ba người liên thủ cũng khó lòng địch nổi. Mọi người xung quanh xì xào bàn tán về những rắc rối mà Lăng Hàn đã gây ra, từ việc "đánh mông" Y Vân Tiên Tử đến việc đắc tội Thanh Lôi Tông, và giờ đây lại bị Tiểu Đao Vương của Tuyệt Đao Tông truy sát. Họ thậm chí còn đồn thổi về một mối tình tay tư phức tạp.
Tiểu Đao Vương ngạo nghễ giữa không trung, ánh mắt quét qua ba người Lăng Hàn với vẻ khinh bỉ: "Chỉ bằng ba người các ngươi mà cũng muốn cản ta?" Lăng Hàn khí phách ngút trời đáp: "Chưa thử sao biết?" Tiểu Đao Vương không nói nhiều, trực tiếp tế đao vung chém, một đạo đao khí kinh hồn cuốn tới như thác lũ từ trời cao đổ xuống. Lăng Hàn hét lớn "Giả Mang!", rút Ma Sinh Kiếm ra chặn. Một tiếng "Keng" vang lên, Lăng Hàn bị đẩy lùi, đôi chân cày nát tảng đá. Anh gầm lên "Phá!", kiếm chém xuống, đao mang vỡ tan. Cùng lúc đó, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh đã lao ra, song quyền ẩn chứa võ đạo ý chí và nguyên lực đáng sợ, trực diện đối đầu.
Tiểu Đao Vương cười gằn, coi thường hai "tiểu nhân vật" mới bước vào Linh Anh Cảnh. Tuy nhiên, Vũ Hoàng đã ngưng tụ Mang, dù chỉ là mười đạo khí, nhưng sức chiến đấu cũng khiến hắn phải kinh ngạc. Mộ Dung Thanh, dù chưa ngưng Mang, cũng sở hữu hai mươi chín đạo khí, không thể khinh thường. Lăng Hàn cũng vung kiếm lao tới. Tiểu Đao Vương nhanh chóng trấn tĩnh, nhận ra ưu thế cảnh giới của mình, hắn là nửa Hóa Thần Cảnh, có sức chiến đấu ít nhất ngang Hóa Thần năm tinh. Hắn vung đao, ba người Lăng Hàn chỉ có thể né tránh.
Tiểu Đao Vương cười lớn, điên cuồng chém về phía Lăng Hàn, kẻ đã giết cha hắn. Lăng Hàn hừ lạnh, thân hình lóe lên ánh chớp, bất ngờ xuất hiện trước mặt Tiểu Đao Vương, chém ra một kiếm. "Cái gì!" Tiểu Đao Vương kinh ngạc thốt lên, không phải vì tốc độ, mà vì ánh chớp trên người Lăng Hàn – đó chính là Lôi Động Cửu Thiên! Hắn không thể tin được, làm sao Lăng Hàn lại học được thần thông này? Lăng Hàn không trả lời, vung kiếm chém tới, hai mươi chín đạo kiếm khí ngưng tụ thành giả Mang, uy lực không kém Mang chân chính, khiến Tiểu Đao Vương phải nghiêm túc chống đỡ. "Được thôi, vậy thì giết ngươi là xong!" Tiểu Đao Vương lạnh lẽo nói.
Hắn dùng tay trái đẩy lùi Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, tay phải cầm đao điên cuồng tấn công Lăng Hàn. Ba huynh đệ liên thủ vẫn chật vật trước sức mạnh áp đảo của Tiểu Đao Vương. Lăng Hàn cắn một viên Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan thứ hai, sức chiến đấu lập tức tăng lên chín tinh, đưa anh lên tầm Hóa Thần Cảnh, dù chỉ tương đương Hóa Thần một tinh. Đây là điều khó tin, một Sinh Hoa Cảnh lại có thể đạt sức chiến đấu Hóa Thần Cảnh, dù biết rằng kháng dược tính sẽ dần làm giảm hiệu quả của đan dược.
Lăng Hàn gầm vang, trường kiếm vung chém, cuối cùng cũng có tư cách đối kháng trực diện với Tiểu Đao Vương. Tuy nhiên, chênh lệch vẫn còn lớn. Lăng Hàn là chủ công, nhưng không ngu ngốc liều mạng, anh triển khai Quỷ Tiên Bộ, sử dụng Lôi Động Cửu Thiên, khiến Tiểu Đao Vương bị tê dại và nguyên lực vướng víu. Điều này càng làm Tiểu Đao Vương thèm khát Lôi Động Cửu Thiên hơn nữa. Hắn thể hiện phong thái vô địch, một mình đối chiến ba siêu cấp thiên tài, không chỉ không bị lép vế mà còn chiếm thế thượng phong tuyệt đối.
Đột nhiên, một bóng người khác xuất hiện, vung kiếm lao tới. Một chiêu kiếm quét qua, hai mươi chín đạo kiếm khí ngang dọc! Mọi người kinh ngạc, không hiểu sao những thiên tài sở hữu kiếm khí kinh người lại xuất hiện liên tiếp như vậy. "Yêu Hồi Nguyệt!" Tiểu Đao Vương gầm lên, chém một đao vào kiếm khí. Kiếm khí vỡ tan, nhưng hắn cũng không còn thời gian tấn công Lăng Hàn.
Thiên Hạ Đệ Nhị Kiếm – Yêu Hồi Nguyệt! Ngay cả Lăng Hàn cũng bất ngờ, không ngờ Yêu Hồi Nguyệt lại ra tay giúp đỡ. "Kẻ này là đối thủ của ta, chỉ có thể do ta chém giết!" Yêu Hồi Nguyệt đứng thẳng, tay áo bay trong gió, tựa tiên nhân. Tiểu Đao Vương giận dữ, nhưng Yêu Hồi Nguyệt vẫn ngạo mạn tuyên bố: "Ngươi chỉ tu luyện hơn ta nhiều năm, nếu cùng cảnh giới hay cùng tuổi, ta đánh bại ngươi dễ như trở bàn tay. Ngươi chưa từng được ta để trong lòng, thiên tài số một của Tuyệt Đao Tông là Từ Tu, chỉ có hắn mới xứng làm đối thủ của ta."
Tiểu Đao Vương nổi giận lôi đình, nhưng Yêu Hồi Nguyệt vẫn không nao núng, cầm kiếm cùng Lăng Hàn hợp sức chiến đấu. Yêu Hồi Nguyệt đã bước vào Linh Anh tầng ba, nhưng sức chiến đấu kinh người, bảo kiếm trong tay hắn cũng là linh khí cấp cao, vung chém Vạn Pháp Quy Nhất, uy lực mạnh mẽ khiến Tiểu Đao Vương phải nghiêm túc đối mặt. Lăng Hàn chủ công, Yêu Hồi Nguyệt, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh có thể thoải mái phát huy sức mạnh, tạo thành uy hiếp lớn cho Tiểu Đao Vương.
"Đáng ghét!" Tiểu Đao Vương gào thét, nhưng rồi bỗng quay đầu bỏ đi. Bốn thiên kiêu liên thủ, dù hắn chiếm ưu thế cảnh giới cũng không thể làm gì. Hắn thầm tiếc không mang theo con rối kim cương. Lăng Hàn thu kiếm, cười nói với Yêu Hồi Nguyệt: "Thật không ngờ ngươi lại xuất thủ." Yêu Hồi Nguyệt lạnh lùng đáp: "Ta không giúp ngươi, chỉ không ưa Tiểu Đao Vương ỷ lớn hiếp nhỏ. Vả lại, mạng ngươi phải do ta kết thúc, đó là điều ta đã nói từ lâu!" Lăng Hàn vỗ vai Yêu Hồi Nguyệt, cười lớn: "Ha ha ha, ta chờ!" Anh kéo Yêu Hồi Nguyệt xuống, mời rượu. Yêu Hồi Nguyệt không từ chối, nhưng khi nhìn thấy Chư Toàn Nhi, hắn không khỏi kinh ngạc. "Toàn Nhi..."
Yêu Hồi Nguyệt đau lòng, Chư Toàn Nhi của hắn lại như vậy sao? Ở Bắc Vực, anh đã mê đắm khí chất và vóc dáng nàng, cam tâm làm tùy tùng. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy dung nhan thật của nàng, lòng anh như bị cắt một nhát dao. Giấc mộng tan vỡ. Mối tình đầu của anh hóa thành bọt nước. Lăng Hàn cười ha hả, ôm vai Yêu Hồi Nguyệt nói: "Tiểu Yêu, ngày mai chúng ta quyết đấu sinh tử là chuyện của ngày mai, hôm nay cảm ơn ngươi, đến, chúng ta uống rượu, không say không về." Yêu Hồi Nguyệt chỉ muốn một say giải ngàn sầu, ngồi xuống uống liên tục, rồi nhanh chóng ngã gục, ngủ say như chết.
Ngày hôm sau, Yêu Hồi Nguyệt tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội, di chứng của trận say rượu. Anh tự nhủ từ nay không bao giờ say như vậy nữa. Ngẩng đầu nhìn trời, anh nở nụ cười tự giễu. Có lẽ, anh chưa bao giờ thực sự yêu Chư Toàn Nhi, chỉ là tự lừa dối mình bằng một hình ảnh mỹ nữ hoàn hảo. Giờ đây, mộng đã tan, anh có thể dồn hết tâm tư vào võ đạo. Yêu Hồi Nguyệt bỗng thông suốt, trên mặt lộ vẻ mừng rỡ: anh đã chạm tới bình phong ba mươi đạo kiếm khí! Anh hào hùng tuyên bố: "Ta muốn trở thành người số một trong thế hệ trẻ tuổi!"
Lăng Hàn đợi thêm năm ngày, Tàn Dạ vẫn bặt vô âm tín về đệ tử Thiên Kiếm Tông. Nhưng một tin tức khác truyền đến: Đại Minh Sơn xảy ra địa chấn, ánh chớp trùng thiên, ấn chiếu tinh không, báo hiệu có bảo vật xuất thế. Nhiều người đã lên đường. Lăng Hàn muốn chờ Tàn Dạ, nhưng cũng không khỏi suy nghĩ, ánh chớp có thể chỉ là do người tu luyện công pháp hệ Lôi tạo ra.
Chư Toàn Nhi, sau khi biết tin, nói với Lăng Hàn: "Đại Minh Sơn, đây không phải một trong hai mươi mốt sơn mạch giống Thương Mang Sơn sao?" Lăng Hàn gật đầu, suy đoán có lẽ Thanh Hòa Điện thực sự ở đó, vì Tử Tuyết Tiên tu luyện lôi điện, và Đại Minh Sơn lại có ánh chớp. "Đợi thêm một ngày, nếu Tàn Dạ vẫn không có tin tức, chúng ta sẽ xuất phát."
Đêm đó, Tàn Dạ trở về, nhưng mang theo tin xấu: tên đệ tử Thiên Kiếm Tông không thể lấy được cổ địa đồ. Thiên Kiếm Tông kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, coi đó là võ đạo công pháp thượng thừa nhất, không để người ngoài nhìn thấy. Lăng Hàn bực bội, một bản đồ thôi mà quý giá đến vậy sao? Hắn nghi ngờ năm đại tông môn này có điều bất thường.
Lăng Hàn không chần chờ nữa, cùng Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu và con thỏ lên đường đến Đại Minh Sơn. Con thỏ vẫn ngày ngày ăn nhân sâm ngàn năm, còn đòi "lợi tức" Long Huyết Phách Vương Tham, kết cục bị Hổ Nữu cắn cho kêu oai oái. Sau một hành trình đầy tiếng cười và đùa nghịch, họ nhanh chóng đến Đại Minh Sơn – một dãy núi rộng lớn, hoang sơ, đầy yêu thú đáng sợ. Cây cối nơi đây cao vút như kiếm, tạo nên một cảm giác túc sát. Phía đông sơn mạch, một cột ánh chớp tím phóng thẳng lên trời, bao trùm cả ngọn núi.
"Qua xem một chút." Ba người Lăng Hàn bay về phía đó. Đến dưới chân núi, họ thấy ánh chớp thỉnh thoảng lao ra từ sườn núi, tạo thành một vùng Lôi nguyên khiến không ai dám tới gần. Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên: "Thiên Vân Tử Lôi!" Con thỏ cũng ngạc nhiên: "Ồ, tiểu tử ngươi lại biết Thiên Vân Tử Lôi? Đây là một trong thượng cổ thập đại tuyệt Lôi nha." Chư Toàn Nhi tò mò hỏi: "Cái gì thập đại tuyệt Lôi?" Con thỏ bắt đầu giải thích về các linh vật hình thành từ thiên địa. "Há, này không phải Hỏa Linh, Thạch Linh, Thủy Linh sao?" Chư Toàn Nhi vỗ tay, "Lẽ nào nơi này có một vị Lôi Linh?" Lăng Hàn gật đầu: "Hẳn là vậy, hơn nữa còn là một gia hỏa ghê gớm!"
"Ghê gớm cỡ nào?" Chư Toàn Nhi hỏi tiếp. Lăng Hàn trầm ngâm: "Cho dù là sinh linh do thiên địa tích tụ, cũng có mạnh yếu khác biệt. Nếu Lôi Linh có xếp hạng, Thiên Vân Tử Lôi có thể xếp vào mười vị trí đầu, rất lợi hại." Chư Toàn Nhi lại hỏi: "Đại Thạch Đầu và Dị Hỏa có thể xếp thứ mấy?" Lăng Hàn đáp: "Tiểu Thạch nhiều nhất chen vào một trăm vị trí đầu, Dị Hỏa sau khi tôi luyện cũng có thể vào một trăm vị trí đầu." Chư Toàn Nhi thay đổi sắc mặt, nhận ra sự đáng sợ của Thiên Vân Tử Lôi.
Lăng Hàn quan sát kỹ hơn: "Sức mạnh Lôi đình không bị khống chế phát tiết, nói rõ Lôi Linh sắp sửa xuất thế! Nếu nó hóa thành tồn tại có linh thức, sợ là không ai có thể thu được nó." Lăng Hàn chợt nghĩ, năm đó Tử Tuyết Tiên là cường giả Phá Hư Cảnh, liệu Lôi Linh này có phải do nàng bắt giữ và trấn áp ở đây? Có lẽ sau vạn năm, cấm chế suy yếu, cộng thêm địa chấn, Lôi Linh đã thoát vây và đang bước vào giai đoạn lột xác cuối cùng? Đây chẳng lẽ thực sự là Thương Mang Sơn năm xưa? Lăng Hàn động lòng. Nếu có thể luyện hóa Thiên Vân Tử Lôi, anh chắc chắn sẽ tu Lôi Động Cửu Thiên đến đại thành, thậm chí tiểu thành, chứ không phải nửa vời như bây giờ.
Anh kích động đến run rẩy. Nếu thu được, sức chiến đấu của anh sẽ đáng sợ đến mức nào? Có thể vượt qua một cảnh giới lớn, Sinh Hoa Cảnh ngang hàng Hóa Thần Cảnh, điều này thực sự như thần thoại. "Ta cách Kim Cương thể chỉ kém một bước, cách ba mươi đạo kiếm khí cũng chỉ một bước. Nếu có Thiên Vân Tử Lôi rèn luyện, nói không chắc ta có thể đạt tới Kim Cương thể, tu ra ba mươi đạo kiếm khí, ngưng Mang, sinh Linh Anh, lôi đình luyện thân liền một mạch. Khi đó, bước vào Linh Anh Cảnh, ta liền có thể chiến Hóa Thần Cảnh." Anh lẩm bẩm, nghĩ đến việc có thể trấn áp Thiên Phượng Thần Nữ.
Sau một lúc thất thần, Lăng Hàn vỗ tay: "Toàn Nhi, nàng ở lại chỗ này trước." Chư Toàn Nhi hiểu ý gật đầu, kéo anh vào rừng sâu, trao một nụ hôn vội vã trước khi anh đưa nàng vào Hắc Tháp. Lăng Hàn lắc đầu, khẽ cảm thán về "yêu tinh" phụ nữ. "Nữu không phải Yêu Tinh biến thành!" Hổ Nữu chống nạnh, trịnh trọng nói. Lăng Hàn bật cười, rồi nhìn con thỏ: "Thỏ lưu manh, phía trước là Thiên Vân Tử Lôi sắp xuất thế, sức mạnh Lôi đình cực kỳ nguy hiểm, ngươi còn muốn đi theo không? Nếu ngươi chết, năm sau ta chỉ có thể trồng hai cây Long Huyết Phách Vương Tham lên mộ của ngươi." "Cút, Thỏ Gia sống lâu trăm tuổi, tuyệt không phải là thỏ đoản mệnh." Con thỏ phủi mông nói. "Vậy ngươi tự gánh vác sinh tử, hậu quả." Lăng Hàn cười, cùng Hổ Nữu tiến vào.
Càng đi sâu, sức mạnh Lôi đình càng mạnh. Con thỏ phải vận chuyển nguyên lực đối kháng, dù thể phách mạnh mẽ nhưng không chịu nổi. Lăng Hàn và Hổ Nữu thì như cá gặp nước, sức mạnh Lôi đình ở đây không cuồng bạo mà dễ dàng hấp thu, như khí lôi linh cô đặc. Họ không phải những người đầu tiên, nhiều người khác cũng đang leo núi, mỗi bước một gian nan, phải mở nguyên lực bảo vệ. Không ai dám bay, vì sức mạnh Lôi đình giữa trời quá cuồng bạo.
Phía trước, một con đường hẹp quanh co bị chặn bởi một người đang ngồi nghỉ. Lăng Hàn lên tiếng: "Này, phiền phức đi về phía trước vài bước, hoặc lui về phía sau vài bước, đừng chặn đường đi." Đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, Linh Anh Cảnh cấp cao. Hắn quét mắt nhìn Lăng Hàn và Hổ Nữu, khinh bỉ nói: "Chỉ là tiểu bối Sinh Hoa Cảnh, cũng dám bảo lão tử nhường đường?" "Chà chà, ngươi phải ăn đòn a, Thỏ Gia có thể lấy trinh tiết cam đoan với ngươi!" Con thỏ châm chọc. "Yêu… yêu thỏ!" Nam tử kinh ngạc. "Nhường đường!" Vẻ mặt Lăng Hàn lạnh xuống. Nam tử cười lạnh: "Lại dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi chê mệnh dài sao?" "Thỏ Gia thấy ngươi mới sống thiếu kiên nhẫn." Con thỏ xen vào. Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Có câu chó ngoan không cản đường, vậy ta không thể làm gì khác hơn là đạp bay!" "Lớn mật!" Nam tử giận tím mặt, xuất thủ trước, một cây roi đen cuốn tới cổ Lăng Hàn với ý định đoạt mạng.
Ánh mắt Lăng Hàn bắn ra hàn quang, người này không những cản đường mà còn ra tay độc ác. Anh cũng ra tay, ánh chớp quấn quanh tay, "đùng đùng đùng" nắm lấy roi dài. Sức mạnh Lôi đình truyền qua roi, giật tê dại cánh tay phải của nam tử, khiến hắn buông tay. Roi rơi xuống. Hắn vội vươn tay trái muốn nắm lại, nhưng roi dài đã như linh xà, bay về phía Lăng Hàn và nằm gọn trong tay anh. "Trả ta!" Nam tử kêu lên. Lăng Hàn lườm một cái: "Đầu óc của ngươi có vấn đề sao?" "Tiểu tử, ngươi đây là đang tự tìm đường chết sao?" Nam nhân uy nghiêm đáng sợ nói. "Nói như vừa nãy ngươi không muốn giết ta, chỉ là dụ dỗ ta chơi vậy." Lăng Hàn lắc đầu, vung roi quất tới nam tử kia. Thân roi quấn kim loại, trở thành vật dẫn tốt cho Lôi đình, biến thành màu trắng, lấp lánh chớp giật. "Đệt!" Nam tử chửi thề. Hắn nhận ra đây là thiên đường cho võ giả thuộc tính Lôi. Nam tử chỉ có thể lùi lại tránh đòn. Lăng Hàn theo vào, lại quất một roi. Sức chiến đấu của anh đã đạt đỉnh Linh Anh Cảnh, cộng thêm Lôi đình bổ trợ, thừa sức áp đảo bất kỳ Linh Anh Cảnh nào. Nam tử kia làm sao đối kháng? Lăng Hàn từng bước tiến lên, đối phương thì lùi từng bước, roi dài đánh tới tấp, sức mạnh Lôi đình đan dệt, cực kỳ đáng sợ. Nam tử kia toát mồ hôi lạnh, bị ép chạy như chó điên, chật vật vô cùng. "Đáng ghét! Đáng ghét!" Hắn giận dữ gào lên. "Tiểu tử, ngươi không nên khinh người quá đáng! Ta là người của Thiết Thụ Ngân Hoa Lý gia, Lão tổ là cường giả Thiên Nhân Cảnh, thiên hạ cộng ngưỡng!" "Há, ta rất sợ a, chỉ có thể làm thịt ngươi, miễn trừ hậu hoạn." Lăng Hàn cười nói, roi trong tay đánh càng gấp. Nam tử kia phát ra tiếng gào sỉ nhục, bị ép lùi, bị rất nhiều người nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình, khiến hắn vừa giận vừa xấu hổ...