Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau khi thoát khỏi Hắc Tháp, Lăng Hàn trở lại trước tiêm bi. Những người công nhân đã sớm bỏ chạy tán loạn vì sợ hãi, để lại một không gian trống rỗng. Hách Liên Tầm Tuyết, với vẻ mặt buồn bã và oan ức, bám víu lấy Lăng Hàn. Sự thay đổi đột ngột từ một công chúa bá đạo, hung hăng sang một cô gái yếu đuối, bám người khiến Lăng Hàn khó lòng thích nghi, và càng khó để duy trì sát ý với nàng. Hắn thở dài, tự hỏi không biết sau khi nàng khôi phục ký ức, mối quan hệ giữa hai người sẽ đi về đâu.
Không còn ai đào bới, Lăng Hàn quyết định tự mình ra tay. Hổ Nữu cũng xuất hiện, móng vuốt sắc bén của tiểu nha đầu là công cụ đào bới lý tưởng. Khi Lăng Hàn tiến lại gần tiêm bi, nó dường như sống lại, phóng ra một tia chớp kinh hoàng. Lăng Hàn bị đánh bay, cơ thể bốc khói, da thịt cháy xém dù hắn sở hữu thể phách trân kim cấp sáu. Sức mạnh sấm sét này quả thực không thể xem thường.
Lăng Hàn quyết định lấy lôi chống lôi, kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp. Lần này, khi tia điện lại đánh tới, Lôi Đình Chiến Giáp phát huy uy lực, đối kháng trực diện. Cả hai giao tranh dữ dội, tạo ra dòng điện dày đặc, biến toàn bộ hang động thành một biển chớp giật, khiến vách núi rung chuyển dữ dội, như thể sắp sụp đổ.
Giữa cảnh hỗn loạn, Hổ Nữu reo lên thích thú và lao vào. Lăng Hàn hoảng hốt gọi nàng trở về, lo sợ tiểu nha đầu không chịu nổi sức mạnh lôi đình. Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra: Hổ Nữu không hề hấn gì, ngược lại, nàng như trở thành trung tâm của lôi đình, thân thể như một cái động không đáy, hấp thu vô số tia sét. Đôi mắt nàng lóe lên dị tượng, những ngôi sao tan vỡ, những cường giả vẫn lạc, toát ra vẻ tang thương và uy thế vô tận. Cả Hách Liên Tầm Tuyết và Lăng Hàn đều cảm thấy áp lực kinh hoàng, suýt chút nữa quỳ rạp xuống. Chỉ có Hắc Tháp trong đan điền Lăng Hàn rung động nhẹ, tỏa ra khí tức chí cao, giúp hắn chống lại uy áp đó.
Lăng Hàn lo lắng cho Hổ Nữu, sợ linh căn hình người của nàng trỗi dậy, thúc giục nàng rút lui. Ngay lúc đó, tiêm bi và Lôi Đình Chiến Giáp đều phát sáng mãnh liệt, rồi đột ngột toàn bộ lôi điện biến mất, hang động chìm vào bóng tối. Trong màn đêm, Hổ Nữu phát sáng, khí thế kinh người. Nàng không còn là tiểu nha đầu tham ăn mà biến thành một tồn tại vô thượng. Lôi Đình Chiến Giáp trên người Lăng Hàn vỡ vụn, tinh hoa cạn kiệt, biến thành sắt vụn. Tiêm bi cũng như chịu trọng thương, sức mạnh sấm sét trở nên yếu ớt.
Hổ Nữu ngất xỉu. Lăng Hàn vội ôm lấy nàng, kiểm tra hơi thở, may mắn chỉ là hôn mê. Hắn thầm thở dài về lai lịch bí ẩn của nàng, rồi đưa nàng vào Hắc Tháp. Hách Liên Tầm Tuyết đứng dậy, ánh mắt mơ màng, như người mất hồn, tiến đến chạm tay vào tiêm bi. Lăng Hàn vội vã ngăn cản, nhưng sức mạnh thể chất của nàng quá lớn, hắn không thể kéo nàng lại. Tay Hách Liên Tầm Tuyết chạm vào tiêm bi, và ngay lập tức, một luồng ký ức cuồn cuộn ập vào tâm trí Lăng Hàn. Hắn thấy hình ảnh một võ giả hóa thân lôi đình, ác chiến trên bầu trời, với thần thông "Lôi Động Cửu Thiên". Nhờ sự giao thoa giữa Lôi Đình Chiến Giáp, tiêm bi và sự "phá rối" của Hổ Nữu, Lôi Động Cửu Thiên đã mất đi sự bảo vệ, dễ dàng truyền thừa cho cả Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết khi họ tiếp xúc gần. Từng ký tự phát sáng trong đầu Lăng Hàn, miêu tả chân nghĩa của thần thông: "Thân hóa lôi đình, phá diệt vạn thế!"
Lôi điện tàn dư đan dệt trên người hai người, đốt cháy quần áo thành tro bụi. Trong lúc mơ màng vì sự xung kích của thần thông, Lăng Hàn cảm thấy như mình hóa thành một kỵ sĩ rồng, chinh phục một con rồng ngỗ ngược. Hắn chiến thắng, cưỡi trên lưng rồng, cảm giác vô cùng thoải mái. Rồi hắn chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ có vô số phù văn lôi điện khắc sâu vào tâm trí hắn, đó là chân nghĩa của Lôi Động Cửu Thiên.
Khi Lăng Hàn tỉnh giấc, tinh thần sảng khoái. Hắn giật mình nhận ra mình trần truồng, vội lấy quần áo mặc vào. Hắn đoán quần áo đã bị lôi điện hủy hoại, giống như Lôi Đình Chiến Giáp. Hắn tiếc nuối cho món linh khí cấp mười đó. "Hải Nữu đâu rồi?" Hắn tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng Hách Liên Tầm Tuyết. Kỳ lạ, cô gái vốn dính lấy hắn không rời nay lại biến mất.
Lăng Hàn đưa Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi ra ngoài. Tiểu nha đầu đúng là quái thai, ngủ dậy là tỉnh táo như không có chuyện gì. Lăng Hàn hỏi nàng có cảm thấy gì khác thường không, Hổ Nữu nghiêng đầu suy nghĩ rồi giương tay phải lên. "Xì...!" Một tia chớp nổ ra, hóa thành hồ quang đánh thẳng vào vách núi đối diện, tạo thành một lỗ thủng lớn. "Lôi... Lôi Động Cửu Thiên?" Lăng Hàn kinh ngạc. Hắn chỉ mới nhận truyền thừa, mà tiểu nha đầu đã có thể sử dụng? Thôi, nàng là quái vật, không sao là tốt rồi.
Lăng Hàn quay lại nhìn tiêm bi, nó đã vỡ thành mười mấy mảnh, phù hiệu mờ nhạt. Khi hắn chạm vào, nó tan nát thành bụi. Truyền thừa đã không còn, chỉ thuộc về hắn và Hách Liên Tầm Tuyết. Lăng Hàn muốn truyền lại cho người khác cũng không được, vì hắn chỉ nhận được đạo pháp thuần túy, không có khẩu quyết.
Hách Liên Tầm Tuyết vẫn biệt tăm. Lăng Hàn tự hỏi liệu nàng đã khôi phục ký ức và bỏ đi? Nhưng nếu thế, sao nàng không ra tay với hắn, lại còn bỏ lại chú bình? Nàng quả thực là một cô gái kỳ lạ, không thể đoán được. Lăng Hàn tự nhủ, nếu là kẻ thù thì đi càng tốt, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống vắng khi thiếu đi cô gái suốt ngày bám lấy mình.
Họ lên kim thuyền. Lăng Hàn khởi động, chiếc thuyền vàng lao vút lên không trung. Từ bên ngoài, nó là một thực thể, nhưng bên trong lại trong suốt, tầm nhìn không bị cản trở. Ba người tấm tắc khen ngợi sự thần kỳ của nó, nhưng rồi cũng quen thuộc, ăn ngủ bình thường.
"Con rắn thật lớn!" Hổ Nữu đột nhiên reo lên. Lăng Hàn quay lại, thấy một quái vật khổng lồ từ đáy hồ bay lên. Phần lộ ra của nó đã như một ngọn núi, to lớn khủng khiếp. Dù ở trong thuyền, Lăng Hàn vẫn cảm nhận được uy thế đáng sợ. Chư Toàn Nhi sợ hãi nép vào lòng hắn. "Lão Giao ngàn năm!" Lăng Hàn nhận ra. "Chạy mau, nó không phải Thiên Nhân Cảnh, e rằng đã bước vào Phá Hư!" Hắn vội vàng tăng tốc chiến thuyền.
May mắn thay, con đại giao không hề để ý đến họ, nó lật mình rồi lại chìm xuống hồ, biến mất không dấu vết. Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm. Nếu bị nó để mắt, kim thuyền chắc chắn sẽ bị phá hủy, chỉ còn cách trốn vào Hắc Tháp. Kim thuyền tiếp tục lao đi, sau bảy ngày, họ mới xuyên qua được hồ lớn. "Trung Châu lớn hơn bốn vực khác rất nhiều a," Lăng Hàn cảm thán. Chư Toàn Nhi gật đầu, nói rằng bốn vực gộp lại mới có thể sánh bằng Trung Châu.
Hổ Nữu nép mình trong lòng Lăng Hàn, lạ thường không hề quậy phá hay đòi ăn. Nàng quá đỗi yên tĩnh, khiến Lăng Hàn đau lòng. Từ khi hấp thu sức mạnh của tiêm bi và Lôi Đình Chiến Giáp, tiểu nha đầu thường xuyên ngẩn ngơ, có vẻ mất tập trung.
Họ tiếp tục hướng về Phi Hoa Quận. Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi thay phiên lái thuyền, Hổ Nữu thì không thể trông cậy. Khi không lái thuyền, Lăng Hàn nghiên cứu Lôi Động Cửu Thiên. Sau nửa tháng, hắn đã có tiến bộ, dù chưa thể thân hóa lôi đình, nhưng tốc độ đã tăng lên rất nhiều. Hắn thở dài, tiếc rằng mình không có lôi linh căn, nếu không uy lực của Lôi Động Cửu Thiên sẽ còn mạnh hơn. Thần thông này quả thực phi thường, hiện tại hắn mới lĩnh hội được chút da lông, chỉ có thể phóng ra chớp giật. Khi tu luyện đến cấp độ nhất định, hắn có thể hóa thân thành lôi đình, không chỉ tránh né được công kích mà còn đạt tốc độ kinh người. Tuy nhiên, muốn đạt được cảnh giới đó, hắn phải chịu đựng thiên lôi oanh kích, dẫn lực lượng thiên lôi cải tạo bản thân. Lăng Hàn tự nhủ phải cẩn trọng, không thể nóng vội.
Vừa tự giễu, Lăng Hàn đột nhiên cảm thấy một nguy hiểm mãnh liệt ập đến. Hắn vội vàng bẻ lái kim thuyền, "Vèo!", một đạo đao khí chém tới, ánh đao kinh thế, như thể có thể chém rụng cả vì sao trên trời. Cú chuyển hướng gấp khiến Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu lảo đảo. "Có chuyện gì vậy?" Chư Toàn Nhi hỏi. "Chúng ta bị công kích, là tên ghê tởm nào, dám tập kích Nữu đáng yêu!" Hổ Nữu tức giận, nhìn ra ngoài.
Trước mặt họ, cách trăm trượng, một nam tử đứng lơ lửng giữa không trung. Hắn trông chừng ngoài hai mươi tuổi, toàn thân phát ra hào quang óng ánh, không ngừng biến thành các hình đao, chỉ một cái giương lên đã xé rách không gian, vô cùng đáng sợ. Linh Anh Cảnh! Hơn nữa không phải mới vào, mà là Linh Anh tầng chín, đã một chân bước vào Hoá Thần Cảnh! Dù trẻ tuổi, nhưng tu vi cao siêu cho thấy hắn ít nhất đã ngoài ba mươi, thậm chí bốn mươi. Lăng Hàn kiếp trước ở tuổi này mới bước vào Sinh Hoa, nhưng thế giới đã thay đổi.
"Này, thanh thiên bạch nhật, không thù không oán, ngươi ra tay hại người như vậy thật không hay đâu?" Lăng Hàn vẫn ở trong khoang thuyền, lạnh nhạt nói. "Nếu ngươi ở trong Kim Long Thuyền, vậy thì không phải không thù không oán nữa." Nam tử kia lạnh lùng đáp. "Thật to gan, ngay cả đồ vật của ta cũng dám mơ ước!" Lăng Hàn ngạc nhiên, "Ngươi là Tiểu Đao Vương!" "Hừ, nếu biết uy danh của ta, còn không thả cha ta ra, lại tự sát tạ tội?" Nam tử kiêu ngạo nói, không phủ nhận thân phận.
Lăng Hàn bừng tỉnh. Chẳng trách đối phương vừa thấy kim thuyền liền tấn công. E rằng hắn đã đến hang động, phát hiện tiêm bi biến mất và Phùng Vĩ Kỳ không còn, nên lập tức truy đuổi. Tốc độ của hắn cũng rất nhanh, dù chậm hơn vài ngày, lại thêm tốc độ kim thuyền, mà vẫn bị hắn đuổi kịp. Lăng Hàn cười ha hả nói: "Di vật thượng cổ, người có duyên thì được. Ngươi được trước là cơ duyên của ngươi, nhưng trời cao dẫn ta tới, cũng là cơ duyên của ta." "Hừ, ta chỉ biết, đây là vật của ta, ai động, chết!" Ánh mắt Tiểu Đao Vương âm lệ, đột nhiên vung đao, ánh sáng trên người dật động, hóa thành một thanh thiên đao chém về phía kim thuyền.
Lăng Hàn không ngừng kim thuyền, mà tăng tốc lao đi, tránh thoát thiên đao. Thiên đao chém xuống, một ngọn núi phía dưới bị san bằng, một thôn trang bị liên lụy, sinh linh diệt sạch. Lăng Hàn giận dữ nói: "Tiểu Đao Vương, đây là ân oán giữa ngươi và ta, sao lại liên lụy người vô tội?" "Thực buồn cười, chỉ là giun dế mà thôi, chết một ngàn một vạn thì đã làm sao? Coi như hiện tại không chết, tương lai thiên..." Tiểu Đao Vương im bặt, lộ ra nụ cười uy nghiêm đáng sợ. "Nếu ngươi nhân từ như thế, sao không ra đánh với ta một trận, miễn cho những giun dế kia chết oan."
Lăng Hàn không mắc bẫy khích tướng của đối phương. Dù sức chiến đấu của hắn cao, nhưng Tiểu Đao Vương là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, thiên tài trong thiên tài, sức chiến đấu có lẽ đã tiệm cận Hoá Thần Cảnh. Đối chọi trực diện lúc này là tự sát. Hắn lạnh lùng nói: "Ngươi không cần tính mạng của lão tử ngươi sao? Ngươi muốn truy sát ta, cứ tự nhiên, nhưng nếu lại thương tổn người vô tội, ta cũng không ngại làm thịt lão tử của ngươi!" Tiểu Đao Vương suy nghĩ một chút, nói: "Thả cha ta ra, lại trả tiêm bi, ta có thể tha ngươi một con đường sống." Tiêm bi? Đã vỡ thành cặn bã rồi, trả cái rắm! Lăng Hàn cười nói: "Nói như ngươi giỏi lắm vậy, lão tử của ngươi có thể trả cho ngươi, ngược lại ở chỗ của ta chỉ lãng phí lương thực. Có điều tiêm bi, không thể cho ngươi!" Đừng nói đã hỏng, coi như còn nguyên vẹn, Lăng Hàn cũng sẽ không giao ra. Kẻ này đã đủ đáng sợ, nếu lại được thần thông Lôi Động Cửu Thiên, ai có thể kiềm chế hắn? Với tâm tính này, tương lai hắn chắc chắn sẽ thành Ma đầu!
"Hừ, tiêm bi nhất định phải giao ra!" Tiểu Đao Vương lạnh lùng nói. Môn thần thông này là vật giá trị nhất trong bảo khố cổ đại. Hắn đã có được những bảo vật khác, biết công hiệu của chúng kinh người thế nào, nên càng chú ý đến Lôi Động Cửu Thiên. "Nhưng ta không muốn giao, làm sao bây giờ?" Lăng Hàn cười nói. Tiểu Đao Vương lộ ra sát ý uy nghiêm đáng sợ, bàn tay nâng lên, sát cơ như sôi. "Tiểu Đao Vương, ngươi thật muốn làm nghịch tử sao?" Lăng Hàn cau mày nói.
Xoạt, Tiểu Đao Vương phất tay, chém ra một ánh đao, lại hóa thành thiên đao kinh thế, chém về phía kim thuyền. Đây tuyệt đối vượt qua cấp độ Khí, sắp tăng lên tới độ cao của Mang, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ. Chỉ từ uy lực đó, có thể suy đoán ánh đao của đối phương ít nhất ngưng tụ hai mươi đạo khí! Một ánh đao chém qua, lại một ngọn núi và một thôn trang khác bị san thành bình địa, hóa thành tro bụi. "Tiểu... Đao... Vương!" Lăng Hàn gằn từng chữ. Hắn đã gặp nhiều kẻ ngoan độc, nhưng kẻ coi thường sinh mạng, tùy ý giết chóc như vậy, hắn là lần đầu tiên thấy. Đây chính là đệ tử của Tuyệt Đao Tông? Lạc Nhật Đao Hoàng năm xưa tuy lãnh khốc, nhưng đao của ông chỉ chém cường giả, không bao giờ ra tay với người yếu, càng khinh thường phàm nhân. Hai thế hệ thiên kiêu, tuy đều xuất sắc, nhưng tính tình lại khác biệt một trời một vực.
Lăng Hàn giận dữ nói: "Toàn Nhi, muội khống chế thuyền đánh tên khốn kia, ta đến kiềm chế hắn!" "Hàn ca ca, cẩn thận!" Chư Toàn Nhi dặn dò, vẻ lo âu hiện rõ trên mặt. Nàng không nghi ngờ thực lực của Lăng Hàn, nhưng Tiểu Đao Vương đã tu luyện hơn Lăng Hàn mấy chục năm, đó là khoảng cách khó bù đắp. Lăng Hàn ra khoang thuyền, lạnh lùng đối mặt Tiểu Đao Vương. Hổ Nữu cũng xuất hiện, chống nạnh, cũng hết sức tức giận, tên khốn kia lại dám công kích Nữu, đúng là không biết sống chết.
"Ồ, ngươi là... Lăng Hàn!" Tiểu Đao Vương nhìn chằm chằm Lăng Hàn một hồi, đột nhiên kêu lên. "Không nghĩ tới còn biết tên của ta!" Lăng Hàn lạnh nhạt nói. "Đan sư Thiên Cấp nha, rất hiếm có." Tiểu Đao Vương nói. "Chỉ là trong mắt ta, Đan sư Thiên Cấp thì lại làm sao? Nghe nói ngươi đạt được truyền thừa của Thập Nhị Cung, còn có tăm tích của một thần tàng. Ta không có hứng thú với truyền thừa của Thập Nhị Cung, nhưng đối với thần tàng vẫn có một ít. Như vậy đi, ngươi giao tiêm bi và tăm tích thần tàng cho ta, ta không chỉ thả ngươi một con đường sống, còn có thể đưa ngươi một bảo vật, thế nào?" Lăng Hàn cười gằn: "Không thế nào gì cả, ta không giao thiệp với cầm thú!"
"Vèo!", đúng lúc này, Chư Toàn Nhi đã chuẩn bị xong, bắn tới Tiểu Đao Vương một phát Nguyên Tinh Pháo, tốc độ cực nhanh. Ánh đao lóe lên, óng ánh khắp nơi. Tiểu Đao Vương đã rút ra một trường đao màu xanh, bổ ra phát Nguyên Tinh Pháo kia, khiến nó lướt qua hai bên hắn. Cả người hắn được đao khí bao bọc, như Thần linh, khí thế đáng sợ đến kinh người. "Chỉ bằng chiếc Kim Long Thuyền này cũng muốn thương tổn ta?" Tiểu Đao Vương lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén như thiên đao. "Đi chết đi, xem Lôi Quang Phích Lịch Đạn của Nữu!" Hổ Nữu lao tới, "Xì xì!", hai tia chớp lập tức bắn ra, hướng về phía Tiểu Đao Vương. Hai đạo lôi quang này còn nhanh hơn Nguyên Tinh Pháo lúc nãy!
Tiểu Đao Vương vung đao chém, "Phốc phốc...", ánh đao chém ra, song song dập tắt với hai tia chớp. Điều này khiến Lăng Hàn và Tiểu Đao Vương đều giật mình. Tiểu Đao Vương là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, còn tu ra đao mang, nhưng Hổ Nữu chỉ Sinh Hoa Cảnh, ngay cả khí cũng không có. Vậy mà công kích của hai người lại ngang tài ngang sức, điều này quả thực lật đổ thường thức võ đạo! Tiểu Đao Vương vừa giận vừa sợ. Đòn này không phải toàn lực của hắn, nhưng tuyệt đối không nên có kết quả như vậy! Sau khi nhìn thấy hai đạo lôi quang, hắn càng thêm nổi giận. "Truyền thừa của ta, bị tiểu nha đầu này đoạt!" Hắn gần như phát điên. Mưu đồ ba năm, mắt thấy đại công sắp hoàn thành, lại đột nhiên mất hết. Hắn làm sao có thể nhịn được? "Hừ, vậy ta liền giết toàn bộ, sau đó sưu hồn của các ngươi!" Tiểu Đao Vương uy nghiêm đáng sợ nói.
"Tiện nhân, ngươi không có cơ hội!" Lăng Hàn lạnh lùng đáp. "Xem lợi hại của Nữu!" Hổ Nữu quát to, hai tay hoạt động liên tục, ánh chớp không ngừng bắn ra, như hạt mưa hướng về phía Tiểu Đao Vương. Nàng quả thật là một quái thai, Lăng Hàn mới lĩnh ngộ mấy phần Lôi Động Cửu Thiên, còn xa mới vận dụng để đả thương địch thủ, nhưng tiểu nha đầu này đã có thể vận chuyển như thường. Điều này có lẽ liên quan đến việc nàng đã hút sạch lực lượng của Lôi Đình Chiến Giáp và tiêm bi, giúp nàng bỏ qua bước bị sét đánh, trực tiếp vận dụng thần thông.
Tiểu Đao Vương hừ lạnh, trường đao vung vẩy, đánh ra từng đao mang, quét về phía kim thuyền. Tuy Chư Toàn Nhi né tránh, nhưng đao mang quá dày đặc, "Oành oành oành...", kim thuyền vẫn bị trúng vài đòn. May mắn, kim thuyền còn có một tầng lá chắn, có thể chặn đứng công kích của Linh Anh Cảnh, nhưng sau vài lần, lá chắn cũng sắp vỡ nát. Hổ Nữu quát to một tiếng, chủ động xuất kích, thân hình lóe lên, hóa thành một tia sét lao tới Tiểu Đao Vương, trong nháy mắt đã đến trước mặt đối phương, quả đấm nhỏ bao phủ ánh chớp nổ ra. "Lớn mật!" Tiểu Đao Vương hừ lạnh, múa đao chém tới, muốn chặt đứt Hổ Nữu. "Tiểu Đao Vương!" Lăng Hàn rống to, đã rút Lạc Nhật Cung, giương cung cài tên, nguyên lực vô tận ngưng tụ, toàn bộ thân tiễn hóa thành bạch quang. Hắn đã phát động Chân Thị Chi Nhãn, tìm được khu vực phòng ngự yếu kém nhất của Tiểu Đao Vương. Tiểu Đao Vương vốn định chém Hổ Nữu, nhưng sau khi phát hiện Lăng Hàn súc thế, không khỏi biến sắc. Mũi tên này khiến hắn không dám khinh thường, đao thế hơi chững lại. "Vèo!", Lăng Hàn bắn ra, nộ tiễn phá không, hầu như không cần khoảng cách, đã bắn tới trước mặt Tiểu Đao Vương. Tuy nhiên, Tiểu Đao Vương cũng rất cường hãn, trong tình huống đó vẫn vung ra một đao, chém ra đao mang kinh thế. Mũi tên bị chém bay, thân tiễn thậm chí còn hiện ra vết gãy.
"Oành! Oành!" Tuy Tiểu Đao Vương đánh bay mũi tên, nhưng lại bị quả đấm nhỏ của Hổ Nữu đánh trúng. Dù hắn thần uy lẫm liệt, vẫn bị đánh cho lảo đảo, phun một ngụm máu tươi, cả người run cầm cập. Uy lực lôi điện há cho phép khinh thường? "Đáng chết!" Hai mắt hắn tràn đầy sát khí. Môn thần thông này vốn nên là của hắn, hiện tại sức chiến đấu của Hổ Nữu càng mạnh, hắn càng đố kỵ, hận không thể lập tức chém đầu Hổ Nữu, rút ra thần thông Lôi Động Cửu Thiên. "Rất tốt, các ngươi thành công làm tức giận ta!" Tiểu Đao Vương cầm đao, "Vù!", cả người hắn đao khí dật tán, có hắc quang đan dệt, vẻ tuyệt vọng bao trùm thiên địa, khiến người ta có kích động tự sát.
Trong lòng Lăng Hàn rùng mình. Tiểu Đao Vương đi con đường của sự tuyệt vọng, một đao chém ra đoạt tâm thần người, khiến người ta nảy sinh ý niệm tuyệt vọng, quên cả chống đỡ. Dưới ảnh hưởng của đao ý này, Chư Toàn Nhi lái thuyền cũng khó khăn, kim thuyền không ngừng lay động, như muốn rơi rụng. "Toàn Nhi!" Lăng Hàn hét lớn, tiếng rống như trống chiều chuông sớm, khiến người tỉnh ngộ. Chư Toàn Nhi lập tức phục hồi tinh thần. Nàng cũng nắm giữ tư chất võ trung vương giả, bắt đầu đi trên con đường của mình, dù không yêu nghiệt như Lăng Hàn, nhưng cũng không đến nỗi hoàn toàn mất khống chế dưới đao ý của kẻ khác. Ban đầu chỉ là không đề phòng, hiện tại được Lăng Hàn nhắc nhở, liền khôi phục bản tâm.
"Đều chết đi cho ta!" Tiểu Đao Vương múa đao chém qua, ánh đao cuồn cuộn, dài tới trăm trượng, uy thế kinh người. Hổ Nữu linh động, thân thể nhỏ bé đong đưa, lại công về phía Tiểu Đao Vương. Còn Lăng Hàn thì lắp một mũi tên vào cung, nhưng ngưng mà không phát. Công kích muốn phát mà lại ngưng, đây mới là uy hiếp lớn nhất. Tiểu Đao Vương không thể không để lại một phần tâm thần cho Lăng Hàn, vì mũi tên của đối phương thực sự đủ để uy hiếp hắn. Nếu Lăng Hàn bắn ra, hắn sẽ không sợ, nhưng Lăng Hàn cứ chần chừ, khiến hắn phải lo lắng đề phòng, phân tâm. Hổ Nữu nhân cơ hội tấn công, vung vẩy quả đấm nhỏ, lôi điện dày đặc.
Tiểu Đao Vương hừ một tiếng, bỏ qua Hổ Nữu giết tới Lăng Hàn, muốn loại trừ mối họa này trước, bằng không hắn không thể phát huy trăm phần trăm sức chiến đấu. "Oành oành..." Nắm đấm của Hổ Nữu đánh lên lưng Tiểu Đao Vương, nhưng chỉ kích ra ánh chớp. Hắn đã hoàn toàn kích phát phòng ngự, có thể cứng rắn chống đỡ công kích của Hổ Nữu mà không hề hấn. Tiểu Đao Vương vung đao giết tới Lăng Hàn. "Đáng ghét, dám không nhìn Nữu!" Hổ Nữu giận dữ, thân thể hóa thành ánh chớp, lại lóe lên đã xuất hiện phía sau Tiểu Đao Vương, trực tiếp cưỡi lên cổ đối phương, mở miệng nhỏ cắn tới. Tiểu Đao Vương kêu thảm thiết. Hắn rõ ràng đã kích phát phòng ngự, một phòng ngự mà ngay cả Linh Anh Cảnh cấp cao cũng không thể đánh tan, nhưng lại trở thành vô dụng trước hàm răng của Hổ Nữu. Máu tươi tung bay, lại hiện ra màu bạc óng, cho thấy sự đặc dị của người này. "Đáng chết!" Tiểu Đao Vương múa đao chém ra sau, Hổ Nữu lóe lên, hóa thành ánh chớp tránh đi. Bản năng chiến đấu của nàng quá kinh người.
"Tiểu Đao Vương!" Lăng Hàn lệ quát một tiếng, bắn ra một mũi tên. "Thật cho rằng ta không làm gì được các ngươi?" Tiểu Đao Vương hét dài một tiếng, thân thể kích thích lên hào quang màu bạc, cả người hắn cũng hóa thành màu bạc, như một pho tượng, sức chiến đấu tăng mấy lần. "Oành!", hắn chém qua một đao, trực tiếp chấn mũi tên thành mảnh vỡ. "Không được!" Sắc mặt Lăng Hàn kinh biến, lớn tiếng nói: "Hổ Nữu, mau trở lại!" Đối phương vốn là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, thậm chí một chân đã bước vào Hoá Thần Cảnh, hiện tại không biết vận dụng bí pháp hay kích hoạt huyết mạch nào đó, đã trực tiếp bước vào Hoá Thần Cảnh. Vậy thì hoàn toàn không thể ngang hàng. Hổ Nữu cơ linh, ánh chớp lóe lên, đã xuất hiện trên kim thuyền.
Lăng Hàn quát to, tiếp tục đáp cung bắn tới Tiểu Đao Vương. Nhưng liên tục bắn ba mũi tên, hắn cũng có cảm giác hư thoát, ngay cả đứng cũng bất ổn, thân hình lảo đảo. Những mũi tên này, tạm thời ngăn cản Tiểu Đao Vương, dù sao cũng là sự kết hợp của Diệt Long Tinh Thần Tiễn và Chân Thị Chi Nhãn, lại dùng trân kim cấp bảy, sao có thể coi thường? Nhưng đối với Tiểu Đao Vương đã bước vào Hoá Thần Cảnh mà nói, đây chỉ là việc khiến hắn phải vung thêm một đao. Chư Toàn Nhi vội vã lái thuyền bắn nhanh đi. "Đi được sao?" Tiểu Đao Vương cười gằn.
Một nắm đấm đột nhiên đập xuống, vừa vặn chặn đường kim thuyền phi hành, "Oành!", sức mạnh đáng sợ dâng trào, tấm chắn cấp bậc Linh Anh Cảnh đổ nát, cả chiếc thuyền bị đánh nổ tung. Lúc này, giữa bầu trời mới hiện ra một hình người kỳ lạ, phảng phất như thủy tinh trong suốt, tia sáng chiếu lên người hắn xuất hiện khúc xạ bất quy tắc, phải cẩn thận lắm mới có thể phát hiện một người như thế tồn tại. Trước đó hắn vẫn ẩn mình trên không trung, như thể không hề tồn tại, hiện tại đột ngột phát động công kích, một quyền liền đập nát kim thuyền. Tiểu Đao Vương truy đến, nhưng hắn lập tức kinh ngạc, vì dù mảnh vỡ bay lượn, nhưng không nhìn thấy di hài của ba người Lăng Hàn. "Thuấn di đi rồi?" Hắn lẩm bẩm. Người kỳ lạ kia đứng phía sau, cao gần bằng hắn, nhưng như thể không tồn tại. "Con rối kim cương!" Đây là con rối đẳng cấp cao nhất trong bảo khố của Cổ Vương Triều, nắm giữ sức chiến đấu Hoá Thần Cảnh, vật liệu đặc thù giúp nó như có thể ẩn thân, lại có trí tuệ tương đối, quả thực là sát thủ trời sinh. "Coi như thuấn di, cũng sẽ không chạy quá xa!" Tiểu Đao Vương lẩm bẩm nói. "Ở dưới Diệu Cảm Thiên Địa pháp của ta, có thể tìm ra rất nhanh! Hừ, trộm thần thông của ta còn muốn chạy?" Hắn đạp không mà đi, con rối kim cương lặng lẽ biến mất trong không trung, không ai biết nó đi đâu.
Lăng Hàn tự nhiên không sử dụng Thuấn Di Phù, hắn quả thật có bảo vật như vậy, nhưng không định dùng ở đây. Trong khoảnh khắc kim thuyền bị phá hủy, hắn đã thu Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi vào trong Hắc Tháp. Hắc Tháp như một hạt giới tử, từ giữa bầu trời rơi xuống, lọt vào dòng sông phía dưới, xuôi dòng mà đi. Lăng Hàn ra khỏi Hắc Tháp, tìm kiếm ở khu vực chiến đấu lúc trước. "Tìm được rồi!" Không lâu sau đó, hắn phát hiện một giọt chất lỏng màu bạc trên đất. Đây là máu tươi của Tiểu Đao Vương, huyết mạch đối phương rất đặc thù, hoặc tu luyện công pháp gì đó, mới để huyết dịch hóa thành màu bạc. Giọt máu này là do Hổ Nữu cắn ra, rơi vãi, nhưng có chút rơi vào nước đã bị pha loãng, chỉ có giọt này rơi trên lá cây. Dòng máu của Linh Anh Cảnh vô cùng bá đạo, tỏa ra khí thế đáng sợ, sinh cơ của cây đã bị chém giết, mà Lăng Hàn tới gần cũng cảm nhận được áp lực cực lớn. "Một giọt máu mà thôi, còn muốn lật trời sao?" Lăng Hàn mở nguyên lực hộ thân, Thiết Bì Thể giúp hắn có đủ tư cách chống đỡ áp lực như vậy. Hắn thu giọt máu này vào trong chú bình. "Xem không chú chết ngươi!"