Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiểu Chu, với nụ cười nịnh nọt, đã dẫn lối cho Lăng Hàn và nhóm của hắn qua một không gian kỳ dị, nơi ánh sáng lập lòe như thể xuyên qua màn sương đặc quánh. Hắc Mộc Đảo hiện ra, một vùng đất nhuộm màu đen tuyền, ngay cả đất đá cũng cứng rắn đến kinh ngạc. Đại Thiết Đầu, kẻ dẫn đường bất đắc dĩ, lộ rõ vẻ sốt ruột, thúc giục tìm kiếm "lão đại" của mình. Bốn tên tạp binh canh gác không khỏi tò mò khi thấy Hách Liên Tầm Tuyết ôm khư khư một cục gạch, Lăng Hàn cười xòa giải thích đó là "vật phòng thân" của cô nàng thiếu cảm giác an toàn. Những tên lính cười khà khà, buông lời bông đùa, nhưng Lăng Hàn không bận tâm.
Khi Lăng Hàn chen ngang hỏi về vị trí hang động, một tên tạp binh tỏ vẻ khó chịu, cho rằng hắn không có tư cách. Đại Thiết Đầu lập tức trở mặt, phẫn nộ giáng một tát trời giáng, quát mắng tên lính phải trả lời ngay. Bốn tên lính kinh hãi, nhưng vẫn cứng miệng truyền đạt lời Phùng Vĩ Kỳ: không ai được quấy rầy khi hắn ở trong địa quật. Lăng Hàn chỉ cười lạnh, ra lệnh cho Đại Thiết Đầu "giải quyết" bọn chúng. Không một chút do dự, Đại Thiết Đầu ra tay tàn độc, bốn chưởng liên tiếp đoạt mạng bốn tên lính, biến chúng thành những cái xác vô hồn. Sau đó, Lăng Hàn triệu hồi Hổ Nữu, cô bé tinh quái lập tức xuất hiện, khiến Đại Thiết Đầu kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng nghe nói về không gian linh khí có thể chứa đựng sinh vật sống.
Đại Thiết Đầu dẫn đường, ba người Lăng Hàn theo sau. Hách Liên Tầm Tuyết, vẫn giữ vẻ ngây thơ, bám chặt góc áo Lăng Hàn, mắt tò mò nhìn quanh. Trên đảo còn rất nhiều tạp binh khác, nhưng Đại Thiết Đầu, với danh nghĩa cường giả Sinh Hoa Cảnh và sự tàn nhẫn cố hữu của một hải tặc, thẳng tay sát hại bất cứ ai cản đường. Tuy nhiên, không thể diệt khẩu tất cả, tiếng nổ lớn bắt đầu vang vọng khắp đảo. Ba quái vật khổng lồ, cao ba trượng, toàn thân ánh kim loại đen kịt xuất hiện – đó là ba con rối sắt. Lăng Hàn kinh ngạc, lập tức gọi Thạch Linh ra. Thạch Linh, vốn bị nhiều người nhầm là con rối, nay lại đối đầu với những "con rối" thực thụ. Nó lao vào ác chiến, hoàn toàn áp đảo ba người sắt, cho thấy sức mạnh Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao của mình. Lăng Hàn thúc giục Đại Thiết Đầu tiếp tục dẫn đường, không ngừng nghỉ.
Đến giữa sườn núi, một cửa hang lớn hiện ra, tối tăm như nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ có ánh đuốc leo lét soi rọi một phần bên trong. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, nhìn rõ không gian bên trong rộng lớn kinh người, tựa như một thị trấn nhỏ với những đường viền kỳ lạ. Hắn chợt nảy ra suy nghĩ, hỏi Đại Thiết Đầu liệu Ngân Long Thuyền của Phùng Vĩ Kỳ có phải được tìm thấy ở đây. Đại Thiết Đầu kinh ngạc, không ngờ Lăng Hàn lại đoán trúng. Hóa ra, hình thái kỳ lạ của hang động này rất phù hợp để chứa những chiến thuyền, cho thấy Phùng Vĩ Kỳ đã phát hiện một di tích cổ đại và đang khai quật những thứ quý giá hơn. Lăng Hàn càng thêm hứng thú, bước nhanh vào sâu trong động.
Không đi được bao xa, Lăng Hàn đột nhiên cảnh giác, vung kiếm. Hổ Nữu phản ứng nhanh như chớp, gầm lên lao ra. Hai con quái vật bạc khổng lồ xuất hiện – những con rối bạc. Chúng không cứng nhắc như con rối sắt, mà uyển chuyển như con người, thân thể co giãn kinh người. Lăng Hàn chém ra mấy kiếm, Hổ Nữu giáng một quyền, nhưng thân thể con rối bạc lập tức lõm xuống rồi khép lại như sóng nước, hóa giải đòn tấn công. Chúng có sức phòng ngự vượt trội so với con rối sắt, cứng rắn mà lại dẻo dai.
Lăng Hàn kinh ngạc trước thứ kim loại lỏng kỳ lạ này. Hắn thử dùng song quyền đối kháng, nhận thấy quyền lực của mình bị hóa giải dần khi xuyên qua lớp kim loại mềm mại của chúng. Tuy nhiên, thể phách của Lăng Hàn sánh ngang trân kim cùng cấp, nên hắn vẫn đứng vững. Đại Thiết Đầu tái mặt kinh hãi, nhận ra Lăng Hàn còn "quái vật" hơn cả những con rối vô địch trong mắt hắn. Lăng Hàn nhận ra đây là Nguyên Hống, một kim loại lỏng kỳ dị, nhưng lại sợ lửa. Hắn lập tức chuyển hóa nguyên lực thành thuộc tính Hỏa, hai tay bùng cháy hừng hực. Một cú đấm lửa giáng thẳng vào ngực con rối bạc, khiến nó tan chảy như băng. Lăng Hàn phát hiện "khôi lỗi chi tâm" – trái tim của con rối. Mặc cho kim loại bạc cuộn lại che chắn, Lăng Hàn dùng lửa ép tan chảy, tóm lấy trái tim.
Trong khi đó, con rối bạc còn lại tấn công Lăng Hàn từ phía sau, nhưng Hách Liên Tầm Tuyết đã nhanh hơn. Cô nàng vung cục gạch, đập mạnh vào con rối bạc, khiến nó biến dạng như một quả trứng gà bị đập nát, tan thành một vũng chất lỏng. Sức mạnh man rợ của cô nàng khiến Lăng Hàn cũng phải kinh ngạc. Hổ Nữu cũng nhanh chóng đoạt được trái tim của con rối thứ hai. Lăng Hàn thu hai con rối bạc vào Hắc Tháp để nghiên cứu.
Tiếp tục hành trình, bốn con rối bạc khác xuất hiện. Lăng Hàn lười ra tay, đẩy Hách Liên Tầm Tuyết lên. Cô nàng rít gào, dùng cục gạch đập tan tành bốn con rối, khiến chúng thành từng mảnh vụn. Lăng Hàn thong dong nhặt khôi lỗi chi tâm. Đại Thiết Đầu nhìn cảnh tượng đó mà há hốc mồm, sự phòng thủ tưởng chừng bất khả xâm phạm của hang động này lại mỏng manh như giấy trước bộ ba quái dị này. Hắn vội vàng nhắc nhở Lăng Hàn về những con rối vàng, có thể đạt tới Linh Anh Cảnh. Lăng Hàn cười tự tin, chuẩn bị cho Vạn Pháp Quy Nhất.
Đi sâu hơn, bốn pho tượng cao năm trượng sừng sững hiện ra. Đại Thiết Đầu ngạc nhiên vì chưa từng thấy chúng trước đây. Lăng Hàn chợt nhận ra điều bất thường, lập tức đập Đại Thiết Đầu bất tỉnh và thu vào Hắc Tháp, rút Ma Sinh Kiếm ra. Bốn pho tượng rung chuyển, bụi bặm rơi xuống, rồi đồng loạt nhảy lên, tỏa ra kim quang chói lọi và khí tức đáng sợ – quả nhiên là con rối Linh Anh Cảnh! Lăng Hàn mỉm cười, dặn Hách Liên Tầm Tuyết "chống đỡ một chút" rồi bắt đầu tích tụ sức mạnh cho đại chiêu của mình.
Hách Liên Tầm Tuyết lao lên, cục gạch trong tay vung mạnh, giáng xuống bốn con rối vàng. Sức mạnh bạo lực của nàng vượt xa cấp độ Linh Anh Cảnh, khiến những con rối này trở nên yếu ớt như trẻ con, liên tục bị đánh bay. Mặc dù chúng được làm từ vật liệu cực kỳ cứng rắn, tương đương Hóa Thần Cảnh, nhưng một cú đập của Hách Liên Tầm Tuyết vẫn tạo ra những vết lõm nông, dù chúng dần phục hồi. Cục gạch trong tay nàng không hề hấn gì, cho thấy độ cứng vượt xa trân kim cấp tám.
Chỉ mất một hơi thở để Lăng Hàn tích tụ Vạn Pháp Quy Nhất. "Tránh ra!" hắn quát lớn, Ma Sinh Kiếm chém ra, một luồng kiếm khí khổng lồ hóa thành Thần Long, gầm thét lao tới một con rối. Con rối bị khóa chặt bởi kiếm ý, không thể né tránh, chỉ quay người giáng một chưởng vào Lăng Hàn. Kiếm quang xẹt qua, con rối bị chặt đứt ngang eo, nhưng Lăng Hàn cũng trúng một chưởng, bị đánh bay, máu tươi phun ra. Dù thể phách Lăng Hàn sánh ngang trân kim cấp sáu, nhưng một đòn của Linh Anh Cảnh vẫn đủ sức khiến hắn thổ huyết. May mắn thay, Lôi Đình Chiến Giáp đã hóa giải một phần sức mạnh. Lăng Hàn đứng vững, sắc mặt tái nhợt nhưng tinh thần lại bùng cháy, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương nhanh chóng lành lại. Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết reo hò, Hách Liên Tầm Tuyết thậm chí còn quên mất ba con rối còn lại đang tấn công mình, vội vàng vung cục gạch đập tan tác chúng.
Lăng Hàn nhìn con rối thứ hai, cảm thán sức mạnh của Vạn Pháp Quy Nhất. Với Ma Sinh Kiếm và cốt văn gia tăng uy năng, hắn có thể cắt đứt trân kim cấp tám. Hắn tiếp tục tích tụ sức mạnh, những con rối vô tri vẫn mải mê tấn công Hách Liên Tầm Tuyết. Liên tiếp bốn kiếm chém ra, bốn con rối vàng bị chặt thành tám đoạn, chất lỏng kỳ lạ chảy ra từ vết đứt. Lăng Hàn thu chúng vào Hắc Tháp, thả Đại Thiết Đầu ra, ra lệnh tiếp tục dẫn đường. Đại Thiết Đầu tái mặt khi thấy những con rối vàng biến mất, nhưng Lăng Hàn chỉ cười cợt, thúc ép hắn.
Tiếng leng keng của việc đào bới vang vọng phía trước, cùng với ánh sáng chói lọi. Một khối tiêm bi đen kịt hiện ra, chưa được khai quật hoàn toàn, lấp lánh ánh chớp ẩn hiện, cho thấy vật liệu phi thường của nó. Lăng Hàn nghi ngờ đây không phải Mặc Ngọc thông thường. Hổ Nữu thúc giục "Đi xem chẳng phải sẽ biết", và Lăng Hàn đồng tình. Đại Thiết Đầu đột nhiên la lên, chỉ về phía trước, nơi một nam tử cẩm bào đang đứng trước tiêm bi – đó là Phùng Vĩ Kỳ. Lăng Hàn cười, đá Đại Thiết Đầu bay thẳng về phía Phùng Vĩ Kỳ.
Phùng Vĩ Kỳ, nam tử cẩm bào với khuôn mặt như đao gọt, khí thế uy nghiêm, lập tức quay lại, ánh mắt tràn đầy lửa giận và sát ý khi thấy Đại Thiết Đầu. Hắn không thể tin được phòng ngự của mình lại bị phá vỡ. Đại Thiết Đầu, nằm sõng soài trên đất, lắp bắp nói dối, đổ mồ hôi lạnh. Lăng Hàn bước ra, cười cợt trêu chọc Phùng Vĩ Kỳ và Đại Thiết Đầu. Đại Thiết Đầu lập tức bò dậy, chạy đến sau Lăng Hàn, vênh váo thách thức Phùng Vĩ Kỳ "mau quỳ xuống hành lễ". Phùng Vĩ Kỳ giận dữ, cười lạnh khinh miệt Lăng Hàn là "tiểu tử miệng còn hôi sữa". Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết lập tức phản đối, chứng minh Lăng Hàn không hề "hôi". Đại Thiết Đầu lại xúi giục Lăng Hàn đánh chết Phùng Vĩ Kỳ, nhưng khi Lăng Hàn bảo hắn tự lên, hắn lại lộ vẻ mặt khổ sở, từ chối giao chiến với Phùng Vĩ Kỳ. Lăng Hàn đá Đại Thiết Đầu bay về phía Phùng Vĩ Kỳ. Phùng Vĩ Kỳ lạnh lùng rút ra Huyết Đao đỏ như máu, chém về phía Đại Thiết Đầu. Đại Thiết Đầu vừa chống đỡ vừa la làng cầu cứu, nhưng chỉ hai chiêu đã bị Phùng Vĩ Kỳ đánh bay, máu tươi bắn tung tóe.
Lăng Hàn cười cợt khi Đại Thiết Đầu bay ngược về phía mình, lại định đá hắn đi. Đại Thiết Đầu ôm chặt chân Lăng Hàn, khóc lóc van xin tha mạng. Lăng Hàn đá hắn ra xa, để mặc hắn "chó cắn chó" với Phùng Vĩ Kỳ. Đại Thiết Đầu lập tức quay sang quỳ lạy Phùng Vĩ Kỳ, đổ lỗi cho Lăng Hàn đã "muốn bạo hoa cúc" của hắn. Phùng Vĩ Kỳ cười gằn, bảo hắn đi giết Lăng Hàn để chuộc tội. Đại Thiết Đầu lại hoảng sợ, cố gắng hòa giải hai bên. Phùng Vĩ Kỳ không chịu nổi sự vô liêm sỉ của hắn, một đao chém Đại Thiết Đầu thành hai đoạn.
Phùng Vĩ Kỳ lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, tuyên bố hắn sẽ không thể thoát khỏi nơi này. Lăng Hàn mỉm cười, đánh giá xung quanh và hỏi về nơi đây. Phùng Vĩ Kỳ cười khẩy, lấy ra một chiếc dù tinh xảo, ném lên trời. Chiếc dù tự động mở ra, xoay tròn, phóng đại, bao phủ một không gian rộng lớn. Lăng Hàn kinh ngạc khi không còn cảm nhận được Ngũ Hành linh khí. Phùng Vĩ Kỳ cười lớn, tiết lộ đây là Vạn La Tán từ thời thượng cổ, có thể che kín bầu trời và phong tỏa Ngũ Hành linh khí. Hắn giải thích rằng Sinh Hoa Cảnh mạnh mẽ nhờ mượn linh khí, nhưng giờ đây, Lăng Hàn chỉ mạnh hơn Thần Thai Cảnh một chút. Lăng Hàn nhận xét đây là "thứ tốt".
Phùng Vĩ Kỳ lao tới, Huyết Đao chém ra, mang theo lôi đình dật động. Lăng Hàn nhận ra đối thủ tu luyện Lôi hệ. Hắn vung kiếm đón đỡ, quả nhiên, không có linh khí Ngũ Hành gia trì, uy lực kiếm chiêu giảm mạnh. Phùng Vĩ Kỳ cười khẩy, tấn công dồn dập. Nhưng Lăng Hàn không sợ, thể thuật của hắn đã đạt đến trình độ cao, vẫn có thể đối chọi với sức mạnh khoảng mười lăm tinh. Chỉ mười mấy chiêu, Lăng Hàn đã đánh bay Huyết Đao của Phùng Vĩ Kỳ, gác kiếm lên cổ đối phương.
"Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện chưa?" Lăng Hàn hỏi. Phùng Vĩ Kỳ lạnh lùng, không chút sợ hãi, tuyên bố Lăng Hàn sẽ sớm mất mạng. Hắn tiết lộ con trai mình là cường giả Linh Anh Cảnh đỉnh phong, Tiểu Đao Vương của Tuyệt Đao Tông, sẽ cảm ứng được cái chết của hắn và truy sát Lăng Hàn đến cùng trời cuối đất. Lăng Hàn cười lắc đầu, vỗ vỗ mặt Phùng Vĩ Kỳ, mỉa mai hắn dựa hơi con trai. Hắn đánh ngất Phùng Vĩ Kỳ và thu vào Hắc Tháp, định tra khảo kỹ càng.
Hách Liên Tầm Tuyết nhặt chiếc Vạn La Tán rơi xuống, thích thú ngắm nghía. Lăng Hàn kiểm tra chiếc dù, nhận ra nó không phải nguyên bản mà là hàng nhái, có lẽ là một bản sao từ vật liệu cấp thấp hơn. Hắn và Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, để lại Hách Liên Tầm Tuyết ngồi đó. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn bắt đầu tra hỏi Phùng Vĩ Kỳ về bí mật của hang động. Phùng Vĩ Kỳ ban đầu cứng đầu, nhưng sau nửa ngày chịu đựng đủ loại hình phạt khủng khiếp, hắn đã hoàn toàn suy sụp, cầu xin được giải thoát. Hắn xác nhận mình là cha của Tiểu Đao Vương và kể lại mọi chuyện.
Con trai hắn, trong một lần thám hiểm di tích cổ, đã phát hiện manh mối về nơi này và thu được một số cổ vật. Vì Tiểu Đao Vương chuyên tâm tu luyện, Phùng Vĩ Kỳ được giao nhiệm vụ khai thác di tích này. Đây là kho báu của một Cổ Vương Triều tồn tại cách đây hàng chục vạn năm, một vương triều từng có ý định "khai thiên", đưa toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục phi thăng Thần giới, nhưng đã thất bại.
Phùng Vĩ Kỳ tiết lộ kho báu này chứa rất nhiều con rối: sắt, bạc, vàng. Ngoài ra còn có một loại kim cương, nhưng chỉ có một bộ và đã bị Tiểu Đao Vương mang đi, sức mạnh tương đương cường giả Hóa Thần Cảnh và có trí tuệ. Số lượng con rối cũng nhiều hơn Lăng Hàn thấy, phần lớn đều nằm trong tay Tiểu Đao Vương. Các chiến thuyền cũng vậy, loại màu đen uy hiếp Sinh Hoa Cảnh, loại màu vàng mạnh hơn, có thể đánh giết Linh Anh Cảnh và có khả năng bay, nhưng phần lớn đã bị Tiểu Đao Vương lấy đi. Vạn La Tán mà Phùng Vĩ Kỳ sử dụng cũng là một bản nhái từ một Linh khí chính phẩm đã bị hư hại.
Tuy nhiên, quan trọng nhất vẫn là khối tiêm bi đang được khai quật, được cho là chứa một môn thần thông. Đây là môn thần thông yếu nhất trong bốn môn của Cổ Vương Triều, mang tên Lôi Động Cửu Thiên, trong khi môn mạnh nhất là Cửu Sát Thiên Công, có khả năng nghịch loạn sinh tử. Tiểu Đao Vương rất quan tâm đến môn thần thông này, thường xuyên hỏi thăm tiến độ khai quật. "Lần này tiện nghi ta."