Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/Tiên Nghịch/Chương 1

Chương 1: Ly hương

Cập nhật: 30/1/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1 đến 5 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách sâu sắc bi kịch của kỳ vọng, khi những ước mơ giản dị của một gia đình nơi sơn thôn hẻo lánh bị nghiền nát bởi sự khắc nghiệt và vô tình của thế giới tu tiên. Bi kịch của nhân vật chính Vương Lâm (Thiết Trụ) bắt đầu từ gánh nặng kỳ vọng khổng lồ của cha mẹ và cả dòng tộc, buộc cậu phải đối mặt với một hành trình đầy cam go, vượt quá khả năng bẩm sinh của mình. Tác giả khéo léo lồng ghép sự tương phản nghiệt ngã giữa không khí hân hoan, tự hào đến tột độ trong buổi tiệc ăn mừng *trước* kết quả, với sự cô đơn, tuyệt vọng của Vương Lâm khi đối diện với thất bại cá nhân. Thậm chí nghị lực phi thường, tự hủy hoại bản thân để vươn tới ngưỡng cửa tiên môn, cũng không đủ cứu vãn số phận cậu bé khỏi định mệnh bị chối bỏ. Qua đó, chương truyện khắc sâu bài học về giá trị của sự chấp nhận thực tại và sự tàn nhẫn của một hệ thống chỉ trọng tư chất bẩm sinh.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bài tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Vương Lâm, tên mụ là Thiết Trụ, một chàng trai thông minh, yêu sách, sống trong vòng tay yêu thương và kỳ vọng của cha mẹ ở một sơn thôn hẻo lánh. Hắn mang trong mình khát khao mãnh liệt về thế giới bên ngoài, xa rời cuộc sống mộc mạc của gia đình thợ mộc thuộc chi thứ của tộc Vương danh giá. Cha mẹ hắn dồn hết hy vọng vào kỳ thi huyện sắp tới, xem đó là lối thoát khỏi kiếp làng quê.

Thế rồi, Tứ thúc hắn, một người khéo léo trong gia tộc, xuất hiện với tin tức chấn động: Hằng Nhạc Phái, một tông môn tiên gia huyền thoại, đang chiêu mộ đệ tử, và tộc Vương có một suất tiến cử quý giá. Cha mẹ Vương Lâm vỡ òa trong niềm vui, như thấy con đường tiên đồ mở ra. Hắn, dù mơ hồ về "tiên nhân," nhưng bị cuốn hút bởi viễn cảnh rời bỏ sơn thôn. Một lời thề báo đáp Tứ thúc, nặng trĩu như gánh vận mệnh gia đình, được khắc sâu vào tâm khảm hắn.

Tin tức Vương Lâm có cơ hội bước vào tiên môn lan nhanh như gió. Cả thôn trầm trồ, ngưỡng mộ, biến hắn thành biểu tượng niềm tự hào. Đại yến mừng được tổ chức long trọng, quy tụ cả dòng họ. Nhưng niềm vui chẳng tày gang khi Vương Trác, người anh họ ngạo mạn, xuất hiện cùng cha mình. Hắn ta ra mặt mỉa mai, khoe khoang mình đã được Đạo Hư Thượng Tiên "chỉ định nội bộ," hạ thấp Vương Lâm chẳng khác gì kẻ ngu dốt. Cha Vương Lâm nuốt giận, lặng lẽ động viên con, còn Vương Lâm, trong ánh mắt tĩnh lặng, nung nấu một ý chí sắt đá: "Con nhất định sẽ được chọn!"

Trong một buổi sáng đầy nước mắt và dặn dò, Vương Lâm rời xa vòng tay cha mẹ, mang theo tất cả kỳ vọng và nỗi sợ hãi của lần đầu xa nhà. Đến Vương gia đại viện, một thế giới phồn hoa choáng ngợp, hắn gặp thêm Vương Hạo, một thiếu niên lanh lợi với "quà tặng" bí mật. Bỗng, bầu trời xé toạc, một đạo kiếm quang chói lòa hạ xuống! Một thanh niên bạch y, lạnh lùng, phiêu dật, đứng trước mặt họ. Vương Lâm run sợ, Vương Hạo cuồng nhiệt, chỉ Vương Trác vẫn ngạo nghễ. Vị tiên nhân lạnh nhạt xác nhận Vương Trác là kẻ được chọn. Rồi, một cái vung tay áo, ba thiếu niên bị cuốn vào cầu vồng, bay vút lên không trung. Vương Lâm nhắm chặt mắt, kinh hoàng và choáng váng trước sức mạnh thần thông.

Họ hạ xuống Hằng Nhạc Phái, một chốn tiên cảnh lung linh huyền ảo, núi non hùng vĩ, mây mù lượn lờ. Nhưng tiên cảnh ấy cũng là nơi bắt đầu chuỗi thử thách tàn khốc. Một trung niên nhân áo đen, vẻ mặt lạnh băng, tiến hành bài kiểm tra đầu tiên: thiên tư linh căn. Từng người một thất bại. Vương Trác được xưng tụng, hiên ngang bước vào hàng người đỗ. Vương Hạo, không có linh căn, lại dùng một gốc linh chi ba trăm năm quý hiếm để "mua" cho mình một suất tiểu đồng luyện đan.

Đến lượt Vương Lâm. Ánh mắt cha mẹ như hiển hiện, hắn cầu nguyện. Bàn tay của trung niên nhân đặt lên đầu hắn. Ba chữ lạnh lẽo như sét đánh ngang tai: "Không hợp cách!"

Tâm hồn tan nát, nhưng ý chí không suy suyển, Vương Lâm đối mặt với thử thách thứ hai: nghị lực. Hắn phải leo một con đường đá dốc đứng, hiểm trở lên đỉnh núi trong ba ngày. Đây là cơ hội cuối cùng. Hắn cắn răng leo lên, bàn tay, đầu gối rớm máu, mỗi bước chân là một cực hình, cơ thể rã rời nhưng đôi mắt vẫn quật cường. Một lão nhân sắc mặt vàng nghệ bay ngang qua, thở dài cảm khái trước nghị lực phi thường của hắn, nhưng cũng tiếc nuối cho thiên tư bình thường.

Bình minh ngày thứ ba, Vương Lâm, một thân thể máu me, kiệt sức, lảo đảo gần đến đỉnh. Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh vô tình như tiếng sấm nổ vang: "Thời gian đã đến, chỉ có ba người đủ tư cách, còn lại... thất bại!" Vương Lâm gục xuống, ngất lịm, chỉ cách đỉnh núi vài trượng.

Vài ngày sau, hắn tỉnh lại trong Kiếm Linh Các, nơi dành cho 11 thiếu niên kiên trì đến cùng. Thử thách cuối cùng: tiến vào một căn phòng cổ kiếm, đạt được "Kiếm Linh thừa nhận." Những người khác đều bị một lực vô hình đẩy lùi ở cự ly năm trượng. Vương Lâm bước lên, tia hy vọng mong manh còn sót lại. Hắn vượt qua năm trượng, rồi sáu trượng. Ánh mắt thanh niên giám khảo lóe lên tia hứng thú, hứa hẹn sẽ thu hắn làm đệ tử chính thức nếu thành công. Hy vọng bùng cháy. Vương Lâm lại bước thêm một bước.

Đúng lúc đó, một lực đạo khổng lồ bất ngờ bùng nổ, cuốn phăng hắn bay ngược ra xa mười trượng!

Chuyến trở về là một hành trình tuyệt vọng. Vương Trác và Vương Hạo hân hoan trở về gia tộc, được ca tụng như rồng phượng. Vương Trác không ngừng buông lời miệt thị. Vương Lâm chỉ lặng lẽ xin được về nhà. Khi đến Vương gia đại viện, một khung cảnh choáng váng hiện ra. Yến tiệc linh đình, còn hoành tráng hơn gấp bội, đang diễn ra để chúc mừng những người đỗ. Cha mẹ Vương Lâm, mặt rạng rỡ niềm kiêu hãnh tột cùng, chen chúc giữa đám đông nịnh nọt. Họ nhìn thấy hắn, gương mặt ngập tràn hy vọng, lao đến.

"Thiết Trụ, con... con thế nào?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!