Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 83

Chương 83: Hắc Thạch: Đại Chiến Khai Mở

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 411 đến 415 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh hỗn loạn và đầy kịch tính, nơi sự sống còn của những người tu luyện bị đe dọa bởi sức mạnh siêu việt của ma viên. Tác giả khéo léo lồng ghép sự xuất hiện của các cường giả như Quyền Đế và Yêu Hồi Nguyệt, biến trận chiến thành một màn trình diễn võ đạo đỉnh cao, đồng thời hé lộ bí ẩn về Hắc Thạch và sự tái xuất của một thế lực tà ác cổ xưa. Sự quyết tâm của Lăng Hàn trong việc ngăn chặn tai họa càng đẩy cao nhịp độ, tạo nên một không khí căng thẳng tột độ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong khoảnh khắc kinh hoàng, một luồng kình khí sắc lạnh như lưỡi đao vạn trượng xé toạc không gian, lao thẳng vào sơn cốc. Sắc mặt mọi người tái mét, bởi luồng sức mạnh khủng khiếp ấy không thể tránh né, dù là Thần Thai Cảnh hay Linh Hải Cảnh cũng khó thoát khỏi số phận tan nát. Tiếng hô "Đào động!" vang lên tức thì, và các tu sĩ nhanh chóng lao xuống đất, biến thân thành những "chuột chũi" trốn vào lòng đất, lấy đại địa làm lá chắn sinh tồn.

Kình khí xẹt qua, một loạt tiếng nổ long trời lở đất, bụi bặm cuồn cuộn bay lên. Sức mạnh khủng khiếp cày xới vách núi đá kiên cố, chỉ để lại một vết xước nông cạn, khiến ai nấy đều kinh hãi trước độ bền bỉ của nó. Tuy nhiên, chấn động kinh hoàng đủ sức hất tung tất cả những người đang ẩn mình dưới đất. Máu tươi trào ra, vài kẻ yếu ớt hơn thậm chí bị chấn thành bọt máu. Nhưng phần lớn, nhờ lời nhắc nhở kịp thời của Lăng Hàn, đã may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Chư Toàn Nhi và Nguyên Tâm, cùng những người khác, đều hướng ánh mắt phức tạp về phía hắn. Lăng Hàn chỉ cười nhạt, không cần cảm ơn, bởi hắn không cần mượn tay ma viên để thanh trừng kẻ thù, và cũng tiếc nuối cho những sinh mạng vô tội.

Ngay lập tức, một làn sóng tháo chạy khỏi sơn cốc dâng lên. Ăn một đòn chấn động từ ma viên đã khiến họ trọng thương, không ai muốn đón nhận thêm. Hơn nữa, vách núi kiên cố kia khiến việc lấy Thiên Vận Thạch trở nên bất khả thi nếu không giết được ma viên. May mắn thay, các cường giả Sinh Hoa Cảnh bên ngoài đã kịp thời can thiệp, kiềm chế con quái vật để bảo vệ thế hệ trẻ.

Lăng Hàn nhìn thấy mọi người đã rút lui gần hết, liền hỏi Hổ Nữu, cô bé quái dị có thể làm được những điều phi thường. Hổ Nữu háo hức thử sức, ngồi xổm trước cửa động, cắn "cạch cạch" vào lớp phòng ngự do ma viên tạo ra. Mạch văn óng ánh hiện ra, nhưng tiểu nha đầu không chút nao núng, cắn nuốt sạch sẽ. Lăng Hàn, dù đã quen với sự bất thường của Hổ Nữu, vẫn không khỏi giật giật khóe miệng. Lớp phòng ngự của một vương giả Sinh Hoa tầng chín mà lại bị một cô bé cắn xuyên? Rốt cuộc răng cô bé là gì chứ!

Hổ Nữu nhanh chóng cắn ra một lỗ nhỏ, chui tọt vào trong. Chỉ chốc lát sau, cô bé lại phóng ra, ôm chín viên Thiên Vận Thạch quý giá vào lòng Lăng Hàn. Một mùi hương nồng nặc xộc vào mũi, khiến toàn thân Lăng Hàn thư thái khôn tả. Hắn vội vàng cất chúng vào Hắc Tháp, ôm Hổ Nữu, ung dung rời khỏi sơn cốc. Không ai để ý đến hành động của hắn, vì tất cả sự chú ý đều dồn vào trận chiến trên không trung.

Lòng Lăng Hàn đập thình thịch, chín viên Thiên Vận Thạch! Hắn có thể tạo ra chín thiên tài! Một viên cho hắn, một cho Hổ Nữu, một cho Lăng Đông Hành, Lưu Vũ Đồng, Tàn Dạ. Còn lại bốn viên, hắn nghĩ đến Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Lý Tư Thiền – những người có thiên phú võ đạo không quá xuất chúng. Dù sao mỗi người chỉ dùng được một viên, cho người nhà vẫn hơn. Còn một viên cuối cùng, hắn dự định sẽ đấu giá để kiếm lời.

Khi Lăng Hàn ra khỏi sơn cốc, Chư Toàn Nhi nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa biết ơn vì được cứu mạng, vừa lo lắng vì họ sẽ là đối thủ tranh giành Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Cô cũng kinh ngạc khi thấy Lăng Hàn đã từ Linh Hải tầng năm lên tầng bảy chỉ trong thời gian ngắn. Nguyên Tâm thì nhảy xổ ra, đằng đằng sát khí, nhưng bị Lăng Hàn châm chọc về việc "ân đền oán trả" và ánh mắt bất thiện của những người xung quanh khiến hắn phải lùi bước.

Trên bầu trời, cuộc chiến giữa nhân loại và ma viên ngày càng bất lợi. Ma viên quá mạnh mẽ, thị huyết nhưng vẫn giữ được linh trí, khiến sức chiến đấu của nó tăng vọt. Một cường giả Sinh Hoa Cảnh ra lệnh rút lui, dự định tập hợp thêm nhiều cường giả, thậm chí cả Linh Anh Cảnh.

Lăng Hàn không bận tâm, Thiên Vận Thạch đã có, hắn sẽ đi bảo vệ Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Nhưng một tiếng hét dài vang vọng, một bóng người bay tới, khí tức kinh thiên động địa, quanh thân phát ra những mạch văn như tiên hoa. Lăng Hàn ban đầu tưởng là Yêu Hồi Nguyệt, nhưng nhìn kỹ lại, đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, khí thế uy nghiêm như đế vương.

"Quyền Đế!" Tiếng kinh ngạc vang lên từ phía dưới. Đó chính là tân Lâu chủ Huyết Quang Lâu, một cường giả Sinh Hoa Cảnh tầng một, người đã đánh bại Lâu chủ cũ. "Cùng ta tiêu diệt hung vật này!" Quyền Đế ra tay, hung hãn công kích ma viên.

Những cường giả Sinh Hoa Cảnh khác chế giễu, cho rằng Quyền Đế quá ngông cuồng. Sinh Hoa tầng một sao có thể đối phó với một vương giả yêu thú Sinh Hoa tầng chín, mạnh hơn cả bảy tinh? Ma viên không chút e ngại, vung trảo đón lấy. Một quyền một trảo va chạm, tạo nên vụ nổ lớn, chấn động khắp nơi.

Nhưng những Sinh Hoa Cảnh chứng kiến đều kinh hãi tột độ: "Quyền Mang!" Quyền Đế đã tu ra quyền mang! Dù Quyền Đế bị thương nặng hơn, máu chảy khóe miệng và bàn tay, nhưng móng vuốt của ma viên cũng rướm máu. Đây là lần đầu tiên nó bị thương! Tinh thần mọi người lập tức dâng cao.

"Vũ Hoàng!" Lăng Hàn lẩm bẩm, nhận ra Quyền Đế chính là Vũ Hoàng. Không hổ là quốc chủ mạnh nhất Vũ Quốc, hắn bá khí ngút trời. Quyền mang của hắn không chỉ là ngưng tụ quyền khí, mà là sự thăng hoa trên quyền đạo. Dù đã bỏ vị trí quốc chủ, Vũ Hoàng vẫn vận dụng Thiên Tử Quyền Pháp, kết hợp với đại thế thiên địa, sức mạnh bá đạo như cũ. Lăng Hàn thầm gật đầu, Vũ Hoàng chính là thiên tài, có thể nâng Thiên Tử Quyền Pháp lên tầm Thiên Cấp, thậm chí Thần Cấp.

Với Vũ Hoàng gánh chính diện, các Sinh Hoa Cảnh khác cũng dũng cảm hơn, cùng tiến lên tấn công. Tình thế xoay chuyển, từ chỗ ma viên chiếm ưu thế tuyệt đối, giờ đây hai bên giằng co. Nhưng Vũ Hoàng dù mạnh đến đâu cũng chỉ là Sinh Hoa tầng một, liên tục bị thương. Mọi người đều thấy hắn không thể trụ lâu, và nếu hắn bại, tình thế sẽ lại như cũ. Đấu chí bắt đầu suy giảm.

"Ha ha ha ha, ta có tới chậm hay không?" Một tiếng cười dài vang lên, một bóng người khác xuất hiện, cả người tỏa ra kiếm khí bá tuyệt. "Thiên hạ đệ nhị kiếm, Yêu Hồi Nguyệt!" Hắn cũng là Sinh Hoa tầng một, nhưng là vương giả trong số vương giả, tu ra chín đạo kiếm khí, và là cao đồ Thiên Kiếm Tông. "Đến chiến!" Yêu Hồi Nguyệt rút kiếm, không chút do dự lao vào ma viên, hét lớn: "Đều cút ngay cho ta, đối thủ này là của ta!" Hắn muốn một mình đối đầu với ma viên!

Ma viên giận dữ, trong mắt nó, những nhân loại này chỉ là cừu non. Nó gầm lớn một tiếng, thân thể xé rách ra! Không phải tự bạo, mà từ gáy của nó, hai con ma viên khác trồi lên, chỉ có nửa thân trên. "Ba đầu sáu tay!" Ba con ma viên đồng thời gào thét, sóng âm cuồn cuộn như thủy triều, xung kích về phía mọi người. Các cường giả Sinh Hoa Cảnh vội vàng liên thủ hóa giải, còn Yêu Hồi Nguyệt đã tung kiếm giết tới.

Ma viên vung cánh tay, "oành" một tiếng, Yêu Hồi Nguyệt bị đánh bay. Ma viên hóa ba đầu sáu tay, thực sự như một cường giả Linh Anh Cảnh, thể hiện phong thái vô địch. Lăng Hàn thầm nghĩ, đây chính là thần thông thiên phú của Kim Huyết Ma Viên! Quá mạnh mẽ!

Nhưng chiến ý của Yêu Hồi Nguyệt lại bùng cháy dữ dội, hắn lao trở lại, kích động đến tột độ. "Ngươi có tư cách để ta chăm chú ra tay!" Hắn nghiêm nghị, Huyền Diệu Tam Thiên phát động, kiếm quang diệu chuyển. Vũ Hoàng cũng quay lại, bá quyền liên tục công kích. Các Sinh Hoa Cảnh khác cũng tiếp tục chiến đấu, bởi họ biết thần thông của ma viên không thể duy trì mãi.

Hai vương giả, Vũ Hoàng và Yêu Hồi Nguyệt, dù bị đánh đến thương tích đầy mình, máu tươi loang lổ, vẫn kiên cường giữ vững cục diện. Họ muốn chiến đấu đến cùng vì lợi ích trên con đường võ đạo. Nhưng ma viên không ngốc, nó không muốn liều mạng vô ích. Nó rít gào, xoay người bắn về phía thung lũng, trực tiếp chui vào hang.

"Lui!" Vũ Hoàng và Yêu Hồi Nguyệt hét dài, đuổi theo vào hang núi. Các cường giả Sinh Hoa Cảnh khác cũng không cam lòng lạc hậu, truy sát ma viên chỉ là phụ, mục tiêu chính là Thiên Vận Thạch bên trong. Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng từ trong động, đất rung núi chuyển như thể thế giới đang sụp đổ.

Nửa canh giờ sau, cả ngọn núi bị đánh bay lên, "oành" một tiếng, rơi cách đó mười dặm, tạo ra một trận sóng thần đất đá. Các Sinh Hoa Cảnh thoát thân bay lên không trung, để lại một hố sâu khổng lồ. Hố sâu này như một cái hồ, tràn ngập sương mù đen đặc, không ngừng biến hóa thành hình thú, người, binh khí... Đó chính là ma khí! Lăng Hàn kinh ngạc, ma khí nồng nặc như thế, lẽ nào bên dưới trấn áp một đoạn thân thể của Tu La Ma Đế, hay một khối Hắc Thạch rất lớn? Ngay cả ma viên cũng bản năng sợ hãi, nhanh chóng bỏ chạy.

"Cạc cạc cạc, đa tạ các vị!" Một âm thanh khàn khàn vang lên, kèm theo tiếng ma sát, một cỗ quan tài đồng trượt đến. "Thiên Thi Tông!" Mọi người kinh hãi, tông môn tà ác này luôn bị người đời căm ghét. Cửu Vân Trưởng Lão của Thiên Thi Tông, đang ẩn mình trong đám đông, thầm tức giận vì sự xuất hiện ngu xuẩn này.

Nhưng Lăng Hàn lại thay đổi sắc mặt, hắn nhận ra cỗ quan tài đồng: Tam Sinh Thi Quan, Dung Hoàn Huyền! Không, đó không còn là Dung Hoàn Huyền thật sự, mà là Tu La Ma Đế. Nếu là Dung Hoàn Huyền, hắn sẽ cần Thiên Vận Thạch và tránh xa ma khí. Nhưng Tu La Ma Đế thì ngược lại, hắn hướng về phía Hắc Thạch. Ma khí đối với người khác là độc dược, nhưng với Tu La Ma Đế lại là vật đại bổ. Nếu hắn lấy được Hắc Thạch, tai họa sẽ kinh khủng đến mức nào?

Lăng Hàn không chút do dự, nhảy ra, rút Ma Sinh Kiếm chém thẳng vào Tam Sinh Thi Quan. Kiếm khí chói lòa, ép cỗ quan tài dừng lại. "Ngươi còn chưa chết!" Nắp quan tài mở ra, hiện ra bóng người Dung Hoàn Huyền, ánh mắt tràn đầy hàn ý. "Lần này, bản tọa sẽ để ngươi hoàn toàn biến mất!"

Một cường giả Sinh Hoa Cảnh khác lao tới tấn công Dung Hoan Huyền, nhưng hắn chỉ cười lớn, rồi lập tức chui vào Tam Sinh Thi Quan. Cỗ quan tài được kích hoạt, mạch văn phát sáng, một bộ Cốt Binh tay cầm trường mâu lao ra, xuyên thủng vai trái của cường giả Sinh Hoa Cảnh kia. Tất cả đều há hốc mồm, một đòn duy nhất đã làm bị thương một Sinh Hoa Cảnh! Lăng Hàn cũng thầm thán phục, Tam Sinh Thi Quan quá bá đạo.

"Tam Sinh Thi Quan! Đó là Tam Sinh Thi Quan!" Cửu Vân Trưởng Lão kích động, nhận ra một trong ba chí bảo của Thiên Thi Tông. Dung Hoàn Huyền cười quái dị, tuyên bố hắn sẽ chiếm lấy Hỗn Độn Nguyên Thạch, luyện hóa thành thân thể, rồi làm mưa làm gió thiên hạ.

Lăng Hàn nghi ngờ "Hỗn Độn Nguyên Thạch" có phải là Hắc Thạch không, nhưng hắn không chút do dự lao vào truy đuổi, không cho phép Tu La Ma Đế lấy được nó. Hắn kéo Hổ Nữu theo, lao vào màn ma khí dày đặc. Thần thức bị che lấp, tầm nhìn hạn chế. Trong ma khí, cơ thể Lăng Hàn bắt đầu xuất hiện những chấm đen, thần trí cũng dần bị ảnh hưởng. Nhưng Hổ Nữu lại hoàn toàn bình thường, thậm chí có một tia sáng lóe lên trong đan điền của cô bé.

Lăng Hàn lập tức chui vào Hắc Tháp, trục xuất ma khí khỏi cơ thể, rồi lại lao ra. Anh hỏi Tiểu Tháp về Hỗn Độn Nguyên Thạch và Hỗn Độn Ma Khí, biết được bí mật kinh hoàng: nếu Tu La Ma Đế dung hợp được Hỗn Độn Nguyên Thạch, hắn sẽ trở nên bất tử trên Hằng Thiên Đại Lục. Lăng Hàn quyết định nhanh chóng tìm ra Hắc Thạch. "Nữu Nữu, chúng ta thi đấu, ai tìm được Hắc Thạch như thế này trước!" Lăng Hàn đưa ra một khối Hắc Thạch nhỏ cho Hổ Nữu xem. "Được!" Hổ Nữu vui vẻ nhận lời, lao đi: "Nữu thắng, muốn ăn ba cái đùi heo nướng!"

Ba ngày trôi qua, họ vẫn không có thu hoạch gì. Trong khi đó, Dung Hoàn Huyền đang hấp thu ma khí, tu vi tăng vọt một ngày một bậc. Hắn đã đột phá Linh Hải Cảnh, rồi Linh Hải tầng hai, tốc độ kinh người. Lăng Hàn biết, chỉ cần vài ngày nữa, hắn sẽ đạt đến Thần Thai Cảnh, và khi đó, hắn sẽ có đủ sức mạnh để đối phó với mình.

Đến ngày thứ mười một, Dung Hoàn Huyền quả nhiên đột phá Thần Thai Cảnh. "Cạc cạc cạc, bản tọa tìm được ngươi rồi!" Tiếng cười lạnh của hắn vang lên trong ma khí. Hắn không cần tu luyện đến Sinh Hoa Cảnh, chỉ cần đủ sức áp chế Lăng Hàn, cướp đoạt bảo khí trên người hắn, và quan trọng nhất là tìm ra Hỗn Độn Nguyên Thạch.

Lăng Hàn hét dài, gọi Hổ Nữu tập hợp. "Lão ma đầu, đến cùng tiểu gia chiến một trận đi!" Lăng Hàn cười lớn. "Tiểu tử mạnh miệng, khi bản tọa tung hoành thiên hạ, lão tổ tông nhà ngươi còn đang bú sữa mẹ!" Dung Hoàn Huyền gầm lên, nhưng Lăng Hàn chỉ cười khẩy, lùi nhanh, không muốn đối đầu trực diện với hắn.

Dung Hoàn Huyền đuổi theo, tay phải thò ra, ma khí cuồn cuộn hóa thành một bàn tay khổng lồ tóm lấy Lăng Hàn. "Cạc cạc cạc, không nghĩ tới đi, bản tọa vốn là Hỗn Độn Ma Khí biến thành, ở đây sức chiến đấu chí ít có thể tăng lên gấp mười lần!" Lăng Hàn đấm ra một quyền, Lôi Đình Chiến Giáp phát động, tám chiến tượng lôi đình lao vào bàn tay đen, nhưng chúng tan nát như châu chấu đá xe. "Chết!" Dung Hoàn Huyền hư nắm tay, bàn tay đen cũng nắm chặt, nuốt chửng Lăng Hàn. Nhưng hắn nhíu mày, Lăng Hàn đã biến mất. Khi bàn tay đen tan biến, Lăng Hàn lại hiện ra, không hề hấn gì.

"Lão ma đầu, tuy mấy ngày trước ngươi co vào mai rùa, ta không làm gì được ngươi. Nhưng ngươi muốn thương tổn ta, cũng chỉ là nói chuyện viển vông!" Lăng Hàn cười ha ha. Dung Hoàn Huyền giận dữ, nhưng cũng thừa nhận điều Lăng Hàn nói. Hắn quyết định không phí thời gian nữa, mà tìm Hỗn Độn Nguyên Thạch.

"Lăng Hàn, Nữu tìm ra tảng đá lớn! Nữu thắng rồi!" Giọng Hổ Nữu vui sướng vang lên. Một khối Hắc Thạch to như con trâu từ trong ma khí "chạy" lại, phía dưới là hai bàn chân nhỏ xíu. "Cạc cạc cạc, còn cố ý thay bản tọa đưa Hỗn Độn Nguyên Thạch tới, vậy thì cảm tạ!" Dung Hoàn Huyền đại hỉ, không để ý Lăng Hàn nữa, một chưởng tóm lấy Hắc Thạch.

"Đây là của Lăng Hàn, không cho ngươi!" Hổ Nữu bất mãn kêu lên. "Vèo," khối Hắc Thạch biến mất, Dung Hoàn Huyền tóm hụt. Hắn quay đầu lại, Hổ Nữu ôm tảng đá xuất hiện trước mặt Lăng Hàn. Thuấn di! Dung Hoàn Huyền kinh ngạc, một tiểu nha đầu ở Hạ giới lại có thể dùng thuấn di, còn mang theo Hỗn Độn Nguyên Thạch! Hắn cũng nhận ra, tại sao Hổ Nữu không sợ ma khí ảnh hưởng.

"Nữu Nữu, khá lắm!" Lăng Hàn cười to, nắm lấy Hổ Nữu. "Không, đó là của bản tọa!" Dung Hoàn Huyền vội vã đánh tới, mắt thấy Hắc Thạch gần ngay trước mắt. Hắn không chút do dự hút thần hồn từ trong thân thể Dung Hoàn Huyền ra, chui vào trong Hắc Thạch.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!