Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 81

Chương 81: Thiên Kiêu Tranh Đoạt, Mật Pháp Trận Đồ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 401 đến 405 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự đối lập giữa thiên tài Bắc Vực và Trung Châu, đồng thời làm nổi bật hành trình tu luyện đầy chông gai của Lăng Hàn. Tác giả khéo léo lồng ghép những cuộc chạm trán đầy kịch tính, từ màn trình diễn kiếm thuật đỉnh cao của Yêu Hồi Nguyệt đến cuộc truy đuổi dai dẳng của Cửu Vân Trưởng Lão, cho thấy áp lực và hiểm nguy luôn rình rập. Bi kịch của nhân vật không chỉ đến từ kẻ địch mà còn từ chính sự quý hiếm của tài nguyên, buộc Lăng Hàn phải không ngừng vượt qua giới hạn bản thân, gieo mầm cho những đột phá bất ngờ trong trận đạo.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong khoảnh khắc sinh tử, ánh mắt Lăng Hàn căng như dây đàn khi chứng kiến người trẻ tuổi kia thi triển một chiêu Huyền Diệu Tam Thiên đầy uy lực. Dù đối phương chỉ tùy ý ra tay, nhưng với cảnh giới Sinh Hoa, nó đã đủ sức đoạt mạng hai Thần Thai tầng chín trong chớp mắt. Màn trình diễn ấy, tuy không thể phơi bày toàn bộ tinh túy của kiếm pháp, nhưng lại phô diễn tài năng kiếm đạo xuất chúng của kẻ địch, một đẳng cấp khó ai bì kịp. Huyền Diệu Tam Thiên, một môn kiếm pháp uy chấn, được thúc đẩy bởi kiếm khí. Càng nhiều kiếm khí, ánh kiếm càng rực rỡ, uy lực càng thêm khủng khiếp.

Giữa không trung, người trẻ tuổi ấy cất giọng điềm nhiên, ánh mắt quét qua đám đông đang run rẩy: "Giờ thì, có ai có thể trả lời câu hỏi của ta không?"

Một tiếng run rẩy vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc: "Chư tiên tử hẳn là đã tiến vào khu vực trung tâm, một là để tìm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, hai là có thể sẽ tranh đoạt Thiên Vận Thạch."

Nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi người trẻ tuổi. "Thiên Vận Thạch ư? Toàn Nhi chỉ là Thần Thai Cảnh, nếu luyện hóa một khối, ngày sau đột phá Sinh Hoa sẽ vô cùng hữu ích." Hắn thoáng ngừng lại, rồi quay sang Đồng Chí Minh, ánh mắt đầy thăm dò: "Chí Minh, ngươi nói ta lấy Thiên Vận Thạch tặng cho Toàn Nhi, nàng có vui không?"

Đồng Chí Minh, một Thần Thai tầng chín, không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ. Thiên Vận Thạch, bảo vật vô giá với bất kỳ võ giả nào dưới Sinh Hoa Cảnh! Nếu hắn có thể dung hợp một khối... Nhưng sự ngưỡng mộ nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ cung kính. "Chư tiên tử nhất định sẽ vui mừng khôn xiết!"

Tiếng cười vang dội khắp không gian, tràn đầy sự kiêu ngạo. "Được, vậy ta sẽ phá lệ ra tay, cùng những kẻ ở đây đùa giỡn một chút." Nói rồi, hắn xoay người, từng bước một, những đồ hình kiếm khí lóe sáng rực rỡ, uy phong lẫm liệt. Đồng Chí Minh cười gằn nhìn đám đông, rồi vội vã theo sau, dù không thể phi hành, nhưng tốc độ Thần Thai Cảnh cũng không hề chậm, liên tục xuyên qua những tán cây dày đặc.

Chỉ đến khi bóng dáng kẻ đó khuất dạng, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, nhiều người ngồi phịch xuống đất, mồ hôi đầm đìa. Tuy nhiên, không phải ai cũng bị sự uy hiếp đó làm mất đi ý chí chiến đấu. Trầm Trung Thành, với bàn tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt vẫn dõi theo bóng người kia, chiến ý bùng lên ngút trời. Lăng Hàn cũng không ngoại lệ, trong lòng anh, ý chí chiến đấu cuồn cuộn như sóng dữ. Kẻ trẻ tuổi này, e rằng có thể sánh ngang với Kiếm Đế năm xưa! Kiếp trước, Lăng Hàn chỉ chuyên tâm đan đạo, võ đạo chỉ cầu cảnh giới, chưa từng thực sự tranh phong với sáu đại Thiên Nhân Cảnh. Nhưng kiếp này, mọi tiếc nuối đều có thể được bù đắp. Kẻ trẻ tuổi kia, bất kể là thiên phú hay lĩnh ngộ kiếm đạo, đều kinh người, nghiễm nhiên là Kiếm Đế thứ hai. Tranh đấu với một thiên kiêu như vậy, đấu chí của Lăng Hàn không ngừng tăng cao.

"Ta biết người đó là ai!" Một tiếng kinh hô bất ngờ vang lên. "Trước đây từng nghe nói, Thiên Kiếm Tông có một tuấn kiệt đến Bắc Vực du lịch, đối với Chư tiên tử nhất kiến chung tình, còn có ý mời nàng về Thiên Kiếm Tông, chính là người này!" "Thiên hạ nhị kiếm… Yêu Hồi Nguyệt!"

Cái tên này vừa dứt, cả đám đông xôn xao. Thiên hạ nhị kiếm? Ai lại dám xưng danh hiệu ngông cuồng như vậy? Dù Yêu Hồi Nguyệt có mạnh đến đâu, Sinh Hoa Cảnh ở độ tuổi này quả là không ai sánh kịp, nhưng "thiên hạ đệ nhị" thì thật quá ngông cuồng. Trên đời này có biết bao kiếm khách, lẽ nào kiếm khách Linh Anh Cảnh, Hóa Thần Cảnh đều không bằng hắn?

"Nghe nói, Yêu Hồi Nguyệt vốn muốn xưng thiên hạ đệ nhất kiếm, nhưng để tỏ lòng kính trọng với các lão tiền bối của Thiên Kiếm Tông, mới khiêm tốn lùi xuống thứ hai." "Chậc, thiên hạ đệ nhị, mà còn khiêm tốn?" "Có điều, hơn hai mươi tuổi đã là Sinh Hoa Cảnh, danh hiệu thiên hạ đệ nhị trong độ tuổi của hắn, hẳn là hoàn toàn xứng đáng." "Trời ạ, võ đạo Bắc Vực chúng ta và Trung Châu thật sự chênh lệch lớn đến vậy sao?" "Đều nói là Thánh Địa võ đạo, quả nhiên không sai."

Mọi người cảm khái không thôi, trước đây tự cao tự đại, nhưng khi thấy được cao thủ, thiên tài chân chính, mới biết thế giới này rộng lớn hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Tuy nhiên, hai cường giả Thần Thai tầng chín đều đã bị giết, trại này sẽ không còn an toàn. Gặp phải yêu thú Thần Thai Cảnh tấn công, nó có thể bị hủy diệt trong chớp mắt. Do đó, mọi người vội vã lên đường, đi hái thuốc, săn yêu thú, hoặc tìm đến các trại khác. Lăng Hàn cũng xuất phát về khu vực hạch tâm.

Anh không khỏi cảm khái, trước đó anh từng nghĩ tu vi của mình đã tiến triển rất nhanh, nhưng so với Yêu Hồi Nguyệt, tốc độ của anh dù không chậm, nhưng cũng không thể nói là quá nhanh. Dù sao, một đại giáo vạn năm như Thiên Kiếm Tông, tài nguyên tu luyện phong phú làm sao thế lực bình thường có thể sánh kịp? Tập trung vào vài đệ tử thiên tài, tu vi của Yêu Hồi Nguyệt tinh tiến đương nhiên sẽ không thua kém Lăng Hàn. Nhưng khi bước vào Sinh Hoa Cảnh, linh dược cấp sáu trở lên cực kỳ hiếm, dù là thượng cổ đại giáo như Thiên Kiếm Tông cũng không có nhiều, việc bồi dưỡng môn nhân sẽ không thể nhanh chóng như trước.

Lăng Hàn cũng không cần tự ti. Từ khi anh bắt đầu tu luyện đến giờ mới bao lâu? Hơn một năm, đã từ Luyện Thể tầng hai lên Linh Hải tầng bốn. Tốc độ tiến cảnh như vậy, Yêu Hồi Nguyệt có thể so sánh được sao? Dù sao, anh cũng không cần tốn thời gian lĩnh ngộ cảnh giới. "Có điều, hiện tại có đám người Yêu Hồi Nguyệt, Ngạo Phong xuất hiện, ta muốn lấy được Xích Hồng Hàn Băng Thảo và Thiên Vận Thạch, độ khó sẽ tăng lên không ít." Lăng Hàn vuốt cằm. Hai vật này anh đều quyết tâm phải có, nhưng xem ra, khó khăn chồng chất.

"Lăng Hàn!" Hổ Nữu đột nhiên chạy về phía một cây thực vật. Lăng Hàn đi theo, chỉ thấy Hổ Nữu đứng cạnh một cây thực vật toàn thân đỏ đậm, như đang bốc cháy. "Ồ, Hỏa Dương Thảo!" Lăng Hàn kinh ngạc. Thật đúng lúc, chuyến này anh đến Ám Ma Sâm Lâm không phải vì Hỏa Dương Thảo, nhưng đi tới lại gặp được, đây là vận may gì? Không đúng, không phải vận may của anh tốt, mà là Hổ Nữu dường như có khả năng tìm kiếm dược liệu. Điều này rất tốt, khả năng anh đoạt được Xích Hồng Hàn Băng Thảo sẽ lớn hơn mấy phần. Chỉ cần anh đoạt được trước, vậy thì trực tiếp trốn vào Hắc Tháp, mặc kệ ngươi là thiên hạ thứ mấy kiếm, tất cả đều vô dụng! Đã gặp được, tự nhiên không có lý do gì để bỏ qua. Lăng Hàn đào Hỏa Dương Thảo lên, dự định trồng vào Hắc Tháp. Loại linh dược này phải sinh trưởng trăm năm mới nở hoa kết hạt, nhưng trong Hắc Tháp, một tháng là có thể hoàn thành quá trình này. Do đó, anh hái được một cây Hỏa Dương Thảo, nghĩa là chỉ sau vài tháng, loại linh dược này sẽ nhiều như rau cải.

"Vạn nhất thật phải về Đông Nguyệt Tông, cũng có thể báo cáo kết quả." Lăng Hàn cười nói, nhưng cả người anh lập tức dựng thẳng lên, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt ập đến.

"Không hổ là kẻ hủy diệt cứ điểm Hải Phong Thành của ta, thần thức nhạy bén kinh người." Một giọng nói già nua từ phía sau truyền đến, khô khốc như kim loại ma sát, khiến người ta khó chịu đến mức chỉ muốn bịt tai.

Lăng Hàn chậm rãi xoay người, chỉ thấy một ông lão gầy gò, vô thanh vô tức đứng sau lưng anh, tay chống một cây quải trượng màu đỏ, lưng còng, dáng vẻ như tuổi già sức yếu. "Cửu Vân Trưởng Lão đúng không?" Anh nở nụ cười. "Các ngươi Sinh Hoa Cảnh đều có thói quen làm quỷ sao, âm thầm xuất hiện sau lưng người khác, cũng không sợ làm người chết khiếp."

***

"Thiếu niên, lá gan thật lớn!" Lão giả đó chính là Cửu Vân Trưởng Lão. Hắn vẫn luôn truy tìm tung tích của Lăng Hàn, không lâu trước đó mới đến Cực Dương Thành, nhưng biết Lăng Hàn đã đi Ám Ma Sâm Lâm, liền đuổi theo. May mắn thay, cuối cùng hắn cũng tìm được. "Ồ, khuôn mặt này…" Cửu Vân Trưởng Lão nhìn chằm chằm Lăng Hàn, rất nhanh lộ vẻ giận dữ. "Hóa ra, kẻ phá hoại đại kế của bản tông trong Lạc Nguyệt Hạp cũng là ngươi!"

Lăng Hàn vỗ tay, mỉm cười: "Trả lời đúng, nhưng không có thưởng! Lão già, rốt cuộc các ngươi dùng cách gì để tìm được ta?"

"Hừ, ngươi đã tiến vào đại mộ huyệt, nhiễm tử linh chi khí, trong vòng nửa năm sẽ không biến mất. Phàm những kẻ tu luyện thi khí, có thể dễ dàng tìm ra ngươi." Cửu Vân Trưởng Lão trực tiếp nói ra. Dưới cái nhìn của hắn, Lăng Hàn đã là một Thi Binh sắp chết, tự nhiên không ngại nói thêm vài lời. Sinh Hoa Cảnh đối phó Linh Hải, đó là sự áp chế tuyệt đối.

Thì ra là vậy, Lăng Hàn bừng tỉnh. Chẳng trách trước đó luôn bị Đoạn Chính Chí đuổi theo, mà giờ lại bị một lão quái vật nhìn chằm chằm.

"Giao ra không gian linh khí có thể chứa đựng vật sống trên người, lão phu ra tay có thể nhẹ một chút, để ngươi chết toàn thây." Cửu Vân Trưởng Lão điềm nhiên nói.

Trong lòng Lăng Hàn thay đổi thật nhanh. Sao ông lão này biết mình có không gian linh khí chứa vật sống? Anh chỉ dùng nó trước mặt Đoạn Chính Chí, mà đối phương đã chết. Lẽ nào? "Thật tàn nhẫn, ngay cả người của mình cũng muốn luyện thành Thi Binh!" Anh lập tức nói.

"Cạc cạc cạc, chết rồi còn có thể cống hiến cho tông môn, chẳng lẽ không nên sao?" Cửu Vân Trưởng Lão cười nói. "Đừng có giở trò gian xảo trước mặt lão phu, lão phu đã sống hơn hai trăm năm, bất kỳ trò vặt gì cũng không thoát khỏi mắt lão phu." Lăng Hàn thu Hổ Nữu vào Hắc Tháp trước, để giải quyết nỗi lo về sau.

"Quả nhiên!" Dù Cửu Vân Trưởng Lão đã nhìn thấy cảnh này trong ký ức của Đoạn Chính Chí, nhưng vẫn vô cùng khiếp sợ. Bảo vật như vậy thực sự quá hiếm thấy. Nếu dung lượng của không gian linh khí này đủ lớn, thì đối với Thiên Thi Tông mà nói, đây là bí bảo vô thượng, thậm chí vượt qua Linh khí cấp mười.

"Đừng quá hưng phấn, nó chẳng có liên quan gì đến ngươi." Lăng Hàn cười khẩy.

"Thiếu niên, ngươi chạy không được. Chỉ cần thân hình ngươi hơi động, lão phu liền lập tức ra tay ngăn cản. Với thực lực Sinh Hoa Cảnh của lão phu, điều này dễ như trở bàn tay. Vì vậy, đừng có vọng tưởng gì, mau giao Linh khí ra!" Cửu Vân Trưởng Lão hừ lạnh.

"Giao cái con mẹ ngươi!" Lăng Hàn mắng một tiếng, rút Ma Sinh Kiếm, chém ra một chiêu. Vút, kiếm khí như rồng. Ánh mắt Cửu Vân Trưởng Lão sáng ngời. "Đây là Linh khí đẳng cấp nào, vì sao ngay cả lão phu cũng cảm thấy một tia hồi hộp?"

"Đây là Trảm Cẩu Kiếm." Lăng Hàn cười nói.

"Thằng nhãi ranh, lại dám trêu chọc lão phu!" Cửu Vân Trưởng Lão giận dữ, không còn kiên nhẫn, vươn tay đập tới Lăng Hàn.

"Ngươi không phải muốn Linh khí sao, đến lấy đi!" Lăng Hàn cười lớn một tiếng, thân ảnh chợt lóe, biến mất vào Hắc Tháp. Oanh… một chưởng của Cửu Vân Trưởng Lão liền vỗ hụt vào không khí.

"Làm sao có khả năng?" Hai mắt Cửu Vân Trưởng Lão trừng trừng. Muốn đi vào trong không gian Linh khí, khẳng định có một quá trình, mà với thực lực Sinh Hoa Cảnh của hắn, hoàn toàn có thể trong khoảnh khắc đó nắm lấy Lăng Hàn. Điều này giống như muốn thu một vật phẩm vào không gian giới chỉ. Với thực lực của Sinh Hoa Cảnh hoàn toàn có thể cướp đồ. Cửu Vân Trưởng Lão tự nhiên có kinh nghiệm, mới tự tin như thế. Nhưng sự thật lại nặng nề tát hắn một cái.

"Xem ra, giá trị của Linh khí này còn vượt xa dự đoán của lão phu. Nếu đoạt được, tất nhiên sẽ được lợi vô cùng. Thế nhưng, làm sao để lấy được món bảo vật này cũng là một vấn đề khó khăn!" "Có điều, Linh khí không thể bỗng dưng bay đi. Lão phu sẽ luyện hóa toàn bộ khu vực phụ cận, không tin không thể luyện hóa món bảo vật này ra!" Ông lão lập tức thay đổi hành động, xới tung đất đá, sau đó dùng bí lực vô thượng tiến hành luyện hóa. Ý chí võ đạo bốc lên, dễ dàng dập tắt bùn đất, hóa thành hạt căn bản mà mắt thường không thể nhìn thấy. Nhưng hắn thất vọng khi luyện hóa bùn đất xung quanh thành vật vi lượng, vẫn không tìm thấy bất kỳ vật khả nghi nào.

Trong Hắc Tháp, Tiểu Tháp khinh thường nói: "Chỉ là Sinh Hoa Cảnh cũng muốn tìm ra giới tử vi hạt, thực sự là si tâm vọng tưởng!"

Lăng Hàn hiếu kỳ nói: "Vậy phải là cường giả như thế nào mới có thể tìm được?"

"Ít nhất trong giới này, không ai có thể làm được." Tiểu Tháp vô cùng khẳng định.

Lăng Hàn gật đầu, nghĩ đến Tiểu Tháp đã từng nói, nếu Hắc Tháp toàn lực phát huy uy lực, có thể phá hủy toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục. Bảo vật trâu bò như thế, làm sao có khả năng là loại "mặt hàng" Phá Hư Cảnh có thể phát hiện?

Nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, anh lấy Hắc Thạch ra, rèn luyện thần thức. Ý niệm hỗn loạn sinh ra, Lăng Hàn ổn định bản tâm, tiến hành đối kháng, tăng cường thần hồn của mình. Khi Lăng Hàn tiêu hao lực lượng thần hồn gần như cạn kiệt, anh cảm thấy thần hồn của mình rõ ràng tăng lên. Dù hiện tại uể oải không thể tả, nhưng nó tràn ngập sức bền, trở nên vững chắc hơn.

Cảm ứng một hồi, Cửu Vân Trưởng Lão đã không thấy bóng dáng, đại khái là trốn ở đâu đó, đang chờ anh chủ động hiện thân. Lăng Hàn cười khẩy, trước tiên cùng Hổ Nữu ăn một bữa no nê, sau đó mới rời Hắc Tháp. Nhìn xung quanh, anh đã cách xa vị trí lúc trước mấy chục dặm.

"Hắc Tháp hóa thành bụi trần, theo gió mà động, tự nhiên đã rời xa chỗ cũ." Tiểu Tháp giải thích.

Lăng Hàn gật đầu. Ban đầu Hắc Tháp sẽ không bay loạn, ai bảo Cửu Vân Trưởng Lão xới ba tấc đất, bụi bặm tung bay, Hắc Tháp tự nhiên cũng bay múa theo gió, xa xa rời khỏi chỗ cũ. Nghĩ đến Cửu Vân Trưởng Lão vẫn còn canh giữ ở chỗ đó, đang tập trung tinh thần mà nhìn chằm chằm. Ha ha, chúc may mắn. Lăng Hàn thầm nhủ, nghênh ngang rời đi.

Sau một ngày, anh đi tới vòng thứ hai. Đây là địa phương cuối cùng có doanh trại. Đi lên trước nữa, chính là khu hạch tâm, nơi ma khí khủng bố sinh sôi, ảnh hưởng đến sinh linh trong rừng rậm, khiến chúng không ai không thị huyết cuồng bạo. Ngay cả võ giả ở lâu, tính tình cũng sẽ đại biến, biến thành quái vật chỉ biết giết chóc. Lăng Hàn không nghỉ ngơi, mà trực tiếp đi tới, tiến vào khu vực cuối cùng. Anh rất cẩn thận, bắt đầu từ nơi này sẽ xuất hiện yêu thú Sinh Hoa Cảnh, loại này không phải đùa giỡn.

Đi không bao lâu, anh liên tục gặp phải ba con yêu thú tấn công: một con Thần Thai Cảnh, hai con Linh Hải Cảnh. Nhưng tất cả đều không hề sợ hãi, khởi xướng tiến công vào Lăng Hàn và Hổ Nữu. Lăng Hàn dùng chút thủ đoạn mới đánh giết con yêu thú Thần Thai Cảnh kia, sau đó bắt giữ một con yêu thú Linh Hải Cảnh, đánh ngất mang vào Hắc Tháp, tỉ mỉ nghiên cứu một phen. Kết quả khiến anh rất giật mình. Anh không hề phát hiện sự tồn tại của ma khí tương tự. Hẳn là những yêu thú này đã bị ý chí hỗn loạn từ Hắc Thạch ảnh hưởng một cách vô thức, khiến bản năng của chúng trở nên thị huyết. Nói cách khác, sinh linh ở đây hoàn toàn là "người điên".

***

Lăng Hàn rời Hắc Tháp, tiếp tục bước đi trong khu rừng rậm u tối. Càng thâm nhập, anh càng cảm nhận rõ ràng một luồng ý chí hỗn loạn đang len lỏi, âm thầm tác động. Nếu không sở hữu thần thức của Thiên Nhân Cảnh, hay không có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, anh e rằng khó lòng phát hiện. Anh mở Chân Thị Chi Nhãn, lập tức nhìn thấy khắp nơi đều có những luồng ma khí đen kịt, mảnh như sợi tơ, từ dưới lòng đất cuồn cuộn bốc lên, kéo dài đến ngàn mét trên không mới dần tan biến. Những ma khí này tuy yếu ớt, còn xa mới đạt đến mức độ mà Tu La Ma Đế từng dùng để khống chế anh, nhưng chúng lại thắng ở số lượng, bao phủ toàn bộ khu vực hạch tâm. Chúng không trực tiếp khống chế tâm trí, nhưng lại làm tính tình của sinh linh đại biến.

Hắc Thạch và Tu La Ma Đế liệu có mối liên hệ nào? Theo lý thuyết, Tu La Ma Đế đã bị trấn áp mấy vạn năm, nhưng Ám Ma Sâm Lâm thì sao? Kiếp trước anh chưa từng nghe nói, vậy nó hẳn là mới xuất hiện gần vạn năm trước. Như vậy, hai thứ này lẽ ra không có quan hệ. Nhưng điều đó cũng chưa chắc chắn. Vạn nhất Hắc Thạch cũng đã tồn tại ở Hằng Thiên Đại Lục từ mấy vạn năm trước, chỉ là bị chôn vùi sâu dưới lòng đất, nên không có ma khí tràn ra. Sau này, theo sự thay đổi của địa hình, Hắc Thạch từ dưới lòng đất lộ ra là điều hoàn toàn có thể, do đó mới có mấy vạn năm "bình yên". Mình hiểu biết về thế giới này, vẫn còn quá ít.

Lăng Hàn thu hồi Chân Thị Chi Nhãn. Trong Hắc Thạch có Hỗn Loạn Bản Nguyên, có thể chữa trị Hắc Tháp, anh nhất định phải có được. Tiến về phía trước một lúc, anh bỗng cảm nhận được một luồng hơi nóng ập tới, nhưng kèm theo đó là một luồng hơi lạnh thấu xương, khiến xương cốt anh như muốn đông cứng. Vù, Lôi Đình Chiến Giáp lập tức kích hoạt, tạo thành một hàng rào bảo vệ quanh người anh. Hàn nhiệt đan xen? Tìm được rồi!

Thân ảnh anh vội vã lao đi, xèo xèo xèo, sau vài lần lên xuống, một kỳ cảnh hiện ra trước mắt. Đó là một bãi đất trống hình tròn tuyệt đối, chu vi chỉ khoảng mười trượng. Một nửa mặt đất đỏ rực như lửa, mỗi tảng đá đều bị nung đỏ chót. Nửa còn lại bị băng tuyết đông cứng, không có bất kỳ khu vực trung gian nào, đối lập rõ ràng đến kinh ngạc. Ở chính giữa khu vực trung tâm, là một khối đá nhô ra, cao khoảng nửa mét, màu trắng sữa, không dính một hạt bụi trần. Trên khối đá đó, một cây thực vật hình thù kỳ lạ đang mọc lên. Cao khoảng hai thước, phần dưới một thước đỏ đậm như mã não, phần trên một thước lại trong suốt như băng. Nó chỉ có hai lá cây, lá dưới đỏ rực như lửa, lá trên như được điêu khắc từ băng tuyết.

Xích Hồng Hàn Băng Thảo! Lăng Hàn nhận ra, nhất thời vui mừng khôn xiết. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, nhanh chóng tìm được Xích Hồng Hàn Hàn Băng Thảo. Anh vội vàng tiến về phía trước, nhưng mới đi được vài bước, anh cảm nhận được một luồng khí tức đáng sợ ập tới. Ngay cả Lôi Đình Chiến Giáp cũng không ngăn được, hơn nữa, anh còn có cảm giác mê man mãnh liệt. Có độc! Anh vội lùi nhanh, từ trong Hắc Tháp lấy ra một mảnh kim hoa trong đá nuốt vào. Đây là cực phẩm giải độc. Chỉ một lát sau, cảm giác mê man biến mất. Anh lại vòng sang phía bên kia, muốn từ phía băng sương tiến vào. Nhưng cũng tương tự, chỉ đến gần vài bước, máu trong người anh liền như đóng băng, trên da xuất hiện từng vệt sương trắng, khiến anh có cảm giác buồn nôn mãnh liệt. Lại có độc, nhưng lần này là hàn độc. Lăng Hàn lại lấy ra một mảnh kim hoa trong đá nuốt vào, lùi về khoảng cách an toàn.

Hàn và nhiệt hẳn là cân bằng, nếu không sẽ không hình thành một hình tròn đối xứng như vậy. Do đó, anh không thể đột phá từ mặt hỏa nhiệt, hiển nhiên cũng không thể từ mặt sương hàn tiến vào. Chẳng trách bụi linh thảo này có thể tồn tại lâu đến vậy, ngay cả đến gần cũng không thể, huống chi là hái. Với hiệu quả phòng ngự của Lôi Đình Chiến Giáp, ít nhất lực lượng hàn, nhiệt cấp bậc Thần Thai Cảnh là có thể chịu đựng, nhưng nếu là Sinh Hoa Cảnh, vậy thì không có cách nào. Không phải Lôi Đình Chiến Giáp không mạnh, mà là cảnh giới của anh quá thấp, không thể phát huy ra uy lực vốn có của bảo giáp. Hàn nhiệt chi uy như vậy, phỏng chừng Sinh Hoa Cảnh cũng rất khó chống đỡ, mới khiến bụi linh thảo này có thể trường tồn đến nay.

Lăng Hàn thầm nghĩ: "Nếu ta dùng Hắc Tháp quán lực, có thể đưa tu vi đạt đến Thần Thai tầng năm, lại kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp, hẳn là có thể đạt đến hiệu quả phòng ngự của Sinh Hoa Cảnh hậu kỳ. Chỉ là, phòng ngự như vậy đủ sao?" Anh chần chừ, bởi vì cơ hội Hắc Tháp quán lực chỉ có một lần. Mặc dù nói càng muộn càng tốt, nhưng vì phụ thân, anh tự nhiên không ngại dùng bây giờ, với điều kiện là có thể hái được bụi linh thảo này.

"Hả? Có người đến!" Anh hơi rùng mình, đã cảm nhận được hai luồng khí tức đang nhanh chóng tiếp cận, trong đó có một luồng cực kỳ mạnh mẽ. Xoẹt xoẹt, hai bóng người một trước một sau xuất hiện. Người đi đầu có thần quang rực rỡ, hóa thành từng thanh lợi kiếm, như thể có thể xé rách trời đất, cực kỳ đáng sợ. Thiên hạ đệ nhị kiếm, Yêu Hồi Nguyệt! Phía sau hắn là Đồng Chí Minh, vẻ mặt khiêm tốn, nhưng ánh mắt đảo qua Lăng Hàn, lập tức lộ vẻ ngạo nghễ nói: "Thấy chủ thượng nhà ta, còn không mau quỳ xuống hành lễ!"

Lăng Hàn cười khẩy: "Ta cũng không có một thân tiện cốt như ngươi, động một chút là run chân!"

"Làm càn!" Đồng Chí Minh trợn mắt. Thiếu niên này cũng quá kiêu ngạo, chỉ là Linh Hải tầng năm mà thôi… Chờ chút, thiếu niên này nhiều nhất mười bảy, mười tám tuổi, đã có tu vi Linh Hải tầng năm, dù đặt ở Trung Châu cũng không tính là yếu. Kỳ lạ, Bắc Vực cũng có thể nuôi dưỡng được nhân tài như vậy sao?

"Chí Minh!" Yêu Hồi Nguyệt đưa tay ngăn lại, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Lăng Hàn: "Ta yêu thích những kẻ kiêu ngạo, nhưng nhất định phải có thực lực để kiêu ngạo. Ngươi không tệ, thời điểm ta ở tuổi như ngươi, tu vi cũng gần như vậy."

"Chủ thượng khiêm tốn!" Đồng Chí Minh vội vàng nói: "Thời điểm chủ nhân ở mười bảy tuổi đã là Linh Hải tầng chín, về sau bỏ ra một năm củng cố cảnh giới, đánh khắp Linh Hải không có địch thủ."

Yêu Hồi Nguyệt chỉ cười nhạt, nhìn Lăng Hàn nói: "Thiếu niên, nỗ lực tu luyện, ta hy vọng sẽ có một ngày, ngươi có tư cách khiêu chiến ta."

"Chủ thượng!" Đồng Chí Minh kinh ngạc thốt lên, không ngờ Yêu Hồi Nguyệt lại đánh giá Lăng Hàn cao đến thế.

"Ta có loại cảm giác, tương lai ngươi có thể trở thành đại địch của ta." Yêu Hồi Nguyệt nói.

Đồng Chí Minh càng thêm khiếp sợ. Đánh giá này cũng quá cao đi? Đã như vậy, tại sao không sớm giết chết Lăng Hàn?

"Ta rất mong chờ sự khiêu chiến của ngươi!" Yêu Hồi Nguyệt nói, tràn đầy vẻ thô bạo. Kẻ này thật giống Kiếm Đế, hung hăng nhưng lại tự tin, không sợ khiêu chiến.

Lăng Hàn cười ha ha nói: "Vậy ngươi chờ ta hai năm!"

Hai năm? Đồng Chí Minh suýt chút nữa ngất đi. Hai năm đã muốn truy đuổi kịp cảnh giới của Yêu Hồi Nguyệt? Ngươi đang nằm mơ sao?

"Ha ha ha ha, thú vị, thú vị, lại gặp được một người còn cuồng hơn ta! Có điều, ta không có tính nhẫn nại như vậy, lần này ta không giết ngươi, lần sau lại để ta gặp phải, tất lấy tính mạng của ngươi!" Yêu Hồi Nguyệt cười lớn.

"Nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng là được rồi." Lăng Hàn điềm nhiên nói, không hề để ý.

***

Yêu Hồi Nguyệt không còn để tâm đến Lăng Hàn nữa. Thật ra, với thực lực hiện tại của Lăng Hàn, hắn không có hứng thú ra tay, chỉ một cái phất tay là có thể đoạt mạng. Hắn nhìn cây Xích Hồng Hàn Băng Thảo, đột nhiên nhanh chân tiến lên. Hắn chọn khu vực hỏa diễm. Nhất thời, từng đạo hỏa diễm từ dưới lòng đất bay lên, phun về phía hắn. Yêu Hồi Nguyệt tiện tay phất động, đánh ra từng đạo kiếm khí, dập tắt tất cả hỏa diễm. Nhưng khi hắn càng lúc càng áp sát trung tâm, ngọn lửa cũng càng cuồng bạo, hóa thành một hỏa xà tấn công hắn.

"Diệt!" Yêu Hồi Nguyệt dùng ngón tay thay kiếm, xèo xèo xèo, chín đạo kiếm khí cùng lúc xuất hiện. Ánh mắt Lăng Hàn sáng ngời, chín đạo kiếm khí! Đây là người nắm giữ kiếm khí nhiều nhất anh từng gặp. Không biết đây có phải cực hạn của Yêu Hồi Nguyệt không. Nếu đạt đến mười đạo kiếm khí, hắn sẽ có tư cách ngưng xuất kiếm mang, bước vào cấp độ thứ hai của kiếm đạo. Có điều, cực hạn của kiếm khí hẳn là gần ba mươi đạo. Nếu là Lăng Hàn, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng ngưng luyện kiếm mang, mà sẽ đẩy số lượng kiếm khí đến mức tận cùng, rồi mới ngưng kiếm mang, như vậy uy lực của kiếm mang sẽ càng mạnh hơn.

Uy lực của chín đạo kiếm khí quả nhiên kinh người, dù chỉ dùng ngón tay thay kiếm, nhưng nó mạnh mẽ áp chế hỏa xà. Tuy nhiên, ba đạo hỏa xà khác lại tuôn ra, tấn công Yêu Hồi Nguyệt. Lần này, ngay cả kỳ tài ngút trời kia cũng lộ vẻ thận trọng, hai tay liên tục huy động, nhất thời, ánh kiếm kinh thiên động địa. Hắn đã dùng tới Huyền Diệu Tam Thiên.

Ừm, ừm, ừm… Lăng Hàn quan sát, đối chiếu với kiếm thuật của mình, lập tức cảm thấy học hỏi được không ít. Dù sao, chiêu kiếm này truyền từ Thiên Kiếm Tông, Yêu Hồi Nguyệt có thể được cường giả kiếm đạo trong tông dốc lòng chỉ điểm, nhưng Lăng Hàn chỉ có thể dựa vào tự mình tìm tòi, sự chênh lệch này quá lớn. Những biến hóa nhỏ bé trong chiêu thức khiến Lăng Hàn thầm khen ngợi, không ngừng lĩnh ngộ.

Có điều, dù Yêu Hồi Nguyệt là kỳ tài kiếm đạo, nhưng hỏa diễm này quả thực đáng sợ. Hỏa diễm vô tận bao trùm tới, buộc hắn phải rút kiếm. Kiếm quang bay ra, lóng lánh khắp trời đất. Hỏa xà bị áp chế, nhưng áp chế càng mạnh, sự phản kháng càng dữ dội, càng nhiều hỏa xà lao ra, như thể không bao giờ giết hết. Yêu Hồi Nguyệt này rất mạnh! Lăng Hàn thầm nghĩ. Cảnh giới của hắn chỉ là Sinh Hoa tầng một, nhưng sức chiến đấu ít nhất mười tinh, dễ dàng vượt qua chín tinh, và đây hiển nhiên chưa phải toàn bộ thực lực của Yêu Hồi Nguyệt.

Yêu Hồi Nguyệt vẫn tiếp tục tiến lên, nhưng tốc độ càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại cách Xích Hồng Hàn Băng Thảo hai mét. Nhìn như chỉ cần tiến thêm vài bước là có thể hái được linh dược, nhưng bởi vì vài bước đó, lại xa vời như chân trời góc biển. Cuối cùng, Yêu Hồi Nguyệt chỉ có thể bất đắc dĩ lùi lại.

Lăng Hàn tính toán, e rằng sức phòng ngự đạt đến Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao mới có thể tiếp cận linh dược này. Như vậy, anh phải tăng tu vi lên tới Linh Hải tầng chín, sử dụng Hắc Tháp quán lực, sẽ có bảy phần mười nắm chắc. Được rồi! Anh lấy ra một mảnh kim hoa trong đá, ném cho Yêu Hồi Nguyệt nói: "Băng hỏa đều có kỳ độc, đây là kim hoa trong đá, có thể giải." Yêu Hồi Nguyệt tiếp nhận, không chút nghĩ ngợi liền ném vào miệng. Đồng Chí Minh vừa mới mở miệng kêu một tiếng "Chủ", hắn đã nuốt kim hoa trong đá vào, sau đó nhìn Lăng Hàn gật đầu. Lăng Hàn cười khẩy, xoay người rời đi.

Tu vi của anh bây giờ còn yếu, ở lại đây cũng không có ý nghĩa. Không bằng trước tiên tìm Thiên Vận Thạch, đợi đạt tới Linh Hải tầng chín lại trở về. Chỉ khoảng ba tháng là có thể.

Mấy ngày kế tiếp, anh đi khắp nơi, tìm kiếm tung tích của Thiên Vận Thạch, nhưng không có thu hoạch gì. Ngược lại, anh chạm trán một yêu thú Sinh Hoa Cảnh, bị đuổi theo đến nỗi phải chạy thục mạng, cuối cùng chỉ có thể trốn vào Hắc Tháp. Sinh Hoa Cảnh thực sự quá mạnh mẽ, dù anh có hai Linh khí cấp mười cũng không thể liều mạng.

Người khác không thể ở lâu trong khu vực này, nhiều nhất chừng mười ngày nhất định phải rời đi, ít nhất lùi về vòng thứ hai, tiêu trừ ma niệm hỗn loạn trong lòng, mới có thể tiến vào khu vực hạch tâm lần nữa. Nhưng Lăng Hàn không sợ. Tiến vào Hắc Tháp, anh có thể trục xuất ý niệm hỗn loạn trong cơ thể. Thậm chí, sau khi dùng Hắc Thạch rèn luyện thần thức, anh đã có khả năng miễn dịch tương đối.

Loáng một cái, đã một tháng trôi qua. Càng ngày càng nhiều cường giả tiến vào khu vực này. Tin tức về Thiên Vận Thạch đã lan truyền, cường giả Linh Anh Cảnh cũng sẽ bị kinh động, tranh đoạt cơ duyên cho đời sau hoặc truyền nhân của mình. Tu vi của Lăng Hàn bước vào Linh Hải tầng sáu, hơn nữa còn đạt đến đỉnh phong, cách đột phá tầng bảy cũng không xa lắm. Điều này nằm trong dự liệu của anh. Điều khiến anh kinh hỉ chính là, anh rốt cục đạt được đột phá trong trận đạo. Anh đã thành công khắc ra mười lăm trận văn trên tảng đá, không chỉ không có một chút sai lầm, hơn nữa còn không ngừng lại. Hoàn mỹ!

Sau khi khắc các trận văn khác nhau lên bảy trụ đá, anh tiện tay tung, cắm thành một hàng, ngay ngắn có thứ tự. Đây không phải ném loạn. Trong đầu anh có trận đồ của Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, tổng cộng 105 trận văn hòa quyện, cùng trận văn khắc trên mắt trận không khác chút nào, lúc này mới có thể dẫn dắt trận pháp. Nhất thời, từng cái trận văn phát sáng, thông qua bảy trụ đá, bằng phương thức kỳ diệu xúc động sức mạnh đất trời. Một con linh xà đang ngưng tụ, nhưng vừa mới mở ra cái đầu, đùng đùng đùng… bảy trụ đá tan nát, trận pháp tan rã. Hết cách rồi, đây chỉ là đá bình thường, làm sao có thể chịu đựng được trận pháp cấp bốn xúc động sức mạnh đất trời? Đừng nói cấp bốn, dù cấp hai, cấp ba cũng không được, vẻn vẹn chỉ có thể là cấp một mà thôi.

Lăng Hàn dùng đá để điêu khắc, chỉ là không muốn lãng phí Tử Văn Kim mà anh đã mua. Kim loại cấp năm đương nhiên không thể lãng phí. Cũng may, nó không phải vật liệu cấp sáu, nếu không dù có bỏ ra lượng lớn nguyên tinh tam tinh cũng chưa chắc mua được, thiên địa kỳ trân, cực kỳ hiếm có. Anh trở lại trong Hắc Tháp, bắt đầu điêu khắc Tử Văn Kim.

"Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận là trận pháp thuộc tính 'Thủy', cần bảy mắt trận. Trên thực tế, nếu như ta có thể điêu khắc ra 108 mắt trận cơ sở cấp bốn hệ Thủy, liền có thể bố trí hết thảy trận pháp cấp bốn hệ Thủy." "Có điều, trận pháp chi đạo thực sự quá mênh mông. Muốn bố trí hết thảy trận pháp, cần bao nhiêu mắt trận? Chỉ riêng vật liệu lãng phí thôi cũng có thể khiến Thiên Nhân Cảnh phá sản!" "Hiện tại ta chỉ nắm giữ Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận. Sau này được càng nhiều trận pháp, lại suy nghĩ chuyện vật liệu đi. Còn nữa, nói không chừng thời kỳ thượng cổ có mắt trận lưu truyền xuống, chỉ cần ta luyện hóa liền bố trí được." Anh tập trung tinh thần, bắt đầu khắc trận văn trên Tử Văn Kim. Trong Hắc Tháp, anh không cần lo lắng không đủ sức mạnh, không thể khắc ra trận văn trên trân kim cấp năm. Đây là một ưu thế lớn, vô hình trung giảm bớt rất nhiều sai lầm.

Mỗi trận văn đều cực kỳ phức tạp. Tốc độ của Lăng Hàn không nhanh, nhưng tay cực ổn, không có dừng lại, cũng không có chần chờ. Sau một tiếng, mắt trận thứ nhất hoàn thành. Vừa dừng lại, anh cảm thấy đầu như bị rút cạn, đây là lực lượng thần hồn tiêu hao quá lớn.

***

Lăng Hàn không chế tác mắt trận nữa. Việc khắc họa trận văn tiêu hao hồn lực kinh người, dù hiện tại anh đã là Linh Hải tầng sáu hậu kỳ, vẫn cảm thấy hồn lực không đủ. Anh rời Hắc Tháp, bước chậm rãi, tiếp tục tìm kiếm dấu vết của Thiên Vận Thạch. Đợi tinh thần hồi phục viên mãn, anh mới tiếp tục chế tác mắt trận thứ hai.

Cứ như thế, lại qua bảy ngày, anh mới hoàn thành việc chế tác bảy mắt trận. Tu vi của anh cũng đạt đến đỉnh cao Linh Hải tầng sáu, có thể tối nay, hoặc ngày mai sẽ đột phá. Vốn dĩ, mắt trận cần phải dùng thần hồn luyện hóa, khắc sâu ý thức của bản thân vào, mới có thể sử dụng như ý. Nhưng bảy mắt trận này vốn là do Lăng Hàn tự tay khắc, trong quá trình chế tác tự nhiên đã lưu lại ý chí của anh, do đó không cần phải luyện hóa nữa.

Anh vung tay phải lên, đùng đùng đùng đùng… bảy mắt trận đã liên tiếp xuất hiện quanh người. Trong thức hải của anh cũng xuất hiện bảy bóng mờ của mắt trận, từng cái đối ứng, ngay cả trận văn cũng không khác nhau chút nào. Vù, trong thức hải của anh, trận văn trên các mắt trận bắt đầu phát sáng. 105 trận văn đều phát ra 104 tia sáng, nối liền các trận văn khác với nhau, tạo thành hoa văn kỳ diệu. Oanh, quanh người anh, bảy mắt trận chân chính lập tức kích hoạt, giống như trong thức hải anh vậy, trận văn phát sáng, kết nối, hình thành một trận pháp.

Sức mạnh đất trời hội tụ đến, nhanh chóng ngưng tụ thành một linh xà, toàn thân trắng như tuyết, nhưng tỏa ra khí thế kinh người. Chỉ trong nháy mắt, con linh xà này đã hoàn toàn hình thành, dài mười trượng, hư bàn trên không trận pháp, tựa như một Thần Long uy nghi. Lăng Hàn khẽ chuyển động ý nghĩ, con linh xà này cũng vận chuyển theo, dễ sai khiến, muốn làm gì thì làm. Tất cả những điều này, chính là bởi vì trong thức hải của anh đang có một tòa Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận, kết nối với bảy mắt trận. Mà một khi lực lượng thần hồn của anh tiêu hao hết, trận pháp này hoặc là tự mình biến mất, hoặc là linh xà sẽ mất kiểm soát.

Cũng may, khắc trận văn tiêu hao thần hồn rất lớn, nhưng tiêu hao khi duy trì trận pháp lại kém hơn nhiều. Theo Lăng Hàn phỏng chừng, anh hoàn toàn có thể vận chuyển một ngày một đêm.

Lăng Hàn quát nhẹ, linh xà dương động, như Giao Long xông tới, khi thì đụng nát đại thụ, đá tảng, khi thì bao bọc anh, hình thành phòng ngự. Thăm dò khoảng nửa giờ, Lăng Hàn cũng đã nắm rõ công hiệu và hạn chế của trận pháp này như lòng bàn tay. Linh xà có thể công có thể thủ, lại như thú sủng, tiến có thể đả thương địch thủ, lui có thể thủ hộ. Nhưng có một tiền đề, là không thể rời khỏi phạm vi mười trượng của trận pháp, đây là một khuyết điểm. Nhưng biện pháp giải quyết cũng rất đơn giản, chính là kéo trận pháp đồng thời di động là được. Vì vậy, khuyết điểm này cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Mà thiên địch của trận pháp chính là hoàn cảnh. Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận là trận pháp hệ Thủy, do đó xúc động cũng là linh khí thuộc tính Thủy. Nhưng đi tới địa phương thủy linh khí mỏng manh, uy lực của trận pháp sẽ giảm mạnh. Đến địa phương hết thảy linh khí đều mỏng manh, thì đổi dùng trận pháp khác cũng không có tác dụng. Ai bảo trận pháp là mượn sức mạnh của đất trời chứ? Nếu không có sức mạnh đất trời có thể mượn, vậy khẳng định xong đời.

"Thử một chiêu cuối cùng xem." Lăng Hàn hét lớn một tiếng. "Linh xà nhập thể!" Vút, linh xà dài mười trượng kia chui vào ngực của anh, biến mất tăm. Nhưng khí tức của Lăng Hàn lại lập tức tăng vọt, đạt đến trình độ Linh Hải tầng chín.

"Trận linh nhập thể, có thể tăng lên sức chiến đấu. Sức chiến đấu càng phổ thông, phạm vi tăng lên sẽ càng lớn. Ví dụ sức chiến đấu của bản thân là một tinh, sức chiến đấu của trận pháp là mười tinh, vậy tăng lên ít nhất cũng có mười tinh. Nhưng bản thân mười tinh, trận pháp cũng mười tinh, hai cái chồng chất, có thể có mười hai tinh, mười ba tinh là tốt lắm rồi." "Cái này rất giống Linh khí. Sức chiến đấu của người dùng thấp, đó là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nhưng sức chiến đấu người dùng mạnh mẽ lại thành trên gấm thêm hoa, hiệu quả hoàn toàn khác nhau." "Hiện tại thêm trận pháp, sức chiến đấu của ta có thể đạt đến bao nhiêu tinh?" Lăng Hàn gãi đầu. Thật khó đoán a, bởi vì kiếp trước cho dù anh có cắn dược, sức chiến đấu cũng không vượt qua hai mươi tinh. Về việc ước định sức chiến đấu, anh thật không rõ ràng.

"Quên đi, chỉ cần ta biết mình đủ mạnh là được." Lăng Hàn thu hồi bảy kim bổng. Mắt trận sử dụng vật liệu càng cao cấp, chẳng những có thể chịu đựng sức mạnh đất trời mạnh mẽ, còn có thể phòng ngừa bị người dùng man lực, binh khí phá hoại, bằng không mắt trận bị hủy, trận pháp cũng xong.

Anh tùy ý bước đi, thầm nghĩ tạm thời không có thu hoạch gì, nhưng chỉ sau hai tháng nữa anh có thể tiến thẳng Linh Hải tầng chín, chí ít có thể thu lấy Xích Hồng Hàn Băng Thảo. Đây là mục đích chủ yếu nhất của chuyến này, bất luận Hắc Thạch hay Thiên Vận Thạch, đó chỉ là thêm gấm thêm hoa mà thôi.

Đi một lúc, chỉ nghe phía trước có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến. Rất nhanh, hai người từ trong rừng đi ra, một trước một sau. Đi ở phía trước chính là nữ tử toàn thân bạch y, trên mặt cũng che lụa trắng, nhưng phong thái xinh đẹp, gần như hoàn mỹ. Chư Toàn Nhi! Phía sau nàng là một thanh niên trẻ, nhưng không phải Yêu Hồi Nguyệt. Nếu Yêu Hồi Nguyệt thật sự xuất hiện ở đây, hắn tuyệt đối sẽ sánh vai đi cùng Chư Toàn Nhi, làm sao có thể đi theo phía sau người khác. Là La Đạt.

"Chư cô nương." Lăng Hàn hỏi thăm một chút.

Chư Toàn Nhi nhíu mày không thoải mái. Nàng biết Lăng Hàn cũng vì Xích Hồng Hàn Băng Thảo mà đến, điều này khiến nàng rất không thích. Nhưng thiên địa linh dược không có dán nhãn mác thuộc về ai, chẳng lẽ nàng còn có thể ngăn cản Lăng Hàn sao? Hơn nữa, nàng cũng không có tư cách này. Bởi vậy, nàng chỉ nhìn Lăng Hàn, khom người thi lễ, rồi nghênh ngang rời đi.

Nhưng La Đạt lại lạnh lùng nhìn Lăng Hàn. Hắn chưa từng thấy Chư Toàn Nhi khách khí với nam tử khác như thế, điều này khiến hắn ghen ghét dữ dội, hận không thể giết người. Hắn ngẫu nhiên gặp Chư Toàn Nhi, lập tức đi theo bên cạnh nữ thần. Nhưng vì Chư Toàn Nhi vẫn chưa tìm được Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nên tâm tình nàng khó chịu, nào có tâm tư nói chuyện phiếm với hắn, tự nhiên khiến hắn cảm thấy bị lạnh nhạt. Nhưng thứ nhất Chư Toàn Nhi như nữ thần cao quý, thứ hai thực lực của người ta cao hơn hắn, dù hắn muốn đánh cũng đánh không lại. Nhưng mà, Chư Toàn Nhi lạnh lùng với hắn, nhưng lại khom mình hành lễ với một thiếu niên khác. Một sự so sánh, hắn không phẫn nộ mới là lạ.

Chư Toàn Nhi rất nhanh biến mất, La Đạt rời đi theo. Nhưng không lâu sau, Lăng Hàn liền nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân. Quay đầu nhìn lại, là La Đạt đang bước nhanh đuổi theo.

"Tiểu tử, đứng lại cho ta!" La Đạt quát to.

Lăng Hàn không ngừng bước, chỉ làm như không nghe thấy. Vút, La Đạt tung người một cái, nhảy đến trước mặt Lăng Hàn, ngăn trở đường đi của anh, phẫn nộ nói: "Ngươi điếc sao, không nghe ta nói sao?"

"Há, hóa ra là ngươi đang gọi, ta còn tưởng rằng là cẩu. Khoan hãy nói, thật rất giống!" Lăng Hàn cười nói.

La Đạt sững sờ, ngay sau đó liền giận tím mặt. Thiếu niên này lại dám trêu chọc mình? Hắn điềm nhiên nói: "Ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!