Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng gầm gừ phẫn nộ vang vọng khắp quảng trường. "Chung huynh, giết chết hắn!" "Đúng, giết chết hắn!" Cả Bắc Hoang Cửu Quốc đang sục sôi, chứng kiến sự ngạo mạn của một kẻ ngoại lai. Thế nhưng, giữa biển người kích động, Thành Phi Quân lại giữ im lặng đáng sợ. Ánh mắt hắn lướt qua tiêu ký trên tay áo Bao Tín Nhiên, nhận ra đó là dấu hiệu của một đại tông môn. Hắn hiểu rõ, đắc tội với kẻ này sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp. Chung Hòa Quang có chết thì sao? Bắc Hoang đâu thiếu thiên tài.
Lăng Hàn khẽ nhíu mày, giọng điệu bình thản đến lạ thường: "Chung Hòa Quang sẽ xong đời." Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền kinh ngạc, đồng loạt hỏi: "Tại sao?" Quản Nguyên tiếp lời, giọng đầy vẻ nghiêm trọng: "Bởi vì tên kia là Linh Hải Cảnh, hơn nữa là Linh Hải tầng năm!" Cả hai cô gái đều lộ vẻ kinh sợ tột độ. Linh Hải Cảnh ở tuổi đôi mươi? Điều này gần như không tưởng ở Vũ Quốc, nơi mà ba mươi tuổi đạt Linh Hải đã là kỳ tích. Chẳng lẽ Bắc Vực lại toàn quái vật như vậy? Chu Vô Cửu đứng phắt dậy: "Vậy trận này không thể đánh được!" Lăng Hàn gật đầu, ra lệnh: "Ngươi đi ngăn cản, bảo Tàn Dạ trở về." Chu Vô Cửu vội vã lĩnh mệnh, nhưng đã quá muộn.
Chung Hòa Quang, trong cơn giận dữ không thể kiềm chế, vung roi quất thẳng về phía Bao Tín Nhiên. Trường roi hóa thành một linh xà dữ tợn, nguyên lực khuấy động không khí, tạo ra những gợn sóng kinh người. Nhưng Bao Tín Nhiên chỉ nở một nụ cười lạnh lùng. Hắn khẽ điểm ngón út, chuẩn xác bắn vào điểm yếu của trường tiên. Một luồng nguyên lực mạnh mẽ hơn ập tới, khiến roi lập tức mềm nhũn. Chung Hòa Quang kinh hãi, chưa kịp phản ứng, Bao Tín Nhiên đã lướt đến trước mặt hắn như một cơn gió, nụ cười chế giễu vẫn vương trên môi. Một ngón tay của Bao Tín Nhiên bắn thẳng vào trán Chung Hòa Quang. "Đùng!" Chung Hòa Quang bị đẩy lùi, bay lơ lửng giữa không trung, rồi đầu hắn đột nhiên vỡ tung, những vật hồng hồng trắng trắng văng ra tứ phía.
Cả quảng trường chìm trong sự run rẩy và kinh hoàng. Thiên kiêu mạnh nhất của Bắc Hoang Cửu Quốc, Chung Hòa Quang, đã bị giết chết như một con chó. Họ làm sao có thể chấp nhận điều này? Nỗi đau xót, sự sợ hãi xen lẫn tuyệt vọng bao trùm. Chẳng lẽ Bắc Vực toàn là những quái vật như vậy? Vậy thì việc tham gia Đông Nguyệt Tông còn ý nghĩa gì? Đó là tìm đường chết chứ không phải tìm kiếm cảnh giới cao hơn! Ý nghĩ thoái lui bắt đầu len lỏi trong tâm trí nhiều người.
Bao Tín Nhiên, với ánh mắt hưng phấn đến bệnh hoạn, cất giọng: "Các ngươi không cảm thấy, thời điểm đầu người nổ tung là đẹp nhất sao?" Rồi ngữ điệu hắn chợt lạnh lẽo: "Thật bất ngờ! Những Bắc Hoang Thổ Cẩu các ngươi khi chết lại có thể đẹp đến vậy, thật khó tin!" Đây không phải là lời khen ngợi. Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng mọi người, nhưng nỗi sợ hãi về thực lực đáng sợ của đối phương khiến không ai dám mở miệng.
"Ngươi không phải Dũng Tuyền Cảnh!" Cù Thủy Vân thốt lên. Chung Hòa Quang là Dũng Tuyền tầng chín, không một Dũng Tuyền Cảnh nào có thể hạ sát hắn chỉ trong hai chiêu. Chỉ có Linh Hải Cảnh mới có khả năng đó. "Bốp bốp..." Bao Tín Nhiên vỗ tay cười nhạo: "Cuối cùng cũng có kẻ thông minh. Ta đương nhiên không phải Dũng Tuyền Cảnh. Thiên tài như ta, đã hai mươi lăm tuổi, làm sao còn ở Dũng Tuyền Cảnh được?" "Linh Hải Cảnh!" Mọi người kinh hô, rồi sự phẫn nộ lại trỗi dậy. Một cao thủ Linh Hải Cảnh lại che giấu tu vi, đến đây bắt nạt Dũng Tuyền Cảnh, còn tùy tiện giết người? Đây là khinh người quá đáng!
Bao Tín Nhiên giẫm chân, một đạo mạch văn mở ra, hình thành phù hiệu màu xanh lục, biểu tượng của ý chí võ đạo Linh Hải Cảnh. "Các hạ, ngươi thật quá đáng. Đường đường cao thủ Linh Hải Cảnh, lại che giấu tu vi, còn hơi một tí liền giết người. Ngươi không cảm thấy khinh người quá đáng sao?" Bạch Ngọc Tuyền khí phách nói. "Được! Nói thật hay!" Tất cả mọi người đồng thanh ủng hộ. Linh Hải Cảnh cũng không thể ngang ngược đến thế! Hơn nữa, Bắc Hoang Cửu Quốc đâu phải không có Linh Hải Cảnh.
Bao Tín Nhiên móc lỗ tai, vẻ mặt khinh thường: "Quá đáng cái gì? Ta và các ngươi tuổi tác xấp xỉ, cảnh giới cao hơn, thực lực mạnh hơn, đó là vì thiên phú của ta cao hơn, các ngươi chỉ là cặn bã mà thôi. Thân là cặn bã, phải có giác ngộ bị ta giẫm đạp!" "Quá đáng ghét!" "Chúng ta cùng tiến lên! Cùng lắm chết mấy chục người, làm sao cũng phải làm thịt hắn!" "Đúng, Bắc Hoang Cửu Quốc chúng ta cũng không phải dễ trêu!" Lời khiêu khích của Bao Tín Nhiên đã đẩy nỗi sợ hãi xuống, chỉ còn lại sự phẫn nộ sôi sục. Bọn họ phải giết chết tên ngạo mạn này!
"Hả, giết ta?" Bao Tín Nhiên cười nhạo. Hắn giơ cao tay trái, quét mắt nhìn mọi người: "Bọn cặn bã, nhìn thấy tiêu chí này chưa? Đây là tiêu chí của Hàn Thủy Tông! Ta chính là đệ tử của Hàn Thủy Tông! Không nói các ngươi có giết được ta hay không, cho dù có thể, thì các ngươi phải chết, gia tộc phía sau các ngươi cũng chết, quốc gia của các ngươi sẽ bị diệt!" Hắn hạ tay xuống, ngạo nghễ nói: "Bởi vì ta là đệ tử của Hàn Thủy Tông, có hiểu hay không đám cặn bã? Hiện tại, còn có cặn bã nào không phục?"
Trong khoảnh khắc, quảng trường lại chìm vào im lặng. Một Linh Hải Cảnh thì không đáng sợ bằng một tông môn. Mọi người đồng tâm hiệp lực vẫn có thể liều mạng. Nhưng Hàn Thủy Tông? Một tông môn có cường giả Linh Anh Cảnh tọa trấn, đó là sức mạnh không thể tưởng tượng! Ngay cả người có cốt khí nhất cũng phải chùn bước khi nghĩ đến gia tộc, quốc gia sẽ phải gánh chịu tai họa khủng khiếp nếu đối đầu với Hàn Thủy Tông.
"Hiện tại, đều cút về ổ chó cho ta! Ai dám đi qua Lạc Nguyệt Hạp, ta liền làm thịt hắn!" Bao Tín Nhiên lạnh lùng ra lệnh. Lúc này, mọi người mới hiểu, đối phương cố ý đến ngăn cản họ. Có thể là không muốn họ tham gia buổi đấu giá, hoặc không muốn họ tham gia sát hạch của Đông Nguyệt Tông, hoặc cả hai. "Còn do dự cái gì?" Bao Tín Nhiên trừng mắt. Hắn có thực lực nghiền ép, lại có Hàn Thủy Tông chống lưng, tự nhiên có thể hung hăng. "Đáng ghét!" Mọi người nắm chặt tay, xương cốt kêu răng rắc. Lẽ nào chỉ vì một người trẻ tuổi mà họ phải cúi đầu trở về? "Đúng rồi, vừa nãy ta nghe nói, nơi này có rất nhiều nhân sâm cùng linh chi trăm năm?" Bao Tín Nhiên nở nụ cười tham lam. "Trước khi đi, đều lưu lại nhân sâm, linh chi cùng nguyên tinh. Ai dám tư tàng, đánh chết bất luận tội!" Quần tình ồ lên.
Thật quá đáng! Đuổi họ về Bắc Hoang đã không nói, lại còn muốn cướp bóc! "Thành đại sư, ngài không muốn nói vài câu sao?" Một người lên tiếng hỏi Thành Phi Quân. Hắn là người tổ chức trà hội, lẽ nào lại ngồi yên? Bị hỏi đến, Thành Phi Quân đành phải đứng lên: "Bao Tín Nhiên, đây là Lạc Nguyệt Hạp, là địa bàn của Tinh Diệu Điện ta, ngươi tới đây diễu võ dương oai thật quá đáng." "Ồ, Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?" Bao Tín Nhiên đảo mắt, khẩy tai: "Ngươi không phải giả mạo chứ, nhìn qua cũng không lớn hơn ta bao nhiêu tuổi, sao lại thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?" Hắn đương nhiên không thể không biết ba huy chương bạc trên ngực đối phương.
Sắc mặt Thành Phi Quân tối sầm. Hắn hừ một tiếng: "Ta là Thành Phi Quân. Hiện tại lập tức lui ra khỏi trấn cho ta, nếu không, Tinh Vệ đội sẽ đuổi ngươi ra ngoài." Nghe vậy, mọi người đều uất ức. Bị người giẫm đạp, nhưng chỉ có thể mời đối phương đi, thật đáng hận! "Thật sao?" Bao Tín Nhiên cười nhạt, tiện tay lấy ra một lá cờ, cắm xuống đất. "Vèo!", lá cờ đón gió lớn lên, hóa thành một đại kỳ cao tới mười mét. Trên cờ vẽ một dòng sông băng, bốn phía tuyết trắng mênh mang. Chỉ nhìn một chút đã khiến người ta cảm thấy toàn thân phát lạnh, như thể tiến vào băng thiên tuyết địa. Không, không, không! Đây không phải cảm giác, mà là thật! Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, và vẫn đang tiếp tục giảm. "Lệnh kỳ của Hàn Thủy Tông!" Thành Phi Quân kinh ngạc thốt lên, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Bao Tín Nhiên cười ha hả: "Không sai, bản tông muốn mượn nơi đây làm ít chuyện, hi vọng Thành đại sư cho cái mặt mũi. Bằng không, cũng đừng trách bản tông không nể mặt!" Lồng ngực Thành Phi Quân phập phồng dữ dội, sự giãy giụa trong nội tâm hiện rõ. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn ngồi sụp xuống. Trà hội này là do hắn tổ chức nhân danh cá nhân, không liên quan đến Tinh Diệu Điện. Hắn không thể kéo Đan sư hiệp hội vào. Dù Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm rất uy quyền, nhưng không có nghĩa đối phương phải nể tình. Bao Tín Nhiên hoàn toàn có thể gạt hắn sang một bên, lẽ nào hắn còn dám chạy đến Hàn Thủy Tông kháng nghị?
Thấy cả Thành Phi Quân cũng kinh sợ, mọi người đều tuyệt vọng. Lẽ nào mấy ngàn người bọn họ lại bị một kẻ cướp sạch? Dù hắn là Linh Hải Cảnh, nhưng cũng chỉ có một người! Mọi người cùng chạy, lẽ nào hắn có thể ngăn cản hết? "Chạy không được." Bao Tín Nhiên nhoẻn miệng cười: "Đây chính là lệnh kỳ của bản tông. Một khi triển khai, trong chu vi một dặm đều bị phong tỏa. Không có sự đồng ý của ta, ai cũng đừng nghĩ rời đi. Hiện tại, ngoan ngoãn giao đồ vật ra đi." Hắn uy nghiêm đáng sợ nói.
Hắn phụng sư mệnh đến đây, ngăn cản người Bắc Hoang tiến vào Bắc Vực tham gia sát hạch Đông Nguyệt Tông, vì Hàn Thủy Tông và Đông Nguyệt Tông không hợp. Suy yếu đối phương một chút, hay làm đối phương khó chịu một hồi cũng tốt. Nhưng đến đây, hắn lại phát hiện nơi này có lượng lớn nhân sâm, linh chi trăm năm, khiến hắn mừng rỡ. Lần này hắn có thể phát tài!
"Lăng đại sư, lần này chỉ có thể dựa vào ngươi!" Bọn người Thích Vĩnh Dạ vây quanh nói. "Lăng đại sư, đánh chết tên khốn kiếp này!" "Đúng, tên kia quá đáng ghét!" Mọi người dồn dập nói. Nơi đây có một vị Đan sư Địa Cấp, ngay cả Tông chủ Hàn Thủy Tông cũng phải nể mặt vài phần. Đẳng cấp Đan sư vượt Địa Cấp, địa vị sẽ tăng vọt, không thể so với Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Huống chi, sức chiến đấu của Lăng Hàn đã được mọi người công nhận sau khi đánh bại Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu.
Lăng Hàn không khỏi cười: "Không phải các ngươi không cho ta ra tay sao?" Mọi người đều quẫn bách. Trước đây họ không muốn Lăng Hàn ra tay vì muốn tranh giành quán quân, nhưng giờ đây, trước một kẻ ngoại lai Linh Hải Cảnh, họ chỉ có thể cầu Lăng Hàn trấn áp. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng giục. Nếu Lăng Hàn đứng ra, đánh bại Bao Tín Nhiên, điều đó sẽ khẳng định địa vị số một của hắn ở Bắc Hoang Cửu Quốc. Các nàng tự nhiên mong người mình yêu có được danh tiếng như vậy.
Lăng Hàn cười, đứng dậy. Không còn cách nào khác, Bao Tín Nhiên muốn cướp sạch họ, tức là trực tiếp xung đột lợi ích với Lăng Hàn. Muốn cướp đồ của hắn ư? Vậy thì không còn gì để nói... Giết! Sát khí của Lăng Hàn lưu chuyển. Nơi này không phải Vũ Quốc có Vũ Hoàng kiềm chế. Hơn nữa, hắn giờ là Đan sư Địa Cấp, địa vị còn trên Vũ Hoàng. Muốn giết ai... ai có thể ngăn cản hắn? "Ngươi muốn cướp đồ vật của ta?" Lăng Hàn tiến đến trước mặt Bao Tín Nhiên, hỏi. Hổ Nữu nắm góc áo Lăng Hàn đứng bên cạnh, không khỏi nhe răng. Muốn cướp đồ của Lăng Hàn ư? Lăng Hàn là của Nữu, đồ vật của Lăng Hàn cũng là của Nữu, vậy tức là cướp đồ của Nữu! Hổ Nữu rất tức giận!
"Dũng Tuyền tầng một?" Bao Tín Nhiên xì một tiếng: "Khi nào ngay cả phế vật Dũng Tuyền tầng một cũng dám đứng trước mặt ta nói chuyện? Còn không quỳ xuống cho ta!" Hắn khẽ quát, sóng âm hóa hình, chấn động về phía Lăng Hàn. Dù không tu luyện võ kỹ âm luật, nhưng tu vi Linh Hải Cảnh khiến tiếng hét này vẫn như Sư Tử Hống, có thể đánh nứt da thịt Dũng Tuyền Cảnh.
"Vèo!" Lăng Hàn chưa ra tay, nhưng Hổ Nữu đã hành động trước. Thân thể nhỏ bé của nàng hóa thành một vệt sáng, trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu Bao Tín Nhiên. "Đùng đùng đùng đùng đùng", tiểu nha đầu liên tục tát vào mặt Bao Tín Nhiên. Chứng kiến cảnh này, tất cả mọi người đều phun ra ngoài. Một tiểu nha đầu năm sáu tuổi lại dám cuồng tát Bao Tín Nhiên, đây là mơ sao? Chỉ có võ giả Vũ Quốc là lộ vẻ kiêu ngạo. Mạnh như Nghiêm Thiên Chiếu còn bị Hổ Nữu khắc chế thảm hại. Cặp đôi này, tuyệt đối là quái vật trong quái vật. Giờ Lăng Hàn lại thành Đan sư Địa Cấp, khiến người khác chỉ còn biết đổ mồ hôi. Yêu nghiệt này không thể so sánh!
Bao Tín Nhiên bị đánh cho ngớ người, nhưng ngay lập tức tỉnh lại. Hắn uy phong bá đạo nửa ngày, giờ lại bị đánh vào mặt, đây là sỉ nhục nào? Hắn vội vung quyền đánh Hổ Nữu. Nhưng tốc độ của Hổ Nữu quá nhanh, "vèo!" liền xuất hiện phía sau hắn, lại tiếp tục công kích liên tiếp. Sau lưng Bao Tín Nhiên "nở hoa", máu tươi tung tóe. "Đáng chết! Đáng chết!" Sau mấy lần không bắt được Hổ Nữu, Bao Tín Nhiên biết tốc độ đối phương hơn xa mình. Hắn vội vàng lướt đến cạnh lệnh kỳ, nắm chặt nó, rồi quát lớn: "Hàn Thủy Vô Địch, Băng Phong Thiên Lý!"
"Oanh!" Một tia hàn khí màu trắng từ trong lệnh kỳ phun ra, trong nháy mắt đóng băng phạm vi mười trượng. Lăng Hàn và Hổ Nữu cũng không ngoại lệ, đều bị đóng băng. Đây quả là đại chiêu, trong nháy mắt đã hạn chế được hai người. Mọi người vốn còn đang trầm trồ, nhưng thấy cảnh này, không ai không tuyệt vọng. Bao Tín Nhiên đã rất mạnh, giờ lại có một Linh khí càng mạnh mẽ hơn, ai có thể địch lại? Lệnh kỳ này hiển nhiên là Linh khí, ý chí võ đạo thức tỉnh, hàn ý đóng băng, ai có thể tiếp cận? Có người nói, bảo vật trấn sơn của Hàn Thủy Tông là Hàn Thủy Kỳ, một khi mở ra, thật sự là Băng Phong Thiên Lý, cực kỳ đáng sợ. Lệnh kỳ này chỉ là vật phỏng chế, uy lực còn lâu mới sánh bằng, nhưng dùng để trấn áp hai Dũng Tuyền Cảnh thì quá đủ.
Bao Tín Nhiên xì một tiếng. Một tiểu nha đầu lại ép hắn phải dùng đến lệnh kỳ để chế phục, thật có chút mất mặt. Thành Phi Quân thì nở nụ cười lạnh lùng. Hắn vốn chờ La Quý Phong giết Lăng Hàn, nhưng mãi không xong, khiến hắn thầm mắng La Quý Phong là phế vật. Nhưng giờ đây, Bao Tín Nhiên đã thay hắn hoàn thành tâm nguyện, khiến hắn hận không thể chạy đến ôm Bao Tín Nhiên mà hôn. Thật là một người tốt!
"Rắc rắc..." Đúng lúc này, một biến hóa bất ngờ xảy ra. Tầng băng bao bọc Lăng Hàn xuất hiện rất nhiều vết rách như tơ nhện. Có thể nhìn thấy, toàn thân hắn có một đoàn hỏa diễm màu đỏ thẫm lưu chuyển, đã đốt tan khối băng. "Dị Hỏa!" Thành Phi Quân lập tức đỏ mắt. Hắn từng nắm giữ Dị Hỏa, nên dù cách xa, hắn cũng cảm nhận được một tia quen thuộc từ đoàn Dị Hỏa kia, nhưng lại hoàn toàn khác. Dị Hỏa của hắn đã bị Dị Hỏa của Lăng Hàn nuốt chửng! Hiển nhiên, uy lực của đoàn Dị Hỏa này mạnh hơn, đó là kết quả của việc dung hợp hai đoàn Dị Hỏa. "Ta muốn! Ta muốn! Ta muốn!" Thành Phi Quân thầm gào thét. Ngay cả lệnh kỳ đóng băng cũng có thể hòa tan, uy năng của Dị Hỏa quả thực kinh người.
Mà âm thanh "rắc rắc" không phải từ chỗ Lăng Hàn phát ra, mà từ Hổ Nữu. Tiểu nha đầu đang há miệng nhỏ, không ngừng nhai gặm, cắn nát khối băng, nuốt vào, tốc độ cực nhanh. Chỉ một lát, đầu nàng đã hiện ra, và nàng đang cấp tốc giải phóng các phần khác của cơ thể. "Mẹ nó, đây là kẻ tham ăn cỡ nào, ngay cả băng cũng ăn?" Da mặt Bao Tín Nhiên co giật. Hai quái vật! Đặc biệt là Hổ Nữu, kia thật sự là răng sao? Hắn lộ sát khí, ánh mắt nhìn chằm chằm Hổ Nữu. Đối phương vẫn chưa thoát thân hoàn toàn, hắn có thể dễ dàng giết chết. "Cheng!" Song kiếm bên hông ra khỏi vỏ, hàn quang như nước.
"Này, ngươi quên còn có ta sao?" Lăng Hàn cười nhạt. "Dũng Tuyền tầng một, ta giết ngươi trước, rồi giết tiểu nha đầu kia!" Thân hình Bao Tín Nhiên bay tới, lao về phía Lăng Hàn. Song kiếm chém ngang, "Oanh!", ý chí võ đạo lưu chuyển, băng tuyết bay đầy trời. Đây không phải ảo ảnh, mà là băng tuyết chân chính. Sau khi đạt Linh Hải Cảnh, ý chí võ đạo có thể ảnh hưởng thiên địa, hình thành công kích thực chất. Trên mỗi mảnh băng tuyết đều có mạch văn nhỏ phát sáng, nắm giữ lực sát thương đáng sợ. Trước đó Bao Tín Nhiên coi thường Lăng Hàn, nhưng giờ thấy hắn thoát vây dễ dàng, tên này đáng để hắn giết.
Lăng Hàn rút kiếm, vận chuyển Tứ Quý Kiếm Pháp. Ý cảnh xuân hạ thu đông lưu chuyển, hình thành thiên địa tuần hoàn. Công kích của Bao Tín Nhiên bao hàm ý chí võ đạo, mạnh hơn rõ rệt. Nhưng Lăng Hàn cũng không kém bao nhiêu. Thêm vào Tứ Quý Kiếm Pháp là võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, uy lực vô cùng lớn, đã bù đắp sự thiếu hụt về ý chí võ đạo. "Oanh, oanh, oanh..." Hai người không ngừng đối đầu, trong khoảng thời gian ngắn khó phân cao thấp.
"Nhanh, nhanh bấm ta một cái, có phải ta đang nằm mơ không? Làm sao lại thấy một gã Dũng Tuyền tầng một đấu với Linh Hải Cảnh cơ chứ!" Một người lẩm bẩm. "Nhất định là ta hoa mắt, ha ha, làm sao có khả năng!" "Mẹ nó, ta muốn điên rồi, đây thực là Dũng Tuyền Cảnh sao?" Chứng kiến cảnh này, ngoại trừ võ giả Vũ Quốc, những người khác đều như điên, ôm đầu la lên. Quá không chân thực! Chỉ là Dũng Tuyền tầng một, lại có thể chính diện giao phong với Linh Hải Cảnh, còn không rơi vào hạ phong, quả thực như mộng ảo. Dù Hổ Nữu cũng là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng nàng thắng bằng tốc độ, điều đó còn có thể chấp nhận. Nhưng Lăng Hàn... tuyệt đối là khí tức Dũng Tuyền tầng một. Vậy mà hắn lại có thể đấu chính diện với Linh Hải tầng năm, quả thực khiến họ phát điên. Dũng Tuyền Cảnh cũng có thể mạnh đến thế sao? Không chỉ Lăng Hàn, còn có Hổ Nữu! Khi hai người đối kháng với Bao Tín Nhiên đều không rơi vào hạ phong, đã hoàn hảo giải thích thế nào là quái vật, thế nào là biến thái.
"Các ngươi còn không biết a, hắn tên Lăng Hàn!" Một người Vũ Quốc nói. "Cái... Cái gì! Hắn là Lăng đại sư? Đan sư Địa Cấp?" "Không sai!" "Sao có thể có chuyện đó? Hắn chỉ mười sáu mười bảy tuổi a! A a a, ta thật muốn điên rồi! Thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, không chỉ có thể chính diện đối kháng Linh Hải Cảnh, còn là Đan sư Địa Cấp!" "Ta vẫn được gọi là thiên tài, vì sao so sánh, lại giống như phế vật vậy?" "Ta cũng là phế vật." "Ta cũng thế." Tất cả mọi người than thở. Vốn họ rất tự ngạo, luôn cho rằng mình là tồn tại số một số hai trong thế hệ trẻ, nhưng giờ mới biết mình ếch ngồi đáy giếng đến mức nào.
Một bên khác, Hổ Nữu đã cắn ra khỏi khối băng. Nhưng khi thấy Lăng Hàn đang chiến đấu với Bao Tín Nhiên, cô bé không xông lên. Nàng có sự nhạy cảm mãnh liệt với chiến đấu, biết thực lực của Lăng Hàn vẫn chưa phát huy hoàn toàn, tuyệt đối có thể thắng, nên tự nhiên không cần nhúng tay. Bao Tín Nhiên ngây người. Hắn là Linh Hải tầng năm chân chính. Đối phương cũng chắc chắn là Dũng Tuyền tầng một. Nhưng sức chiến đấu của đối phương lại không kém hắn chút nào, điều này hắn làm sao có thể chấp nhận? Nếu đối phương cũng đạt Linh Hải Cảnh thì sao? Vậy có phải một chiêu liền miểu sát hắn? Không được, tuyệt đối không thể để thiên tài như vậy sống tiếp! Hắn lướt người, muốn đi kích hoạt lệnh kỳ, sau khi đóng băng Lăng Hàn sẽ ung dung giết chết.
"Còn muốn lần thứ hai?" Lăng Hàn cười gằn. Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi. Đại chiêu này chỉ cần hai ba hơi thở là hoàn thành chuẩn bị, rất nhanh. Một tay Bao Tín Nhiên đã chạm vào lệnh kỳ. Hắn muốn rút lệnh kỳ ra, dùng nó làm binh khí quét ngang Lăng Hàn. Bị quét trúng, Lăng Hàn sẽ bị đóng băng, sau đó bị sức mạnh to lớn đập tan. Vậy dĩ nhiên sẽ chết từ đầu đến cuối! "Oanh!", bốn ánh kiếm đồng thời sáng lên. Một kiếm thật, ba kiếm khí. Sau đó diễn hóa ra bốn trăm ánh kiếm đánh tới Bao Tín Nhiên. Trong mắt Bao Tín Nhiên hiện lên sự hoảng sợ, vội vung lệnh kỳ chống đỡ. "Phốc phốc phốc phốc..." Ánh kiếm tùy ý, kinh thiên động địa.
Bao Tín Nhiên lảo đảo bay ra, trên người đầy thương tích. Nhiều vết sâu thấy xương, lộ ra xương cốt trắng hếu, cả người hoàn toàn biến dạng. Tuy nhiên, ăn Huyền Diệu Tam Thiên mà không chết, cũng coi như có chút thực lực. Nhờ chiến kỳ chặn hơn nửa công kích, bằng không hắn đã chết rồi. Mọi người đều kinh hãi. Còn như Liên Tu Trúc, Bạch Ngọc Tuyền thì tràn ngập xấu hổ. Không phải sao? Họ tự xưng thiên kiêu, chỉ có vài người có thể ngang hàng. Nhưng mỗi người vẫn tràn đầy tự tin, cho rằng nếu hết sức chiến đấu, họ tuyệt đối có thể giành chiến thắng cuối cùng.
Nhưng sự xuất hiện của Bao Tín Nhiên đã giáng một đòn nặng nề vào tự tin của họ. Cùng lứa tuổi hai mươi bốn, hai mươi lăm, người ta đã là Linh Hải Cảnh trung kỳ, chênh lệch không phải nhỏ. Nhưng cũng còn chấp nhận được, vì Bao Tín Nhiên đến từ Hàn Thủy Tông, một thế lực siêu cấp. Thế nhưng, Lăng Hàn lại có thể đánh ngang tay với Bao Tín Nhiên, đã khiến họ kinh hãi đến rụng răng. Giờ đây, đối phương lại dùng một chiêu kiếm trọng thương kẻ thù, khiến họ không thể không thừa nhận, trước kia mình như ếch ngồi đáy giếng! Nếu họ biết, chiêu kiếm này không phải toàn lực của Lăng Hàn, chỉ đánh ra bốn trăm ánh kiếm mà thôi, có lẽ sắc mặt của họ sẽ càng thêm khó coi. Càng đáng sợ hơn là, Lăng Hàn còn là Đan sư Địa Cấp! Ngươi dám tin không?
Lăng Hàn nở nụ cười nhàn nhạt. Chiêu kiếm này không dùng toàn lực, là vì hắn không muốn sau khi đánh xong sẽ trở nên vô lực. Loại cảm giác đó quá khó chịu. Hơn nữa, thực lực của Bao Tín Nhiên cũng không mạnh đến mức phải dùng tám trăm ánh kiếm để đối phó. "Phụt!", tuy Bao Tín Nhiên vẫn đứng, nhưng không ngừng ho ra máu, toàn thân run rẩy. Tay chân bị lột rất nhiều huyết nhục, khiến hắn đứng cũng khó khăn. Hắn nắm chặt lệnh kỳ, dựa vào nó chống đỡ thân thể. "Ngươi rốt cuộc là ai?" Hắn không cam lòng hỏi. Dũng Tuyền tầng một làm sao lại mạnh đến vậy? "Một người sắp chết, biết nhiều như vậy làm gì?" Lăng Hàn lạnh lùng nói.
"Ngươi dám giết ta?" Bao Tín Nhiên cười gằn: "Ta là đệ tử của Hàn Thủy Tông. Ngươi dám giết ta, cường giả tông ta tất sẽ san bằng quốc gia của ngươi. Tôn nghiêm của đại tông môn là không thể xâm phạm!" "Sợ rằng ngươi phải thất vọng rồi! Bởi vì ta là Đan sư Địa Cấp. Ngươi cảm thấy người của Hàn Thủy Tông sẽ vì ngươi mà đắc tội Đan sư Địa Cấp sao?" Lăng Hàn từ tốn nói. Dù trước đó mọi người nghị luận sôi nổi, nhưng Bao Tín Nhiên đang ác chiến với Lăng Hàn nên đâu thể nghe được. Hiện tại, phản ứng đầu tiên của hắn là Lăng Hàn đang nói đùa. Trên đời làm sao có Đan sư Địa Cấp trẻ như vậy? "Không thể!" Hắn lập tức nói. "Ngươi không cần để ý, cẩn thận đi đầu thai đi. Đời sau không nên ngang ngược như thế, đặc biệt là đừng ngang ngược lên đầu của ta!"
Lăng Hàn đâm ra một chiêu kiếm. Hắn không có ý định để lại hậu họa. "Đáng ghét!" Dù Bao Tín Nhiên bị thương, nhưng nội phủ cùng chỗ yếu hại không sao. Hắn ra sức vận chuyển lệnh kỳ, càn quét về phía Lăng Hàn. "Ào ào ào..." Lệnh kỳ dương động, quấy lên gió lạnh, có thể đông chết người. Dị Hỏa quay quanh người Lăng Hàn, cung cấp cho hắn một lá chắn hỏa diễm, hóa giải hàn khí kéo tới, làm cho uy lực lớn nhất của lệnh kỳ trở nên vô dụng. Lăng Hàn ép sát. Sức chiến đấu của hắn vượt qua Bao Tín Nhiên, giờ đối phương tế lệnh kỳ lại không có tác dụng, vậy làm sao chặn được công kích của hắn? Chỉ mấy chiêu sau, Bao Tín Nhiên đã bị Lăng Hàn chém cổ họng. Máu tươi phun tung tóe, hắn ầm ầm ngã xuống đất. Trong mắt hắn tràn đầy sự không thể tin tưởng. Trước đây không lâu, hắn như một thần linh bễ nghễ, giết người như cỏ rác. Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn đã gặp phải vận mệnh tương tự. Trào phúng, thật sự là quá trào phúng! Hắn không cam lòng mà trợn to hai mắt, nỗ lực muốn lưu lại vùng trời này, nhưng chờ đợi hắn chỉ là hắc ám. "Sư phụ nhất định sẽ báo thù cho ta!" Hắn để lại câu nói cuối cùng, mang theo quyến luyến đối với sinh mệnh rồi chết đi.
"Lăng Hàn!" "Lăng đại sư!" "Lăng đại sư uy vũ!" "Lăng đại sư vạn tuế!" Bầu không khí quảng trường bị nhen lửa. Người trẻ tuổi không có quá nhiều lo lắng và cân nhắc. Họ chỉ biết một kẻ ngoại lai đã ép họ không ngẩng đầu lên nổi, nhưng Lăng Hàn đã đứng ra, đánh đổ kẻ ngoại lai đó. Kẻ ngoại lai kia không chút để ý đồ sát họ, cuối cùng bị Lăng Hàn không chút lưu tình giết chết! Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu, thật sảng khoái! So sánh với đó, Thành Phi Quân chỉ là một cọng lông! Thân là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, lại còn không trấn áp được một võ giả Linh Hải Cảnh, bị người coi là chuyện cười. Điều này ngược lại có chút oan uổng Thành Phi Quân. Bởi vì đại tông môn đều bồi dưỡng Đan sư của riêng mình, cơ bản có thể giải quyết nhu cầu đan dược của đệ tử bản tông. Chỉ một số đan dược đặc biệt họ mới cầu Đan sư hiệp hội.
Hơn nữa, dù đại tông môn kiêng kỵ Đan sư hiệp hội, nhưng Đan sư hiệp hội cũng sẽ không dễ dàng trở mặt với đại tông môn. Đương nhiên, phân lượng của Đan sư Địa Cấp lại khác! Tông môn nào cũng kính như khách quý, nếu có thể mời về bản tông làm cung phụng, thực lực của tông môn sẽ tăng lên rất nhiều. Khuôn mặt Thành Phi Quân tái nhợt. Trà hội này là hắn tổ chức, còn không tiếc vốn liếng lấy ra một viên Bổ Tâm đan, nhưng giờ lại thành áo cưới của Lăng Hàn. Hắn, người chủ trì, lại bị người khinh bỉ. "Tên đáng chết này, làm sao còn chưa chết?" Hắn thầm nghĩ. "Không được, buổi tối nhất định phải đi bái kiến La Quý Phong, bất luận thế nào cũng phải cầu hắn ra tay."
Lăng Hàn tươi cười nói: "Các vị, đừng quên đi Duyệt Lai khách sạn. Ta còn có lượng lớn nhân sâm và linh chi trăm năm, chỉ cần có đủ nguyên tinh, không giới hạn cung hàng." "Ha ha ha ha!" Tất cả mọi người cười to. Đan sư Địa Cấp vốn cao cao tại thượng, còn uy quyền hơn quân chủ một quốc gia, nhưng giờ lại chào hàng bán đồ, lập tức rút ngắn khoảng cách với mọi người. "Nhất định sẽ đến chăm sóc chuyện làm ăn của Lăng đại sư!" "Nói sau, có thể mua được nhân sâm, linh chi trăm năm, vẫn là chúng ta kiếm bộn." "Đa tạ Lăng đại sư." Tất cả mọi người thành khẩn nói. Dù sao nguyên tinh chỉ cần Linh Hải Cảnh chịu luyện là có thể sản xuất, nhưng nhân sâm linh chi trăm năm lại dễ có như vậy sao? Dù gia tộc có linh điền trồng trọt, đó cũng là tiền nhân gieo hạt, hậu thế hưởng phúc. Huống hồ, linh dược như vậy đòi hỏi hoàn cảnh hà khắc. Muốn đạt trăm năm không biết tốn bao nhiêu tâm huyết, không phải chỉ cần trăm năm là đủ. Bởi vậy, ngay cả quái vật khổng lồ như Hoàng thất, dù có vườn thuốc riêng, dược linh ba mươi, năm mươi năm đã đủ kinh người, đâu ra trăm năm?
Động thái này của Lăng Hàn không chỉ giúp hắn thu gom nguyên tinh, mà còn giành được sự cảm kích của thế hệ trẻ Cửu Quốc. Thật có thể nói vô tâm trồng liễu liễu xanh tươi. Còn Thành Phi Quân thì cố ý trồng hoa hoa không thắm. Thành Phi Quân mở võ đạo trà hội, một mặt muốn chọn thiên tài cho La Quý Phong chiêu mộ, mặt khác cũng muốn dựng nên uy vọng. Đến lúc đó, lấy uy vọng và thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, tự nhiên dễ thuyết phục người khác gia nhập hơn. Nhưng hiện tại, Thành Phi Quân hoàn toàn bị lãng quên, Lăng Hàn thì được mọi người tán đồng, cảm kích. Điều này khiến Thành Phi Quân tức giận đến sôi gan. Ai bảo hắn vào thời điểm mấu chốt lại lùi bước? Võ đạo giới, dù thực lực thấp kém, nhưng liều chết chiến đấu, người khác cũng sẽ giơ ngón cái khen là hảo hán. Nhưng không đánh mà chạy, khiếp chiến trước mặt mọi người, sẽ bị người xem thường mãi mãi.
Lăng Hàn ôm quyền, liền dẫn đám người Lưu Vũ Đồng trở về khách sạn. Dọc đường đi, hai nữ còn không cam lòng, nói nếu Lăng Hàn đạt được thứ nhất, thì nên hỏi Thành Phi Quân giao Bổ Tâm đan ra. Điều này khiến Lăng Hàn cười to, xem thường không ngớt. Đan đạo đế vương như hắn, lẽ nào còn phải ăn đan dược do Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm luyện chế? Thật là trò cười!
Trở lại khách sạn không lâu, khách hàng liền tới như mây. Chu Vô Cửu đã không làm xuể, Quản Nguyên, Tàn Dạ đều đi hỗ trợ. Sau đó, không chỉ thế hệ trẻ Bắc Hoang Cửu Quốc mang nguyên tinh đến, rất nhiều Đan sư của Tinh Diệu Điện cũng nghe tin chạy tới. Không vào Sinh Hoa đều là phàm nhân. Phàm nhân chỉ có trăm năm tuổi thọ, mà ai không muốn sống thêm mấy năm? Càng là lão nhân nắm đại quyền, càng tiếc mệnh, vì sống thêm mấy năm có thể trả bất cứ giá nào. Nhân sâm, linh chi trăm năm, tuy hiệu quả không thể nghịch thiên, nhưng cũng có thể kéo dài tuổi thọ, sống thêm năm ba năm là tuyệt không thành vấn đề! Huống hồ thứ này đại bổ, có thể chữa trị ám thương, cũng tương đương kéo dài tuổi thọ.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền bắt đầu làm bà quản gia, ở một bên vui cười hớn hở đếm nguyên tinh. Lại bị Hổ Nữu xem thường, tự nhủ hai nữ nhân ngốc này, nguyên tinh có gì đáng xem, kề cận Lăng Hàn mới là chính đạo. Bán một ngày, Lăng Hàn thu hoạch kinh người, được hơn mười vạn nguyên tinh. Đây là số tiền khiến người đỏ mắt, bảo đảm ngay cả Hoàng thất Vũ Quốc cũng chỉ có chừng đó. Buổi đấu giá cũng gần tới, còn hai ngày nữa sẽ bắt đầu.
Một bên khác, được ba vị Đan sư Địa Cấp hỗ trợ, chứng thực Đan sư của Lăng Hàn chẳng mấy chốc sẽ hoàn thành. Nhiều nhất chỉ năm ngày, chứng minh thân phận liền có thể đưa tới. Lăng Hàn rất hài lòng, bắt đầu cân nhắc kế tiếp nên đi đâu. Tinh Diệu Điện chỉ là trạm trung chuyển để hắn đi ra Bắc Hoang, tự nhiên không thể ở đây lâu dài. Hắn dừng lại chỉ vì chứng thực Đan sư Địa Cấp, cho hắn một bảo đảm có thể hoành hành bá đạo mà thôi. Hiện tại hai việc đều sắp hoàn thành, tự nhiên phải cân nhắc bước kế tiếp nên đi đâu.
Đông Nguyệt Tông muốn khai sơn thu đệ tử? Lăng Hàn từ miệng những người khác biết được tin tức này, cân nhắc một hồi, liền quyết định đi Đông Nguyệt Tông. Thứ nhất hắn muốn tìm hiểu tin tức mẫu thân. Thứ hai, hắn muốn đi thu chút lợi tức. Đại tông môn như Đông Nguyệt Tông, vậy khẳng định là có vườn thuốc của mình. Lăng Hàn quyết định chuyển hết vườn thuốc của đối phương, làm giàu cho không gian Hắc Tháp. Ai bảo tông môn này bắt lão nương của hắn, đả thương cha của hắn, thù này không báo còn là người sao? Chờ đủ thực lực, hắn tự nhiên sẽ giết Ngạo Phong, giải quyết đoạn ân oán này. Ân, đi Đông Nguyệt Tông! Có điều hắn phải che giấu thân phận. Bằng không, lấy thân phận tử thù giữa hắn và Phong Viêm, thì dù vị cường giả Linh Anh Cảnh kia nể mặt thân phận Đan sư Địa Cấp không giết hắn, cũng sẽ trục xuất hắn đi. Vậy hắn làm sao thu lấy vườn thuốc của Đông Nguyệt Tông được nữa?
Vì tiêu hết nguyên tinh, huống hồ võ đạo trà hội đã qua, rất nhiều người không chờ buổi đấu giá bắt đầu, đã trực tiếp lên đường xuất phát, đi tới Đông Nguyệt Tông. Có điều, trong những người xuất phát, có mấy người đi một đoạn đường lại vòng trở về tìm Lăng Hàn, nói cho hắn một tin tức. Bọn họ ở trên đường nhìn thấy mấy người trẻ tuổi đang từ phương hướng Bắc Vực tới đây. Chẳng lẽ là hàng ngũ như Bao Tín Nhiên? Lăng Hàn cảm ơn bọn họ. Mấy người này lên đường xuất phát lần nữa, để Lăng Hàn không khỏi cảm khái. Hắn giết Bao Tín Nhiên chỉ vì đối phương xúc phạm tới lợi ích của hắn, mà không có suy tính quá nhiều, kết quả lại để hắn thu hoạch được nhân tâm. Bằng không, người ta đi cũng đã đi rồi, cần gì chạy về nói cho hắn một tiếng. Nhưng từ tin tức của bọn họ có thể biết, đám người ngoại lai kia không giống Bao Tín Nhiên. Bằng không sẽ nửa đường cướp giết, không cho bọn họ rời đi mới đúng. Lẽ nào là tới tham gia buổi đấu giá? Chuyện này rất có thể! Dù sao lần này có Bích Lân Yêu quả, sẽ hấp dẫn người phụ cận là bình thường.
Lúc nửa đêm, loại cảm giác bị người giám sát kia lại tới nữa. Lăng Hàn biết chắc là La Quý Phong đang nhìn chăm chú. Đây cũng không phải lần đầu lão gia hỏa này làm chuyện như vậy, chỉ là ở dưới Chân Thị Chi Nhãn của Lăng Hàn, hắn căn bản không chỗ che thân. Nhưng Lăng Hàn lại lộ ra vẻ nghiêm nghị, bởi vì ngày hôm nay La Quý Phong che mặt. Giấu đầu lòi đuôi, hiển nhiên là muốn làm chuyện xấu. Hiển nhiên, Lăng Hàn không cho đối phương cơ hội hạ thủ, rốt cục đã khiến lão gia hỏa kia kích động, quyết định ra tay ở khách sạn rồi.
Lăng Hàn do dự, có nên lập tức trốn vào Hắc Tháp không? Trốn vào Hắc Tháp, vậy khẳng định là an toàn tuyệt đối. Thế nhưng hắn còn một cơ hội Hắc Tháp quán lực. Mà hiện tại hắn đã là Dũng Tuyền tầng chín, chỉ cần nện vững chắc cơ sở, hắn sẽ xung kích Linh Hải Cảnh. Không dùng, chẳng khác nào lãng phí một cơ hội. Then chốt là, Hắc Tháp quán lực là một quá trình rèn luyện thân thể, đối với hắn có nhiều chỗ tốt, bởi vậy tuyệt không thể bỏ qua. Tiểu Tháp cũng nói, cơ hội quán lực càng tới cuối cùng sẽ càng tốt. Hiện tại hắn đã là Dũng Tuyền tầng chín, nên không thể chờ nữa. Dưới quán lực, hắn có thể nắm giữ tu vi Linh Hải tầng chín. Mà với sức chiến đấu yêu nghiệt của hắn, Linh Hải tầng chín đủ để chiến Thần Thai Cảnh. Tuy cảnh giới càng cao, vượt cấp chiến đấu sẽ càng khó, nhưng chiến với Thần Thai tầng hai, tầng ba là điều chắc chắn sẽ được. Dù sao La Quý Phong chỉ là Thần Thai tầng ba. Hắn toàn lực triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, sẽ có cơ hội thuấn sát.
Sau khi đưa ra quyết định, Lăng Hàn lập tức lặng yên di chuyển, rời khỏi khách sạn, chạy về địa phương âm u. Với thần thức Thần Thai Cảnh của La Quý Phong, hắn tự nhiên lập tức phát hiện Lăng Hàn rời đi. Hắn hơi run run. Tại sao lại vừa vặn như vậy? Thời điểm hắn chuẩn bị không tiếc lộ thân phận để giết Lăng Hàn, tiểu tử này lại rời khách sạn, tạo cơ hội cho hắn sao? Quái lạ! Nhưng hắn làm sao cũng không chống lại được sức hấp dẫn như vậy. Trong suy nghĩ của hắn, chỉ là Dũng Tuyền tầng một, làm sao cũng không thể tạo thành uy hiếp cho hắn. Thân hình hắn nhảy lên, bay vọt theo phía sau Lăng Hàn. Hắn dự định ở một địa phương hẻo lánh sẽ đuổi tới và giết chết đối phương. Thứ nhất giải quyết một phiền phức cho Thành Phi Quân. Thứ hai còn phải lấy Dị Hỏa ra. Bằng không Thành Phi Quân tuyệt đối không thể đoạt được vị trí cầm quyền của Tinh Diệu Điện. Chỉ chừng mười phút, Lăng Hàn dừng lại. Nơi này chính là quảng trường ngày hôm qua tiến hành võ đạo trà hội. Bây giờ còn có lượng lớn mái che nắng chưa dỡ xuống, bốn phía tối tăm như quỷ vực. Nơi này thật sự là địa điểm giết người lý tưởng, rất trống trải...