Chương 397: Vực Thẳm Vô Tận
Cập nhật: 30/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1981 đến 1985 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không gian hỗn độn, nơi vạn vật dường như bị bóp méo bởi năng lượng nguyên thủy cuồng bạo, Lăng Tiêu đứng sừng sững, thân ảnh như một ngọn núi thiêng bất diệt. Ánh mắt hắn kiên nghị, xuyên thấu màn sương mịt mùng, đối diện với Thâm Uyên Ma Quân – kẻ đã gieo rắc tai ương khắp Cửu Giới. Ma Quân, với thân hình khổng lồ được bao phủ bởi những văn tự ma đạo cổ xưa, phát ra luồng áp lực kinh hoàng, khiến cả không gian và thời gian xung quanh như muốn vỡ vụn. Từng đợt sóng âm từ tiếng cười khẩy của hắn đủ sức xé toạc các đỉnh núi, nhưng Lăng Tiêu vẫn vững vàng, khí huyết cuồn cuộn như trường giang đại hải.
"Ngươi tưởng rằng đạt tới cảnh giới bán bộ Đại Đế là có thể chống lại bản tọa sao, Lăng Tiêu?" Giọng Thâm Uyên Ma Quân vang vọng, mang theo sự khinh miệt và tàn nhẫn. "Ngây thơ! Ngươi sẽ là tế phẩm cuối cùng để bản tọa hoàn thành nghi thức Vĩnh Hằng Ma Thôn!"
Lăng Tiêu không đáp, chỉ có Huyền Thiên Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh thanh thúy, như muốn xé tan mọi xiềng xích. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của hàng tỷ sinh linh. Không cho phép bản thân yếu lòng dù chỉ một khắc, Lăng Tiêu vận chuyển toàn bộ Tiên Nguyên trong cơ thể, Bát Hoang Thần Quyết được thúc đẩy đến cực hạn. Từng sợi gân xanh nổi lên trên cánh tay, cơ bắp cuồn cuộn, ánh sáng vàng kim từ hắn bùng nổ, đối chọi gay gắt với ma khí đen kịt của đối phương.
"Huyền Thiên Kiếm Quyết – Đoạn Thiên Diệt Địa!"
Một tiếng quát lớn xé toạc không gian. Huyền Thiên Kiếm hóa thành một luồng sáng chói lòa, mang theo ý chí hủy diệt vạn vật, lao thẳng vào Thâm Uyên Ma Quân. Kiếm khí như thác lũ, nhấn chìm mọi thứ trên đường đi, tạo thành một khe nứt khổng lồ trên tầng không. Ma Quân không hề nao núng, hắn vung tay, hàng ngàn sợi xích ma khí từ hư không hiện ra, quấn lấy luồng kiếm khí, cố gắng nghiền nát nó. Cuộc đối đầu giữa Tiên và Ma, giữa ánh sáng và bóng tối, đã đạt đến cao trào.
Lăng Tiêu cảm nhận được áp lực cực lớn, mỗi nhát kiếm đều tiêu hao lượng lớn Tiên Nguyên. Thâm Uyên Ma Quân quả nhiên cường đại hơn hắn tưởng tượng. Ma Quân không chỉ sở hữu sức mạnh hủy diệt, mà còn có khả năng thao túng quy tắc không gian, khiến các đòn tấn công của Lăng Tiêu trở nên khó khăn hơn gấp bội. Ma Quân cười man rợ, một đạo ma ảnh khổng lồ từ sau lưng hắn hiện lên, giơ cao một quyền, đánh thẳng vào Lăng Tiêu.
"Ma Thôn Thiên Địa!"
Quyền phong đó mang theo sức mạnh đủ để san bằng một tiểu thế giới, khiến Lăng Tiêu không kịp né tránh. Hắn chỉ có thể giơ Huyền Thiên Kiếm lên đỡ, nhưng lực đạo quá lớn, khiến hắn bắn ngược về phía sau, máu tươi trào ra khỏi khóe môi. Cảm giác ngũ tạng như muốn vỡ tung, Lăng Tiêu lảo đảo, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Hắn không thể gục ngã. Không thể!
Đúng lúc này, từ sâu thẳm trong huyết mạch Lăng Tiêu, một luồng năng lượng cổ xưa đột nhiên bùng phát. Đó là sức mạnh của Cửu Chuyển Phá Thiên Thể đã ngủ yên từ lâu, dường như bị kích thích bởi sự nguy hiểm cận kề cái chết. Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình đang biến đổi, một sức mạnh chưa từng có đang tràn ngập từng tế bào. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra hào quang chói lọi, không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo.
"Ngươi... ngươi lại có thể đột phá ngay trong trận chiến này?!" Thâm Uyên Ma Quân cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hãi. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể ép bản thân đến bước đường cùng, từ đó tìm thấy cơ hội tiến hóa.
Lăng Tiêu không nói gì, chỉ giơ kiếm lên cao. Lần này, không còn là kiếm khí đơn thuần, mà là một đạo kiếm quang mang theo ý chí của Đại Đạo, xuyên phá mọi rào cản. Thâm Uyên Ma Quân cảm thấy một mối đe dọa sinh tử chưa từng có, hắn vội vàng triệu hồi tất cả ma khí để tạo thành một lớp phòng ngự dày đặc. Kiếm quang va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, không gian sụp đổ thành một lỗ đen khổng lồ.
Khi mọi thứ lắng xuống, Thâm Uyên Ma Quân đứng đó, thân hình chằng chịt vết thương, ma khí bốc lên yếu ớt. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt căm hờn và sợ hãi. "Ngươi... không thể nào!"
Lăng Tiêu thở hổn hển, nhưng khí thế đã hoàn toàn thay đổi. Hắn đã thực sự chạm đến cánh cửa của Đại Đế, một bước chân vào cảnh giới mà vô số tu sĩ mơ ước. Hắn biết, hắn đã thắng. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, từ sâu thẳm lỗ đen vừa tạo ra, một bàn tay khổng lồ, đen như mực, với những móng vuốt sắc nhọn như dao găm, từ từ vươn ra, mang theo một luồng áp lực còn kinh khủng hơn cả Thâm Uyên Ma Quân gấp trăm lần, trực tiếp nhắm vào Lăng Tiêu…