Chương 394: Di Tích Huyết Nguyệt Thức Tỉnh
Cập nhật: 30/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1966 đến 1970 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Phong, sau bao ngày đêm truy lùng dấu vết của Cổ Thư Vô Tự huyền thoại, cuối cùng cũng đặt chân đến Di Tích Huyết Nguyệt – một phế tích cổ xưa bị lãng quên, ẩn mình sâu trong Vực Sâu Hắc Ám. Không khí nơi đây nặng trĩu một thứ linh khí hỗn tạp, vương vấn mùi máu tanh và sự mục nát của thời gian, như thể chính thời gian cũng đã mục rữa tại chốn này. Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng trong sự tĩnh mịch đáng sợ, như tiếng trống báo hiệu một hiểm nguy khôn lường đang rình rập. Ánh mắt Lăng Phong sắc bén quét qua từng góc khuất, từng khe nứt trên những bức tường đổ nát, cảm nhận được một luồng năng lượng ngầm đang cuộn trào bên dưới lớp đất đá.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức hung hãn bùng nổ, mặt đất rung chuyển dữ dội, những viên đá rơi lả tả từ trần động. Từ trong bóng tối dày đặc của một hang động phụ, một con Huyết Sói Cự Thú với đôi mắt đỏ rực như máu, lông bờm dựng đứng như thép gai, lao ra tấn công. Nó không phải là loài quái vật tầm thường, mà là một linh thú đã hấp thụ linh khí tà ác qua hàng thiên kỷ, mang trong mình sức mạnh của một kẻ canh giữ cổ vật. Tiếng gầm của nó xé toạc không gian, mang theo áp lực kinh hoàng.
Trận chiến diễn ra khốc liệt đến nghẹt thở. Lăng Phong vận dụng Vô Ảnh Kiếm Pháp, thân pháp ảo diệu như mây khói, kiếm khí sắc bén xé tan không khí, tạo thành những đường cong ánh sáng chói lòa trong bóng tối. Huyết Sói Cự Thú không ngừng gầm gừ, tung ra những đòn tấn công mang theo sức mạnh hủy diệt, móng vuốt của nó có thể xé nát cả đá tảng, tạo ra những vết nứt sâu hoắm trên nền đất. Hắn phải dốc toàn lực, từng chiêu thức đều mang theo ý chí sinh tử, không một chút lơ là. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt Lăng Phong vẫn kiên định, không hề nao núng. Sau một hồi giao tranh long trời lở đất, cuối cùng hắn cũng tìm được kẽ hở, một kiếm xuyên phá lớp vảy cứng rắn nhất trên cổ con quái vật, khiến nó gục ngã trong tiếng rên rỉ thê lương, thân hình khổng lồ đổ sập xuống, làm bụi đất mù mịt.
Trong đống đổ nát sau trận chiến, Lăng Phong cẩn thận dò xét và phát hiện một khe nứt bí ẩn dưới nền đất, bị che giấu khéo léo bởi một tảng đá lớn. Bên trong là một không gian nhỏ hẹp, nơi cất giấu một tấm bia đá cổ xưa. Tấm bia không có bất kỳ chữ viết nào, nhưng lại phát ra một vầng sáng mờ ảo, dẫn dắt tâm trí hắn đến một cảnh tượng kỳ lạ: một thế giới bị bao phủ bởi sương mù dày đặc, nơi những bóng hình khổng lồ đang giao tranh, và trung tâm là một tòa tháp đen kịt vươn thẳng lên trời, xuyên thủng cả tầng mây. Hắn nhận ra đây chính là manh mối về Tháp Vô Tận, nơi cất giấu bí mật cuối cùng của Cổ Thư Vô Tự. Cảm giác vừa hưng phấn tột độ vì đã tìm thấy hướng đi, vừa lo lắng dâng trào trong lòng, bởi hắn biết rằng hành trình của mình chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước chắc chắn còn kinh khủng hơn gấp bội.
Nhưng ngay khi Lăng Phong định chạm vào tấm bia để thu thập thêm thông tin, một luồng khí tức lạnh lẽo, mạnh mẽ đến rợn người đột ngột bao trùm lấy hắn, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Từ phía lối vào phế tích, một bóng đen khổng lồ, cao ngất như núi, chậm rãi xuất hiện, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ như than hồng, mang theo sự uy hiếp chết chóc, như thể một ác mộng cổ xưa vừa tỉnh giấc...