Chương 382: Phá Vỡ Giới Hạn
Cập nhật: 30/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1906 đến 1910 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Ánh tà dương đỏ rực như máu nhuộm tím vòm trời Cổ Di Tích U Minh, nơi Lăng Tiêu đang cẩn trọng dò xét từng ngóc ngách phủ đầy rêu phong và khí tức cổ xưa. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực kỳ dị đang cuộn trào sâu bên dưới, hứa hẹn một bảo vật hay một cấm địa kinh hoàng. Bỗng, không khí đặc quánh lại, tiếng xé gió vang lên chói tai khi hàng chục bóng đen từ Ma Tông đột ngột xuất hiện, bao vây lấy hắn. Thủ lĩnh của chúng, một nam nhân thân hình vạm vỡ với đôi mắt đỏ ngầu, cười khẩy: "Lăng Tiêu, ngươi đúng là tự chui đầu vào lưới. Cổ Di Tích này hôm nay sẽ là nơi chôn xương của ngươi!"
Trái tim Lăng Tiêu thắt lại, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn biết đây là một cái bẫy được giăng sẵn. "Muốn giết ta? Vậy thì hãy thử xem Ma Tông các ngươi có đủ bản lĩnh hay không!" Lời vừa dứt, Kiếm Khí Phi Thiên bùng nổ, hóa thành hàng ngàn lưỡi kiếm sắc bén xé tan màn đêm, lao thẳng vào đám địch nhân. Cuộc chiến bùng nổ với sự tàn khốc không thể tả. Lăng Tiêu vận dụng Thần Lôi Quyết, từng tia sét vàng óng giáng xuống, đánh bật những kẻ xông lên. Hắn chiến đấu như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, mỗi chiêu thức đều mang theo ý chí sinh tử. Thế nhưng, Ma Tông đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Chúng có một đội hình phối hợp chặt chẽ, cùng với những công pháp tà dị hút lấy sinh khí, dần dần bào mòn linh lực của hắn.
Một đòn đánh lén từ phía sau khiến Lăng Tiêu phun ra ngụm máu tươi, thân thể hắn loạng choạng. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng, vết thương đau đớn như xé toạc da thịt. Tên thủ lĩnh Ma Tông cười đắc thắng, vung trường đao chém xuống, mục tiêu là đoạt mạng hắn. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một luồng sức mạnh cổ xưa bỗng trỗi dậy từ sâu thẳm huyết mạch Lăng Tiêu. Đôi mắt hắn hóa thành màu đỏ rực như huyết nguyệt, những đường vân kỳ lạ xuất hiện trên da thịt. Hắn gầm lên một tiếng, Huyết Nguyệt Biến được kích hoạt, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng đỏ thẫm, sức mạnh tăng vọt đến mức kinh hoàng.
Với sức mạnh đột biến, Lăng Tiêu như một vị thần chiến tranh. Hắn vung kiếm, Kiếm Khí Phi Thiên giờ đây mang theo uy lực của Huyết Nguyệt Biến, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của Ma Tông. Từng kẻ địch ngã xuống, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tên thủ lĩnh Ma Tông kinh hãi lùi lại, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể kích hoạt được sức mạnh cấm kỵ này. Sau một hồi giao tranh ác liệt, Lăng Tiêu đã quét sạch toàn bộ quân lính Ma Tông, chỉ còn lại tên thủ lĩnh đang run rẩy. Hắn định ra đòn kết liễu, nhưng tên đó bất ngờ ném ra một quả cầu đen kịt, tạo ra một màn sương độc dày đặc rồi nhanh chóng biến mất. "Lăng Tiêu! Ngươi hãy đợi đấy! Âm mưu của Ma Tông sẽ nuốt chửng cả thế giới này!" Tiếng cười điên dại của hắn vọng lại từ xa. Lăng Tiêu ngã khuỵu, sức mạnh Huyết Nguyệt Biến rút cạn, để lại hắn với cảm giác kiệt quệ và một nỗi lo lắng mơ hồ về lời đe dọa kia.
Trong những ngày sau đó, Lăng Tiêu ẩn mình trong một hang động bí mật, vừa dưỡng thương vừa cố gắng lý giải nguồn gốc của Huyết Nguyệt Biến. Hắn cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong cơ thể, một sức mạnh vừa mê hoặc vừa đáng sợ. Một buổi chiều, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cửa hang. Đó là Vân Nhi, một người đồng hành trung thành của hắn, mang theo tin tức khẩn cấp. "Lăng Tiêu, Ma Tông đang ráo riết săn lùng một vật phẩm cổ xưa tên là 'Hồn Thạch', chúng đã tàn sát nhiều tông môn nhỏ để tìm kiếm nó. Có vẻ như chúng đang chuẩn bị cho một đại trận nào đó ở Thành Vô Cực." Vân Nhi nói với vẻ mặt lo lắng, ánh mắt đầy sự cầu cứu. Lăng Tiêu lắng nghe, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Hồn Thạch, đại trận, Thành Vô Cực... tất cả dường như liên kết với lời đe dọa của tên thủ lĩnh Ma Tông. Hắn chợt nhận ra mình đã vô tình bị cuốn vào một âm mưu lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
Không chút chần chừ, Lăng Tiêu cùng Vân Nhi lên đường đến Thành Vô Cực. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không thể quay lưng lại. Khi họ vừa đặt chân đến ngoại ô thành, một luồng khí tức âm u bao trùm, báo hiệu sự hiện diện của Ma Tông. Một toán sát thủ Ma Tông đã phục kích sẵn. Chúng không nói một lời, lập tức lao vào tấn công. Lăng Tiêu biết đây là một trận chiến không thể tránh khỏi, và hắn phải bảo vệ Vân Nhi. Hắn rút kiếm, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào kẻ thù. "Muốn cản đường ta? Các ngươi còn non lắm!" Hắn gầm lên, chuẩn bị nghênh chiến, nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước, một luồng linh lực cường đại quét qua, và một bóng người khổng lồ với đôi mắt đỏ như máu xuất hiện từ trong màn sương...