Chương 379: Bóng Đêm Thức Tỉnh
Cập nhật: 30/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1891 đến 1895 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau những ngày dài bế quan trong hang động tịch mịch của Huyết Nguyệt Sơn, thiếu niên Lâm Phong cuối cùng cũng mở mắt. Ánh sáng yếu ớt từ viên dạ minh châu treo trên vách đá hắt lên khuôn mặt gầy gò, phơi bày sự mệt mỏi nhưng cũng rạng ngời một tia giác ngộ. Linh khí trong cơ thể hắn cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, báo hiệu một đột phá lớn trong cảnh giới tu luyện. Tuy nhiên, thay vì niềm hân hoan thường thấy, một nỗi bất an kỳ lạ lại len lỏi trong tâm trí. Đêm qua, trong lúc nhập định sâu nhất, một đoạn ký ức mơ hồ, tưởng chừng đã bị chôn vùi từ lâu, bỗng nhiên hiện về rõ nét. Đó là hình ảnh một ngôi làng chìm trong biển lửa, những tiếng la hét xé lòng và bóng dáng một kẻ áo đen bí ẩn, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn không tài nào lý giải được nguồn gốc của ký ức này, nhưng cảm giác đau đớn, mất mát lại chân thực đến rợn người.
Lâm Phong rời hang động, bước ra dưới ánh trăng mờ ảo. Không khí lành lạnh của đêm khuya không làm dịu đi sự bứt rứt trong lòng hắn. Hắn quyết định phải tìm hiểu ngọn ngành của giấc mộng kỳ lạ kia, dù trực giác mách bảo đây có thể là khởi đầu cho một tai ương. Hắn hướng về phía Nam, nơi có Phù Vân Cổ Trấn, một thị trấn cổ kính nổi tiếng với các thư viện và những học giả uyên bác. Trên đường đi, Lâm Phong đã phải đối mặt với không ít hiểm nguy. Một đàn Sói Hoang, với cặp mắt xanh lè đói khát, bất ngờ phục kích hắn trong một khu rừng rậm. Với Kình Thiên Kiếm Pháp vừa được lĩnh ngộ, Lâm Phong vung kiếm như vũ bão, từng nhát chém mang theo kình phong sắc lạnh, tiễn lũ quái thú về nơi suối vàng. Nhưng chiến thắng này không mang lại sự thỏa mãn, thay vào đó, nó càng củng cố thêm linh cảm về một thế lực tà ác đang trỗi dậy, khuấy động sự bình yên của vùng đất này.
Khi đến Phù Vân Cổ Trấn, Lâm Phong lập tức tìm đến Tàng Kinh Các, thư viện lớn nhất trấn. Hắn miệt mài lục tìm trong vô vàn cuốn sách cổ, từ điển tịch ghi chép về lịch sử, truyền thuyết cho đến các bí ẩn tu luyện. Mãi cho đến khi ánh bình minh bắt đầu ló dạng, hắn mới tìm thấy một quyển sách cũ kỹ, bìa đã ố vàng, mang tên "Huyết Nguyệt Chi Thư". Từng dòng chữ cổ trên trang giấy như có ma lực, hút chặt ánh nhìn của hắn. Quyển sách kể về một lời nguyền cổ xưa, về một dòng tộc bị diệt vong dưới bàn tay của Huyết Nguyệt Giáo, và về một đứa trẻ sơ sinh may mắn thoát chết, mang trong mình dòng máu thuần khiết của tộc nhân cuối cùng. Đứa trẻ đó được cho là sẽ trở thành chìa khóa để phong ấn hoặc giải phóng một tà vật cực kỳ mạnh mẽ.
Đọc đến đây, Lâm Phong cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Những mảnh ghép ký ức rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau một cách đáng sợ. Ngôi làng bị thiêu rụi, kẻ áo đen, và cả cảm giác thân thuộc với dòng máu trong sách... tất cả đều chỉ về một sự thật kinh hoàng. Hắn chính là đứa trẻ sống sót đó, và Huyết Nguyệt Giáo chính là kẻ thù đã hủy diệt gia tộc hắn. Cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội, nhưng xen lẫn vào đó là sự hoang mang tột độ. Nếu lời nguyền là thật, nếu hắn là chìa khóa, vậy thì số phận của hắn đã được định đoạt từ khi sinh ra. Khi hắn lật đến trang cuối cùng của "Huyết Nguyệt Chi Thư", một hình vẽ cổ xưa hiện ra, mô tả một cánh cổng không gian khổng lồ đang dần mở ra trên bầu trời, và bên dưới là vô số sinh vật kỳ dị đang lao ra, gieo rắc tai ương. Ngay lúc đó, một chấn động mạnh mẽ bất ngờ lan khắp cả Phù Vân Cổ Trấn. Tiếng la hét hoảng loạn vang vọng, bầu trời vốn trong xanh bỗng chốc bị bao phủ bởi một màu đỏ máu quỷ dị, và từ phía chân trời, một thực thể khổng lồ với đôi cánh dơi đen kịt, tỏa ra khí tức hủy diệt, đang từ từ hiện rõ. Lâm Phong cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo hắn về phía cánh cổng không gian, nơi định mệnh đang chờ đợi...