Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh hỗn loạn và căng thẳng tột độ, một cường giả Lang tộc, với vẻ mặt lạnh lùng và đầy khinh miệt, đã buông lời đe dọa Lăng Hàn: “Ta cũng cho ngươi một lựa chọn, quỳ xuống dập đầu một trăm cái sẽ chừa mạng quèn của ngươi lại!” Lăng Hàn, dường như đã quá quen với những lời hăm dọa vô nghĩa, chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và một chút chán chường: “Biết không? Ngươi rất phiền.”
Rồi, không một chút báo trước, anh búng tay. Một luồng kiếm quang, nhanh như chớp giật, xuyên qua không gian, không ai kịp phản ứng. Nó xé toạc gáy của tên cường giả Lang tộc, rồi vút đi mất. Tên đó, với vẻ mặt bàng hoàng đến tận giây phút cuối cùng, đôi mắt dần tắt lịm, mềm nhũn đổ gục xuống đất, máu tươi phun trào như suối. Hắn chết, chỉ bằng một chiêu.
Cả trường lặng như tờ. Đây là một cường giả đỉnh Cửu Hoàn, vậy mà bị diệt gọn chỉ trong tích tắc! Sự thật này gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ. Lẽ ra, Kẻ Hủy Diệt phải là người có ánh sáng lục, kẻ mà họ cần phải tiêu diệt trước khi y lớn mạnh. Nhưng tại sao, kẻ này, Lăng Hàn, lại đáng sợ hơn gấp bội? Một làn sóng sợ hãi lan tràn, mọi người lùi lại, vài kẻ nhát gan đã thét lên rồi co giò bỏ chạy.
Ánh mắt Lăng Hàn lạnh băng. Anh đã cho họ cơ hội, nhưng họ đã chọn con đường đối đầu. Nếu đã muốn giết người, thì phải chuẩn bị tinh thần bị giết lại. Thế gian này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Lăng Hàn liên tục búng tay, từng luồng kiếm khí sắc bén xé gió, gieo rắc cái chết. Các chiến binh của Triệu tộc và Lang tộc lần lượt gục ngã, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Tụ tập lại!” Một tiếng gầm đầy tuyệt vọng vang lên từ một cường giả. Lời kêu gọi này như một lời nhắc nhở, nhưng giữa lúc hỗn loạn, một nửa số người đã ngã xuống. “Không thể nào!” Tộc lão Triệu tộc kinh hãi thốt lên, “Mười ngày trước hắn còn bị chúng ta truy sát chạy trối chết, hiện tại làm sao trở nên lợi hại vậy được?” Những người Lang tộc thì khóc thầm, hối hận vì đã tham gia vào vũng lầy này.
Cuối cùng, một nhóm khoảng hai mươi cường giả đỉnh Cửu Hoàn đã liên hợp lại, tạm thời chặn được những đợt tấn công như vũ bão của Lăng Hàn. Khi tộc trưởng Triệu tộc và Lang tộc xuất hiện, một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa, như thể trụ cột tinh thần đã trở lại, xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi.
Tộc trưởng Triệu tộc nhìn những xác chết la liệt, mặt xanh mét. Hơn một nửa tinh anh của Triệu gia đã bị tàn sát. Sau này, đừng nói đến việc đánh chiếm Lang tộc, ngay cả những bộ tộc trung du cũng có thể lật đổ họ. Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ tộc trưởng Triệu tộc. Hắn dẫn động toàn bộ lực lượng của bộ tộc vào cơ thể mình, sức chiến đấu điên cuồng tăng vọt. Từng phù văn đen kịt tuôn ra, hóa thành những sợi xích đen nhánh, vang lên tiếng "leng keng" ghê rợn. “Chết đi!” Hắn gầm lên, những sợi xích lao vun vút về phía Lăng Hàn, như muốn xuyên thủng anh.
Lăng Hàn không hề né tránh, mặc cho những sợi xích điên cuồng oanh kích. “Đinh đinh đinh đinh đinh!” Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng, tia lửa bắn tung tóe khi những sợi xích đập vào người anh, nhưng không mảy may làm anh tổn thương.
Cái gì!? Niềm hy vọng vừa nhen nhóm lại vụt tắt. Công kích cuồng bạo đến thế mà không thể phá vỡ phòng ngự của Lăng Hàn. Một cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Tộc trưởng Triệu tộc cắn chặt răng, những sợi xiềng xích như những con rắn độc quấn chặt lấy Lăng Hàn, chỉ để lộ phần đầu anh. Dù hệ thống tu luyện khác biệt, nhưng họ cũng cần tích lũy lực lượng phân hồn và cảm ngộ đại đạo. Những xiềng xích này là kết quả của sự cảm ngộ quy tắc của tộc trưởng Triệu tộc, đạt đến đỉnh Cửu Hoàn. Hắn tin chắc Lăng Hàn không thể thoát được. “Ai kêu tiểu tử này sơ ý?” Hắn hét lớn, “Mau ra tay đi, bản tổ đã trói chặt hắn!”
“Giết!” Tộc trưởng Lang tộc và các cường giả hai bộ tộc đồng loạt xông lên. Lúc này, uy hiếp từ Lăng Hàn đã vượt xa Tiểu Cốt, hắn phải chết! Tiểu Cốt tức giận gầm gừ, xông lên. Vô Tướng Thánh Nhân và Thiên Phượng Thần Nữ vẫn đứng yên. Một là vì họ biết xông lên sẽ là tự sát, hai là vì họ có niềm tin tuyệt đối vào Lăng Hàn. Anh làm như vậy, chắc chắn có sự tự tin trăm phần trăm. Khoảng bốn mươi cường giả đỉnh Cửu Hoàn lao vào, tung ra những đòn công kích mạnh nhất vào Lăng Hàn.
Khóe môi Lăng Hàn nhếch lên. Trong thiên kiếp, số lượng Thánh Vương còn đông hơn thế này gấp mấy lần, vậy mà anh vẫn nhẹ nhàng giải quyết. “Bùm bùm bùm bùm bùm!” Vô số công kích dội xuống, mặt đất rung chuyển. Nếu không phải đây có thể là một phần của Tiên Vực, thì mặt đất đã không chịu nổi. Dù vậy, bùn đất vẫn bay lên mù mịt, che kín cả bầu trời. Mười giây oanh kích liên tục, rồi dần dần, mọi người ngừng tay. Khi người cuối cùng dừng lại, bụi tro dần lắng xuống, tầm nhìn trở nên rõ ràng.
Và khi mọi thứ hiện rõ, tất cả gần như tuyệt vọng. Lăng Hàn vẫn bị xiềng xích trói, dáng vẻ nhàn nhã, thậm chí còn có chút thư thái. Nếu không phải những sợi xích đã rách nát, ai có thể tin rằng anh vừa bị bốn mươi cường giả đỉnh Cửu Hoàn oanh kích? Lăng Hàn cười hỏi: “Đến lượt ta đúng không?” Anh khẽ gồng sức, những sợi xích lập tức đứt ra từng khúc. Anh đứng đó, áo xanh phiêu dật, tiêu sái, nhưng ánh mắt đầy sát khí.
Các cường giả hai bộ tộc da đầu tê dại, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến họ suýt ngất. Tên tiểu tử này, liệu có phải là con người không? Bị bốn mươi cường giả Cửu Hoàn cùng lúc tấn công mà không hề hấn gì! Tổ huấn đã nói người có thể vận dụng ánh sáng lục là Kẻ Hủy Diệt, nhưng các lão tổ tông không thể nhìn thấu hết thiên cơ. Không phải kẻ có ánh sáng lục, mà là người đi cùng hắn, mới mang đến sự hủy diệt!
Lăng Hàn sải bước tiến lên, áo xanh bay bay, gương mặt đong đầy sát khí. Anh vốn không lạm sát, nhưng nếu bị kẻ khác đạp lên đầu, anh tuyệt đối không nương tay. Tộc trưởng Lang tộc lạnh lùng nói: “Người từ ngoài đến, ngươi muốn đối địch với toàn bộ Đại Hà tộc sao?” Vẻ mặt hắn bình tĩnh, nhưng giọng nói lại run rẩy. Sức mạnh này đã vượt xa tưởng tượng của hắn, không còn chút khả năng đối đầu. Lăng Hàn mỉm cười: “Ngươi đã nói sai rồi. Phải nói là đám Đại Hà tộc các ngươi muốn đối địch với ta sao? Nếu đúng, ta sẽ một tay xóa sổ!”
Bá khí ngút trời! Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân đứng xa, biểu cảm kích động. Thiên Phượng Thần Nữ chỉ muốn lao vào vòng tay Lăng Hàn. Tuy người trong thiên hạ, ngô không màng! Tộc trưởng Triệu gia lớn tiếng nói, lúc này tuyệt đối không thể yếu thế: “Đại Hà tộc chúng ta sừng sững bao nhiêu ức vạn năm, một người ngoại địa như ngươi sao có thể nói xóa sổ liền xóa?” Bọn họ không chỉ đại diện cho Triệu gia, Lang tộc, mà là cả Đại Hà tộc, không thể đánh mất cốt khí.
Lăng Hàn quay đầu nói với Tiểu Cốt: “Tiểu Cốt, tại sao ba chữ Đại Hà tộc làm ta cảm thấy đặc biệt buồn nôn?” Tiểu Cốt nghiêng đầu, ú ớ một lúc, rồi như thể không tìm được từ ngữ thích hợp, nó bắt chước lại: “Tiểu Cốt, tại sao ta cảm...”
Rõ ràng là sự miệt thị! Các người nói một lần không đủ, còn muốn học vẹt thêm một lần? Các cường giả hai bộ tộc mặt lạnh như tiền. Đại Hà tộc có cốt khí riêng, tuyệt đối không thể chùn chân vì kẻ địch quá mạnh. Trong tổ huấn của họ, chỉ có thua tự sát, không có đầu hàng.
Tộc trưởng Triệu gia dùng thần thức truyền âm: “Lão cửu, thập nhất, thập thất, chờ lát nữa bắt đầu chiến đấu, các ngươi vừa đánh vừa vòng hướng hai người kia. Bắt bọn họ để uy hiếp người ngoại địa này.” Khóe mắt hắn liếc qua Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân. Nếu có thể dùng hai người này để uy hiếp Lăng Hàn tự trói tay chân thì tốt nhất, kém lắm thì cũng buộc hắn phải lùi lại. Nếu vẫn không được, thì cho hai người kia chôn cùng bọn họ. Ba cường giả đỉnh Cửu Hoàn gật đầu: “Tuân lệnh!” Tộc trưởng Lang tộc cũng ra lệnh tương tự. Đây là hy vọng duy nhất để lật ngược thế cờ của họ.
Tộc trưởng Lang tộc hét lớn một tiếng: “Dám vũ nhục Đại Hà tộc vĩ đại chúng ta, các ngươi đều... phải... chết!” Hắn vung tay lên, dẫn dắt tất cả cường giả Lang tộc cùng công kích Lăng Hàn. Triệu gia không ngăn cản, cường giả toàn tộc cũng xông lên theo. Bọn họ biết công kích như vậy vô ích với Lăng Hàn, nhưng họ chỉ muốn lợi dụng lúc chiến loạn để vài người bất ngờ vòng ra sau lưng Lăng Hàn, bắt lấy Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân.
Lăng Hàn tùy ý búng tay. “Bóc bóc bóc bóc!” Mỗi luồng kiếm khí bắn ra là một kẻ nổ đầu, thần hồn đều diệt. Các cường giả hai tộc gầm rống. Những người này đều là cường giả Cửu Hoàn, là thành quả tích lũy vô số năm của hai tộc, nhưng giờ đây lại bị giết như xắt rau. Bọn họ bất đắc dĩ, chỉ đành dùng nhiều mạng người hơn để yểm hộ đồng đội đánh bất ngờ.
Rất nhanh, một nụ cười đắc thắng hiện trên môi họ, vì đã có bốn người vòng ra sau lưng Lăng Hàn, dù trên đường đi hai người đã không may bị tiêu diệt. Bốn cường giả còn lại đồng loạt hành động: “Giết!” Bọn họ từ bốn hướng lao vào Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân, cố gắng phong tỏa đường chạy trốn của hai người. Những đòn công kích đáng sợ phô thiên cái địa, là sức chiến đấu đỉnh Thánh Vương.
Lăng Hàn thi triển Thiểm Kích. Anh xuất hiện trước mặt một kẻ đánh lén, điểm một cái. Kẻ đó nổ đầu, thành một cái xác không đầu. Anh lắc người đuổi theo kẻ thứ hai, lặp lại hành động tương tự. Rồi đến người thứ ba. Lăng Hàn chạy tới kẻ đánh lén thứ tư, túm lấy cổ đối phương, nhấc bổng lên. Lúc này, kẻ đó cách Thiên Phượng Thần Nữ khoảng ba trượng.
Các cường giả hai tộc cảm thấy hoa mắt, rồi thấy ba cường giả bị tiêu diệt, kẻ cuối cùng bị Lăng Hàn tóm gọn. Lăng Hàn khịt mũi: “Đây là tôn nghiêm của Đại Hà tộc các ngươi? Không dám chiến ngay mặt mà chỉ biết đánh lén?” Anh vung tay phải, ném kẻ đánh lén bay về phía các cường giả hai bộ tộc. “Trả lại cho các ngươi!”
Vài cường giả định đón lấy, nhưng tộc trưởng Lang tộc kinh hãi kêu lên: “Mau tránh ra!” Muộn rồi! Trong thân thể kẻ đánh lén hiện ra một quả cầu ánh sáng, rồi nổ tung, bắn ra vô số kiếm quang. “Vù vù vù vù vù!” Kiếm quang ngút trời như bão tố giông gió, trong khoảnh khắc đã giết chết một đống cường giả hai tộc. Chỉ còn tộc trưởng và dăm ba người còn sống, nhưng ai nấy đều bị thương rất thảm. Tộc trưởng Triệu gia chỉ vào Lăng Hàn, khuôn mặt đầy căm hận: “Ma... ma quỷ!”
Lăng Hàn lại giơ tay lên: “Ta không phải ma quỷ, chỉ tự vệ thôi, ai kêu các ngươi hùng hổ dọa người?” Lại mấy luồng kiếm quang chém ra, “Bùm bùm bùm bùm bùm!” Đám cường giả còn sống sót cũng bị xóa sổ. Tiểu Cốt bất mãn: “Ư u ô!” Tại sao không chừa mấy tên cho nó?
Lăng Hàn cười cười nhìn Tiểu Cốt. Dù đã vào Đại Thánh vị, đã vô địch trong Cổ giới, nhưng anh vẫn không thể nhìn thấu nó. Thực lực của Tiểu Cốt chắc chắn không chỉ dừng lại ở trình độ biểu hiện ra ngoài, mà cao hơn rất nhiều. Nhưng dường như lực lượng khủng bố ấy đang bị phong ấn, không thể tự do vận chuyển.
“Xét nhà đi!” Bốn người họ đi tới Triệu gia trước, rồi đến Lang tộc, hốt sạch mọi tích lũy vô số năm của hai bộ tộc. Lăng Hàn không mấy hài lòng, vì tổng cộng chỉ thu được năm Thánh dược. Thiên Phượng Thần Nữ cười nói: “Ngươi quá tham lam, dù là cấm địa cũng chỉ có hai, ba gốc Thánh dược.” Lăng Hàn gật đầu, ôm eo nhỏ của nàng, cười nói: “Phượng nhi, chúng ta hiện tại xem như đại công cáo thành, hay là hôn một cái, cố gắng sinh khỉ con đi?” Thiên Phượng Thần Nữ bật thốt: “Đáng ghét!” Dù đã là phu thê, nàng vẫn dễ xấu hổ.
Lăng Hàn chỉ đùa nàng. Chưa tìm được nhóm người Nữ Hoàng, anh sao có tâm tình làm chuyện khác. Họ đi qua Lang tộc, tiếp tục tiến lên. Từ xa, Long Ngữ San khẽ nói với Long Hương Nguyệt: “Đi thôi, chúng ta trở về.” Long Hương Nguyệt thẫn thờ nhìn bóng lưng Lăng Hàn, cảm giác lần này là vĩnh biệt.
Với thực lực hiện tại, Lăng Hàn có thể nghiền áp tất cả. Anh không thích giết chóc, nên mỗi khi đến một nơi, anh sẽ mượn đường trước. Nếu đối phương thân thiện, mọi người đều vui vẻ. Nếu đối phương cứ phải gây khó dễ, anh sẽ không khách sáo nữa. Giết người có gì ghê gớm, cứ tưởng anh không biết làm sao?
Khi Lăng Hàn diệt thêm cường giả của hai bộ tộc khác, toàn bộ các bộ tộc thượng, hạ du đều khiếp sợ. Lăng Hàn đi đến đâu, họ đều vô cùng cung kính, không còn nhắc gì đến "Kẻ Hủy Diệt" nữa. Lăng Hàn không muốn gây hấn. Những tộc quần này không thể rời khỏi bí cảnh, nên sẽ không gây rắc rối gì cho Cổ giới, anh không cần phải ra tay giết chóc làm gì.
Cuối cùng, họ đi qua bộ tộc cuối cùng, Điền tộc. Phía trước đã rất gần nguồn sông lớn. Đây là đường cùng. Càng đến gần thượng nguồn sông lớn, lực lượng tinh hoa trong nước càng nhiều, đồng thời sức sát thương cũng càng đáng sợ. Sóng vỗ bờ, nếu bị nước sông bắn trúng, cường giả Cửu Hoàn cũng sẽ hóa thành tro bụi. Ngay cả Điền tộc mạnh nhất cũng không dám tiến xa hơn, vì đó là tự tìm đường chết.
Tại đây, Lăng Hàn gặp lại người quen. Có mấy Vương giả trẻ tuổi của Tinh Sa Võ viện, không phải nhóm thủ lĩnh như Nhâm Phi Vân, mà là các Vương giả tam giai. Thánh Nhân che chở người có hạn, chỉ muốn mang theo những người có tiềm lực lớn nhất, chứ không phải những người có tu vi cao nhất hiện tại. Lăng Hàn thấy Hồng Ma, Thiên Hạ Đệ Nhị, Tử Thần Phong, và các thiên kiêu của mấy cấm địa khác, tổng cộng khoảng sáu mươi mấy người.
Khi đám người thấy Lăng Hàn, họ vội vàng chào: “Lăng sư huynh!” Bọn họ không biết Lăng Hàn đã thành tựu Đại Thánh, sức chiến đấu nghiền áp tất cả Thánh Nhân. Nếu biết, dù là quen biết cũ, họ cũng không dám đứng ở vị trí ngang hàng với anh. Lăng Hàn gật đầu: “Còn người khác đâu?” Có người trả lời: “Ở sát địa phía trước.”
Lăng Hàn hỏi kỹ mới biết, phía trước Điền tộc là một con sông cực kỳ đáng sợ, mặt đất xung quanh cũng đầy sát khí. Nhưng trên mảnh đất kinh hoàng ấy, mọc lên một gốc tiên dược! Tiên dược! Một Tiên Thiên Thông Linh Quả. Trong Tiên Vực, nó vẫn được coi là bảo dược vô thượng. Nuốt tiên dược như vậy sẽ khiến thể chất tương thông với thiên địa, thành tựu đạo thể trong truyền thuyết.
Cái này có ích lợi gì? Tương thông với thiên địa, bản thân chính là hóa thân của quy tắc, tu luyện không gặp bình cảnh, chỉ cần tích lũy lực lượng là cảnh giới cứ tăng vù vù. Đương nhiên, tùy thuộc vào số năm tuổi của Tiên Thiên Thông Linh Quả, tiến cảnh cũng bị hạn chế. Có người chỉ đến Trảm Trần, có người chỉ đến Phân Hồn, có người đến Tiên Phủ. Nghe nói Tiên Thiên Thông Linh Quả lâu năm nhất có thể đưa người đến Nguyên Cảnh, nhưng chưa từng nghe nói ai thành tựu Tiên Vương. Thế nhưng, như vậy là đủ rồi. Tiên Nhân có thọ nguyên vô hạn, miễn là lĩnh ngộ cảnh giới không có bình chướng, thì tích lũy lực lượng mất bao nhiêu năm cũng được.
Đám người Nữ Hoàng và các Thánh Vương cấm địa đang nghiên cứu cách vào sát địa để hái tiên dược. Điền tộc đã thử qua không biết bao nhiêu đời, và đã bỏ cuộc. Đương nhiên, nếu nhóm Nữ Hoàng lấy được tiên dược, Điền tộc chắc chắn sẽ cướp giật. Hiện giờ không có tranh giành lợi ích, Điền tộc không muốn trở mặt với nhiều cường giả, nên cho phép họ tạm trú tại đây. Dù sao, hệ thống tu luyện khác nhau, chẳng sợ bị cướp tài nguyên.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ, quyết định lập tức đi sát địa xem thử. Nhiều năm rồi, anh rất nhớ nương tử, cũng nhớ huynh đệ. Lăng Hàn dẫn theo Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân và Tiểu Cốt lên đường. Tử Thần Phong xung phong dẫn đường. Dọc đường đi, Tử Thần Phong ngập ngừng muốn nói, mặt nhăn nhó. Lăng Hàn không chịu nổi, hỏi: “Ngươi muốn nói cái gì?” Tử Thần Phong nói: “Lăng sư huynh, có chuyện này ta phải nói cho sư huynh biết, nhưng sư huynh ráng bình tĩnh.”
Lăng Hàn tùy ý gật đầu: “Rồi.” Hiện tại, Lăng Hàn không cần tức giận vì chuyện này. Gai mắt thì san bằng thôi. Trước thực lực tuyệt đối, có chuyện gì không dàn xếp được sao? Tử Thần Phong nói: “Lúc chúng ta vào đây, gặp một cường giả rất trẻ tuổi nhưng đã tu đến đỉnh Thánh Vương, các đại nhân đều hết sức khách sáo với hắn.” Tử Thần Phong tạm dừng, rồi nói tiếp: “Thánh Vương trẻ kia dường như rất ái mộ Loạn Tinh sư tỷ.”
Lăng Hàn bật cười. Tên này sợ anh ghen mà đánh nhau với Thánh Vương trẻ đó sao? Sức hấp dẫn của Nữ Hoàng không ai cưỡng lại được. Lăng Hàn đã học được cách kiềm chế, không thì ai nhìn nương tử của anh là anh ghen thì sẽ chua chết luôn. Lăng Hàn tuyệt đối tin tưởng vào Nữ Hoàng. Dù có nhiều người ưu tú hơn nữa theo đuổi nàng cũng vô ích. Đương nhiên, người mến mộ là chuyện của ngươi, nhưng nếu bị từ chối mà còn mặt dày mày dạn, thì anh sẽ không khách sáo.
Lăng Hàn hoàn toàn không để bụng: “Ta biết.” Tiểu Cốt rục rịch, gặp ‘người mới’ thì xúc động học vẹt bùng nổ không thể khóa lại. Nhưng Tiểu Cốt nhớ Lăng Hàn có dặn nhái lại người ta là không tốt, nên ráng nhịn, nhịn đến bức bối.
Nửa ngày sau, họ đến gần khối sát địa. Quả nhiên, chưa tới nơi đã cảm nhận được luồng khí sắc bén ập vào mặt, khiến mặt mỗi người như bị dao cắt. Tử Thần Phong dừng bước, nói: “Lăng sư huynh, chỗ này là cực hạn của ta, không thể tiến thêm một bước.” Tử Thần Phong không tầm thường, hắn ở đây năm năm, cảnh giới tăng vọt, bước vào Hằng Hà cảnh đỉnh cực vị. Với tu vi như thế mà đi đến nơi này đã không uổng cái danh Vương giả. Lăng Hàn cười nói: “Không sao.” Anh mở ra hộ thuẫn nguyên lực, bảo vệ Tử Thần Phong. Lúc trước, Lăng Hàn không sử dụng nguyên lực, chỉ dùng khí lực của mình đối kháng, nhưng nó còn cứng cỏi hơn hộ thuẫn của bất cứ Thánh Vương nào.
Tử Thần Phong cực kỳ giật mình, ngơ ngẩn nhìn Lăng Hàn. Các Thánh Vương cũng không thể làm được chiêu này, họ chỉ mở ra hộ thuẫn để mình đi tới, nên hắn không biết phía trước có cái gì. Lăng Hàn không chỉ bảo vệ Tử Thần Phong, Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân cũng có phần. Tiểu Cốt thì không cần Lăng Hàn lo, nó rất kỳ lạ. “Đi thôi.” Bốn người tiến lên. Tiểu Cốt đi sau cùng, nghiêng đầu nhìn quanh, mắt hấp háy tia sáng lục, như thể nơi đây có cái gì khiến nó phản ứng.
Đi tiếp nửa canh giờ, trông thấy ba mươi mấy người đứng đằng trước. Nữ Hoàng! Lăng Hàn chỉ nhìn một cái liền nhận ra ngay. Dù ở chỗ nào, Nữ Hoàng luôn bắt mắt nhất, như trăng sáng giữa ngàn sao, mặt trời dâng lên trong bóng đêm. Nữ Hoàng ngạo nghễ đứng thẳng. Khi không có mặt Lăng Hàn, nàng kiêu hãnh nhất, uy nghiêm nhất, phong thái như vậy hấp dẫn người muốn chết, khiến người ta cam lòng quỳ gối dưới chân nàng, nguyện ý dâng lên hết thảy.
Một người trẻ tuổi đứng bên cạnh Nữ Hoàng, chỉ cách ba thước. Các Thánh Nhân khác, bao gồm Tinh Sa Đại Thánh, đứng cách Nữ Hoàng ba trượng. Nên rõ ràng hai người không đứng quá gần lại như một cặp. Như có cảm ứng tâm linh, Nữ Hoàng chợt ngoái đầu lại, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần nở nụ cười vui vẻ. Nàng nhảy người, lao vào ngực Lăng Hàn.
Người trẻ tuổi đứng cạnh Nữ Hoàng lộ sắc mặt âm trầm. Lăng Hàn ôm chặt eo Nữ Hoàng, xoay mấy vòng, rồi hôn nồng cháy. Từ biệt tám năm, nhớ muốn chết! Nữ Hoàng cũng nhiệt tình đáp lại, vẻ kiêu ngạo lạnh băng rút đi hết, trở thành yêu tinh nhiệt tình hòa tan người, mỗi tấc thân thể toát ra vẻ quyến rũ làm người ta không chịu nổi.
Tiểu Cốt nghiêng đầu nhìn, không kiềm được đi tới bắt chước Lăng Hàn muốn ôm. Lăng Hàn vội ngăn cản: “Ngừng ngừng ngừng, đây là nương tử của ta, ngươi đừng học theo!” Tiểu Cốt giờ chẳng những thích học vẹt mà còn thích bắt chước từng hành động. Bình thường thì không sao, nhưng là phu nhân thì... ha ha, bỏ đi. Tiểu Cốt hoang mang ú ớ, nó thấy uất ức. Nữ Hoàng tò mò hỏi: “Hắn là ai?” Tại sao giống Lăng Hàn như đúc. “Sau này nói đi.” Lăng Hàn nắm tay Nữ Hoàng đi hướng Tinh Sa Đại Thánh, cười hỏi: “Các vị có phát hiện gì không?” Tinh Sa Đại Thánh, Minh Tâm Thánh Nhân, mười Thánh Võ viện đều có mặt. Cả đám lắc đầu, cười khổ nói: “Tiên dược ngay trước mặt nhưng không thể lấy vào tay được, thật khiến người buồn bực.”
Đại Hắc Cẩu chạy tới gần: “Gâu, tiểu hàn tử, thấy bổn tọa còn không mau mau lại đây hành lễ!” Đại Hắc Cẩu trông thấy Tiểu Cốt bỗng dựng đứng lông đen: “Quái vật!” Đại Hắc Cẩu nhảy cẫng lên nhe răng nanh. Tiểu Cốt thấy thú vị, bắt chước kêu: “Quái vật!” Đại Hắc Cẩu giận: “Ngươi mới là quái vật!” Tiểu Cốt hăng hái bắt chước: “Ngươi mới là quái vật!” “Đừng bắt chước lời của bổn tọa!” “Đừng bắt chước lời của bổn tọa!” “Ngươi là đồ ngu không biết nói!” “Ngươi là đồ ngu không biết nói!” Mặc cho Đại Hắc Cẩu nói gì, Tiểu Cốt sẽ học lại từng câu giống y, dù Đại Hắc Cẩu thay đổi tốc độ nói chuyện lúc cao lúc thấp, Tiểu Cốt vẫn học theo kịp. Một lát sau, Đại Hắc Cẩu đứt dây thần kinh, nó nằm bẹp dí dưới đất, hai lỗ tai cụp xuống, không thèm nhìn nữa. Lăng Hàn cười phá lên, hiếm khi thấy Đại Hắc Cẩu thua đấu võ mồm, thật là sung sướng lòng người. Tiểu Cốt thì cười khờ ngốc: “Ô u ư!”
Thánh Vương trẻ tuổi đến gần: “Các hạ là Lăng Hàn?” Rất trẻ, chỉ khoảng mấy vạn tuổi nhưng đã vào Sáng Thế cảnh, còn là Sáng Thế cảnh đỉnh đại viên mãn. Lăng Hàn liếc mắt qua, thầm ngạc nhiên vì anh cảm nhận hơi thở của Thánh Vương trẻ này khác với các Thánh Vương khác. Quy tắc viên mãn! Giống như Hàn Kỳ, Tiên Vực trẻ đến từ Tiên Vực. Hèn gì còn trẻ vậy đã trở thành đỉnh Thánh Vương, được tài nguyên Tiên Vực bồi dưỡng thì không mau sao được. Nhưng không bằng Hổ Nữu, chỉ năm năm Hổ Nữu đã là Sáng Thế cảnh. Lăng Hàn nhìn đối phương, hỏi: “Ta tên Lăng Hàn, các hạ xưng hô thế nào?” Thánh Vương trẻ tuổi kiêu ngạo nói: “Bàng Chân.” Đương nhiên rồi, hắn đến từ Tiên Vực, tất cả mọi người ở đây cộng lại không quý giá bằng một ngón tay của hắn. Nếu không phải chỗ này có một gốc tiên dược, có Nữ Hoàng đẹp tựa tiên nữ, thì Bàng Chân cần gì lãng phí năm năm tại đây?
Lăng Hàn khẽ ừ rồi lơ đẹp. Ngươi ngươi ngươi ngươi! Bàng Chân thầm tức giận, thái độ của ngươi như thế là sao? Chỉ là Đại Thánh bình thường mà dám vênh mặt với hắn? Khoan! Tim Bàng Chân rớt cái bịch. Đại Thánh trẻ vậy? Bàng Chân không nhìn thấu Lăng Hàn, nhưng có thể kết luận lửa sinh mệnh của đối phương tối đa chỉ thiêu đốt một ngàn năm. Cái này... Cổ giới bình thường mà có yêu nghiệt vậy sao? Bàng Chân nhìn hướng Nữ Hoàng, giai nhân này cũng đến đỉnh Trung Thánh, sức chiến đấu sánh bằng đỉnh Thánh Vương. Cổ giới bị gì vậy? Chuyên đào tạo yêu nghiệt sao?
Thánh Vương các cấm khu chào Lăng Hàn: “Lăng đạo hữu!” Khi họ phát hiện tu vi của Lăng Hàn đã vào Đại Thánh thì vừa kinh vừa mừng. Mừng là họ có thể đi vào Tiên Vực ngay, kinh vì mới qua vài năm Lăng Hàn đã đến độ cao như thế, tưởng tượng cứ như nằm mơ. Lăng Hàn gật đầu, anh không phải loại người vì có năng lực nghiền áp tất cả cường giả mà trong mắt không ai, anh cười chào hỏi các Thánh Vương. Lăng Hàn nhìn phía trước, hỏi: “Không hái được gốc tiên dược đó?”
Một thiếu niên đi tới nghênh ngang nói: “Hoàn toàn không thể làm được!” Lăng Hàn nhìn đối phương: “Ngươi là?” Thiếu niên nhảy cẫng lên khó chịu la lên: “Đệt, bổn tọa là Lôi Hỏa Đại Đế đây!” Lăng Hàn cười to bảo: “Mấy năm không gặp đã lớn rồi.” Lôi Hỏa Đại Đế bực bội nói: “Phi, đừng nói buồn nôn như thế, lúc bổn tọa tung hoành thiên hạ thì lão tổ tông của ngươi không biết ở đâu bú sữa!” Lăng Hàn tiếp tục đề tài lúc trước: “Tại sao không thể làm được?” “Quy tắc nơi này quá đáng sợ, Sáng Thế cảnh không thể sánh bằng.” Lôi Hỏa Đại Đế nghiêm túc nói: “Bây giờ còn đỡ, nhưng tùy thời có bão quy tắc cuồng bạo quét qua, bổn tọa phỏng chừng Tiên phủ cảnh cũng sẽ bị thổi chết.”
Lăng Hàn giật nảy mình. Tiên phủ cảnh đứng ở bậc thang thứ ba trong Tiên Vực, trên nữa là Thăng Nguyên và Tiên Vương. Nếu bão quy tắc có thể thổi chết Tiên phủ cảnh thì lực lượng cao nhất nơi này ít nhất cỡ Thăng Nguyên cảnh. Một cổ đại bị trục xuất mà xuất hiện lực lượng ít nhất cỡ Thăng Nguyên cảnh, thật khó tin! Bên kia, Bàng Chân sắc mặt âm trầm, hắn muốn giết người. Hắn là thiên chi kiêu tử của Tiên Vực, nhưng giờ nhiều người vậy mà toàn quay quanh Lăng Hàn, nữ nhân hắn thích cũng lao vào vòng tay hắn. Hừ, những người này chẳng qua muốn vào Tiên Vực nên mới nịnh bợ người trẻ tuổi này.
Bàng Chân động ý niệm, hắn có thể chờ lúc thích hợp thả tin ra, hắn chẳng những có thể mở cánh cửa Tiên Vực, hắn vốn là hậu đại một thế lực lớn trong Tiên Vực. Sáng Thế cảnh bình thường các ngươi vào Tiên Vực chỉ là con kiến, không dựa vào thế lực lớn làm sao sống nổi. Nhưng Bàng Chân không dám mang người vào Tiên Vực, vì đây là luật thép của Tiên Vực. Nếu bị phát hiện tự ý mang người vào Tiên Vực sẽ bị thế lực cấp Tiên Vương xử đẹp, nhổ nguyên gia tộc. Trước kia từng xảy ra chuyện này, một thế lực Thăng Nguyên cảnh có một tiểu bối vào Cổ giới rèn luyện kết nghiệt duyên, hắn cũng ác bỏ lại nữ nhân kia, chỉ mang theo đứa nhỏ vào Tiên Vực. Kết quả thế nào? Sơ sẩy bị người phát hiện đứa nhỏ sinh ra trong Cổ giới, kết quả nguyên thế lực bị hủy diệt trong một đêm. Thế lực Thăng Nguyên cảnh! Nên Bàng Chân cùng lắm giơ cờ khoe có thể vào Tiên Vực để giành được yêu thích với Lăng Hàn, còn về mang người vào Tiên Vực? Ha ha, chém đầu hắn cũng không dám làm. Đám nhà quê này không biết Tiên Vực quản lý ‘vượt biên’ nghiêm khắc cỡ nào.
“Tiên Thiên Thông Linh Quả.” Lôi Hỏa Đại Đế liếm môi: “Nếu là đẳng cấp Thăng Nguyên cảnh thì nó là chí bảo vô thượng với bổn tọa.” “Cẩu gia, đều là của cẩu gia!” Đại Hắc Cẩu sủa: “Thằng nhóc nhà ngươi có biết kính lão tôn hiền không?” Lôi Hỏa Đại Đế cười khẩy nói: “Chưa thấy hiền đâu nhưng thấy một con chó già vô sỉ.” Đại Hắc Cẩu cắn Lôi Hỏa Đại Đế: “Dám làm nhục bổn tọa? Gâu!”
Lăng Hàn mặc kệ hai đứa quậy đó, anh nhìn đằng trước. Khói đen bốc lên từ lòng đất, rất là tĩnh lặng. Cách mười dặm, mọc một gốc thực vật tỏa ra đạo quang dịu dàng. Tiên Thiên Thông Linh Quả, hóa thân quy tắc thiên địa, về mặt lý luận thì giá trị vượt qua bất cứ loại tiên dược. Đương nhiên nếu ngươi xui xẻo gặp Tiên Thiên Thông Linh Quả không đủ năm tuổi chỉ có thể tăng lên tới Trảm Trần thì đành khóc. Tiểu Cốt nhìn phương xa, nhưng không phải xem Tiên Thiên Thông Linh Quả mà là chỗ xa hơn nữa: “Ô u ư!” Thật ra qua trăm dặm thì thị lực của các Thánh cũng không thấy gì, chỉ mơ hồ thấy khói đen bốc lên, còn lại một mảnh mông lung.
Nhìn một lúc, Tiểu Cốt biến sắc mặt, đôi mắt bắn ra tia sáng lục lộ vẻ tức giận. Nó hét to rồi xông lên trước. Lăng Hàn không kịp ngăn lại, anh muốn đuổi theo nhưng phát hiện trong lúc chạy khói đen hóa thành đao kiếm gây uy hiếp đáng sợ cho anh. Cực nhanh của Thiểm Kích không thể phát huy hiệu quả vốn có. Lăng Hàn không ngăn kịp, Tiểu Cốt như cơn gió đã lao đi xa. Nó... chắc sẽ không đi chịu chết.
Lăng Hàn từ từ lùi lại, tại đây khí lực của anh không giúp ích gì, vì đại năng Tiên phủ cảnh cũng có thể bị chém chết. Khí lực chuẩn tiên kim nửa tinh bình thường như anh có là gì? Các Thánh Vương kinh kêu, vì Tiểu Cốt đã lao ra sáu, bảy dặm, hoàn toàn vượt qua cực hạn của bọn họ. Có lẽ tên này có thể hái được tiên dược! Mọi người mừng rỡ, miễn là hái được tiên dược, họ có thể hy vọng cướp lấy, không thì chỉ biết đứng yên nhìn.
Nhưng rất nhanh, mọi người kinh kêu: “Nguy rồi!” Cơ thể Tiểu Cốt tan rã, không chịu nổi sát địa phá hoại. Lăng Hàn không quá lo, cơ thể này là Tiểu Cốt diễn hóa ra, chân thân của nó là một khúc xương. Miễn chân thân không bị hỏng thì có thể tùy ý biến ra thân thể. Lộp bộp! Từng miếng thịt trên người Tiểu Cốt rớt xuống, rất nhanh chỉ còn khung xương chạy nhanh. Tiểu Cốt đã chạy tới gần tiên dược.
Khiến mọi người bất ngờ là Tiểu Cốt không dừng lại, nó tiếp tục lao nhanh tới trước. Cái này! Mọi người ngạc nhiên. Ngươi trả giá lớn như vậy mà không chịu hái tiên dược trên đường đi, bị mù sao? Tiểu Cốt còn đang chạy, từng khúc xương trên người nó rớt xuống, chỉ còn lại một khúc là chân thân của nó. Khúc xương tỏa ánh sáng lục lấp lánh lao vào khói đen mênh mông. Vượt qua trăm dặm, không ai thấy Tiểu Cốt được nữa, mất tăm. Mọi người hai mặt nhìn nhau, mặt ngu ngơ. Đây là cái quỷ gì?
Lăng Hàn nhớ ra Tiểu Cốt và dân bản xứ nơi này như nước với lửa, xét cho cùng vì hệ thống tu luyện của họ, tất cả đến từ sông lớn. Nói chính xác hơn là đầu nguồn sông lớn. Giờ Tiểu Cốt đang lao về hướng đó! Không ai thấy tình huống, chỉ có thể chờ đợi.
Qua ba ngày, phương xa lấp lánh ánh sáng lục, rất nhanh Tiểu Cốt xuất hiện. Ánh sáng lục bao trùm toàn thân Tiểu Cốt, nó vẫn chỉ là một khúc xương đang lao nhanh ra khỏi khói đen. Tiểu Cốt đến trước mặt Lăng Hàn thì đứng lại, mọc ra thịt rồi phát ra tiếng u ơ yếu ớt, ngất xỉu. Tiểu Cốt đã đến cuối con sông chưa? Nếu rồi thì nó gặp gì ở đó? Trông như Tiểu Cốt trải qua trận huyết chiến bị thương rất nặng, đã kiệt sức. Mọi người rất tò mò, nhưng Tiểu Cốt không tỉnh lại nên không hỏi gì được.
Lăng Hàn hỏi Tiểu Tháp: “Ngươi biết chuyện này là sao không?” Tiểu Tháp trầm ngâm giây lát mới trả lời: “Đây là hệ thống tu luyện hoàn toàn mới, ta chưa từng nghe thấy. Tu luyện khác nhau đối ứng với hoàn cảnh thiên địa khác nhau, rất kỳ dị.” Lăng Hàn lại hỏi: “Ngươi có thể sử dụng lực lượng Hắc tháp để ta vào khu vực này không?” Tiểu Tháp vẫn chua ngoa như cũ: “Nếu ngươi thấy mình sống đủ lâu rồi thì thử đi.” Lăng Hàn không để bụng, nếu không đã bị Tiểu Tháp chọc tức chết từ lâu. Lăng Hàn lại hỏi: “Tiểu Cốt thì sao? Ngươi nhìn thấu chi tiết của nó không?” Tiểu Tháp lại trầm ngâm nói: “Có chút suy đoán, chắc liên quan Tiên Vương, cụ thể ra sao thì ta không rõ ràng, dù sao ta chưa phục hồi hoàn toàn.”
Liên quan đến Tiên Vương! Lăng Hàn giật mình sau đó gật gù. Lôi Hỏa Đại Đế nói khói đen này có thể xóa sổ cả Tiên phủ cảnh, rất có thể là sức chiến đấu Tiên Vương. Tiểu Cốt vào trong rồi ra được thì dính líu đến Tiên Vương cũng hợp lý.
Ba ngày sau, Tiểu Cốt tỉnh lại. Dường như nó đã quên mình bị thương, hăng hái reo lên: “U ô o!” Khả năng phục hồi cao thật. Lăng Hàn hỏi: “Tiểu Cốt, ngươi thấy gì bên trong?” Tiểu Cốt cứ u ơ, nó chỉ biết lặp lại, còn chủ động nói thì toàn là u với ơ, huơ tay múa chân nửa ngày không được gì. Mọi người nóng ruột nóng gan. Đại Hắc Cẩu lẩm bẩm: “Bổn tọa rất muốn cắn nó!” Đại Hắc Cẩu chỉ nói miệng chứ không dám làm thật, ánh mắt nó sắc bén sớm nhận ra Tiểu Cốt không tầm thường.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ, nói: “Tiểu Cốt, ngươi có biết cái này không?” Lăng Hàn rút một phần trí nhớ diễn hóa ra. Tiểu Cốt gật đầu: “U ô ư!” Tiểu Cốt chỉ một cái, có hình ảnh ký ức hiện ra. “Lại đi lên chút nữa!” “Lại đi lên chút nữa!” Rất nhanh, cảnh tượng Tiểu Cốt lao vào khói đen hiện ra. Lăng Hàn không thúc giục tua ngược nữa, anh tập trung nhìn chăm chú. Những người khác cũng vậy, họ rất tò mò trong khói đen ẩn giấu bí mật gì, tận cùng sông lớn có cái gì? Tại sao một dòng sông mà sinh ra nhiều cường giả như thế, thậm chí xuất hiện hệ thống tu luyện hoàn toàn khác nhau.
Tiểu Cốt lao vào khói đen, rất nhanh chỉ còn lại khúc xương tỏa ánh sáng trắng chống cự khói đen xâm thực, một đường tiến lên. Nhưng tốc độ của Tiểu Cốt càng lúc càng chậm, khói đen tạo áp lực lớn cho nó. Khi Tiểu Cốt không chịu nổi nữa chỉ có thể quay lại thì con sông lớn đã đến cuối, đằng trước xuất hiện một bóng đen to lớn. Đó là... Một xác chết! Đây là một người khổng lồ, hình dạng giống người nhưng có hai cặp mắt trên và dưới, gần như dính sát vào nhau. Da y không đen, thật ra có màu vàng, giống kim loại. Nhưng trên làn da vàng có các ký hiệu đen, một ký hiệu đủ trấn áp vạn cổ chư thiên. Khói đen vô tận phát ra từ người khổng lồ hóa thành một con sông lớn chảy xiết, máu chảy ra biến thành vật chất tinh hoa trong sông. Căn nguyên võ đạo trong bí cảnh này là một xác chết! Quá kinh người, chỉ uống nước sông lớn, tiếp xúc một chút ý chí võ đạo của người khổng lồ đã hình thành hệ thống tu luyện hoàn toàn mới. Nơi này tồn tại bao nhiêu năm rồi? Có ghi chép chính thức đều đến ngàn ức năm! Ít nhất là ngàn ức năm, nhưng người khổng lồ vẫn đang chảy máu, xem bộ dạng hình như có thể tiếp tục chảy ngàn ức năm nữa. Tiếp theo là hình ảnh Tiểu Cốt chạy về, không có ý nghĩa gì.
Mọi người không biết nên nói cái gì. Bàng Chân cũng bị rung động, hắn hoàn toàn không ngờ nơi này xuất hiện thứ kinh người như vậy. Hắn phải báo về gia tộc, có lẽ chỗ này có một vị Tiên Vương chết. Công pháp Tiên Vương! Mắt Bàng Chân đỏ ngầu, nếu được công pháp Tiên Vương thì Bàng gia sẽ một bước lên trời, từ thế lực nhị tinh lên tam tinh, tứ tinh, thậm chí thẳng đến ngũ tinh, trở thành đạo thống cấp Tiên Vương! Lăng Hàn gật đầu nói: “Tiểu Cốt, ngươi có thể hái gốc dược đó về không?”