Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Cửa viện Tinh Sa vốn dĩ là nơi trang nghiêm, thế nhưng hôm nay lại chứng kiến một màn đối đầu nảy lửa. Cửu Yêu, với ngọn lửa chiến ý hừng hực, dõng dạc tuyên chiến, muốn kiểm chứng thực lực của những "sư huynh" tự xưng. Một trong số đó, một sư huynh thân mang làn sương đen mịt mùng – Cực Dạ Ám Vụ, một tuyệt học của viện thứ tám, bao trùm cả hai vào màn đêm giả tạo, hòng làm suy yếu đối thủ.
Thế nhưng, một luồng sáng chói lòa bỗng bùng lên, xuyên thủng màn đêm, xua tan mọi u ám. Đó là Thái Dương Thể! Lăng Hàn, sau chuyến hành trình đầy tạo hóa tại Trầm Uyên Cốc, đã đạt được cơ duyên lớn nhất, nhưng những người đồng hành như Cửu Yêu cũng được hưởng sái, hấp thụ tinh hoa Thái Dương Thạch mà thăng tiến tu vi, lĩnh hội Thái Dương Thể. Dù không thể sánh bằng Lăng Hàn, nhưng ở Thần giới này, một chút tinh hoa Tiên Vực cũng đủ sức khuynh đảo. Cửu Yêu như mặt trời rực rỡ, khiến các sư huynh kinh ngạc thốt lên, không thể tin được chiêu thức trấn phái của họ lại bị vô hiệu hóa dễ dàng đến vậy.
Trong khoảnh khắc đối thủ còn đang choáng váng, Cửu Yêu đột ngột lao tới, tung một quyền dũng mãnh, thô bạo. Hắn biết mình đang mạo hiểm khi cận chiến, nhưng Thái Dương Thể đã biến đối thủ thành kẻ mù lòa. Vị sư huynh kia kinh hãi lùi bước, nhưng Cửu Yêu càng tiến tới, bám sát như hình với bóng. Cứ thế, một kẻ lùi, một kẻ tiến, tốc độ cực nhanh, cho đến khi Cửu Yêu tìm được sơ hở, một quyền đánh bay đối thủ ra khỏi vùng sáng. Vị sư huynh kia ngã vật xuống đất, miệng phun máu tươi cùng vài chiếc răng gãy. Cửu Yêu thu lại Thái Dương Thể, ánh mắt đầy thỏa mãn. Chỉ với thể chất mới, hắn đã dễ dàng đánh bại một Vương giả đồng cảnh giới.
Chứng kiến màn này, những tân sinh khác, những người còn chưa chịu chui qua "lỗ chó", đều đứng dậy, nhìn ba người Lăng Hàn với ánh mắt phức tạp, đầy khâm phục. Dịch Cao Ninh, kẻ chủ xướng nghi thức đón tiếp, ánh mắt trở nên uy nghiêm đáng sợ, nhưng vẫn đầy khinh thường. Hắn cho rằng Cửu Yêu chỉ là "cứng đầu", và sẽ phải trả giá. Hắn vươn tay, một móng vuốt khô gầy, sáng lấp lánh như thần thiết, chộp thẳng tới Cửu Yêu. Khí thế Hằng Hà Cảnh cuồn cuộn tỏa ra, đủ sức trấn áp vạn vật. Loạn Tinh nữ hoàng định ra tay, nhưng Lăng Hàn ngăn lại, sau đó nhẹ nhàng đẩy tay phải ra, nghênh đón móng vuốt kia.
"Không tự lượng sức!" Dịch Cao Ninh cười khẩy, hắn là Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị hậu kỳ, lại là thiên tài Ngũ Tinh, lẽ nào không thể nghiền ép một Tinh Thần Cảnh?
Nhưng rồi, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Móng vuốt thần thiết kia, dưới sự chạm nhẹ của Lăng Hàn, bỗng chốc phong hóa, tan biến như cát bụi theo gió. Tuế Nguyệt Thiên Thu! Lăng Hàn, sau khi lĩnh ngộ công pháp hoàn chỉnh của Tuế Nguyệt Như Ca, đã đạt đến cảnh giới mà Dịch Cao Ninh không thể nào hiểu nổi.
Tất cả mọi người đều trừng lớn mắt, Dịch Cao Ninh cũng biến sắc. Làm sao có thể? Một Hằng Hà Cảnh lại bị một Tinh Thần Cảnh hóa giải đòn tấn công dễ dàng đến vậy? Lăng Hàn lạnh nhạt thu tay, nói: "Đồ đệ của ta, không cần ngươi ra tay dạy dỗ. Lúc cần quản giáo, ta tự khắc sẽ làm."
Dịch Cao Ninh dao động, hắn không dám tin vào mắt mình. Hắn không khỏi thầm chửi rủa, tại sao lại gặp phải một quái thai thế này? Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi tên Lăng Hàn. Lăng Hàn đáp lời, rồi thẳng thừng từ chối "luận bàn", vạch trần bản chất của "nghi thức" này. "Đánh đi, ít lời phí lời. Bại trong tay ta, các ngươi cũng ngoan ngoãn bò lỗ chó đi!"
Lời này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Dịch Cao Ninh. Hắn là cường giả Hằng Hà Cảnh, sao có thể chui qua lỗ chó? "Ta đã thấy rất nhiều kẻ gan trời, nhưng như ngươi..." Dịch Cao Ninh lắc đầu, cho rằng Lăng Hàn quá ngông cuồng. Lăng Hàn cười lớn, ngông cuồng đến cực điểm: "Đó là bởi vì, các ngươi chưa từng gặp phải ta!" Khí phách ngút trời của Lăng Hàn khiến Dịch Cao Ninh cũng phải sững sờ.
"Vậy thì chiến một trận!" Dịch Cao Ninh gầm lên, hối hận vì đã tự chuốc lấy rắc rối. Hắn kích hoạt Thiên Tru Đạo, toàn thân quang điểm lấp lánh, mỗi khối xương đều là mắt trận, biến hắn thành một sát trận sống. Hàng trăm thanh kim đao vàng rực hiện ra, mang theo sát khí ngút trời, lao về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn không né tránh, hung hăng đột tiến.
Dịch Cao Ninh cười khẩy, cho rằng Lăng Hàn đang tự tìm cái chết. Hắn dồn toàn lực, thúc đẩy trận pháp, tin chắc Lăng Hàn sẽ tan xương nát thịt. Nhưng, leng keng leng keng, những kim đao sắc bén ấy va vào người Lăng Hàn rồi bật ngược trở lại, không hề gây ra chút tổn hại nào. Dịch Cao Ninh không thể tin nổi, Lăng Hàn không hề có thần văn phòng ngự, lẽ nào là thể phách? Một suy đoán kinh hoàng vụt qua tâm trí hắn.
Thể phách của Lăng Hàn đã vượt qua Thần Thiết cấp mười ba, cộng thêm Bất Diệt Thiên Kinh, phòng ngự của hắn trong chớp mắt đạt đến mức kinh người. Ngay cả một đòn của Thánh Nhân hắn cũng có thể chịu được, huống chi là Dịch Cao Ninh? Lăng Hàn tung một quyền, đánh thẳng vào mặt Dịch Cao Ninh, khiến hắn bay văng ra, đập mạnh vào cửa viện rồi ngã vật xuống đất.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người nín thở. Dịch Cao Ninh, một Hằng Hà Cảnh mạnh mẽ, lại bị Lăng Hàn một đòn đánh bại! Những tân sinh chưa chui qua lỗ chó thì vỗ tay reo hò, hưng phấn tột độ. Dịch Cao Ninh lồm cồm bò dậy, mặt đỏ bừng vì nhục nhã, nhưng không dám liều mạng với Lăng Hàn, chỉ buông lời đe dọa rồi định rời đi tìm viện binh.
"Hừ, vậy thì muốn đi?" Lăng Hàn cười gằn, không cho phép. "Vừa nãy ta đã nói, không đánh lại ta, liền ngoan ngoãn chui qua lỗ chó đi!" Dịch Cao Ninh cười khẩy, cho rằng đó là điều không tưởng. Hắn xoay người bỏ đi, nhưng một luồng sát ý đáng sợ bỗng khóa chặt hắn. Hắn chậm rãi quay lại, kinh ngạc nhận ra sát ý đó không phải từ Lăng Hàn, mà là từ nữ tử che mặt kia – Loạn Tinh nữ hoàng! Sát ý đó mạnh đến nỗi ngay cả hắn cũng phải kiêng dè.
"Trẫm phải bằm ngươi làm vạn đoạn, lấy cho chó hoang ăn!" Nữ hoàng đại nhân phẫn nộ thốt lên.
Bỗng, Đại Hắc Cẩu không biết từ đâu nhảy ra, càu nhàu: "Tiểu cô nương, bản tọa chỉ thích ăn chay. Ngươi không nên nói xấu cẩu gia!" Lăng Hàn bật cười, con chó này mà ăn chay?
"Hoặc là chui qua lỗ chó, hoặc bị đánh, ngươi chọn đi!" Lăng Hàn vuốt tay áo, bày ra tư thế muốn cùng Loạn Tinh nữ hoàng liên thủ.
"Chó, lỗ chó?" Đại Hắc Cẩu nhảy dựng lên, nhìn thấy cái lỗ bên cạnh cửa, lập tức nổi giận: "Các ngươi những thằng nhóc con này, lại dám ô nhục bản tọa? Cẩu gia cắn chết các ngươi!" Nó dẫn đầu lao ra, cắn thẳng vào mông Dịch Cao Ninh.
Dịch Cao Ninh, bị khí thế của Lăng Hàn và Nữ hoàng khóa chặt, không dám động, chỉ kịp tạo một tấm chắn nguyên lực. Nhưng Đại Hắc Cẩu thần kỳ đột phá, "phần phật", cắn mạnh vào mông hắn. "A..." Dịch Cao Ninh cong người lại, đau đớn thấu xương, kêu thảm thiết.
"Dám to gan ô nhục bản tọa, xem cẩu gia không cắn cái mông của ngươi thành ba mảnh!" Đại Hắc Cẩu vừa cắn vừa gầm gừ, máu tươi chảy ra. Dịch Cao Ninh cố gắng bỏ chạy, nhưng Đại Hắc Cẩu quyết không buông tha. Nó còn không ngừng buông lời sỉ vả, khiến Dịch Cao Ninh tức đến muốn nôn máu.
Dịch Cao Ninh không thoát được, đành phải vận dụng Thiên Tru Đạo, vô số kim đao chém về phía Đại Hắc Cẩu. Nhưng thể phách của nó cũng mạnh mẽ lạ thường, những kim đao ấy không hề hấn gì. Đại Hắc Cẩu đắc ý, vừa cắn vừa nói: "Muốn tổn thương cẩu gia nhà ngươi, còn kém xa lắm! Nhân loại ngu xuẩn, ngoan ngoãn làm thú cưỡi cho bản tọa đi!"
Dịch Cao Ninh phẫn nộ tột cùng, không thể chấp nhận bị làm thú cưỡi. Hắn hét lớn, cắn răng thiêu đốt bản nguyên, phun ra một ngụm máu tươi, tóc xám trắng đi ba phần, nhưng khí thế lại tăng vọt, đạt tới Hằng Hà Cảnh trung cực vị. Hắn tung một chưởng, đánh bay Đại Hắc Cẩu. "Xẹt xẹt" một tiếng, Đại Hắc Cẩu vẫn kịp cắn đứt một tảng thịt lớn trên mông hắn. Quần Dịch Cao Ninh rách toạc, cái mông thiếu một miếng thịt, máu tươi nhuộm đỏ.
"A..." Nhưng Đại Hắc Cẩu lại kêu thảm thiết kinh thiên động địa: "Giết người! Giết người! Đau chết cẩu gia a! Có ai không, có người điên đánh người lung tung!"
Tất cả mọi người đều co giật khóe miệng. Dịch Cao Ninh ngơ ngác nhìn Đại Hắc Cẩu, cảm thấy con chó này còn vô liêm sỉ hơn bất kỳ ai hắn từng gặp. Một số sư huynh khác định bỏ chạy, nhưng Lăng Hàn đã ra tay, trấn áp họ, buộc họ phải chui qua lỗ chó. Khi người đầu tiên chui qua, sau cánh cửa lớn bỗng vang lên tiếng hoan hô như sấm dậy.
"Đến ngươi!" Lăng Hàn nhìn Dịch Cao Ninh. Dịch Cao Ninh cắn răng, không thể khuất phục, vì hắn đại diện cho thể diện của toàn bộ học sinh cũ. Hắn bùng cháy chiến ý, thiêu đốt bản nguyên, thề sẽ khiến Lăng Hàn phải trả giá. Hắn tung ra những đòn tấn công dữ dội nhất.
"Vợ, cùng một chỗ đánh hắn!" Lăng Hàn cười nói với Loạn Tinh nữ hoàng. Nàng ôn nhu gật đầu. Thiên Uy của Lăng Hàn giáng xuống, tước đi hai tinh lực lượng của Dịch Cao Ninh. Loạn Tinh nữ hoàng dùng Thái Sơ Thạch, hấp thu mọi đòn đánh. Phu thê liên thủ, phối hợp ăn ý, các loại tuyệt chiêu ra hết. Dù Dịch Cao Ninh đã thiêu đốt bản nguyên đạt đến Hằng Hà Cảnh trung cực vị, nhưng vẫn bị Lăng Hàn và Loạn Tinh nữ hoàng áp chế hoàn toàn.
Một đời Vương giả, dù chiếm ưu thế cảnh giới, lại không đấu lại hai Tinh Thần Cảnh, thậm chí còn bị ngược lại áp chế? Tất cả mọi người không thể tin vào mắt mình.
Lăng Hàn và Loạn Tinh nữ hoàng nhanh chóng biến ưu thế thành thế thắng, bắt giữ Dịch Cao Ninh. "Xác định không bò lỗ chó?" Lăng Hàn hỏi. Dịch Cao Ninh ngậm chặt miệng, kiên quyết không cúi đầu.
"Tiểu Hắc, đến!" Lăng Hàn vẫy tay.
"Ai đang gọi cẩu gia?" Đại Hắc Cẩu nhảy ra, đứng thẳng người, chắp hai chân sau lưng. "Tiểu tử, ngươi thật to gan, lại gọi cẩu gia là Tiểu Hắc?"
"Vậy Đại Hắc?" Lăng Hàn cười.
"Là Hắc Gia!" Đại Hắc Cẩu sửa lời, rồi vung móng vuốt: "Tiểu tử, ngươi gọi cẩu gia làm gì?"
"Nghĩ một biện pháp, để người này chui qua chó..."
"Chó muội muội ngươi, cái này là hang chuột!" Đại Hắc Cẩu khó chịu ngắt lời Lăng Hàn.
Lăng Hàn không bận tâm, tiếp tục: "Để người này ngoan ngoãn chui qua đi!"
Đại Hắc Cẩu hai mắt sáng rỡ, vẻ mặt hưng phấn tột độ: "Cái này bao ở trên người cẩu gia a!" Nhìn vẻ mặt gian trá của nó, Dịch Cao Ninh không khỏi rùng mình. Hắn không sợ Lăng Hàn, vì đối phương sẽ không giết hắn. Nhưng con Đại Hắc Cẩu này... hắn không khỏi run rẩy.
"Ồ, ngươi run cái gì? Đang hãi sợ cẩu gia sao? Ngươi thực sự quá tổn thương trái tim của cẩu gia!" Đại Hắc Cẩu bắt đầu "thuyết giáo". Lăng Hàn vạch trần: "Ngươi đương nhiên không thể là người xấu, ngươi vốn là một con chó a!"
"Gâu, có tin cẩu gia cắn chết ngươi hay không?" Đại Hắc Cẩu đe dọa.
Lăng Hàn nhún vai: "Nhanh nghĩ biện pháp đi!"
"Phi, nếu không phải ngươi đánh gãy cẩu gia, tiểu tử này đã sớm kinh sợ!" Đại Hắc Cẩu đảo mắt, nhìn Dịch Cao Ninh: "Nếu ngươi không ngoan ngoãn nghe lời, cẩu gia liền tìm một con lợn cái đến, sau đó bỏ thuốc cho ngươi, để ngươi ở đây lên con lợn cái kia!"
Lăng Hàn phun ra ngoài, Đại Hắc Cẩu này quả nhiên quá ác. Dịch Cao Ninh mồ hôi lạnh như mưa, hình ảnh đó quá kinh khủng.
"Bản tọa thay đổi chủ ý." Đại Hắc Cẩu đột ngột lắc đầu. Dịch Cao Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Đại Hắc Cẩu lại nói: "Nên tìm một con heo đực đến, bạo hoa cúc của ngươi được rồi!"
"Không!" Dịch Cao Ninh kinh hãi thốt lên, ý chí sụp đổ.
"Ta chui qua! Ta chui qua lỗ chó!" Dịch Cao Ninh không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn sợ Lăng Hàn không cho phép, vội vã lao tới lỗ chó, cúi đầu chui qua. Một cảnh tượng khiến tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, từ bao giờ việc bò lỗ chó lại trở nên "đáng khao khát" đến vậy?