Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp không gian, Hồ Vũ, vị tàn hồn cuối cùng của Hồ gia, bày tỏ sự hài lòng với Lăng Hàn. “Rất tốt, ta yêu thích người có nguyên tắc. Vậy thì, ta sẽ kể cho ngươi một câu chuyện.” Hắn ngừng lại, giọng nói trầm xuống, chất chứa nỗi niềm bi ai của mười tỷ năm về trước.
Hồ gia từng là một thế lực lừng lẫy ở Tiên Vực, dù không phải đỉnh cấp nhưng cũng đủ oai phong một phương, với Lão tổ đạt Trảm Trần Cảnh. Một bí bảo cổ xưa được gia tộc cất giữ, nhưng suốt bao đời chưa ai khám phá được công dụng thực sự của nó. Rồi một cuộc đại náo động quét qua Tiên Vực, vô số thế lực bị cuốn vào vòng xoáy loạn lạc. Hồ gia chọn cách giữ mình, không tham dự, nhưng số phận lại đẩy họ vào bi kịch.
Giọng Hồ Vũ chợt trở nên lạnh lẽo, hằn học như nghiến răng nghiến lợi. “Một gia tộc… bọn họ đã ác ý hãm hại, vu tội Hồ gia ta tiếp tay cho kẻ gây náo loạn. Kết quả, cường giả vô thượng giáng lâm, diệt sạch Hồ gia ta!” Kẻ thù không ai khác chính là những người mà Hồ gia từng xem là tri kỷ, những kẻ đã đâm nhát dao chí mạng vào lúc không ai ngờ tới, tất cả chỉ vì thèm khát bí bảo của Hồ gia.
May mắn thay, Hồ Vũ lúc đó đang ra ngoài rèn luyện, thoát khỏi kiếp nạn. Khi hay tin, hắn trở về tổ địa, lấy đi bí bảo và lao vào cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ. Gia tộc kia truy đuổi ráo riết, xuyên qua cả Tiên Vực đến Thần giới. Dù thoát được, Hồ Vũ vẫn trọng thương mà chết. Tuy nhiên, một tia tàn hồn của hắn đã kỳ diệu dung hợp với bí bảo, và chính lúc này, hắn mới hiểu được công dụng của nó, nhưng đã quá muộn.
Nhờ bí bảo, tàn hồn của Hồ Vũ tồn tại qua hàng tỷ năm, chờ đợi một thiên kiêu tuyệt thế có thể giúp hắn rửa sạch oan khiên, báo thù huyết hải. Giọng hắn run lên, tràn ngập phẫn nộ khi kết thúc câu chuyện. Lăng Hàn trầm ngâm, nhận ra cái tên "Trầm Uyên Cốc" này thực chất nên là "Trầm Oan Cốc" mới phải. Hồ Vũ xác nhận điều đó, giải thích rằng hắn đã vận dụng bí bảo để thay đổi đại thế thiên địa, thu hút những thiên tài đến đây, và cuối cùng, Lăng Hàn đã xuất hiện.
“Ta không yêu cầu ngươi tiêu diệt toàn bộ kẻ thù Hồ gia, chỉ cần kẻ cầm đầu phải trả giá. Ngươi hãy hướng thiên địa đại đạo mà thề, ta sẽ truyền tuyệt học và bí bảo Hồ gia cho ngươi.”
Lăng Hàn không chút do dự, giơ tay phát ra Đạo thề hùng hồn. “Nếu đúng như tiền bối nói, ngày khác tại hạ tiến vào Tiên Vực, có đủ thực lực, định không phụ nhờ vả!” Với võ giả cảnh giới càng cao, Đạo thề càng không thể nói bừa, vì nó có thể chạm đến quy tắc thiên địa.
Hồ Vũ cười lớn, như đã thấy kẻ thù tan thành tro bụi. “Kẻ thù không đội trời chung của Hồ gia ta, chính là Đinh gia ở Thương Nguyệt thành, Tiên Vực!” Giọng hắn đầy căm hận.
“Cái gì, Đinh gia!” Lăng Hàn chấn động, liệu có phải là Đinh gia của Đinh Diệu Long, Đinh Tử Chân? Hắn chưa kịp hỏi, Hồ Vũ đã truyền lực lượng bí bảo vào cơ thể hắn.
“Đây là Cửu Thiên Hỏa, được phong ấn trong khối Thái Dương Thạch này. Ngoại lực không thể phá vỡ, là báu vật Hồ gia ta tìm được trong một di tích thượng cổ.” Hồ Vũ giải thích rằng Cửu Thiên Hỏa là một trong Cửu Đại Tổ Hỏa của Tiên Vực, mẹ đẻ của mọi loại hỏa diễm. Đây chỉ là Ấu Hỏa, vừa mới sinh ra, được phong ấn trong Thái Dương Thạch. Khi Lăng Hàn luyện hóa nó thành bản mệnh chi hỏa, ngày sau Cửu Thiên Hỏa trưởng thành thành Tổ Hỏa, hắn sẽ nắm giữ uy năng không tưởng.
“Đáng tiếc, ta chỉ có chết rồi, tàn hồn tiến vào khối Thái Dương Thạch này, mới hiểu tất cả.” Hồ Vũ dặn dò Lăng Hàn tập trung tinh thần, vì dù là Ấu Hỏa, Cửu Thiên Hỏa vẫn mang uy năng mạnh mẽ, sơ sẩy một chút có thể biến Lăng Hàn thành tro. “... Đệt!” Hồ Vũ đang nói thì đột ngột thốt lên lời thô tục, vì quá kinh ngạc.
Lăng Hàn ung dung hấp thu, luyện hóa Cửu Thiên Hỏa như thể đó là điều tự nhiên nhất, biến nó thành một phần bản nguyên sinh mệnh. Điều này quá đơn giản, quá thuận lợi so với tưởng tượng của Hồ Vũ. Hắn nghĩ rằng phải mất hàng triệu năm Lăng Hàn mới có thể luyện hóa được Tổ Hỏa này. Nhưng hắn không biết, Lăng Hàn đã trải qua vô số lần tôi luyện bằng Tiên Diễm trong Hắc Tháp, đạt đến cảnh giới Dục Hỏa Trùng Sinh. Dù là Tổ Hỏa, nhưng hiện tại uy lực vẫn kém xa hỏa diễm của Tiên Hoàng, làm sao có thể gây khó dễ cho Lăng Hàn?
Vô số tiên ấn phức tạp hơn bất kỳ pháp môn nào Lăng Hàn từng nắm giữ hiện lên quanh thân hắn. Ngọn lửa liệt diễm bùng phát từ cơ thể Lăng Hàn, hóa thành từng con Tiên Hoàng, kích thích Dục Hỏa Trùng Sinh tiến triển vượt bậc. Trước đây hắn chỉ có thể Trùng Sinh một lần, nhưng giờ đây, hắn đang tiến đến khả năng Dục Hỏa Trùng Sinh hai, thậm chí ba lần liên tục.
“Ta gặp phải quái thai sao?” Hồ Vũ lẩm bẩm. Tư chất như Lăng Hàn, dù đặt ở Tiên Vực cũng thuộc hàng Thánh Tử, Thánh Nữ của đại giáo đỉnh cấp. Hồ Vũ vui mừng khôn xiết, Hồ gia đại thù có thể báo!
Hồ Vũ vui vẻ truyền Hồ gia tuyệt học vào thức hải Lăng Hàn, bao gồm Đại Diễn Công, Cực Dạ Chi Ám, Thương Vũ Tẩy Trần Kiếm, Bi Minh Nguyên Long Phá, và đặc biệt là Tuế Nguyệt Như Ca. Môn Tiên thuật này khiến Lăng Hàn kinh ngạc, càng khẳng định Đinh gia chính là kẻ thù. Tuế Nguyệt Như Ca có khả năng nghịch chuyển thời gian, nhìn thấy quá khứ và thậm chí nghiên cứu tương lai, một phiên bản hoàn chỉnh hơn Tuế Nguyệt Thiên Thu của Đinh gia. Rõ ràng, Đinh gia đã tiêu diệt Hồ gia và chiếm đoạt một phần truyền thừa.
Trong quá trình này, tu vi Lăng Hàn cũng tự nhiên tăng lên nhờ cấp độ cao của Tổ Hỏa. Bên ngoài, mọi người cũng được tắm trong thiên địa phúc vận từ Thái Dương Thạch. Thời gian trôi qua, nửa tháng, một tháng, ba tháng, nửa năm, rồi năm năm, mười năm. Thiên địa phúc vận kéo dài, khiến tất cả những ai ở giai đoạn thứ hai đều được tăng cường thể chất, có khả năng tu thành Thái Dương Thể truyền thuyết.
Đột nhiên, ánh sáng bao phủ trong cốc biến mất, thiên địa phúc vận kết thúc. Mọi người thức tỉnh, kinh ngạc trước sự tiến bộ của bản thân. Có người tăng từ trung cực vị sơ kỳ lên trung kỳ, có người từ đại cực vị trung kỳ lên hậu kỳ, thể chất cũng được cải thiện đáng kể.
Cổ Đạo Nhất, người có lợi ích nhỏ nhất, cảm thấy tức giận tột độ. Hắn vốn đã đạt Tinh Thần Cực Cảnh đỉnh cao, khó có tiến bộ, mà Thái Dương Thể cũng không ảnh hưởng nhiều đến thần thông Quang Diệu Thiên Hạ của hắn. Lăng Hàn, ngược lại, có thể đã nhận được lợi ích gấp trăm lần. Sát khí sôi trào, Cổ Đạo Nhất bay vút lên, một chưởng đánh thẳng vào phù thạch màu vàng, nơi hắn tin Lăng Hàn vẫn còn ở bên trong.
"Dám!" Loạn Tinh Nữ Hoàng xuất thủ. "Dừng tay!" Vũ Hoàng cũng không chịu kém. Đinh Bình và Cửu Yêu gầm lên: "Dám bất kính với sư phụ của ta!" Từ Nhiên, Vô Tương Thánh Nhân, Thiên Phượng Thần Nữ cũng không nói lời nào mà cùng nhau tấn công Cổ Đạo Nhất.
"Một bầy kiến hôi, cũng có thể ngăn cản ta?" Cổ Đạo Nhất cười gằn, tay trái hóa thành ma chưởng khổng lồ chặn đứng mọi công kích, tay phải vẫn tiếp tục vỗ về phía kim thạch. Một tiếng nổ kinh thiên động địa, kim thạch vỡ tan thành vô số mảnh vụn. Cổ Đạo Nhất nhíu mày nhìn bàn tay trái, ba vết nứt hiện rõ, do Loạn Tinh Nữ Hoàng, Vũ Hoàng và Vô Tương Thánh Nhân gây ra. Hắn kinh ngạc, không ngờ lại có người có thể làm hắn bị thương.
Mọi người càng khiếp sợ hơn, bảy đại Vương giả liên thủ mà chỉ khiến Cổ Đạo Nhất chảy chút máu. Hắn quả là thiên kiêu đứng đầu vạn cổ. Nhưng rồi ánh mắt mọi người đổ dồn về phía kim thạch vừa vỡ, nơi một bóng người kiên cường đứng thẳng.
Lăng Hàn!
Cổ Đạo Nhất không thể phá nát Thái Dương Thạch, mà nó đã trở nên giòn tan vì tinh hoa đã bị Lăng Hàn hấp thụ hết. Lăng Hàn vẫn nhắm nghiền mắt, thức hải tràn ngập tin tức khổng lồ. Cửu Thiên Hỏa đã cắm rễ, chờ ngày trưởng thành.
Oành! Sấm sét giữa trời quang, mây đen cuồn cuộn, chớp giật trắng lóa đan xen trong tầng mây tối om. Một đạo chớp giật trăm trượng, dài vạn trượng bổ thẳng xuống đỉnh đầu Lăng Hàn. Song trọng thiên kiếp! Uy lực không phải cộng lại, mà là tăng lên gấp mười lần!
Mọi người đều nghĩ Lăng Hàn sẽ tan xương nát thịt ngay lập tức. Nhưng Cổ Đạo Nhất lại nghiêm nghị, hắn cảm nhận được Lăng Hàn không chết, khí tức vẫn còn đó. Đối phương chủ động sụp đổ thân thể, tiếp nhận thiên kiếp rèn luyện. "Quái vật!" Cổ Đạo Nhất thầm nghĩ.
Lăng Hàn quả thực đang chủ động rèn luyện thân thể trong thiên kiếp, nhưng lần này hắn thực sự vất vả. Song trọng thiên kiếp, uy lực khủng khiếp hơn rất nhiều. Cổ Đạo Nhất muốn ra tay, nhưng thiên kiếp này quá đáng sợ, hắn sợ sẽ liên lụy đến mình.
Hắn chuyển hướng về phía Loạn Tinh Nữ Hoàng, muốn luyện hóa đạo quả của nàng để Tiên thai của mình tiến thêm một bước. "Tự tìm đường chết!" Loạn Tinh Nữ Hoàng lạnh lùng lao tới, hai người lại bắt đầu một trận chiến kịch liệt hơn.
Lăng Hàn tự vỡ thần cốt, tẩy luyện trong thiên kiếp. Nhưng lần này, thiên kiếp càng ngày càng mạnh, dường như quyết tâm đánh giết hắn. Hắn cảm thấy bất ổn, thiên kiếp kéo dài quá lâu, đã hơn một ngày mà vẫn không ngừng, uy lực còn tăng lên không ngừng. Đây là ý gì?
Hắn vận dụng Bất Diệt Chân Dịch, ngưng tụ chân thân, dốc toàn lực đối kháng thiên kiếp. Không còn rèn luyện nữa, vì thể phách đã đạt cực hạn Thần Thiết cấp mười ba, và thiên kiếp quá đáng sợ.
Mọi người kinh ngạc, chưa từng thấy thiên kiếp nào kéo dài như vậy. Lăng Hàn càng ngày càng gian nan, uy lực thiên kiếp đã vượt qua Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, đạt đến trung cực vị, rồi đại cực vị, thậm chí hướng về đại cực vị hậu kỳ. Đây là sát kiếp có thể chém xuống cả Tinh Thần Cực Cảnh đỉnh cao.
Lăng Hàn dốc sức đối kháng, Tuế Nguyệt Thiên Thu được sử dụng liên tục để tan rã công kích. Hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, công pháp phòng ngự mạnh nhất Tiên Vực, để tự bảo vệ. Hắn bị đánh đến máu tươi tung tóe, thần cốt lung lay, nhưng một vệt kim quang bao phủ giúp hắn phục hồi nhanh chóng.
Bất Tử Bất Diệt! Mọi người hoàn toàn thất thanh. Thể phách Lăng Hàn quá mạnh, quá trâu bò, ngay cả thiên kiếp khủng khiếp như vậy cũng không thể giết chết hắn!
Nửa ngày sau, uy lực thiên kiếp bước vào cấp độ Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao. Lăng Hàn bị đánh mất một cánh tay, máu tươi phun ra, nhưng sinh cơ bừng bừng, khiến cây cỏ xung quanh tăng trưởng vài chục trượng. Rồi một tia chớp khác đánh xuống, hắn mất một chân, nơi xa hóa thành tiên cảnh, thần dược mọc lên như nấm. Một đòn chí mạng từ gáy, suýt chém hắn thành hai đoạn, máu tươi như mưa, biến Trầm Uyên Cốc thành thảm cỏ xanh mướt.
Lần này, Lăng Hàn không chủ động tan rã thân thể, mà là thực sự không gánh nổi. Oành! Thiên địa vô tình, giáng xuống đòn tối hậu, Lăng Hàn bị chấn thành tro bụi!
Xong rồi, một đời thiên tài cứ thế kết thúc. Nhiếp Thiên Thành, Đan Kinh Nghĩa cười gằn, hả hê.
Thiên kiếp bắt đầu thu lại, nhưng mây đen lại lập tức ngưng tụ. "Chuyện gì thế này?" Mọi người không hiểu. Chỉ thấy giữa bầu trời một đạo hỏa diễm dật động, hóa thành nộ diễm đầy trời, một bóng người từ không đến có, cấp tốc hình thành, rồi một bước đi ra.
Lăng Hàn!
Mọi người trợn tròn mắt, chấn kinh đến tê cả da đầu. Hắn rõ ràng đã chết, ngay cả tro cũng không còn, tại sao lại sống lại? Lăng Hàn bước chậm rãi, hỏa diễm vô tận thu vào cơ thể, đẩy tinh khí thần lên cực hạn. Bất Diệt Thiên Kinh, Dục Hỏa Trùng Sinh! Đây chính là lá bài tẩy mạnh nhất của hắn.
Xoảng! Thiên kiếp tiếp tục đánh xuống, mạnh hơn trước, kéo dài gần hai ngày. Đột nhiên, sau một tia chớp cuối cùng, mây đen tản đi, ánh mặt trời lại hiện ra. Đại kiếp nạn kinh người cuối cùng đã qua!
Lăng Hàn thương tích khắp người, ngồi bệt xuống đất. Ý chí hắn như sắt thép cũng cảm thấy kiệt quệ. Mọi người nhìn hắn với ánh mắt kính nể, xen lẫn sợ hãi, như nhìn một quái vật. Ai từng thấy người chết đi lại sống lại?
Lăng Hàn khẽ nhíu mày, lá bài tẩy mạnh nhất đã lộ ra. Cũng may, hắn còn Hắc Tháp, và bí mật Cửu Thiên Hỏa chưa ai biết.
"Cổ Đạo Nhất, đến chiến!" Lăng Hàn đứng dậy, lớn tiếng khiêu chiến. Cổ Đạo Nhất và Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn đang chiến đấu kịch liệt, Cổ Đạo Nhất chiếm ưu thế.