Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 285

Chương 285: Thần Uy Giáng Thế: Thiên Kiếm Vỡ Tan

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1421 đến 1425 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự trở lại đầy uy lực của Lăng Hàn, biến một cuộc đối đầu tưởng chừng cân sức thành màn trình diễn sức mạnh áp đảo. Bi kịch của Thiên Kiếm Cung bắt đầu khi những kẻ từng coi thường hắn phải đối mặt với nỗi kinh hoàng tột độ. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố tình thầy trò sâu đậm qua sự trung thành của Giang Dược Phong, tạo nên điểm sáng nhân văn giữa bối cảnh tàn khốc. Sự sụp đổ của một tông môn hùng mạnh dưới bàn tay một người cho thấy hậu quả khôn lường của tội ác ngàn năm.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên đỉnh Thiên Kiếm Cung, Trình Nguyên, một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh mang khí thế kiêu hãnh đặc trưng của tông môn, đang khoan thai tuần tra. Hắn vốn dĩ không vội vàng, nhưng ánh mắt lướt qua một bóng hình quen thuộc đã khiến toàn thân hắn chấn động, bật thốt lên một tiếng "đệt" đầy kinh hãi. Lăng Hàn! Tên sát tinh đã khuấy đảo Thần giới, kẻ cầm đầu cuộc khai thiên từ Hằng Thiên Đại Lục, và là mối đe dọa tồn vong của Ngũ Tông, giờ đây lại đường hoàng xuất hiện ngay trong sào huyệt của Thiên Kiếm Cung!

Sự căng thẳng tột độ khiến khí tức của Trình Nguyên hỗn loạn, vô tình hất văng một nam tử đội khăn gần đó, làm hắn rụng mất vài chiếc răng mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tiếng hét thất thanh "Lăng... Lăng Hàn!" của Trình Nguyên vang vọng, khiến các đệ tử xung quanh ngơ ngác. Họ không hiểu vì sao sư thúc lại hoảng sợ đến vậy trước một thanh niên "bình thường". Nhưng ngay lập tức, Trình Nguyên đã phóng lên trời một đóa pháo hoa đỏ thẫm – tín hiệu cảnh báo cao nhất, báo hiệu nguy cơ diệt tông. Tín hiệu này không chỉ lan khắp Thiên Kiếm Thành mà còn chấn động đến tứ tông lân cận.

Chưa đầy khoảnh khắc, hàng chục, rồi hàng trăm bóng người Nhật Nguyệt Cảnh từ khắp nơi đổ về. Những vị đại nhân vật uy nghiêm trong mắt đệ tử thường ngày, giờ đây đều lộ vẻ hoảng loạn, gào thét đòi kích hoạt đại trận hộ sơn và triệu hồi Tổ Khí. Dương Kim, thủ lĩnh Dương phái và cũng là tổ gia gia của Giang Xảo Linh, xuất hiện, ra lệnh cháu gái mình trở về. Giang Xảo Linh, vốn tính cách tùy hứng, cũng không khỏi ngạc nhiên trước sự nghiêm trọng của tình hình. Cô bé thầm nghĩ, vị "đại thúc" Lăng Hàn này rốt cuộc có ma lực gì mà khiến cả tông môn phải náo loạn? Dù sao thì, hắn trông cũng không giống người hung ác chút nào.

Khi Giang Xảo Linh đã an toàn bên cạnh, Dương Kim mới thở phào. Lăng Không Thành, thủ lĩnh Lăng phái, với vẻ mặt uy nghiêm, chất vấn Lăng Hàn: "Ngươi thật to gan, dám xông vào Thiên Kiếm Cung, không sợ chết ư?" Lăng Hàn chỉ cười nhạt, thản nhiên đáp: "Gọi Giang Dược Phong ra đây, ta có lời muốn hỏi hắn." Lời lẽ ngạo mạn này càng chọc giận các trưởng lão. Dương Kim hừ lạnh, đúng lúc đó, đại trận hộ sơn đã kích hoạt, và Tổ Khí của Thiên Kiếm Cung, một thanh kiếm cổ xưa tỏa ra uy thế kinh người, cũng bay ra, lơ lửng trên bầu trời. Hai sát khí này, khi kết hợp, có thể sánh ngang với cường giả Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, đủ để trấn áp bất kỳ Nhật Nguyệt Cảnh nào. Thiên Kiếm Cung cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, tin rằng Lăng Hàn sẽ phải chết tại đây.

Lăng Hàn mỉm cười, ánh mắt quét qua những gương mặt đầy thù hận: "Năm xưa ở Hằng Thiên Đại Lục, ta đã hình dung ra bộ dạng cầm thú của các ngươi. Hai mươi năm sau, quả nhiên không sai biệt." Lời lẽ đó như đổ thêm dầu vào lửa, khiến các trưởng lão Thiên Kiếm Cung bùng nổ phẫn nộ. Giang Xảo Linh thì lại lộ vẻ sùng bái, bất kể Lăng Hàn là địch hay bạn, khí phách của hắn thật đáng nể.

Giang Xảo Linh vẫn không ngừng thắc mắc về Lăng Hàn. Chẳng lẽ hắn lại là vị Lăng Hàn mà cha nàng luôn nhắc đến, người đã dạy cha nàng Hàn Phong chưởng? Nhưng điều đó thật quá hoang đường, sao một thanh niên trẻ tuổi như vậy lại có thể là sư phụ của cha nàng? Nếu thật vậy, nàng đã gọi sư tổ là "đại thúc" suốt bao lâu nay, cha nàng mà biết thì chắc chắn sẽ "đập nát mông" nàng mất!

Trong khi đó, Dương Kim không chần chừ, quát lớn: "Thúc đẩy sát trận, giết chết kẻ này!" Lăng Không Thành cũng hưởng ứng: "Lão phu sẽ chủ trì Tổ Khí!" Bất chấp những mâu thuẫn nội bộ, hai phe vẫn đoàn kết trước kẻ thù chung. Dương Kim vỗ trán, "Bát Linh Thiên Quỷ" – một quái vật khổng lồ trăm trượng, đen kịt, cầm đoản côn, hiện lên từ đại trận, tỏa ra khí tức tà ác đến rợn người. Lăng Không Thành thì thúc đẩy Tổ Khí "Thiên Mệnh Kiếm", chém xuống một luồng kiếm quang vạn trượng chói lòa.

Mọi người Thiên Kiếm Cung cười gằn, tin chắc Lăng Hàn sẽ không thoát khỏi. Nhưng Lăng Hàn lại di chuyển nhẹ nhàng, lướt qua mọi đòn tấn công, thậm chí còn khéo léo dẫn dụ chiêu thức của họ về phía các đệ tử Thiên Kiếm Cung khác, khiến Dương Kim và Lăng Không Thành phải toát mồ hôi lạnh để điều chỉnh. Thiên Kiếm Thành rung chuyển dữ dội, người phàm không khỏi kinh hãi.

Giữa lúc hỗn loạn, một mỹ phụ xuất hiện, sốt sắng gọi "Xảo nhi!" Bên cạnh nàng là một nam tử phong thái tuấn lãng, mang chút tà khí quyến rũ – chính là Giang Dược Phong. Lăng Hàn nhận ra hắn, tên đồ đệ này vẫn đẹp trai đến khó chịu như ngày nào. Giang Xảo Linh vội chạy đến ôm mẹ, Dương Đệ (quý nữ của Thiên Kiếm Cung) lo lắng hỏi han con gái. Giang Dược Phong thì nhíu mày, nhìn Lăng Hàn với ánh mắt khó hiểu.

"Cha, vị đại thúc này nói là bạn cũ của cha, còn biết Hàn Phong chưởng!" Giang Xảo Linh nhanh nhảu mách. Lời nói của con gái như sét đánh ngang tai Giang Dược Phong. Hàn Phong chưởng là bí kỹ chỉ thầy trò hắn biết, cộng thêm việc Lăng Hàn đến từ Hằng Thiên Đại Lục, một suy đoán táo bạo vụt qua tâm trí hắn. Hắn bước tới, lớn tiếng hỏi: "Hàn Phong chưởng của ngài là ai dạy?" Lăng Hàn cười ha hả: "Ta tự học, nhưng ngươi là ta dạy." Giang Dược Phong kinh hãi, liên tục lắc đầu: "Không thể! Sư phụ ta đã qua đời, ngài đừng hòng giả mạo!"

Lăng Hàn chỉ mỉm cười, kể lại vài chuyện xưa chỉ có hai thầy trò biết. Nghe xong, Giang Dược Phong không còn chút nghi ngờ nào, lập tức quỳ sụp xuống, nước mắt tuôn như mưa: "Sư... sư phụ!" Sắc mặt Giang Xảo Linh trắng bệch, nàng đã đoán đúng! Nàng đã gọi sư tổ là "đại thúc" cả nửa ngày! Chắc chắn cha nàng sẽ "đập nát mông" nàng mất!

Dương Kim và Lăng Không Thành cũng chấn động. Giang Dược Phong được đưa đến Thần giới từ vạn năm trước, còn Lăng Hàn mới khai thiên hai mươi năm. Chỉ có một lời giải thích: Thời Gian Nguyên Dịch – một thần vật giúp kéo dài sinh mệnh. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc Lăng Hàn là "dư nghiệt" từ Hằng Thiên Đại Lục. "Vạn năm trước không diệt trừ ngươi, nay để lại đại họa!" Dương Kim gằn giọng. Lăng Không Thành cũng lạnh lùng, ra lệnh gia tăng sức mạnh Tổ Khí và trận pháp.

"Ác linh nô kiếm!" Lăng Không Thành hét lớn, ác quỷ nắm chặt Thiên Mệnh Kiếm, chém thẳng xuống Lăng Hàn. Đây là đòn tấn công kết hợp hoàn hảo, đạt đến uy lực Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị tiền kỳ. Giang Dược Phong không chút do dự, dũng cảm đứng chắn trước Lăng Hàn, dang rộng hai tay. Dương Đệ và Giang Xảo Linh cũng lao tới, bất chấp nguy hiểm.

Dương Kim giận dữ, vội vàng điều khiển ác quỷ chệch hướng, khiến luồng kiếm quang kinh thiên động địa đánh trượt Lăng Hàn, cày nát mặt đất cách đó ba trượng. Hắn lạnh lùng ra lệnh Dương Đệ và Xảo Linh quay về. Dương Đệ khóc lóc cầu xin, Giang Xảo Linh thì kiên quyết bảo vệ cha mẹ. Giang Dược Phong dù lòng như dao cắt, vẫn nghiêm mặt bảo vợ con trở lại, nhưng ánh mắt kiên định, sẵn sàng chết vì sư phụ. Lăng Hàn mỉm cười: "Dược Phong, ngươi đã có một người vợ tốt." Giang Dược Phong cười khổ, sư phụ vẫn bình tĩnh đến lạ lùng.

Lăng Không Thành không còn kiên nhẫn, một lần nữa điều khiển ác quỷ vung kiếm, nhắm thẳng vào Lăng Hàn và cả gia đình Giang Dược Phong. Dương Kim thở dài, nhắm mắt lại. Thần Kiếm giáng xuống! Một đòn tấn công cấp Tinh Thần Cảnh đáng sợ. Lăng Hàn chỉ nhẹ nhàng giơ tay, vung lên. Không hề có bất kỳ dao động nguyên lực nào, nhưng đòn tấn công kia lại yếu dần, yếu dần, cuối cùng tan biến vào hư vô. Đó chính là Tuế Nguyệt Thiên Thu, một Tiên thuật chân chính mà Lăng Hàn đã nắm giữ sau "hơn hai ngàn năm" tu luyện.

Giang Dược Phong, không hề biết gì, vẫn tung một quyền ra. "Ầm!" Thanh Thần Kiếm bị hắn chấn vỡ, bắn lên cao trăm trượng, ngay cả ác quỷ cũng loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào. Tất cả mọi người há hốc mồm kinh ngạc. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Giang Dược Phong cũng ngơ ngác, gãi đầu, không hiểu sao mình lại mạnh đến thế. Dương Đệ và Giang Xảo Linh thì vui mừng khôn xiết, cho rằng Giang Dược Phong đã trở thành cường giả Tinh Thần Cảnh.

Dương Kim và Lăng Không Thành không tin. Khí tức của Giang Dược Phong rõ ràng vẫn là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị. Nhưng tại sao đòn tấn công của họ lại bị đẩy lùi? Lăng Hàn? Nhưng hắn không hề dùng chút lực nào! Họ không thể hiểu rằng, Lăng Hàn đã dùng quy tắc thời gian để làm lão hóa đòn đánh, khiến nó mất đi uy lực.

Lăng Không Thành gầm lên, tập trung mười mấy cường giả cùng nhau điều khiển trận pháp và Thần Khí. Ác quỷ một lần nữa chấn chỉnh, vung kiếm lao tới, áp lực Tinh Thần Cảnh bao trùm, khiến cả thiên địa như muốn nứt toác. Giang Dược Phong cắn răng, lại tung một quyền. Lăng Hàn âm thầm mỉm cười, vung tay, Tuế Nguyệt Thiên Thu lại xuất hiện. Đòn đánh của ác quỷ trở nên nhu hòa như gió xuân. "Ầm!" Giang Dược Phong một quyền đón đỡ, nhưng như Nộ Long xuất hải, Thần Kiếm lại bắn lên, truyền lực lượng vào người ác quỷ, khiến nó đổ ập xuống đất.

Tất cả mọi người kinh hoàng. Một lần có thể là trùng hợp, nhưng hai lần thì sao? Giang Dược Phong, một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, lại có thể đối đầu Tinh Thần Cảnh và chiếm ưu thế? Đây là thiên tài cấp nào? Vượt qua cả mười sáu tinh giới! Ngay cả Giang Dược Phong cũng bắt đầu hoài nghi mình đã uống nhầm thuốc gì mà lại mạnh đến vậy.

Lăng Không Thành lập tức thay đổi thái độ, quay sang Giang Dược Phong, giọng điệu mềm mỏng: "Dược Phong, dù người này là sư phụ ngươi, nhưng chỉ có vài trăm năm ân tình, còn bản tông đã bồi dưỡng ngươi vạn năm, lại gả đệ tử cho ngươi! Chẳng lẽ vẫn không đủ để ngươi quy túc sao?" Hắn muốn lôi kéo Giang Dược Phong, bởi một yêu nghiệt như vậy quá quan trọng với Thiên Kiếm Cung.

Giang Dược Phong, dù có chút tự phụ, nhưng vẫn biết thực lực của mình. Hắn quay sang Lăng Hàn, cung kính hỏi: "Sư phụ, ngài thấy thế nào?" Lăng Hàn điềm nhiên đáp: "Ngũ Tông luyện Nhất Giới Đan, tội ác tày trời, phải san bằng, bằng không sao ăn nói với vô số oan hồn hạ giới?" "Đệ tử rõ ràng," Giang Dược Phong đáp.

Lăng Không Thành nhìn Lăng Hàn, cố gắng tìm cách hòa hoãn: "Lăng Hàn, ngươi cũng họ Lăng, nói không chừng chúng ta cùng tổ tiên. Hà tất phải hùng hổ dọa người?" Lăng Hàn bật cười, "Lão gia hỏa, da mặt ngươi thật dày, lại để ta kiến thức một phen. Được thôi, ta không phải kẻ hiếu sát. Từ nay, Thiên Kiếm Cung giải tán, tất cả Thần cấp trở lên phế tu vi. Còn những kẻ quyết định luyện chế Nhất Giới Đan, nhất định phải chết."

Sắc mặt Lăng Không Thành lập tức tối sầm. Hắn chính là một trong những kẻ chủ mưu. Muốn hắn chết? Muốn giải tán Thiên Kiếm Cung? Phế tu vi toàn bộ Thần cấp? Nằm mơ đi! "Đã vậy, chỉ còn cách tử chiến!" Hắn từ bỏ ảo tưởng, hét lớn, điều khiển ác quỷ một lần nữa vung kiếm tấn công. Hắn không tin Giang Dược Phong thực sự mạnh đến vậy.

Nhưng Lăng Hàn đã biết Giang Dược Phong không bị Thiên Kiếm Cung làm vấy bẩn trong vạn năm qua, nên không cần phải giữ kẽ nữa. Hắn tiến lên một bước, đấm ra một quyền. Cực kỳ đơn giản, chỉ một quyền. Nhưng cú đấm đó quá bá đạo, quyền lực hóa thành một vệt sáng, đánh thẳng vào ngực ác quỷ. Ác quỷ lập tức tan rã, còn thanh Thần Kiếm thì rơi xuống, bị Lăng Hàn nắm gọn trong tay. Thanh kiếm cấp tám này lập tức bùng lên hung mang, muốn thoát khỏi tay hắn, kiếm khí dâng trào. Lăng Hàn hừ nhẹ: "Còn muốn phản kháng?" Thể phách của hắn cường đại hơn Thần Thiết cấp mười, Thần Kiếm này làm sao có thể sánh bằng? Bị hắn trấn áp, Thần Kiếm gào thét, thân kiếm chấn động loạn xạ. Lăng Hàn thiếu kiên nhẫn, vận dụng bạo lực, "Đùng!" Thần Kiếm bị hắn bẻ gãy làm đôi.

"Ta sát!" Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người há hốc mồm, trừng mắt. Tay không chặt đứt thần binh, đây là loại quái vật gì? Lúc này, họ mới vỡ lẽ, Giang Dược Phong không phải yêu nghiệt, mà là tên sát tinh Lăng Hàn này mới thực sự đáng sợ! Thiên Kiếm Cung chỉ còn lại nỗi cay đắng và hoảng sợ tột cùng. Hai chỗ dựa lớn nhất của họ – đại trận hộ sơn và Tổ Khí – đều đã bị Lăng Hàn phá hủy. Còn đường nào để chống đỡ? Chỉ còn chờ chết.

Hai mắt Giang Xảo Linh sáng rỡ, vị đại thúc, không, vị tổ sư gia này quá mạnh mẽ! Có tấm bài tổ sư gia này, nàng có thể tung hoành thiên hạ rồi!

"Cơ hội cuối cùng. Thủ phạm phải đền tội, những người khác có thể có hy vọng sống." Lăng Hàn nói điềm nhiên, nhưng khí tức Tinh Thần Cảnh vô tận bao phủ, khiến tất cả cường giả Thiên Kiếm Cung đều quỳ rạp xuống, không ai có thể đối kháng. Lăng Không Thành nhìn Dương Kim, hai lão già trao đổi ánh mắt. Đột nhiên, Lăng Không Thành nhảy ra, sát khí đằng đằng, nhưng mục tiêu lại là... Dương Kim! Một hành động bất ngờ khiến không ai kịp phản ứng. Lão già đặt tay lên đầu Dương Kim, lạnh lùng nói: "Dương Đệ, nếu còn muốn lão tổ tông ngươi sống, mau bảo hắn dừng tay!"

Giang Dược Phong và Dương Đệ sững sờ. Lão già này lại một lần nữa phá vỡ giới hạn của sự vô sỉ! Dương Kim cũng hết sức phối hợp, nước mắt giàn giụa, nhìn Dương Đệ với ánh mắt đáng thương tột độ: "Đệ nhi, cứu ta!"

"Trò khôi hài!" Sắc mặt Lăng Hàn lạnh lẽo: "Thôi được, không cần diễn trò vụng về như vậy. Hai ngươi đều là thủ phạm, chỉ có một con đường chết, tại sao không chết một cách tôn nghiêm?" Lăng Không Thành gằn giọng: "Lăng Hàn, đây là lão tổ tông của thê tử đồ đệ ngươi! Ngươi thấy chết mà không cứu, không cảm thấy hổ thẹn với đồ đệ sao?" "Thẹn muội muội ngươi!" Lăng Hàn mất kiên nhẫn, một tay vươn ra, ấn xuống. Lăng Không Thành không kịp làm gì, thân thể đổ nát. Thần hồn của hắn bay ra, nhưng Dương Kim không tấn công hắn, mà cả hai lập tức bỏ chạy về hai hướng khác nhau. Thần hồn không có thân thể rất yếu ớt, nhưng lại nhanh nhẹn và có thể phi hành.

"Trốn sao?" Trong chớp mắt, Lăng Hàn bắn ra hai tia chớp, nhanh như cắt. Đó chính là uy lực của thiên kiếp mà hắn nắm giữ. Thiên kiếp nhanh đến mức nào, có ai từng trốn thoát khỏi thiên kiếp chưa?

Không có! Hai thần hồn Dương Kim và Lăng Không Thành cũng không ngoại lệ, rất nhanh bị tia chớp đuổi kịp, "Đùng đùng" hai tiếng, tan thành tro bụi, không để lại dấu vết gì.

Lăng Hàn bước đi, khí thế Tinh Thần Cảnh bao trùm, khiến toàn bộ Thiên Kiếm Cung quỳ rạp. "Cho các ngươi nửa ngày, thủ phạm tự sát, tất cả Thần cấp tự phế tu vi. Từ nay về sau, Thiên Kiếm Cung không còn tồn tại. Bằng không, ta sẽ đích thân ra tay, đến lúc đó, không một ngọn cỏ!" Lăng Hàn nói với Giang Dược Phong: "Vâng, sư phụ."

Lăng Hàn và Giang Dược Phong rời đi, Dương Đệ và Giang Xảo Linh theo sau. Họ tìm một nơi yên tĩnh trong thành để hai thầy trò ôn chuyện. Giang Dược Phong kể về cuộc đời mình ở Thần giới, đơn giản nhưng lại tạo ra Hàn Phong Hội ở Hằng Thiên Đại Lục.

Nửa ngày sau, Lăng Hàn trở lại Thiên Kiếm Cung. Phần lớn thủ phạm đã tự sát, nhưng cũng có kẻ ôm hy vọng, chạy trốn. Lần này, Lăng Hàn không nhân từ, ra tay tiêu diệt tất cả. Máu tươi nhuộm đỏ thành, mùi máu tanh nồng nặc. Chỉ trong một ngày, Thiên Kiếm Cung, từng là bá chủ một phương, đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy lịch sử.

Lăng Hàn không vội đi diệt tứ tông còn lại, mà trước tiên tìm Vân Vĩnh Vọng và Phong Phá Vân. Ngũ Tông phải bị diệt dưới sự chứng kiến của nhiều người Hằng Thiên Đại Lục nhất có thể. Trần Thụy Tĩnh cũng đã trở về, xúc động quỳ xuống khi thấy Lăng Hàn. Lão nhân sâm và con thỏ cũng đến, vui vẻ trêu chọc Lăng Hàn thoát chết. Tuy nhiên, Giang Dược Phong lại không được chào đón. Trong mắt Trần Thụy Tĩnh và những người khác, hắn là một kẻ phản bội vì đã gia nhập Thiên Kiếm Cung. Với sự khuyên giải của Lăng Hàn và sự đáng yêu của Giang Xảo Linh, gọi "sư bá" liên tục, cuối cùng ba người cũng bỏ qua hiềm khích. Dù sao cũng là sư huynh đệ hơn trăm năm.

Sau đó, cả nhóm cùng nhau diệt trừ tứ tông còn lại. Thiên Phượng Tông, Thanh Lôi Tông, Tuyệt Đao Tông đều bị san bằng, thủ phạm đền tội, những kẻ còn lại bị phế tu vi. Cuối cùng, họ đến Địa Long Tông. Vân Phượng Thần Nữ đã ra khỏi Hắc Tháp, và bốn người Giang Dược Phong luôn miệng gọi "sư nương", cung kính hơn cả với Lăng Hàn. Đinh Bình, không trải qua những năm tháng đó, không khỏi thắc mắc. Hắn chỉ thầm cầu mong sư phụ và gia đình sẽ đoàn tụ.

Địa Long Tông nằm sâu trong một đầm lầy, đệ tử đa số mang huyết mạch rồng. Tông môn đóng chặt cửa, như muốn từ chối sự viếng thăm của Lăng Hàn. Lão nhân sâm đá văng cửa, lớn tiếng gọi: "Mỹ nữ Địa Long Tông đâu, giao cái yếm của các ngươi ra, sâm gia thương hương tiếc ngọc, sẽ hạ thủ lưu tình!"

Bên trong, Địa Long Tông đã chuẩn bị sẵn sàng, hàng loạt người đứng chờ. Một lão giả với sương mù đen kịt bốc lên quanh thân, hóa thành hình dạng Địa Long, gầm gừ: "Lăng Hàn, ngươi quá đáng!" Phong Phá Vân hừ lạnh: "Các ngươi luyện hóa sinh linh một giới thành đan, vậy thì không quá đáng sao?" Lão giả Địa Long Tông khinh thường Phong Phá Vân, cho rằng hắn chưa đủ tư cách nói chuyện. Lăng Hàn cũng hừ một tiếng: "Trước mặt ta, ngươi có tư cách nói chuyện sao?" Khí thế của hắn bùng nổ, áp chế thẳng về phía lão giả. "Đùng!" Lão giả Địa Long Tông lập tức toàn thân nhũn ra, không tự chủ được quỳ xuống. Hắn cố gắng uốn người, biến thành ngồi sụp trên mặt đất, dù mất mặt nhưng vẫn hơn quỳ.

"Ngươi thực sự là Lăng Hàn?" Một thanh niên trong đám đông ngạc nhiên lên tiếng. "Hóa ra là Nạp Lan huynh," Lăng Hàn gật đầu. Đó là Nạp Lan Đột, vương giả từng cùng hắn nổi danh vạn năm trước. Nhưng thiên phú của Nạp Lan Đột không bằng những người khác, hiện tại vẫn chỉ là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn. Nạp Lan Đột cười khổ: "Không ngờ ngươi lại mạnh đến vậy. Năm xưa... Ha ha, ta một chiêu liền có thể trấn áp ngươi." Sắc mặt Lăng Hàn tối sầm...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!