Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 187

Chương 187: Đan Dược, Cạm Bẫy và Mỹ Nhân

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 931 đến 935 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc cuộc đấu tranh nội tại của Lăng Hàn giữa con đường Đan đạo và Võ đạo, đồng thời làm nổi bật sự phức tạp của các mối quan hệ xã hội trong học viện. Bi kịch của nhân vật bắt đầu từ những thành công nhỏ bé trong luyện đan, vô tình châm ngòi cho lòng đố kỵ và âm mưu từ kẻ thù cũ. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết hài hước và bất ngờ, đẩy Lăng Hàn vào một tình huống éo le, vừa thể hiện sự ngây thơ của chàng trai võ si, vừa mở ra một nút thắt gay cấn, hứa hẹn những diễn biến đầy kịch tính tiếp theo.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong bối cảnh khắc nghiệt của Thần giới, Lăng Hàn không ngừng trăn trở về nguồn gốc những nguyên liệu tuyệt hảo mà hắn sử dụng. Hắn biết rõ, nếu cứ mãi cung cấp những món ăn ngon đến vậy mà không có lời giải thích hợp lý, sự tò mò và nghi ngờ sẽ sớm bủa vây. Dù Lệ Vi Vi có thân phận cao quý đến mấy, Lăng Hàn hiện tại chỉ là một "Đế Vương sa cơ", dễ dàng trở thành mục tiêu của những kẻ muốn chèn ép, sỉ nhục, thậm chí là giết hại. Nhưng những khó khăn ban đầu này chỉ là bước đệm, bởi con đường luyện đan Bổ Thần Đan mới chính là nguồn lợi khổng lồ, giúp hắn nhanh chóng tích lũy tư bản.

Sau khi tiễn Lệ Vi Vi đi, Lăng Hàn lại chìm đắm vào thế giới luyện đan. Lần này, hắn không còn ẩn mình trong Hắc Tháp mà chuyển ra sân luyện, thử thách bản thân với độ khó cao hơn. Mèo mập, sau khi no nê, lười biếng nằm ngủ trên tường viện, trở thành tấm "bùa hộ mệnh" vô hình, khiến không ai dám bén mảng quấy rầy. Dù luyện đan ngoài trời khó khăn hơn, Lăng Hàn vẫn tiến bộ đáng kể. Từ một lò chỉ cho ra hai viên thành phẩm, hắn dần dần đạt đến ba, rồi bốn viên. Một sự tiến bộ phi thường mà Đan Sư bình thường phải mất hàng năm trời mới có được. Tuy nhiên, Đan kiếp vẫn chưa hề xuất hiện, khiến Lăng Hàn suy đoán rằng có lẽ ở trình tự cao như Thần giới, đan dược cấp mười đã không đủ sức dẫn động thiên kiếp. Dù sao, có hay không có Đan kiếp cũng không còn quan trọng, hắn vẫn cần tiếp tục.

Sau mười lò luyện, nguyên liệu cạn kiệt, nhưng Lăng Hàn đã thu về mười viên Bổ Thần Đan. Bảy viên đủ để đổi lấy một khối Chân Nguyên Thạch, đủ để trang trải chi phí và mua thêm hạt giống. Hắn không khỏi tự hào, thầm nhủ: "Đan dược đúng là nghề hái ra tiền, ta đã chọn đúng đường rồi!" Tuy nhiên, ba ngày miệt mài luyện đan mà không có thời gian tu luyện võ đạo khiến Lăng Hàn thở dài. Hắn nhận ra sức người có hạn, không thể cùng lúc ôm đồm cả Đan đạo và Võ đạo từ con số không. Sau cùng, hắn hạ quyết tâm: "Đi con đường võ đạo!" Bởi lẽ, Đan đạo dù huy hoàng đến mấy cũng chỉ để phục vụ võ đạo, và sức mạnh tự thân mới là vương đạo tối cao.

Với quyết tâm mới, Lăng Hàn mang bảy viên Bổ Thần Đan đến dược điếm. Tiểu nhị ở đó, không hề hay biết Lăng Hàn là một Đan Sư mới nổi, chỉ nghĩ hắn là một thợ luyện đan lâu năm đang gặp khó khăn, tốt bụng khuyên hắn nên dựa vào một thế lực để có chỗ dựa. Lăng Hàn chỉ cười khẽ, mua thêm mười phần dược liệu rồi rời đi, đưa chúng vào Hắc Tháp.

Vừa lúc Lăng Hàn rời đi, La Liệt, kẻ thù cũ của hắn, bước ra từ một khúc quanh. Hắn nhìn bóng lưng Lăng Hàn và không khỏi thắc mắc một "dân đen" từ Tiểu Thế Giới như Lăng Hàn đến đây làm gì. Khi hỏi tiểu nhị, La Liệt chết sững khi biết Lăng Hàn đã bán bảy viên Bổ Thần Đan. Một ý nghĩ đen tối vụt qua đầu hắn: học viện nghiêm cấm học sinh bán đan dược ban thưởng. Đây chính là cơ hội trời cho để hắn trả thù Lăng Hàn. Tuy thoáng nghi ngờ về nguồn gốc số đan dược, nhưng La Liệt nhanh chóng gạt bỏ, chỉ cần Lăng Hàn vi phạm quy định của học viện là đủ. Hắn hưng phấn chạy về nhà, tìm gặp La Phách, tin rằng huynh trưởng mình sẽ biết cách khiến Lăng Hàn phải trả giá đắt nhất. La Phách nghe xong, phá lên cười, cho rằng Lăng Hàn đã tự chui đầu vào lưới. Hắn quyết định cử người theo dõi Lăng Hàn, đợi đến khi có đủ nhân chứng vật chứng, hoặc ít nhất là đến đầu tháng, sẽ dùng lời khai của tiểu nhị làm bằng chứng để cáo trạng. Hắn còn tính đến việc nhờ Thập Thất tộc gia, một trưởng lão của Bắc Phân Viện, ra tay gây áp lực, nhằm đuổi Lăng Hàn ra khỏi Xích Thiên Học Viện.

La Liệt hả hê, muốn Lăng Hàn phải chết, dù La Phách biết việc bán đan không đủ để lấy mạng Lăng Hàn. Nhưng nếu bị đuổi khỏi học viện, một Phá Hư Cảnh từ Tiểu Thế Giới sẽ chẳng là gì. La Phách cay nghiệt, muốn Lăng Hàn và Mã Hưng phải trả giá vì đã dám tranh giành danh tiếng với hắn.

Trở lại học viện, Lăng Hàn gặp Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi. Mớ nguyên liệu trước đó đã bán hết, thu về ba mươi sáu khối Chân Nguyên Thạch. Lăng Hàn giữ mười tám khối, hai cô gái chia nhau chín khối. Đây là một khoản tiền lớn, bởi ngay cả thiên tài như họ cũng chỉ nhận được hai khối mỗi tháng từ học viện. Lệ Vi Vi hớn hở, dù không thiếu tiền, nhưng việc tự mình kiếm được khiến nàng vô cùng vui sướng. Nàng không quên trêu chọc Lăng Hàn vì đã bỏ lỡ hai buổi học của Thủy tỷ tỷ, cảnh báo hắn sẽ bị phạt. Lăng Hàn chỉ thở dài, mấy ngày qua hắn chỉ tập trung luyện đan, và sắp tới cũng sẽ như vậy. Hai cô gái ăn uống, chơi đùa với mèo mập, rồi mang theo không gian linh khí chứa đầy nguyên liệu nấu ăn rời đi, không hề hỏi về bí mật không gian của Lăng Hàn.

Lăng Hàn lại bắt đầu luyện đan. Năm ngày trôi qua, mười lò đan dược được hoàn thành. Trừ hai lò đầu, các lò sau đều đạt đến năm viên thành phẩm hoàn mỹ. Tổng cộng, hắn có bốn mươi tám viên Bổ Thần Đan. Với giá năm viên một khối Chân Nguyên Thạch ở chợ đêm, hắn có thể thu về gần mười khối, gấp sáu lần lợi nhuận. Hắn tự tin rằng những viên đan dược do mình luyện chế có hiệu quả vượt trội ít nhất ba thành so với thông thường.

Đến tối, Lăng Hàn khoác áo choàng, che mặt bằng khăn đen, đi đến chợ đêm dưới chân núi. Đây là một truyền thống của học viện, nơi mọi người che giấu thân phận, chỉ trao đổi hàng hóa. Không gian chợ tối đen, chỉ có ánh trăng, không hề có ánh sáng nhân tạo, tạo nên một không khí khiêm tốn và thần bí. Lăng Hàn tìm một góc, đặt tấm bảng gỗ ghi: "Bổ Thần Đan, năm viên một khối Chân Nguyên Thạch, chất lượng siêu phàm." Ban đầu, nhiều người chỉ lướt qua, hoài nghi về chất lượng "siêu phàm" của hắn. Một giờ sau, một người đàn ông khôi ngô, dù che kín vẫn lộ ra vóc dáng khổng lồ, đến hỏi mua. Lăng Hàn đưa ra một viên để kiểm tra. Người đàn ông ngửi, rồi quan sát kỹ lưỡng, xác nhận đó là Bổ Thần Đan chất lượng cực tốt, hơn hẳn loại hắn thường dùng. Hài lòng, hắn mua năm viên, đổi lấy một khối Chân Nguyên Thạch.

Mười phần Bổ Thần Đan nhanh chóng được bán hết. Lăng Hàn hài lòng với lợi nhuận, nhưng lại thấy thời gian luyện đan quá lâu. Hắn thầm nghĩ, nếu là Đan Sư khác nghe thấy, chắc chắn sẽ muốn bóp chết hắn vì dám chê ít. Một giọng nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, hỏi mua phần cuối cùng. Lăng Hàn giao dịch xong, phủi bụi đứng dậy rời đi. Hắn quyết định sẽ không dành nhiều thời gian cho luyện đan nữa, mà tập trung dung hợp sáu môn công pháp, đẩy sức mạnh Phá Hư lên hai mươi tinh, rồi đột phá Sơn Hà Cảnh. Hắn hiểu rằng, không nhập Thần Cảnh, tất cả vẫn chỉ là hạt bụi.

Cô gái kia, Cổ Linh Ngọc, người cuối cùng trong tam đại mỹ nữ Hoàng Đô, đã tiến vào Đan Phân Viện hai năm trước. Nàng có thiên phú Đan đạo xuất sắc và khứu giác nhạy bén, có thể ghi nhớ mọi mùi hương. Khi nếm viên Bổ Thần Đan của Lăng Hàn, nàng kinh ngạc nhận ra hiệu quả vượt trội ba thành. Nàng cho rằng đây không phải do cải tiến đan phương, mà là một thủ pháp luyện đan đặc biệt, có thể mang lại lợi ích to lớn cho toàn bộ Đan đạo giới. Với vẻ đắc ý, nàng quyết định truy tìm Lăng Hàn bằng khứu giác. Nàng lần theo dấu vết đến ký túc xá Bắc Phân Viện, bất ngờ khi thấy Lăng Hàn bước vào một tiểu viện và không ra nữa. Hắn là một võ giả, không phải Đan Sư? Cổ Linh Ngọc quyết định chờ đợi và tìm hiểu thêm về Lăng Hàn.

Lăng Hàn không hề hay biết mình đang bị một mỹ nữ theo dõi. Hắn lại chìm đắm vào võ đạo, nghiên cứu cách lục pháp quy nhất. Ba ngày sau, hắn lại đến lớp học. Vừa vào phòng, hắn đã thấy anh em nhà họ La ôm tay, nhìn hắn cười nhạt. Lăng Hàn không để tâm, bởi nếu không có gia thế, hắn thừa sức đánh bại hai kẻ đó. Đến giờ học, Thủy Nhạn Ngọc xuất hiện. Nàng liếc nhìn Lăng Hàn, cười nói đầy ẩn ý: "Không ngờ hôm nay lại thấy Lăng Hàn đồng học xuất hiện, thật khiến ta có chút thụ sủng nhược kinh." Lăng Hàn vội giải thích rằng mấy ngày qua hắn đang dốc sức trùng kích Nguyên lực mười ba tinh, và muốn thỉnh giáo cô giáo. Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, nếu Lăng Hàn thực sự tập trung vào võ đạo, nàng sẽ không trách cứ mà còn tận lực hỗ trợ.

Thủy Nhạn Ngọc, một yêu tinh phong tình vạn chủng, khiến các nam sinh mê mẩn. Lăng Hàn đến hỏi nàng về lục pháp hợp nhất. Thủy Nhạn Ngọc, dù là cường giả Sơn Hà Cảnh và có kiến thức sâu rộng, cũng chưa từng nghĩ đến khả năng này. Nàng bất ngờ nhưng bị khơi dậy hứng thú, cùng Lăng Hàn thảo luận sôi nổi về tính khả thi và cách thức thực hiện. Dưới sự suy đoán của Thủy Nhạn Ngọc, Lăng Hàn thu hoạch rất lớn, cuối cùng cũng tìm thấy một phương hướng. Cảnh tượng hai người châu đầu ghé tai thân mật khiến các nam sinh ghen tị đến phát điên, cho rằng Lăng Hàn đang dùng võ đạo để tán tỉnh Thủy Nhạn Ngọc, và đây là tự tìm đường chết vì Thủy Nhạn Ngọc là "của riêng" Triệu sư huynh. Một số kẻ còn định đi mách Triệu sư huynh.

Lăng Hàn, sau khi có được linh cảm, cáo từ Thủy Nhạn Ngọc, vội vàng chạy về phòng, nóng lòng muốn thử nghiệm. Thủy Nhạn Ngọc mỉm cười, nhận ra Lăng Hàn là một võ si. Nàng không hề biết rằng ngoài việc nghiên cứu võ đạo, Lăng Hàn còn "đào ngũ" để luyện Bổ Thần Đan. Nếu biết, nàng chắc chắn sẽ kinh ngạc về quái vật này.

Lăng Hàn trở về phòng, bế quan khổ tu, dung hợp sáu pháp để trùng kích cực hạn Phá Hư Cảnh. Hắn ăn ngủ quên, dù Phá Hư Cảnh có thể nhịn ăn uống nhiều ngày, cộng thêm tuổi trẻ khí huyết dồi dào, hắn không hề cảm thấy mệt mỏi. Bốn ngày sau, hắn đạt được thành quả bước đầu, có thể đồng thời vận chuyển và dung hợp sáu loại công pháp, dù hiệu suất còn thấp, tốc độ tăng trưởng chậm. Với tốc độ này, phải mất ba mươi năm mới đạt đến viên mãn. Dù không chậm, nhưng Lăng Hàn muốn nhanh chóng tìm lại người thân, vợ con và thay đổi thân phận.

Mèo mập, bị bỏ bê bốn ngày, tức giận không ngừng gầm gừ. Khi Lăng Hàn xuất hiện, nó lập tức lao vào tấn công, nhe nanh múa vuốt. Lăng Hàn cũng nổi lên chiến ý, muốn thử sức mạnh của mèo mập. Con mèo yêu này, thực chất là Hổ Yêu, có sức mạnh mười bốn tinh, chiến lực dễ dàng phá hai mươi tinh, quả không hổ danh Thần Thú di chủng. Nếu Lăng Hàn chỉ dùng lực lượng tương đương, hắn sẽ bị mèo mập đánh trúng nhiều lần. Nhưng khi Lăng Hàn tăng lực lượng lên mười lăm tinh, mèo mập không thể đến gần, bị chấn văng ra. Lăng Hàn tin rằng nếu bùng nổ toàn lực, chỉ cần chấn động không khí cũng đủ khiến mèo mập tan xác. Điều này càng khiến hắn mong chờ đạt đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh.

Sau khi cho mèo mập ăn no, Lăng Hàn cũng ăn uống và ngủ một giấc thật ngon. Giấc ngủ luôn là cách tốt nhất để phục hồi tinh lực. Đến giờ đi học, Lăng Hàn không trốn học nữa, tiếp tục thỉnh giáo Thủy Nhạn Ngọc. Dù ngộ tính của nàng không bằng hắn, nhưng là cường giả Sơn Hà Cảnh, nàng có thể nhìn vấn đề từ góc độ cao hơn, giúp Lăng Hàn gỡ bỏ những nút thắt mà hắn không thấy. Nàng không ngừng khen ngợi Lăng Hàn, thậm chí có ý muốn trở thành lão sư chính thức.

Lệ Vi Vi nhìn thấy cảnh Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc thân mật, không khỏi hậm hực: "Cái tên đầu gỗ này, rõ ràng là người của bản tiểu thư, lại dám câu tam đáp tứ! Hơn nữa, lại còn là Thủy tỷ tỷ, đúng là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga!" Quý Vân Nhi cười trêu Lệ Vi Vi ghen tuông. Lệ Vi Vi phủ nhận, nói rằng nàng chỉ sợ Thủy tỷ tỷ chịu thiệt, và chỉ trích Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào ngực Thủy tỷ tỷ. Quý Vân Nhi bật cười, bởi ánh mắt Lăng Hàn rất trong sáng, và cuộc nói chuyện của họ rõ ràng không liên quan đến tình yêu nam nữ. Lệ Vi Vi quyết định phải "chỉnh" Lăng Hàn một trận. Quý Vân Nhi vội can ngăn, nhắc nhở họ đang là đồng minh buôn bán. Nhưng Lệ Vi Vi vẫn miệng không sợ gì, nói rằng chỉ là để Lăng Hàn chịu chút khổ sở, không đáng lo ngại.

Lăng Hàn, sau buổi học, lại đắm chìm vào khổ tu. Ba ngày sau, hắn cuối cùng cũng đạt được đột phá, có thể đồng thời vận hành sáu loại công pháp và dung hợp chúng. Tuy nhiên, hiệu suất còn thấp, tốc độ tăng lên rất chậm. Nếu cứ thế này, phải mất ba mươi năm mới đạt đến trạng thái viên mãn. Dù không chậm, nhưng Lăng Hàn muốn nhanh chóng tìm lại người thân, bạn bè. Hắn biết mình mới chỉ bắt đầu, vẫn còn nhiều không gian để cải tiến công pháp.

"Đầu gỗ! Thối đầu gỗ!" Lệ Vi Vi tìm đến. Lăng Hàn vừa lúc ngừng tu luyện, từ Hắc Tháp bước ra mở cửa. "Lại có chuyện gì?" hắn hỏi. "Tin tốt, tin tốt!" Lệ Vi Vi ném qua một tấm lệnh bài màu trắng. "Đây là lệnh bài vào Hắc Ngọc Trì, ngày mai ngươi có thể vào. Nhưng chỉ được dùng bốn canh giờ, quá thời gian sẽ tổn thương thần hồn và thân thể. Còn nữa, phải rời đi trước nửa đêm, vì sau đó là thời gian nữ sinh sử dụng Hắc Ngọc Trì. Nếu ngươi dám ở lại, hắc hắc, sẽ bị đánh chết đấy!" Lăng Hàn bừng tỉnh, nhận ra đã đến đầu tháng, đến lượt Bắc Phân Viện vào Hắc Ngọc Trì. Lệ Vi Vi cười xấu xa, mong chờ được thấy bộ dạng thảm hại của Lăng Hàn ngày mai. Nàng nhấn mạnh: "Nhớ kỹ, Phá Hư chỉ có một ngày, bỏ lỡ ngày mai là phải đợi đến tháng sau." Lăng Hàn nghi ngờ hỏi: "Ngươi khi nào lại tốt bụng như vậy?" Lệ Vi Vi hừ hừ: "Hanh, bản tiểu thư hảo tâm đưa Thông Hành Lệnh cho ngươi, ngươi còn không hài lòng?" "Được, cảm ơn nhiều." Lăng Hàn lung lay lệnh bài trong tay. Lệ Vi Vi vội vàng quay người rời đi, sợ mình sẽ nhịn không được bật cười.

Lăng Hàn không hề nghĩ rằng Lệ Vi Vi sẽ hãm hại mình. Dù biểu cảm của nàng có chút cổ quái, nhưng tiểu thư điêu ngoa này vốn tinh quái, biểu cảm phong phú cũng là chuyện bình thường. Hắn tiếp tục cải tiến sáu pháp quy nhất, mỗi tiến bộ nhỏ cũng khiến hắn vui vẻ. Bất tri bất giác, trời đã sáng. Lăng Hàn dù chưa thỏa mãn, rất muốn tiếp tục nghiên cứu, nhưng nghĩ đến Hắc Ngọc Trì một tháng chỉ có một cơ hội, bỏ qua sẽ phải chờ tháng sau, liền đứng dậy, đi ra cửa.

Hắc Ngọc Trì không phải bí mật, nằm lưng chừng một ngọn núi trong học viện, được bảo vệ bởi đại trận. Chỉ có Thông Hành Lệnh mới có thể đi vào, nếu không sẽ bị giết chết. Trận pháp này chỉ hiệu quả với võ giả dưới Nhật Nguyệt Cảnh, phù hợp với đối tượng Sơn Hà Cảnh, Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn nhanh chóng đến chân núi. Hắn nghĩ, nếu Lệ Vi Vi thực sự muốn hãm hại hắn, Thông Hành Lệnh này sẽ là giả, và hắn sẽ bị đại trận oanh kích. Nhưng ngoài dự liệu, lệnh bài là thật, hắn thông suốt không trở ngại. "Cổ quái, vị đại tiểu thư kia đổi tính sao?" Lăng Hàn tay cầm lệnh bài, tiến vào.

Vì có trận pháp bảo hộ, nơi đây không cần thủ vệ, trống trơn. Mỗi khóa tân sinh chỉ có ba người, lần này là bốn người được phép vào. Hơn nữa, Phá Hư Cảnh không vượt quá trăm tuổi, nên số người Bắc Phân Viện vào đây mỗi lần chỉ khoảng mười người. Lăng Hàn đến rất sớm, không thấy một ai, có lẽ họ chưa đến, hoặc đã vào ao. Giữa sườn núi, có một lớp khí vụ dày đặc, tựa như đám mây đen, ngăn cản cả thần thức. Lăng Hàn tiến vào, bước chân nhẹ nhàng. Phía trước, một cái ao hiện ra. Nước ao đen như mực, tĩnh lặng như một khối Mặc Ngọc, tạo cảm giác thoải mái khó tả, khiến người ta không muốn phá vỡ. Dù chỉ nhìn, thần hồn Lăng Hàn đã cảm thấy bốc lên, sảng khoái lạ thường. Lỗ chân lông toàn thân mở ra, hấp thu năng lượng tự do, tu vi cũng tăng lên. "Thứ tốt, thật là đồ tốt!"

Lăng Hàn cởi áo ngoài, chỉ còn lại quần cộc, một chân đạp xuống. Nước ao lập tức gợn sóng, tạo nên những rung động tầng tầng, đẹp không tả xiết. Nước ao không lạnh, mà ấm áp dịu dàng, khiến Lăng Hàn muốn vùi cả người vào, để toàn thân đắm chìm. Điều này không chỉ thoải mái hơn mà còn tăng hiệu quả hấp thu. Đúng lúc này, cách đó không xa, mặt nước ao vỡ ra, một người đứng lên. Hóa ra đã có người ở đây, nhưng lại chìm mình trong nước. Ở đây thần thức bị cắt đứt, nước ao lại đen như mực, không thể xuyên thấu, nên Lăng Hàn không thể phát hiện. Có lẽ đối phương cảm nhận được dao động của nước ao nên mới hiện thân? "Chờ một chút!" Lăng Hàn nhìn đối phương, đối phương cũng nhìn hắn. Hai người chìm vào im lặng ngắn ngủi. "Dựa vào!" Lăng Hàn thầm chửi một câu thô tục, trong khoảnh khắc biết mình đã bị Lệ Vi Vi lừa. Đứng trước mặt hắn... là một nữ nhân!

Dù không cởi sạch, nhưng chỉ một chiếc sam y mỏng ướt đẫm, hoàn toàn ôm sát cơ thể hoàn mỹ của nàng, phác họa từng chi tiết. Sam y này là vật phi phàm, dù ướt cũng không thấu quang, nhưng cái vẻ "muốn lộ còn che" lại gợi cảm gấp trăm lần. Ngực cao ngất, vòng mông tròn đầy, eo thon, bắp đùi thon dài, tất cả đều là kiệt tác của tạo hóa, khiến người ta nuốt nước miếng, muốn từ quân tử hóa thành lang. Không cần nhìn mặt, chỉ vóc dáng này cũng đủ khiến đàn ông phát điên. Và khuôn mặt nàng cũng không phụ vóc dáng hoàn mỹ, da trắng như tuyết, mũi ngọc, mái tóc ướt dính lấm tấm như tiên lộ minh châu. Quả thực, quá dụ dỗ, muốn người biến thành cầm thú!

Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, quyết định phá vỡ sự im lặng: "Thủy sư tỷ, nếu như ta nói đây là một cái hiểu lầm, không biết ngươi có tin hay không?" Vưu vật tuyệt sắc này, chính là Thủy Nhạn Ngọc. Thủy Nhạn Ngọc không lên tiếng, nàng khẽ cắn môi, tay phải giơ lên, lực lượng đáng sợ ngưng tụ, "Oanh!", đánh thẳng vào Lăng Hàn. "Dựa vào, thực sự ra tay sao!" Đây là một kích của Sơn Hà Cảnh, Lăng Hàn làm sao có thể ngăn cản? Hắn thậm chí không có thời gian phản ứng, "Thình thịch!", gáy hắn trúng một chưởng, lực lượng đáng sợ trào lên, hắn bị đánh bay ra ngoài. Sơn Hà Cảnh và Phá Hư Cảnh, khoảng cách là vô cùng vô tận. Dù Lăng Hàn có tu luyện lực lượng đến hai mươi tinh cũng vô dụng, đây là sự chênh lệch giữa người phàm và Thần Linh, không có bất kỳ cách nào có thể bù đắp.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!