Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 177

Chương 177: Đế Vương Bất Diệt, Thanh Trừ Tà Ác

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 881 đến 885 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, không chỉ về thực lực mà còn về uy quyền tuyệt đối của một vị đế vương, khi anh đối mặt với Ngao Kiếm – một kẻ địch đến từ Thần giới, và thanh trừng tà tông Phong Nguyệt. Bi kịch của Mã Đa Bảo, người anh hùng đã ngã xuống, được khắc họa sâu sắc qua nghi thức tang lễ trang trọng, thôi thúc Lăng Hàn củng cố quyền lực và thực hiện lời hứa. Tác giả khéo léo lồng ghép sự tàn nhẫn cần thiết của một vị vua khi Lăng Hàn không khoan nhượng với những kẻ gieo rắc tội ác, đồng thời mở ra một chương mới đầy hứa hẹn với việc thu nhận Đinh Bình, một thiên tài ẩn mình với số phận trớ trêu. Chương truyện là bản giao hưởng của sức mạnh, mất mát và hy vọng, chuẩn bị cho Lăng Hàn bước vào hành trình khai thiên đầy thử thách.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên đỉnh không trung, Ngao Kiếm gằn giọng, lời lẽ đầy khinh miệt nhưng ẩn chứa sự căm phẫn sâu sắc. "Đây thực sự là trò cười lố bịch nhất ta từng nghe, nhưng sau tiếng cười này, chỉ còn lại sự phẫn nộ! Nhân tộc, trừ phi ngươi còn giữ một tấm Thuấn Di phù, bằng không hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!" Hắn không thể chấp nhận sự biến đổi kinh hoàng của Lăng Hàn.

Đáp lại lời thách thức ngông cuồng đó, Lăng Hàn, giờ đây là chủ nhân của Đại Lăng Triều, đã kích hoạt quốc thế. Một luồng sức mạnh bão táp, cuồn cuộn không ngừng, dâng trào trong huyết quản anh. Từ khi Trung Châu quy về Đại Lăng Triều, Lăng Hàn đã có thể vận dụng sức mạnh của dân chúng nơi đây, và con số đó, chí ít cũng tăng thêm một phần ba! "Con dân của trẫm! Hôm nay, trẫm muốn giết kẻ đến từ Thần giới để báo thù cho Mã huynh! Hãy mượn lực lượng của các ngươi cho trẫm!" Giọng Lăng Hàn vang vọng, đầy uy nghiêm. "Chỉ cần trong lòng các ngươi mong muốn trẫm đánh bại kẻ địch này là đủ!" Dân tâm, một sức mạnh vô hình, có thể được Đồ Đằng ngưng tụ. Dù dân chúng Trung Châu chưa hoàn toàn quy phục, nhưng với hành động đơn giản này, Lăng Hàn đã thu hút được một lượng lớn quốc thế. Oanh! Sức mạnh quốc thế lại dâng cao thêm một bậc, như thể toàn bộ thế giới này đều đang cùng anh hô vang: "Giết Thần!"

Lăng Hàn thu hồi Sơn Hà Phủ, giơ cao Tích Sinh Kiếm, thanh kiếm của Mã Đa Bảo, và tuyên bố đanh thép: "Hôm nay, ta sẽ dùng kiếm của Mã huynh tiễn ngươi xuống Địa phủ!" Ngao Kiếm gầm lên "Làm càn!", hắn không thể tin được. Với sức chiến đấu tiệm cận Nhân đạo đỉnh cao, cùng thể phách cường tráng, lẽ nào hắn lại không thể thắng được một Nhân tộc? Hắn vung ngân thương, lao thẳng vào Lăng Hàn. Thanh kiếm và ngân thương va chạm, tạo ra những tia lửa sáng chói. Lăng Hàn một tay cầm kiếm, tay kia vận Phúc Địa Ấn, giáng xuống Ngao Kiếm. Sức mạnh bản thân anh có hạn, dù có quốc thế gia trì cũng chỉ đạt đến mười hai tinh, nhưng bí pháp anh nắm giữ quá mạnh mẽ, đã đẩy sức chiến đấu lên gần hai mươi tinh. Ngao Kiếm chỉ có mười chín tinh, kém hơn Lăng Hàn một chút, nên dù không rơi vào hạ phong ngay lập tức, hắn cũng không thể chiếm được ưu thế.

"Cái gì!" Ngao Kiếm kinh hãi, làm sao Lăng Hàn có thể sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến vậy? Rõ ràng chỉ là Phá Hư tầng một! Hắn biết Lăng Hàn được quốc thế bổ trợ, nhưng tại sao cơ thể anh lại có thể chịu đựng được nguồn lực lớn đến thế? Một ý nghĩ thoáng qua khiến hắn biến sắc: nếu Lăng Hàn tu luyện đến Phá Hư tầng chín, thì việc đột phá hai mươi tinh chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Trời ạ, Tiểu Thế Giới này lại sinh ra quái vật sao? Tài nguyên cằn cỗi của Tiểu Thế Giới vốn chỉ cho phép sức chiến đấu mười lăm tinh là cực hạn. Ngay cả Thất Vương, được quốc thế bổ trợ, cũng chỉ đạt mười tám, mười chín tinh, tối đa là đủ sức phá vỡ hư không lên Thần giới, chứ không thể khai thiên. Nhưng giờ đây, một yêu nghiệt hai mươi ba tinh vừa ngã xuống, lại lập tức xuất hiện một kẻ không hề kém cạnh, thậm chí có khả năng vượt qua! Mã Đa Bảo là sát trận đệ nhất thiên hạ, vậy Lăng Hàn là gì?

"Không gì là không thể, đi chết đi!" Lăng Hàn triển khai Vạn Pháp Quy Nhất. Với sức mạnh hiện tại, anh không cần tích tụ, kiếm vung lên là chiêu thức đã đến. Lôi thể đại thành, kiếm mang theo lôi đình oai, xì xì xì, chớp giật trắng lóa đan xen, tăng thêm uy lực cho chiêu kiếm. "Muốn giết ta, ngươi còn chưa đủ tư cách!" Ngao Kiếm cười gằn. Hắn thừa nhận Lăng Hàn đủ sức ngang hàng, nhưng giết hắn thì là chuyện không tưởng. Hai người ác chiến, oành oành oành, ngân thương và bảo kiếm không ngừng đối đầu, phóng ra hào quang rực rỡ, chấn động cả bầu trời. "Giết giết giết, giết con thỏ nhỏ chết bầm này!" Hách Liên Thiên Vân reo lên, chỉ cần hậu duệ Chân Long này chết, hắn có thể dễ dàng thu phục Hải vực, bình định Hằng Thiên Đại Lục. Con thỏ bĩu môi: "Ngươi nói ai là thằng nhóc?" Một thằng nhóc và một con thỏ trừng mắt, không ai chịu ai.

Thực lực Ngao Kiếm quả thực rất mạnh, mười chín tinh chiến lực, mỗi đòn vung ra đều có uy năng vỡ núi diệt biển. Muốn đánh bại hắn đã khó, huống chi là giết chết. Dù Lăng Hàn đã dùng hết thần thông, cục diện vẫn giằng co. Nhưng trong lòng Ngao Kiếm càng thêm khó chịu. Lần trước, tên này còn không dám đối đầu với hắn, giờ lại có thể chiến đấu bất phân thắng bại! Hơn nữa, đối phương còn tiềm năng phát triển khổng lồ. Hắn phải giết chết Nhân tộc này, bằng không, nếu Lăng Hàn đạt đến Phá Hư tầng chín, trong lãnh địa của mình, ai có thể động đến anh? Dù Thần linh hạ giới cũng sẽ bị anh chém! Ngao Kiếm bùng nổ toàn lực, vận dụng bí pháp Long tộc, thề phải đánh giết Lăng Hàn. Nhưng đó là một ảo tưởng. Thể phách Lăng Hàn sánh ngang Thần thiết! Dù Ngao Kiếm có mạnh đến đâu, cũng không thể làm tổn thương Lăng Hàn, nếu không hắn đã làm đổ vỡ quy tắc của Thần giới.

"Thiên hạ con dân, hãy cho trẫm thêm sức mạnh!" Lăng Hàn giơ tay lên trời, qua Đồ Đằng, hình ảnh chiến đấu được chiếu khắp thiên hạ. "Hãy trợ trẫm một chút sức lực!" Anh cổ vũ dân tâm, chủ yếu là hướng về Trung Châu. Dân tâm Tứ vực đã hoàn toàn quy phục, nhưng Trung Châu mới được Mã Đa Bảo "nhét" vào tay anh, mức độ trung thành tự nhiên chưa thể bằng. Đây là một điểm yếu, nhưng cũng là một tiềm năng tăng trưởng lớn. Chỉ sau lời nói đó, quốc thế anh nhận được lại mạnh hơn vài phần, nhưng vẫn chưa đủ để anh bức phá hai mươi tinh. Ngao Kiếm lập tức cảm thấy áp lực. Một tinh cũng là một trời một vực, dù Lăng Hàn chưa bước vào hai mươi tinh, anh vẫn chiếm thế chủ động, có xu thế đè ép Ngao Kiếm. Thời gian càng kéo dài, càng có lợi cho Lăng Hàn, vì anh là Vua của Đại Lăng Triều, sẽ càng được dân chúng Trung Châu chấp nhận, quốc thế sẽ tăng thêm một bước. "Cửu Sắc Bi Thương, thương quét thiên hạ!" Ngao Kiếm rống lớn, mũi thương ngưng tụ hào quang vô tận, một Chân Long cuộn mình, phóng ra uy năng kinh khủng, tấn công Lăng Hàn. Hắn đã dốc toàn lực.

Thực lòng mà nói, dù Lăng Hàn không chống đỡ, lấy thân thể ngạnh kháng mũi thương này cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng trước khi chắc chắn tuyệt sát Ngao Kiếm, anh không muốn tiết lộ bí mật của mình. Nếu đối phương biết, Ngao Kiếm còn dám giao chiến với anh sao? Đùa giỡn, đối mặt một kẻ vĩnh viễn không thể giết chết, thậm chí không thể làm tổn thương, ai còn muốn chiến đấu tiếp? Lăng Hàn đang chờ đợi cơ hội, hay đúng hơn là tạo ra một cơ hội, để Ngao Kiếm tin rằng hắn đã nắm được kẽ hở, tung ra đòn chí mạng, từ đó bộc lộ điểm yếu của bản thân, cho phép Lăng Hàn phản công. Thực lực hai người ngang ngửa, nếu anh không cho Ngao Kiếm cơ hội, thì sao Ngao Kiếm lại cho anh? Những cường giả ở đẳng cấp này, mỗi chiêu thức đều có sự lưu lực, để lại đường lui cho mình. Do đó, dù một đòn thất bại, họ vẫn còn sức để chống đỡ, né tránh. Lăng Hàn muốn Ngao Kiếm tin rằng đòn đánh của hắn có thể trọng thương, thậm chí giết chết anh, như vậy hắn mới không lưu lực, bùng nổ toàn bộ sức mạnh. Một khi như vậy, sau đòn tấn công mạnh nhất, phòng ngự của hắn sẽ rơi xuống đáy vực, đó chính là thời điểm Lăng Hàn phản sát.

Hiện tại, Ngao Kiếm tin mình đã nắm được cơ hội đó. Lăng Hàn không để lộ kẽ hở rõ ràng, điều này không thể qua mắt thiên tài như Ngao Kiếm, khiến hắn dễ dàng nhận ra đó là một cái bẫy. Do đó, Lăng Hàn đã khổ tâm thiết kế, chỉ để lộ một chút kẽ hở, và sau vài lần công kích liên tục, anh không ngừng phóng đại kẽ hở này, tạo lý do để Ngao Kiếm tung ra đòn toàn lực. Ngân thương phá không, Chân Long gầm rít, đây là một đòn tuyệt mạnh, ngay cả Mã Đa Bảo cũng khó mà nuốt hận nếu ngạnh kháng. Oanh trúng rồi! Ngao Kiếm lộ vẻ mừng rỡ. Mặc kệ ngươi yêu nghiệt đến đâu, bị hắn đánh trúng chỉ có một con đường chết. Oành, mũi thương đâm vào ngực Lăng Hàn, Chân Long tàn phá, muốn xuyên thủng lồng ngực, đánh nát trái tim anh. Thế nhưng, áo ngực mở tung, da thịt anh lại phát ra ánh sáng lộng lẫy, không hề hư hại. "Ta sát, đây là thể phách gì?" Ngao Kiếm sững sờ. Tên này thật sự là Nhân tộc sao? Ngươi có chắc mình không phải quái vật của Thần giới?

"Cũng ăn một kiếm của ta!" Lăng Hàn nhân cơ hội phản kích. Đối phương vừa tung ra đòn chí cường, đây chính là lúc lực lượng và phòng ngự trống rỗng, dù chỉ trong nháy mắt, nhưng đối với Lăng Hàn, một nháy mắt là đủ. Tích Sinh Kiếm tỏa ra ánh sáng vô tận, chém về phía cổ Ngao Kiếm. Vạn Pháp Quy Nhất! Phốc, ánh kiếm xẹt qua, một cái đầu người bay lên trời, máu tươi từ cổ phóng ra, như một đạo thiên hà, chấn động không gian, như muốn làm thiên địa sụp đổ. "Giết chết!" Thất Vương thấy thế, không khỏi cảm thấy hả hê. Kẻ này từng muốn mang thi thể Vương của họ đi, điều đó khiến họ phẫn nộ. Giờ đây, Ngao Kiếm bị Lăng Hàn chém đầu, tự nhiên khiến họ phấn chấn, vơi bớt chút uất ức.

"Không chết!" Lăng Hàn lắc đầu, nhìn về phía xa. "Làm sao có thể, đây không phải thi thể của hắn sao?" Thất Vương đều không hiểu. "Đây chỉ là thể xác của hắn, nhưng Thần Hồn của hắn đã rời khỏi thân thể." Lăng Hàn cau mày. Dù Thần Hồn có thể ly thể, nhưng điều này chỉ Thần linh mới làm được, hơn nữa phải là Thần linh rất mạnh, tu luyện Thần Hồn đến cực kỳ vững chắc, tuyệt đối không phải Thần linh nào cũng làm được. Nhưng Ngao Kiếm rõ ràng chỉ là Phá Hư Cảnh. "Xem ra, kẻ này hẳn là có bí bảo gì, hoặc một loại thần dược nào đó, mới có thể khiến Thần Hồn ly thể." Lăng Hàn thầm nghĩ, cất Tích Sinh Kiếm đi. Dù để Thần Hồn của Ngao Kiếm chạy thoát, nhưng cơ thể hắn bị chém ở đây, cũng không phải không có chiến tích.

"Bệ hạ!" Thất Vương lần thứ hai bi thiết. Ngày hôm nay là ngày đại bi của Tử Nguyệt Hoàng Triều, quốc chủ chết đi, quốc hiệu tiêu vong, từ đây không tồn tại. Lăng Hàn thở dài, nói: "Trước tiên không cần quan tâm nhiều, hãy sắp xếp hậu sự cho Mã huynh đi." Chuyện này được Thất Vương đồng ý, người chết tự nhiên phải nhập thổ vi an. Những người đến xem lễ đều trở thành người đưa tang cho Mã Đa Bảo. Đối với vị cường giả này, mỗi người đều ôm một lòng tôn kính rất lớn. Hắn ngã xuống ở bước cuối cùng của khai thiên, vì toàn bộ đại lục mà hy sinh. Nếu không, với khả năng của Mã Đa Bảo, muốn tự vệ chẳng phải dễ dàng sao? Trên đời này, có mấy người vì lý tưởng mà có thể bỏ mạng?

Tiền nhiệm quốc chủ băng hà, đương nhiên lâm thời là quốc tang. Huống hồ vì toàn bộ đại lục mà chết, lễ tang được cử hành ròng rã một tháng. Di thể của Mã Đa Bảo cũng được Lăng Hàn tự mình đưa vào nơi trọng yếu nhất của đại địa, làm bạn vĩnh hằng với Hằng Thiên Đại Lục. Sau đó, còn rất nhiều việc phải làm. Một quốc gia giao tiếp không phải chuyện một lời nói, có rất nhiều chi tiết nhỏ, việc vặt phải xử lý. Cũng may, dù Hách Liên Tầm Tuyết không còn, nhưng Vũ Hoàng vẫn ở đó, thay Lăng Hàn gánh vác rất nhiều áp lực. Hách Liên Thiên Vân tiến vào Hải vực, bắt đầu thu phục tứ hải. Dù Ngao Kiếm chưa chết, nhưng chỉ còn lại một đạo Thần Hồn, dù tái hiện thì đã làm sao, có thể là đối thủ của Hách Liên Thiên Vân sao? Phải biết rằng, Hách Liên Thiên Vân từng có sức chiến đấu hai mươi tinh, yêu nghiệt không thua Mã Đa Bảo. Hiện tại trở lại Phá Hư, thực lực tiến triển cực nhanh, tin rằng không bao lâu nữa sẽ trở lại đỉnh cao. Lăng Hàn thì nỗ lực tu luyện. Hiện tại anh chưa đủ tư cách khai thiên. Để an toàn, anh nhất định phải đạt đến Phá Hư tầng chín.

Con người vốn nhanh quên. Dù Mã Đa Bảo đã chiến đấu oanh liệt đến thế, nhưng chỉ nửa năm trôi qua, mọi người cũng dần quay lại cuộc sống thường nhật của mình, rất ít người còn nhắc đến nhân vật bi tráng ấy. Nhưng nhóm người Lăng Hàn, Thất Vương đương nhiên sẽ không quên. Họ đều nén một hơi, muốn khai thiên, muốn thành Thần, muốn quét ngang Ngũ Tông và Ngao gia! Điều này tuyệt đối không phải chuyện một sớm một chiều, nhưng họ đều không thiếu kiên trì và nghị lực. Hách Liên Thiên Vân quét ngang Hải vực, tứ hải quy nhất, cũng trở thành lãnh thổ của Đại Lăng Triều. Lần này, thiên hạ tất cả là đất của vua, Lăng Hàn có thể nắm giữ động tĩnh của thiên hạ… chỉ cần anh muốn.

Hiện tại, Lăng Hàn nắm giữ tài nguyên của toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục, lại thêm Hắc Tháp, tốc độ tu luyện tự nhiên nhanh đến mức kinh người. Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là việc anh đã trải qua một lần Phá Hư Cảnh trong luân hồi, giúp anh sớm có được cảm ngộ của Phá Hư Cảnh, không còn một chút bình cảnh nào. Lại nửa năm sau, Lăng Hàn bước vào Phá Hư tầng chín, mà lúc này, anh mới chỉ hai mươi hai tuổi. "Ta một đường đi tới, đều đạt đến hoàn mỹ, thậm chí vượt qua cực hạn, vì lẽ đó lực lượng của ta bây giờ đã đạt đến mười tinh." Lăng Hàn tính toán sức chiến đấu của mình. Đừng nghĩ rằng chín cảnh giới trước anh đều làm được cực kỳ hoàn mỹ, hiện tại lại chỉ tăng lên một tinh. Phải biết rằng Phá Hư Cảnh một tinh một thiên địa, tăng lên như vậy là cực kỳ kinh người. "Sử dụng toàn lực, sức chiến đấu thường quy có thể đạt đến hai mươi tinh." Đây cũng không phải là cực hạn của Lăng Hàn, vì anh chỉ vừa bước vào Phá Hư tầng chín, còn có thể mài giũa cảnh giới, tinh luyện nguyên lực, tăng lực lượng lên một đoạn, có thể đạt đến Phá Hư mười một tinh, vậy sức chiến đấu thường quy của anh sẽ đánh vỡ cực hạn hai mươi tinh! Điều này rất kinh người. Mã Đa Bảo mạnh mẽ như vậy, nhưng sức chiến đấu thường quy chỉ có hai mươi tinh. Sức chiến đấu phá vỡ cực hạn này tự nhiên cực kỳ đáng sợ. Hách Liên Thiên Vân cũng có cơ hội đạt đến hai mươi mốt tinh, vì hắn từ trong răng của Chân Long súc tích ra đời thứ hai, nên càng mạnh hơn.

Vậy, nếu lấy quốc thế bổ trợ thì sao? Lăng Hàn tụ quốc thế, lực lượng kinh khủng ngưng tụ, đẩy lực lượng của anh tới Phá Hư hai mươi tinh, đây là cực hạn mà Hằng Thiên Đại Lục cho phép, không thể tăng lên nữa. Nhưng ngưng tụ tứ hải thêm vào đại lục, vậy cực hạn không chỉ là Phá Hư hai mươi tinh. Những người khác căn bản sẽ không gặp phải vấn đề này, vì thể phách không đủ để chịu đựng, lực lượng chưa đến Phá Hư hai mươi tinh thân thể đã sụp đổ, nhưng thể phách của Lăng Hàn đạt đến cấp bậc Thần thiết, điều này vẫn không thể lấp đầy anh. Có điều, lực lượng không thể trực tiếp tác dụng trong cơ thể anh, chỉ có thể gia trì khi vung ra công kích, như thiên địa linh khí ngưng tụ, tăng lên uy năng công kích, biến tướng mà tăng lên lực lượng. "Phá Hư hai mươi lăm tinh?" Lăng Hàn không thể xác định, chiến lực như vậy là trước nay chưa từng có, căn bản không so được. Nói chung, so với lúc Mã Đa Bảo khai thiên thì mạnh hơn, hơn nữa tuyệt đối không phải nhỏ tí tẹo.

"Nhưng lá bài tẩy chân chính của ta, là thể phách!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Thời điểm anh khai thiên, đại năng của Thần giới Ngũ Tông nhất định sẽ ra tay, nhưng bị giới lực suy yếu công kích, cho dù đạt đến Phá Hư hai mươi lăm tinh thì đã làm sao? Không gây thương tổn được anh! "Tu luyện tầng thứ hai Bất Diệt Thiên Kinh cũng đã có chút thành tựu, Thần Hồn của ta không lớn mạnh, mà trở nên vững chắc, muốn lấy võ đạo chi tâm để chém ta là chuyện không thể nào!" Bất Diệt Thiên Kinh phi thường quái lạ, trọng điểm chính là "bất diệt". Công pháp của người khác hoặc tăng nguyên lực, hoặc tăng man lực, nhưng tầng thứ nhất của nó là tăng cường độ thể phách. Mà tầng thứ hai cũng thế, tăng lên chính là sự vững chắc của Thần Hồn, không phải để Thần Hồn lớn mạnh. "Nghe nói, Thần linh tu Thần Hồn, Thần Hồn ly thể, tương đương một bản ngã khác, có thể diễn hóa ra vạn trượng kim thân, trong nháy mắt ngàn tỉ dặm, cực kỳ thần kỳ." "Tuy Bất Diệt Thiên Kinh không thể khiến Thần Hồn lớn mạnh, nhưng có thể vững chắc, tăng lên tính an toàn, giống như thể phách." "Hiện tại ta đủ để khai thiên!" "Có điều, trước tiên phải đi giải quyết một ít vấn đề cũ."

Lăng Hàn thầm nói. Một khi khai thiên thành công, tiến vào Thần giới, như vậy sẽ có vô số thế lực lớn tới, tranh cướp quyền khống chế Hằng Thiên Đại Lục. Chuyện này... Lăng Hàn không cách nào chống lại. Thay đổi bất luận người nào cũng không thể chống lại, chỉ có thể lựa chọn thoái nhượng. Theo lời giải thích của Dực Song Song, thế lực lớn của Thần giới sẽ không trực tiếp chiếm đoạt Tiểu Thế Giới vừa khai thiên, mà sẽ thu làm quốc gia phụ thuộc, mà quốc chủ thì không thể ngồi trấn trong nước, cần phải lấy thân làm tướng. Không phục? Có thể, nhưng sẽ lập tức bị phái đi giới bích tham chiến, chỉ một khắc sẽ mất mạng. Nói cách khác, sau khi khai thiên, sinh linh của Hằng Thiên Đại Lục có thể tránh thoát vận mệnh bị luyện thành Nhất Giới Đan, thậm chí có thể được hoàn cảnh tu luyện tốt hơn, thế nhưng, người khai thiên sẽ mất đi tự do, có thể cả đời chỉ có thể làm một quốc chủ hữu danh vô thực. Có điều, Lăng Hàn tin tưởng mình, nước cạn có thể nhốt Chân Long nhất thời, nhưng tuyệt đối không thể một đời!

"Trước tiên đi Phong Nguyệt Tông!" Lăng Hàn không mang theo ai, thân hình triển khai, phi thẳng về Phong Nguyệt Tông. Năm xưa, anh đã chém giết con trai độc nhất của Tông chủ Phong Nguyệt Tông Hồ Kiến Nghĩa là Hồ Khánh Phương, kết quả bị Hồ Kiến Nghĩa truy sát. Sau đó, nhờ Phong Phá Vân giúp đỡ, Hồ Kiến Nghĩa mới chịu rút lui. Nhưng lúc ấy, Lăng Hàn đã nói rằng, chờ tu vi đạt đến Thiên Nhân Cảnh sẽ đích thân đến Phong Nguyệt Tông, nhổ sạch tà tông này. Chỉ là trước đó anh vẫn bận tu luyện, cho đến lúc này mới rảnh rỗi. Tốc độ của anh bây giờ nhanh đến mức nào? Chỉ sau một ngày, anh đã đến sơn môn của Phong Nguyệt Tông. Từ bên ngoài nhìn vào, tông môn này cũng rất có phong thái đại giáo, tầng mây trắng lượn lờ, tràn ngập khí tức kỳ ảo. Nhưng chính nơi đây, lại là nơi che giấu chuyện xấu xa, tràn đầy u ám. Lăng Hàn giương tay phải lên, Thạch Linh từ trong Hắc Tháp nhảy ra, anh lạnh nhạt nói: "Phá cho ta!" Thạch Linh lập tức nở nụ cười toe toét. Bạo lực di dời gì đó, lão Thạch đã làm không biết bao nhiêu lần, rất quen thuộc! Nó xông ra ngoài, oành, một quyền liền nện lên sơn môn, trực tiếp đánh nổ. Nhất thời, đá vụn kích bay, khiến những đệ tử Phong Nguyệt Tông canh giữ ở sơn môn đều không ngừng kêu khổ, bị bắn trúng liền đau tận xương cốt, khó chịu đến đòi mạng.

"Người nào, lại dám xông vào Phong Nguyệt Tông!" Bọn họ vừa kêu đau vừa quát, bằng không ngay cả thân phận kẻ xâm lấn cũng không làm rõ, bọn họ quay đầu lại cũng sẽ bị đại lão trong tông gọt chết. Thạch Linh đương nhiên sẽ không để ý. Nó vung vẩy cánh tay to dài, căn bản không cần đập trúng, kình phong tạo ra cũng đủ chấn những đệ tử Phong Nguyệt Tông thành bọt máu. Nó là Phá Hư Cảnh, hơn nữa đạt đến Phá Hư tầng ba, đây là nghiền ép tuyệt đối. Lăng Hàn chắp tay mà đi, bước vào trong núi.

"Người nào… a!" "Đứng lại… a!" "Nhanh đi thông báo đại lão của tông môn... a!" Dọc đường đi, rất nhiều đệ tử Phong Nguyệt Tông nhảy ra, nhưng đều bị Thạch Linh đập chết. Ngay cả cường giả Hóa Thần Cảnh cũng không ngoại lệ. Cuối cùng, không ai dám nhảy ra nữa, chỉ dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Thạch Linh. Đây rốt cuộc là tồn tại cỡ nào, mạnh đến khó tin. "Giết toàn bộ!" Lăng Hàn lạnh lùng nói. Bất kỳ một thế lực nào khác, anh cũng có thể mở lưới, cho người ta một con đường sống, chí ít sẽ không giết sạch sành sanh. Nhưng duy chỉ có Phong Nguyệt Tông là ngoại lệ. Những đệ tử này đều tu luyện thải bổ thuật, tu vi đều là vô số mạng người đắp ra. Mỗi người đều có lý do phải chết. Thạch Linh thi hành mệnh lệnh, thần niệm bao phủ toàn bộ Phong Nguyệt Tông, bất luận người nào cũng đừng hòng chạy trốn. Đối với Phá Hư Cảnh mà nói, muốn làm điều đó thực sự quá dễ dàng.

"Dừng tay!" Hồ Kiến Nghĩa xuất hiện, hắn cắn răng, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn đầy phẫn hận, nhưng càng nhiều là hoảng sợ. Mới qua mấy năm mà thôi, người trẻ tuổi này liền trưởng thành đến mức khiến hắn chỉ có thể ngước nhìn. Hắn xác thực biết một ngày nào đó Lăng Hàn sẽ vượt qua mình, nhưng không nghĩ tới ngày đó sẽ đến nhanh như vậy. "Dừng tay? Ngươi hiệu lệnh ai đó?" Lăng Hàn từ tốn nói. Thạch Linh chỉ nghe mệnh lệnh của Lăng Hàn, đương nhiên sẽ không để ý tới Hồ Kiến Nghĩa, vẫn ra tay như cũ. Bất luận đệ tử Phong Nguyệt Tông lẩn đi bao xa, nó xa xa nổ ra một quyền liền có thể giết chết, thực lực chênh lệch thực quá lớn.

"Lại không dừng tay, những nữ nhân này đều sẽ mất mạng!" Hồ Kiến Nghĩa lãnh đạm nói, hắn chỉ vào một cái bình đài giữa sườn núi. Lăng Hàn ngưng mắt nhìn sang, chỉ thấy trên bình đài ngồi mấy trăm nữ nhân, đều vô cùng trẻ tuổi, nhưng hiện tại trên cổ mỗi người đều đặt lưỡi dao sắc, phía sau đứng một tên đệ tử Phong Nguyệt Tông, sát khí lẫm liệt. "Chỉ cần ngươi thề không làm khó dễ với Phong Nguyệt Tông, bản tọa cũng có thể thề, kể từ hôm nay, bản tông sẽ tu luyện theo chính đạo!" Hồ Kiến Nghĩa nói. Lăng Hàn không khỏi cười to: "Ngươi dựa vào cái gì để ta tin tưởng, cẩu sẽ sửa lại thói quen đớp phân sao?"

"Trên người những nữ nhân này đều bị ta làm bí pháp, chỉ cần một ý nghĩ của ta, trái tim các nàng sẽ nổ tung mà chết! Hơn nữa, chỉ cần trái tim của ta ngưng đập, các nàng cũng sẽ gặp phải vận mệnh như thế!" Hồ Kiến Nghĩa cười lạnh nói. "Ngươi thân là quốc chủ của Đại Lăng Triều, nhẫn tâm nhìn người vô tội này vì ngươi mà chết sao?" "Không thể!" Lăng Hàn lắc đầu. Hồ Kiến Nghĩa nhất thời đại hỉ: "Vậy ngươi nhanh thề đi!" "Ai nói ta muốn buông tha ngươi?" Lăng Hàn cười nói. "Ngươi thật biết tự biên tự diễn." "Đáng ghét!" Hai mắt Hồ Kiến Nghĩa phun lửa. "Ngươi đây là đang trêu ta sao? Bản tọa tốt xấu gì cũng là chủ của một tông, cùng lắm thì liều cá chết lưới rách, ngược lại có nhiều mỹ nhân tiếp đón như vậy, bản tọa ở trên đường Hoàng Tuyền cũng không cô quạnh!" "Đã nói rồi, ngươi nghĩ hay lắm, vì sao còn phải tự yêu mình như vậy?" Lăng Hàn cười nói. "Hừ, vậy bản tọa trước giết mấy cái, cho ngươi chút nhắc nhở!" Hồ Kiến Nghĩa nói. Từ khi Lăng Hàn trở thành chủ của Trung Châu, hắn đã ngờ tới sẽ có ngày này xảy ra, hắn đương nhiên không cam lòng chờ chết, mới có một màn hiện tại. Đê tiện thì đã làm sao? Chỉ cần có thể sống, sự tình lại đê tiện gấp mười lần hắn cũng làm được.

Hắn chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó nghe được hai tiếng tim đập ở trước người vang lên. Hắn đầu tiên là sững sờ, không nghĩ tới Lăng Hàn lại dám ra tay với mình, lẽ nào đối phương thật không để ý tính mạng của những nữ nhân kia sao? Nhưng tiếp theo hắn lại bay lên một ý nghĩ khác... vì sao lại là hai tiếng tim đập, không phải đối phương chỉ có một người sao? Hắn nhìn Lăng Hàn, chỉ thấy trong tay đối phương cầm một trái tim đỏ ngầu, quỷ dị chính là, trái tim kia lại còn đang nhảy nhót. Ngực đau quá! Hồ Kiến Nghĩa cúi đầu, nhưng thình lình nhìn thấy trên lồng ngực của mình có thêm một lỗ máu, máu tươi tuôn ra ồ ồ. Lúc này hắn mới ý thức được, trái tim trong tay Lăng Hàn chính là của hắn! Lúc nào đối phương lấy ra trái tim của mình? Trong đầu Hồ Kiến Nghĩa không rõ, nhưng ý thức bỗng nhiên mơ hồ, hắn rất muốn phát ra ý nghĩ giết chết, để cho tất cả mọi người chôn cùng, nhưng ý niệm này căn bản không phát ra được. Trước mắt chỉ có ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Hàn, về sau càng ngày càng mơ hồ, ý thức ly thể, đã biến thành một cái xác. Lăng Hàn cất bước đi đến trên bình đài, khí thế phát động, oành oành oành, tất cả mọi người đều run rẩy, ngay cả năng lực nhúc nhích một ngón tay cũng không có. Thần thức của Lăng Hàn đảo qua, đùng đùng đùng… đệ tử của Phong Nguyệt Tông đều nát tim mà chết, còn những nữ tử bị bắt kia thì được anh giải trừ cấm chế. Thủ đoạn của Thiên Nhân Cảnh cũng muốn làm khó anh?

Lăng Hàn gọi vệ binh trong thành thị phụ cận đến, lệnh bọn họ hộ tống những cô gái này trở lại. Loại việc vặt này đương nhiên không cần quốc chủ tự mình ra tay rồi. Anh liên lạc Đồ Đằng, quan sát khắp cả toàn bộ đại lục. Anh không nhúc nhích, sau một ngày mới bỗng nhiên mở mắt. Tìm được rồi! Thân hình của anh lập tức triển khai, bay về một nơi của Trung Châu.

Sau một ngày, Lăng Hàn đi tới một trấn nhỏ. Ở một ngày trước, anh thông qua Đồ Đằng phát hiện Thiên Thi Tông qua lại ở đây, hơn nữa còn là một viên đại tướng trong đó... Thi Đại! Ở trước khi tiến vào Thần giới, anh nhất định phải triệt để tiêu diệt Thiên Thi Tông. Còn dư nghiệt của Ngũ Tông như đám người Kiếm Vương vẫn không có tin tức, không biết trốn ở trong rừng sâu núi thẳm nào, phỏng chừng đợi Thần linh hạ giới mới sẽ hiện thân. Anh bước chậm mà đi, tìm kiếm dấu vết của Thi Đại lưu lại, trong lúc vô tình, anh đi tới một dòng sông. Phía trước, có một thiếu niên đang đứng ở trên một tảng đá lớn, con mắt nhìn chằm chằm dòng sông, vẻ mặt rất phong phú, một hồi phẫn nộ, một hồi thất vọng. Nhìn dáng vẻ của hắn chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng thật giống như gặp phải ngăn trở lớn trong đời. "Muốn nhảy xuống sao?" Lăng Hàn thuận miệng hỏi, vừa đi tới gần. Thiếu niên kia ăn mặc rất xa hoa, nhưng vải vóc cũ kỹ, tẩy đến không nhiễm một hạt bụi, đã có chút phai màu, thật giống như chỉ mặc một bộ quần áo không có thay. Hắn quay đầu nhìn Lăng Hàn một chút, lại lập tức thu hồi ánh mắt nói: "Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không nhảy."

"Nhìn dáng vẻ của ngươi, thật giống như lúc nào cũng có thể nhảy xuống a." Lăng Hàn cười nói. "Điều này cũng không có quan hệ gì với ngươi?" Thiếu niên lạnh lùng nói. Lăng Hàn nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, nhân tiện nói: "Nói một chút coi, gặp phải uất ức gì?" Thiếu niên kia lại liếc mắt nhìn anh, tự nhiên không có ý định giao lưu khúc mắc với một người không quen biết, nhưng không chịu nổi nhân sinh từng trải quá phong phú của Lăng Hàn, chỉ mấy câu nói liền đánh trúng điểm yếu, để hắn bất tri bất giác mở miệng. "Ta tên Đinh Bình, là người thừa kế hợp pháp thứ nhất của Đinh gia, từ nhỏ đã lực lớn vô cùng, được khen là thiên tài, nhận hết tộc nhân truy phủng, còn có một vị hôn thê rất đẹp. Nhưng mà, linh căn của ta chậm chạp không có thức tỉnh, cho đến nửa năm trước, linh căn của ta rốt cục thức tỉnh, nhưng là một linh căn khô héo, không có cách nào tu luyện! Hiện tại, người trong nhà coi ta là phế vật, vị hôn thê cũng giải trừ hôn ước! Ta hận, tại sao ông trời phải đối với ta như vậy! Ta càng không phục, mấy năm qua ta liều mạng nỗ lực, so với bất cứ người nào trả giá càng nhiều, tại sao lại không bằng người khác?" Thiếu niên tức giận bất bình. Lăng Hàn mỉm cười, nói: "Thế giới này vốn không phải ngươi nỗ lực là có thể đạt được thành công." Xoảng, đây là đánh đòn cảnh cáo, tâm tình của thiếu niên kia nguyên bản kích động, nghe nói như thế không khỏi tức giận muốn cắn người. "Có điều, không nỗ lực, vậy nhất định sẽ không thành công." Lăng Hàn lại nói vòng trở về, anh nhìn Đinh Bình nói. "Lực lượng của ngươi rất lớn?" Đinh Bình không khỏi lộ ra một tia tự kiêu nói: "Coi như những người kia tu luyện bốn, năm năm cũng không dám cùng ta so khí lực!"

Vậy thì có chút kinh người, tu luyện bốn năm năm làm sao cũng có thể đạt đến Luyện Thể tầng năm a? Lăng Hàn không khỏi cảm thấy hứng thú. Anh rõ ràng không cảm ứng được khí huyết mạnh mẽ trên người Đinh Bình, anh nói: "Biểu thị cho ta nhìn một chút!" Đinh Bình vốn không muốn nghía tới anh, không thấy hắn đang phiền muộn sao? Nhưng Lăng Hàn thật giống như có uy nghiêm vô thượng, để hắn không tự chủ được làm theo. Hắn từ trên tảng đá nhảy xuống, hai tay giơ lên, liền nhấc tảng đá lớn hơn con trâu kia lên. Tảng đá kia chí ít nặng mấy vạn cân! Lăng Hàn kinh hãi. Nếu thiếu niên này là thể tu, thì giơ lên một tảng đá lớn như vậy cũng không ngạc nhiên, nhưng anh thực không nhìn ra một chút nào. Anh phát động Chân Thị Chi Nhãn, đảo qua thân thể của thiếu niên kia, nhất thời phát hiện chỗ khác thường. Cấu tạo xương cốt của thiếu niên này hoàn toàn khác hẳn với người thường, thông qua mượn lực kỳ diệu, để hắn giống như một cái cân, rõ ràng lực lượng chỉ có bốn lạng, nhưng có thể bốc lên vật nặng ngàn cân. Đương nhiên, xương cốt của người thiếu niên cực kỳ kiên cố, bằng không nhất định sẽ bị ép vỡ. Điểm ấy, có thể từ trên xương cốt hắn khắc xuống mạch văn thì biết... có mấy người sinh ra thì có cốt văn?

Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười nói: "Thiếu niên, bái ta làm thầy đi!" Đinh Bình để tảng đá lớn xuống, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Lăng Hàn. Tên này không lớn hơn hắn bao tuổi, cũng có thể làm sư phụ của hắn? Hắn nói: "Ngươi có thể dạy ta cái gì, ta có thể học được cái gì?" Câu nói đầu tiên là hỏi Lăng Hàn có gì có thể dạy, câu thứ hai là đang nói, hắn là phế linh căn, trên đời này có công pháp hắn có thể học sao? Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, cũng đi tới bên cạnh khối cự thạch này, duỗi ra một tay, đùng, anh dễ dàng liền tóm lấy tảng đá kia, thật giống như này không phải một khối nham thạch, mà chỉ là một viên kẹo đường. "Phốc!" Hai mắt của Đinh Bình trừng ra, đầu lưỡi cũng phun ra ngoài. Tuy hắn không thể tu luyện, nhưng chỉ lấy lực lượng mà nói là vượt qua đại bộ phận người trưởng thành trong trấn, nhưng hắn không thể chỉ lấy một tay liền nắm tảng đá lớn như vậy. Lăng Hàn tiện tay quăng tảng đá lớn, dễ dàng như chơi. Xác thực, nếu không phải sợ dọa tiểu tử này, anh hoàn toàn có thể giơ lên một ngọn núi! Thể lực của anh cũng bước vào Phá Hư Cảnh, dù cho không dùng nguyên lực, chỉ khí lực cũng lớn khiến người ta líu lưỡi. Đinh Bình không khỏi mất cảm giác, lại còn có thể như vậy, hắn nhất định là nhìn thấy quỷ a. "Không có linh căn thì đã làm sao, lực lượng to lớn tới trình độ nhất định, liền có thể nghiền ép tất cả!" Lăng Hàn nói, dừng một chút, anh đưa tay lên trời, đùng, tảng đá rớt xuống liền lọt vào trong tay anh, bị anh thả lại trên đất. "Hơn nữa, linh căn lại không phải là không thể thay đổi!"

"Sư phụ!" Đinh Bình bình tĩnh lại, lập tức quỳ xuống, hành lễ với Lăng Hàn. Lăng Hàn nhận đối phương ba khấu chín bái, sau đó mới đỡ thiếu niên lên nói: "Sư phụ họ Lăng, tên Hàn, ngươi là đồ đệ thứ năm ta thu." Đinh Bình hơi kinh ngạc, Lăng Hàn cũng không lớn hơn hắn bao tuổi, làm sao đã có bốn đồ đệ? Nhưng nghĩ nhiều làm gì, chỉ biết sư phụ ngưu bức là được. "Sư phụ đang tìm một người, qua mấy ngày lại mang ngươi về triều. Có điều, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, trước tiên phạt mao tẩy tủy cho ngươi, miễn cho lãng phí thời gian." Lăng Hàn nói. Đinh Bình không khỏi hưng phấn, phạt mao tẩy tủy a, nghe thật uy phong. Lăng Hàn lấy ra một lò luyện đan, sau đó là một đống lớn dược liệu. Nhìn Lăng Hàn bỗng dưng biến ra nhiều đồ vật như vậy, Đinh Bình không khỏi khiếp sợ, sư phụ là Thần Tiên sao, thật giống như trên người có bảo tàng vậy. "Ha ha, sau này ngươi sẽ biết." Lăng Hàn cười nói, ném dược liệu vào trong lò luyện đan, sau đó một tay tóm lấy Đinh Bình ném vào, nói. "Phạt mao tẩy tủy, có thể tăng lên tính dai của làn da, xương cốt, huyết nhục của ngươi, để lực lượng, sức phòng ngự của ngươi mạnh hơn, thế nhưng, quá trình này sẽ hết sức thống khổ." Anh dừng một chút nói: "Ngươi có thể từ bỏ bất cứ lúc nào, nhưng một khi từ bỏ, sau này ngươi không phải đồ đệ của ta. Đồ đệ của ta, tư chất có thể kém, nhưng ý chí nhất định phải ngoan cường!" "Sư phụ, ta nhất định nhịn được!" Ánh mắt của Đinh Bình kiên định nói, hắn vốn tưởng rằng đời này phải làm phế vật, nhưng bây giờ nhìn thấy hy vọng, bất luận làm sao hắn cũng phải nắm lấy.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!