Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 170

Chương 170: Thần Chu Hiện Thế

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 846 đến 850 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc chiến sinh tử kịch liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, đồng thời mở ra một bức màn bí ẩn sâu sắc hơn về vũ trụ tu tiên. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu đỉnh cao, từ sức mạnh hủy diệt của các Linh khí thức tỉnh đến sự xuất hiện bất ngờ của các thế lực siêu phàm như Tu La Ma Đế và Đệ Tam Sát Trận, đẩy kịch tính lên đến tột độ. Bi kịch của các nhân vật không chỉ nằm ở hiểm nguy cận kề mà còn ở sự bất lực trước những quyền năng vượt xa tầm hiểu biết. Đỉnh điểm là sự lộ diện của Mã Đa Bảo dưới thân phận Đệ Nhất Sát Trận và sự xuất hiện đột ngột của con thuyền thần bí, biến một trận chiến khốc liệt thành cuộc săn tìm kho báu đầy rẫy hiểm nguy và những câu hỏi không lời đáp.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trận chiến tại Cửu Dương Tông bỗng chốc trở nên hỗn loạn chưa từng thấy. Lôi Đình Chi Tử, với nụ cười gằn trên môi, hùng hổ vung Sơn Hà Phủ mô phỏng, thứ bảo khí ẩn chứa một tia giới lực khiến uy lực của nó không thể xem thường. Lăng Hàn, gương mặt đanh thép, trường kiếm chỉ thẳng vào đối thủ, tuyên bố rằng chỉ riêng câu nói khiêu khích vừa rồi cũng đủ khiến Lôi Đình Chi Tử phải trả giá đắt. Tuy nhiên, Tích Sinh Kiếm của hắn lại không hề phản ứng, có lẽ đã tiêu hao quá nhiều năng lượng sau trận chiến ác liệt trước đó.

Nhận thấy điều này, Từ Tu Nhiên không khỏi cười phá lên, hắn cũng lập tức thức tỉnh Tuyệt Đao của mình, cùng Lôi Đình Chi Tử hợp sức tấn công Lăng Hàn. Hai Linh khí này, một khi thức tỉnh, đều sở hữu sức chiến đấu ngang Phá Hư Cảnh, thậm chí đạt đến mười tinh, mạnh hơn cả Băng Long Oanh Địa Trận. Trước sức ép đó, Lăng Hàn phải vận dụng Lôi Động Cửu Thiên kết hợp Quỷ Tiên Bộ, thân pháp linh hoạt đến mức khiến đối thủ hoa mắt. Chư Toàn Nhi, thỏ và Tầm Kim Thử đã được hắn thu vào Hắc Tháp để tránh bị thương, trong khi ngàn lão binh của Bát Vương lập trận, dũng mãnh nhập cuộc cùng chủ nhân.

Tuy Tuyệt Đao và Sơn Hà Phủ mạnh mẽ, nhưng chúng chỉ là Linh khí vô linh, cần người điều khiển và không thể tự động khóa mục tiêu. Dù Từ Tu Nhiên và Lôi Đình Chi Tử có thiên phú đến mấy, cảnh giới thấp khiến họ khó lòng bắt kịp tốc độ của Lăng Hàn. Hắn quá nhanh, khiến phần lớn đòn đánh của họ đều trượt. Hơn nữa, thể phách trân kim cấp mười của Lăng Hàn cho phép hắn chịu đựng những đòn đánh trực diện mà gần như không hề hấn gì.

Đột nhiên, Hổ Nữu cũng lao ra, dù thể phách không sánh bằng Lăng Hàn, nhưng tốc độ của nàng còn nhanh hơn. Nàng bay lên xuống, những cú đấm và móng vuốt nhỏ bé của nàng ẩn chứa sức phá hoại đáng kinh ngạc, gây ra mối đe dọa không nhỏ cho Từ Tu Nhiên và Lôi Đình Chi Tử. Ba chiến trường đồng thời bùng nổ, tất cả đều ở cấp độ Phá Hư Cảnh, khiến ngay cả những tu sĩ Thiên Nhân Cảnh cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Nhưng trận chiến quyết định nhất vẫn diễn ra trên bầu trời, giữa Mã Đa Bảo và nhóm Ngũ Cao Nguyên. Ai thắng, kẻ đó sẽ định đoạt cục diện toàn bộ chiến trường. Giữa lúc căng thẳng, Yêu Xà Vương bất ngờ cất tiếng gọi: "Tu La Ma Đế còn không hiện thân!". Lăng Hàn giật mình, Tu La Ma Đế là một tồn tại mười lăm tinh Phá Hư, có thể thay đổi hoàn toàn cán cân lực lượng. Quả nhiên, một đại hán với ma khí đen kịt bao quanh hiện thân. Không chỉ vậy, Kiếm Vương còn phát hiện một kẻ ẩn mình khác, một người khoác áo choàng xuất hiện, chính là Đệ Tam Sát Trận – một thực thể trời sinh, có khả năng diệt Phá Hư.

Lăng Hàn từng gặp Đệ Tam Sát Trận trước đây, nhưng khi đó đối phương còn yếu ớt. Giờ đây, cảm giác đó đã biến mất, hắn trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Đệ Tam Sát Trận tuyên bố chỉ ra tay một lần, chém một người rồi đi, và ánh mắt hắn khóa chặt Bát Vương. Điều này có thể tạo ra một lỗ hổng lớn trong đội hình của Mã Đa Bảo. Lăng Hàn định ra tay ngăn cản, nhưng Từ Tu Nhiên và Lôi Đình Chi Tử đã liên thủ chặn đứng hắn.

Tuy nhiên, giữa bầu trời, tiếng hừ lạnh của Mã Đa Bảo vang lên: "Xem ở... mặt mũi, tha cho ngươi một mạng, mau cút!". Đệ Tam Sát Trận ban đầu cười gằn, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, hắn bỗng biến sắc, cả cơ thể run rẩy. "Ngươi, ngươi là…", hắn kinh hô, giọng nói đầy kinh hoàng. "Còn chưa cút?", Mã Đa Bảo quát. "Vâng! Vâng!", Đệ Tam Sát Trận không dám nói thêm lời nào, lập tức quay đầu bỏ chạy, biến mất trong chớp mắt.

Sự việc này khiến tất cả kinh ngạc. Đệ Tam Sát Trận, một thực thể có thể diệt Phá Hư, lại bị dọa chạy? Chẳng lẽ Mã Đa Bảo còn thân phận nào khác? Nhóm Ngũ Cao Nguyên cười gằn, nhân cơ hội Mã Đa Bảo phân tâm, đồng loạt ra tay. Ánh sáng vô tận nhấn chìm Mã Đa Bảo. Khi ánh sáng tan hết, Mã Đa Bảo vẫn đứng hiên ngang, không hề hấn gì, chỉ có long bào trên người hơi sờn rách.

Nhóm Ngũ Cao Nguyên kinh hãi. Với sức chiến đấu mười tám tinh Phá Hư, liên thủ lại có thể ngang hàng hai mươi tinh, nhưng Mã Đa Bảo vẫn không suy suyển. Trác Kỳ Phương nhận ra: "Thể phách của ngươi… đạt đến trân kim cấp mười!". Tất cả đều nôn khan, thể phách của Lăng Hàn đã là một nỗi ám ảnh, giờ Mã Đa Bảo còn sở hữu sức mạnh chiến đấu đỉnh cao kết hợp với phòng ngự tuyệt đối như vậy. Ngũ Cao Nguyên cảm thấy hoàn toàn mất kiểm soát.

Mã Đa Bảo cười nhạt: "Không có thực lực này, còn nói gì tới khai thiên?". Khí thế trên người hắn bùng cháy, sát khí lan tỏa khiến nhóm Ngũ Cao Nguyên rùng mình, cảm thấy chỉ cần hắn nhấc tay là có thể đoạt mạng họ. Họ không thể tin có người mạnh đến mức này, vượt qua hai mươi tinh Phá Hư. Trác Kỳ Phương quyết đoán: "Ngày hôm nay nhất định phải chém hắn, bằng không có quốc thế bổ trợ, hắn sẽ càng mạnh hơn!". Tiêu Diệu Nhan hét lớn, rút ra trường kiếm đỏ, rạch mi tâm, máu tươi tuôn ra, khiến thiên địa động dung. Đó là Thần huyết, thứ mạnh đến mức vượt qua giới hạn của thế giới này. Nhóm Trác Kỳ Phương cũng làm tương tự, mỗi người một giọt Thần huyết gia trì lên Linh khí của mình, khiến sức chiến đấu của họ lập tức đạt đến hai mươi tinh Phá Hư.

Năm người liên thủ, dồn dập phát động đại chiêu, năm thanh Linh khí tỏa uy thế khủng khiếp, đánh rơi cả những tảng tinh thần lớn từ trên trời. Mã Đa Bảo nghiêm nghị, vươn ngón tay điểm nhẹ lên ngực. Sát ý vô tận lưu chuyển, toàn thân hắn tỏa bạch quang, những hoa văn cổ xưa, tang thương, chất phác, đại khí hiện ra trên da thịt. Đó là trận văn! Lăng Hàn kinh ngạc, Mã Đa Bảo giống như Đệ Tam Sát Trận, trời sinh mang theo trận văn, nhưng hắn… là Đệ Nhất Sát Trận!

Nhóm Trác Kỳ Phương đồng loạt dừng tấn công, vẻ mặt hoảng sợ. Đệ Nhất Sát Trận, trong truyền thuyết có thể diệt Thần! Mã Đa Bảo ra tay, sát ý bao trùm thiên địa, không gian bị xé rách, năng lượng hỗn loạn tuôn trào. Đây mới là thực lực chân chính của hắn. Năm người Trác Kỳ Phương bị dồn vào thế phòng thủ, dù có năm Linh khí mạnh nhất liên thủ cũng chỉ có thể tự vệ, máu phun tung tóe, đầy rẫy vết thương. Ngũ Tông và Thiên Thi Tông tuyệt vọng, Đệ Nhất Sát Trận ở tiểu thế giới này là vô địch tuyệt đối.

Đúng lúc đó, một chuyện kỳ quái xảy ra. Trong vết nứt không gian do Mã Đa Bảo xé ra, một đầu thuyền từ từ xuất hiện! Chỉ một chút xíu đầu thuyền lộ ra, nhưng đã khiến tất cả mọi người, từ nhóm Trác Kỳ Phương đến Thi Vương mười tám mắt và cả Mã Đa Bảo, đều mềm nhũn chân, đổ gục xuống đất. Hơn trăm cường giả Phá Hư Cảnh rơi như sủi cảo, cảnh tượng vừa buồn cười vừa đáng sợ. Một chiếc thuyền lại có thể xuất hiện từ hư không, nơi ngay cả trân kim cấp mười cũng bị xé thành mảnh vụn?

Oành oành oành… Đầu thuyền liên tục va chạm vào vết nứt không gian, mỗi cú va chạm dù nhẹ cũng khiến bầu trời rung chuyển, khiến Phá Hư Cảnh thổ huyết. Hắc Tháp trong người Lăng Hàn khẽ chấn động, nhưng hắn và Hổ Nữu vẫn bình an vô sự. Sau mười mấy lần va chạm, đầu thuyền hoàn chỉnh xuất hiện, rồi cả thân thuyền tuột ra, ầm ầm va chạm xuống đất. Đầu thuyền đâm thẳng vào một ngọn núi, khiến nó sụp đổ không chút kháng cự, đại trận hộ sơn vỡ vụn. Chiếc thuyền khổng lồ, dài gần ba trăm trượng, cao hơn năm mươi trượng, toàn thân màu xanh lục, làm từ một loại gỗ không xác định.

Làm sao một chiếc thuyền gỗ lại có thể chống chịu được lực lượng xé rách của hư không? Mọi người đều không còn tâm trí chiến đấu, chỉ còn lại sự kinh ngạc và khao khát. Chiếc thuyền này là một chí bảo, thậm chí có thể là bảo vật quý giá ngay cả ở Thần giới. Boong thuyền cao hơn năm mươi trượng, nhưng dù có là Phá Hư Cảnh cũng không thể nhảy lên được. Tuy nhiên, trên thân thuyền có những lỗ hổng do va chạm tạo ra, và mọi người bắt đầu chui vào đó. Nếu bên trong có thần vật, nó có thể thay đổi toàn bộ cục diện chiến tranh.

Bát Vương nhìn Mã Đa Bảo, hắn gật đầu: "Vào xem xem!". Mã Đa Bảo đã thử ngăn cản nhóm Ngũ Tông, nhưng lực lượng của hắn bị tiêu tán khi tiếp cận con thuyền. Lăng Hàn cũng đồng ý, để Chư Toàn Nhi, thỏ và Tầm Kim Thử ra khỏi Hắc Tháp. Tầm Kim Thử lập tức lao vào gặm một cái đinh tán trên thân thuyền, nhưng răng nó không thể làm gì được, khiến nó chít chít kêu vì bực bội. Hổ Nữu nghiêng đầu, bỗng nói: "Kỳ quái, sao Nữu cảm thấy từng gặp qua con thuyền này nhỉ?". Lăng Hàn kéo nàng vào trong thuyền.

Bên trong thuyền rất tối, ánh sáng từ nguyên lực Hỏa thuộc tính của Lăng Hàn cũng chỉ lan được một trượng. Các khoang thuyền đều trống rỗng, có lẽ đã bị lực lượng hư không phá hủy. Họ đi hết một hành lang dài, không tìm thấy cầu thang đi lên tầng trên. Khi quay lại, họ gặp năm nữ tử, mặc chiến y lóng lánh, cầm trường mâu. Họ không phải người của Ngũ Tông, Thiên Thi Tông hay Tử Nguyệt Hoàng Triều. "Lớn mật, lại dám xông vào chỗ của chúng ta, còn không mau lui!", năm nữ đồng thanh quát, khí thế đáng sợ cuốn qua. Chư Toàn Nhi, thỏ run rẩy, Tầm Kim Thử giả chết.

Hổ Nữu lập tức khó chịu: "Nữu không lùi thì như thế nào!". Một nữ tử giơ trường mâu nhắm thẳng vào Hổ Nữu, sát ý vô tận khiến không khí đóng băng. Lăng Hàn kinh ngạc, khí thế của nữ tử này thậm chí còn mạnh hơn Mã Đa Bảo. Chẳng lẽ là Thần linh? Nhưng Thần linh hạ giới sẽ bị giới lực áp chế. Lăng Hàn kéo Hổ Nữu, cười nói: "Vậy thì chúng ta lùi". Họ rút ra khỏi thuyền, và những người vào trước đó, kể cả nhóm Trác Kỳ Phương và Mã Đa Bảo, cũng lần lượt lui ra. Điều đó chứng tỏ những nữ binh này thực sự rất mạnh.

"Những cái này không phải chân nhân, mà chỉ là niệm lực không tiêu tan", Tiểu Tháp đột nhiên lên tiếng. Lăng Hàn ngẩn ra, không phải chân nhân? Là quỷ? Tiểu Tháp giải thích rằng đó là hồn thể hình thành từ chấp niệm mãnh liệt sau khi chết, nhưng chúng không có ký ức, chỉ còn bản năng khi còn sống. Lăng Hàn quyết định thử một lần nữa, Mã Đa Bảo tin tưởng hắn và cùng mọi người tiến vào. Nhóm Ngũ Cao Nguyên cũng theo sau.

Không lâu sau, họ lại gặp năm nữ binh tuần tra. "Lớn mật, dám xông vào nơi đây, còn không mau cút đi!", một nữ binh quát, phản ứng y hệt lần trước. Điều này càng chứng minh lời Tiểu Tháp. Lăng Hàn tiện tay bắn ra một đạo kiếm khí. "Muốn chết!", cô gái đó tấn công, trường mâu đâm thẳng vào Lăng Hàn. Uy thế đáng sợ đến mức Mã Đa Bảo cũng muốn ra tay. Nhưng Lăng Hàn đứng yên, hất lồng ngực lên. Cô gái đó đâm tới, nhưng trực tiếp xuyên qua cơ thể hắn, như không hề tồn tại. "Đây là hư ảnh?", Mã Đa Bảo kinh ngạc. "Quỷ", Lăng Hàn phun ra một chữ.

Mã Đa Bảo cười lớn, hắn không tin Thần Phật, nên cũng không sợ quỷ quái. Hắn nhìn bốn nữ binh còn lại: "Đây chính là Thần linh sao, sau khi chết linh hồn không tiêu tán, chỉ là khí thế liền có thể hù chết người". Nhóm Ngũ Cao Nguyên đỏ mặt, họ là cường giả Thần giới mà lại không bằng một Hoá Thần Cảnh nhỏ bé. Bốn nữ còn lại dồn dập quát lên, đồng loạt tấn công, nhưng cũng chẳng làm gì được.

Tuy nhiên, Lăng Hàn vẫn cảm thấy đau đầu. Tiểu Tháp giải thích rằng chấp niệm của vong hồn có thể gây ảnh hưởng đến thần hồn, xung kích mười năm tám năm cũng có thể khiến thần hồn tan biến. Dù sao, những nữ binh này khi sống cũng rất mạnh, và ngay cả khi chết, chấp niệm của họ vẫn có thể để lại dấu ấn trong thiên địa. Điều này khiến Lăng Hàn suy nghĩ sâu sắc về cái gọi là Thần giới, liệu có phải chỉ là một cấp độ võ đạo cao hơn, chứ không phải là sự bất diệt bất hủ như truyền thuyết?

Năm nữ binh tiếp tục tấn công, không chỉ Lăng Hàn mà cả những người khác. Dù không còn thực lực mạnh mẽ, nhưng chúng vẫn gây tổn thương đến thần hồn. Cường giả Phá Hư Cảnh có thể chịu đựng được, nhưng những người dưới Phá Hư Cảnh thì tái nhợt, đầu đau như búa bổ. Tuy nhiên, không ai muốn rút lui, bởi vì chiếc thuyền này có thể ẩn chứa chí bảo kinh người, một mê hoặc không thể cưỡng lại.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!