Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa lòng Quỷ Long Quật hiểm nguy, ánh mắt Lăng Hàn đăm chiêu nhìn về phía khối Chân Long huyết thạch khổng lồ, nơi một con quái vật to lớn tựa như bọ chét, "Khiêu Tảo Vương", đang trấn giữ. Hắn biết, con quái vật này sở hữu sức mạnh kinh hoàng, sánh ngang với Thi Vương mười lăm mắt, và tốc độ của nó nhanh đến mức khó tin. Mặc dù Lăng Hàn đã có kế hoạch, nhưng khi Hổ Nữu ngỏ ý ra tay, hắn vẫn không khỏi lo lắng. "Không được, tốc độ của ngươi không nhanh bằng nó đâu," hắn nhắc nhở.
"Đừng có coi thường Nữu!" Hổ Nữu phồng má, hai tay chống nạnh đầy vẻ bất phục. "Tốc độ của Nữu mới là nhanh nhất!" Nàng nói đoạn, thân hình hóa thành một tia chớp, thoắt ẩn thoắt hiện, để lại Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết đứng ngây người. Tốc độ kinh hồn đó khiến cả hai phải hít một hơi lạnh, tự hỏi tại sao cùng tu luyện Lôi Động Cửu Thiên mà khoảng cách lại lớn đến vậy. "Nữu là thiên tài!" Hổ Nữu đắc ý khoe khoang. Lăng Hàn gật đầu, thừa nhận tốc độ của nàng quả thực có thể sánh ngang, thậm chí vượt qua Phá Hư Cảnh.
Hổ Nữu không hề sợ hãi con "bọ chét" khổng lồ kia. Nàng nhận lệnh của Lăng Hàn, dặn dò nàng sau khi dụ được quái vật thì hội họp cách đó trăm dặm. Thoắt một cái, nàng đã đứng trước mặt Khiêu Tảo Vương, lớn tiếng khiêu khích: "Đồ thối tha, tới bắt Nữu đi!" Con quái vật chỉ liếc mắt thờ ơ, rồi lại nhắm nghiền, không thèm để ý đến "con giun dế" bé nhỏ. Hổ Nữu nổi giận, vớ lấy một tảng đá đỏ to bằng cả người mình, quấn quanh nó luồng điện lấp lánh rồi ném thẳng về phía Khiêu Tảo Vương. Chưa kịp chạm vào, tảng đá đã vỡ tan tành bởi khí tức khủng khiếp của nó. Tuy nhiên, sự quấy phá liên tục của Hổ Nữu, cùng với những tia sét nhỏ từ các tảng đá, bắt đầu khiến con quái vật khó chịu. Cuối cùng, sau hơn chục lần bị ném đá, Khiêu Tảo Vương bùng nổ cơn thịnh nộ, gầm lên một tiếng, sóng âm chấn nát mọi tảng đá xung quanh. "Ha ha ha ha, muốn làm tổn thương Nữu, con rệp ngươi còn kém xa!" Hổ Nữu cười khẩy, nhanh chóng bỏ chạy, dụ Khiêu Tảo Vương đuổi theo.
Lăng Hàn biết đây là cơ hội vàng, nhưng khi vừa định lao tới Chân Long huyết thạch, hắn nhận ra khí tức Phá Hư Cảnh của Khiêu Tảo Vương vẫn còn bao trùm dày đặc, như những lưỡi dao sắc bén xé rách da thịt hắn. Hách Liên Tầm Tuyết lo lắng kéo hắn lại. Lăng Hàn kiên quyết đẩy nàng vào Hắc Tháp, chỉ mình hắn đối mặt với áp lực. Hắn lấy ra Băng Long Oanh Địa Trận, nhưng ngay cả trận pháp này cũng không thể chống lại sức ép vô hình. Lăng Hàn đành thu lại, một mình tiến bước. Mỗi bước đi, da thịt hắn tóe máu, mạch máu vỡ vụn. Hắn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, tình hình có khá hơn, nhưng xương cốt vẫn kêu răng rắc như sắp gãy vỡ.
Đây là một thử thách nghiệt ngã, nhưng Lăng Hàn lại coi đó là cơ hội. Dưới áp lực cực hạn, hắn cảm nhận Kiếm Tâm của mình đang muốn phá kén mà ra. Kiếm Tâm là cảnh giới của Phá Hư Cảnh, nếu ngộ ra được, việc đối kháng khí tức sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn kiên định tiến lên, máu tươi tuôn trào, nhưng ánh mắt càng lúc càng sáng ngời. Trước đây, hắn đã từng chạm đến ngưỡng cửa Kiếm Tâm trong trận chiến với Tiên Vu Tử Uyên, nhưng thiếu một bước cuối cùng. Giờ đây, khí tức Phá Hư Cảnh của Khiêu Tảo Vương chính là xúc tác mạnh mẽ nhất.
"Phá kén thành điệp, đi ra đi, Kiếm Tâm!" Lăng Hàn thầm thì, nhưng vẫn thiếu một chút gì đó. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể biến dạng dưới áp lực, cao ba trượng nhưng gầy như thân trúc. Trong lúc cận kề cái chết, hắn vội vàng dùng một giọt Bất Diệt Chân Dịch. Cơ thể hắn lập tức phục hồi, nhưng khi tinh hoa cạn kiệt, sự phá hoại lại bắt đầu.
"Vì sao vẫn chưa ngộ ra Kiếm Tâm?" Lăng Hàn chợt nhận ra mình đã quá nóng vội. Võ đạo không thể cưỡng cầu. Hắn thả lỏng tâm thái, không còn cố gắng theo đuổi Kiếm Tâm nữa, mà chỉ tập trung vào việc đối kháng áp lực. Từng bước, từng bước, hắn tiến lên, cơ thể đầy vết thương, máu chảy, mồ hôi tuôn, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn tự nhủ, dù không tu thành Kiếm Tâm thì sao, hắn vẫn sẽ dựa vào bản thân để đối kháng.
Cuối cùng, hắn chạm được vào Chân Long huyết thạch. Ngay khoảnh khắc ấy, một cảm giác không thể diễn tả ập đến, vô số kiếm ý tuôn trào trong tâm trí. "Kiếm Tâm!" Hắn ngỡ ngàng, rồi vỡ òa trong niềm vui. Chính vào thời điểm buông bỏ sự cưỡng cầu, tâm linh hắn đã hoàn thành một lần lột xác, bước vào cảnh giới Kiếm Tâm. Hắn hiểu ra, "đạo pháp tự nhiên" là chân lý.
Nhanh chóng, hắn đưa tay lên Chân Long huyết thạch, thần hồn thoát thai hoán cốt bao bọc lấy nó, thu vào Hắc Tháp. Xoay người rời đi, giờ đây hắn không còn cảm thấy vất vả. Kiếm Tâm bảo vệ thần hồn, dù khí tức Phá Hư Cảnh vẫn gây tổn thương, nhưng không còn là mối đe dọa sinh tử. Sau khi ra khỏi khu vực áp lực, Kim Cương Thể phát huy, xương cốt gãy vỡ liền khép lại. Hắn thay y phục, trở lại hoàn hảo.
"Khà khà, giao Chân Long huyết thạch ra, có thể tha cho ngươi một mạng!" Năm bóng người trẻ tuổi từ sau những tảng đá đỏ xuất hiện, ánh mắt đầy sát khí. Lăng Hàn giật mình. Hắn đã quá tập trung vào Kiếm Tâm mà quên mất cảnh giác. Nếu đây là Từ Tu Nhiên và đồng bọn, hắn đã rơi vào thế bị động. Hắn tự nhủ phải luôn cảnh giác.
"Nhân tộc, ta đang nói chuyện với ngươi đấy!" Một nam tử cẩm bào quát lên. Lăng Hàn thờ ơ đáp: "Chân Long huyết thạch là của ta đoạt được, dựa vào đâu mà giao cho các ngươi? Nếu muốn, tự mình đi mà tìm. Bây giờ tâm tình ta đang thoải mái, tốt nhất đừng phá hỏng." Người trẻ tuổi cười phá lên: "Buồn cười! Một Nhân tộc mà dám làm càn! Ngươi có biết chúng ta là ai không?" Lăng Hàn mỉm cười: "Tự nhiên biết." Năm người đắc ý, nhưng rồi khuôn mặt co giật khi Lăng Hàn chỉ vào từng người, gọi họ là "a miêu, a cẩu, a ngưu, a trư, a dương".
"Ta chính là Mặc Nguyên Minh, thiên tài của Mặc thị Vương tộc Tây Hải!" Nam tử cẩm bào giận dữ nói. "À, hóa ra ngươi tên Mặc Nguyên Minh, ta biết rồi, a cẩu." Lăng Hàn gật gù. Một nam tử áo tím lạnh lùng lên tiếng: "Đừng phí lời, giết hắn, cướp đoạt Chân Long huyết thạch." Bốn người kia lập tức tuân lệnh, xông về phía Lăng Hàn, trong khi Mặc Chính Tín đứng khoanh tay, không thèm ra tay. Họ kiêu ngạo, nghĩ rằng bốn người liên thủ đã là quá coi trọng một Nhân tộc Hóa Thần Cảnh.
"Một cơ hội cuối cùng, giao ra Chân Long huyết thạch, bằng không... chết!" "Chẳng muốn phí lời với các ngươi!" Lăng Hàn ra tay trước, Phúc Địa Ấn kim quang rực rỡ đánh tới bốn người. Hắn không muốn nán lại lâu, vì con bọ chét kia có thể quay về bất cứ lúc nào. Bốn người Mặc Nguyên Minh hừ lạnh, vung binh khí tấn công.
Lăng Hàn dật động Kiếm Tâm, giơ tay trái vẫy nhẹ. Lập tức, binh khí trong tay bốn người Mặc Nguyên Minh rung lên bần bật, như muốn thoát ly khỏi sự kiểm soát, bay về phía Lăng Hàn. Bốn người kinh hãi, vội vàng siết chặt binh khí, liên tục lùi lại. Lăng Hàn thầm than, Kiếm Tâm của hắn mới tu thành, chưa đủ mạnh mẽ để khiến binh khí tự động bay đến.
"Kiếm Tâm!" Mặc Chính Tín trầm giọng nói, vẻ mặt hiện lên sự thận trọng. Bốn người Mặc Nguyên Minh không tin, một Nhân tộc Hóa Thần Cảnh sao có thể ngộ ra Kiếm Tâm? Mặc Chính Tín nhắc nhở họ về Từ Tu Nhiên và Trương Mạch, những Nhân tộc cũng sở hữu Đao Tâm và Kiếm Tâm. Sự thật này khiến Hải tộc chấn động, cảm thấy như chính mình mới là chủng tộc thấp kém.
Mặc Chính Tín thu hồi cảm khái, lạnh lùng ra lệnh: "Giết Nhân tộc này, cướp đoạt Chân Long huyết thạch." Bốn người lại xông lên. Lăng Hàn tiếp tục dật động Kiếm Tâm, khiến binh khí của họ không thể tấn công chính xác. Bốn người phát điên, đối phương đứng yên mặc họ công kích mà không thể chạm vào một góc áo. Lăng Hàn nhanh chóng mất hứng thú, bốn người này quá yếu để mài giũa Kiếm Tâm của hắn. Hắn vung tay phải, Phúc Địa Ấn chấn bay bốn người Mặc Nguyên Minh, khiến họ trọng thương.
"Phế vật!" Mặc Chính Tín khinh thường. Lăng Hàn liếc nhìn hắn: "Nói như ngươi không phải phế vật vậy." "Ta tự nhiên không phải phế vật!" Mặc Chính Tín đàng hoàng đáp. "Có phải phế vật hay không, không phải miệng nói là được." Lăng Hàn ngoắc tay: "Đến đây, để ta đánh phục ngươi, cho ngươi biết kỳ thực mình cũng là phế vật."
Mặc Chính Tín cười khẩy, hai tay hóa thành vuốt rồng. "Ngươi tu ra võ đạo chi tâm, có thể điều khiển thiên hạ vạn khí, nhưng binh khí của ta là thân thể của mình biến thành, ngươi có thể ảnh hưởng sao?" Hắn tự tin khoe khoang về thân phận thiên tài Tây Hải Mặc gia, chỉ còn một bước nữa là tới Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn cười nhạt: "Một bước này, có khả năng cả đời cũng không bước qua được. Dựa vào huyết mạch, cũng giới hạn bởi huyết mạch, đi không ra con đường của mình, thành tựu nhất định sẽ có hạn."
Mặc Chính Tín không nói nhiều, lao tới, vuốt rồng đánh thẳng vào ngực Lăng Hàn. Lăng Hàn đưa tay ra, tóm lấy vuốt rồng. Bốn người Mặc Nguyên Minh kinh hãi, một Nhân tộc lại dám dùng tay không chống đỡ vuốt rồng! Mặc Chính Tín cũng biến sắc, tay Lăng Hàn cứng như kim thạch. Hắn hừ lạnh, tay còn lại cũng tóm tới Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn lại giơ tay phải ra, nắm lấy vuốt rồng còn lại.
"Nguyên bản ta còn có mấy phần yêu tài, tương lai ngươi có thể ở trong đại tai họa ra một phần lực, nhưng ngươi lại muốn chết, ta cũng chỉ đành tác thành ngươi." Lăng Hàn nói. Mặc Chính Tín cười gằn, giơ chân đạp tới. Lăng Hàn cũng giơ chân đón lấy, hai người lao vào cận chiến, chân va chạm liên hồi. Thể phách của Mặc Chính Tín sánh ngang trân kim cấp chín, nhưng Lăng Hàn cũng không kém cạnh. Mỗi cú va chạm đều gây ra chấn động cực lớn, chân cả hai đều biến dạng.
Mặc Chính Tín hối hận vì đã cận chiến, không thể dùng bảo khí. Lăng Hàn cười nhạt: "Hối hận rồi sao?" "Ha ha, tại sao ta phải hối hận, ngươi thấy tình cảnh của mình tốt hơn ta sao?" Mặc Chính Tín đáp. "Xác thực tốt hơn ngươi!" Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, bắp đùi cong gãy lập tức khôi phục. Mặc Chính Tín kinh hãi, đây là sức phục hồi gì? Lăng Hàn không ngừng ra chân, Mặc Chính Tín dần mất thăng bằng, bị đá bay ra ngoài, bụng lõm xuống.
Hắn miễn cưỡng bò dậy, lấy ra một cuốn pháp chỉ của Phá Hư Cảnh. "Ngươi rất mạnh, nhưng vậy thì như thế nào! Ở trước mặt sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh, ngươi chỉ là một giun dế! Chết đi cho ta!" Hắn mở pháp chỉ, một nam tử khôi ngô hiện ra, toả ra khí tức Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn cười nhạt, vung tay phải, một trăm lẻ tám thanh đoản kiếm bay ra, tạo thành Băng Long Oanh Địa Trận. Một Băng Long khổng lồ gầm thét, lao về phía nam tử trong pháp chỉ.
Hai cường giả đại chiến, sức chiến đấu Phá Hư Cảnh hủy diệt núi đá xung quanh. Năm người Mặc Chính Tín kinh hoàng khi thấy Băng Long áp đảo nam tử kia. Lăng Hàn biết lực lượng trong pháp chỉ có hạn, Băng Long rít gào, phá tan pháp chỉ thành từng mảnh. "Không..." Mặc Chính Tín hét lên, nhưng vô ích, bị Băng Long cắn nuốt.
Lăng Hàn định giết luôn bốn người Mặc Nguyên Minh, nhưng sắc mặt hắn đột biến. Con bọ chét khổng lồ đang bay vút về phía họ, tốc độ nhanh kinh người. Nó đã phát hiện Chân Long huyết thạch biến mất! "Đi mau!" Lăng Hàn không kịp thu thập tàn dư, lao đi như bay, biến mất ở phương xa.
Lăng Hàn chạy tới điểm hẹn với Hổ Nữu, thấy nàng đã chờ sẵn, ngồi trên tảng đá lắc chân, vẻ mặt hờn dỗi. "Lăng Hàn, ngươi quá chậm, để Nữu chờ lâu!" "Xin lỗi, xin lỗi!" Lăng Hàn vội vàng xoa đầu nàng. "Lần này đều nhờ có Nữu." Hổ Nữu vui vẻ, vỗ tay: "Nữu là giỏi nhất!" Lăng Hàn đưa cả hai vào Hắc Tháp, gọi Hách Liên Tầm Tuyết đến.
Khi Lăng Kiến Tuyết, con trai của Lăng Hàn, được thả ra, nó lập tức bò về phía Chân Long huyết thạch, trèo lên đỉnh rồi nằm thoải mái như Khiêu Tảo Vương. Từng đạo Long Văn lấp lánh trên người nó, Long uy tỏa ra ngày càng mạnh. Lăng Hàn đưa tay chạm vào huyết thạch, Cửu Long Bá Thể thuật tự động vận chuyển, cường hóa thể chất và tăng mạnh lực lượng. Hắn có thể hấp thụ toàn bộ năng lượng, nhưng kìm lại, vì sức mạnh tăng quá nhanh không phải điều tốt. Hắn hỏi Tiểu Tháp về tình hình của con trai. Tiểu Tháp lạnh lùng đáp: "Thể chất của hắn không tệ, mạnh hơn ngươi rất nhiều. Ngươi tốt nhất chết sớm một chút, như vậy con trai của ngươi kế thừa Hắc Tháp, nhất định càng ưu tú hơn ngươi." Lăng Hàn khóe miệng co giật, nhưng cũng yên tâm khi biết con trai hấp thụ Chân Long Chi Huyết không có vấn đề gì.
Ba người Lăng Hàn trở ra khỏi Hắc Tháp. Mới vừa bước ra, một tiếng gào thét kinh hoàng vang vọng, chấn động da thịt họ. Là con bọ chét kia, nó đã phát điên vì mất Chân Long huyết thạch. "Đi mau!" Lăng Hàn và mọi người vội vàng rời đi, chống đối nó lúc này chẳng khác nào tự sát. Chạy hơn trăm dặm, tiếng gào thét vẫn còn, nhưng không còn ảnh hưởng đến họ. Lại đi thêm mấy trăm dặm nữa, tiếng rống giận mới hoàn toàn biến mất.
Hai ngày sau, họ đến cuối tầng thứ ba, nơi có một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác, một biển lửa rực cháy. "Khà khà, rốt cục đợi được ngươi!" Bốn bóng người Từ Tu Nhiên hiện ra, chặn lối vào. Lăng Hàn cười nhạt: "Để cho các ngươi đợi lâu, thật không tiện!" "Không sao, dùng mạng của ngươi bồi thường là được." Tiểu Kiếm Đế lạnh lùng nói. "Vậy thì càng không tiện, ta rất coi trọng tính mạng của mình, không có dự định giao cho ai a." Lăng Hàn đưa Hách Liên Tầm Tuyết và Hổ Nữu vào Hắc Tháp. "Muốn xông vào? Ngươi quá ngây thơ!" Tiểu Kiếm Đế cười lạnh, rút ra bảo kiếm. Từ Tu Nhiên rút Tuyệt Đao, Lôi Đình Chi Tử cầm Sơn Hà Phủ. Đông Linh Nhi cũng xuất kiếm, sau lưng nàng hiện ra đôi cánh chim dài và quang ảnh Phượng vĩ, như đã hóa thành một con Hỏa Phượng.