Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 154

Chương 154: Thiên Uy Bất Khả Phạm

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 766 đến 770 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc quá trình Lăng Hàn củng cố quyền lực và định hình triều đại mới, một sự chuyển mình từ kẻ tu luyện đơn độc thành vị minh quân đầy bản lĩnh. Bi kịch của sự ngạo mạn và thiếu hiểu biết bắt đầu khi Hải tộc xuất hiện, đẩy căng thẳng lên đến đỉnh điểm qua màn đối đầu giữa uy nghiêm đế vương và sự khinh miệt chủng tộc. Tác giả khéo léo lồng ghép các yếu tố chính trị, võ đạo và cảm xúc nhân vật, tạo nên một bức tranh sống động về sự đối đầu giữa kẻ mạnh và kẻ yếu, giữa chính nghĩa và sự ngông cuồng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau màn "trừng phạt" hai công tử bột ngông cuồng, Lăng Hàn trở về hoàng cung, lập tức lao vào công cuộc thiết lập luật pháp và trật tự mới. Hắn hiểu rõ quyền lực đi kèm với đặc quyền, nhưng cũng phải có giới hạn. Những chuyện nhỏ như tranh giành tình nhân có thể bỏ qua, nhưng bức hại dân lành, chiếm đoạt vợ con hay tài sản của người khác thì tuyệt đối không dung thứ. Việc xử phạt Chư Long Tinh và Tiền Phong trước công chúng chính là một đòn "giết gà dọa khỉ" đúng lúc, bởi hắn vừa nhen nhóm ý định chấn chỉnh thì hai kẻ đó đã tự động đưa mình vào tròng.

Dù chỉ chịu một trăm roi, Tiền gia gia chủ vẫn phải quỳ gối suốt đêm trong cung, khóc lóc thảm thiết như vừa phạm tội tày trời. Lăng Hàn với ngữ khí uy nghiêm, đã nhắc nhở hắn phải quản thúc gia tộc, thiết lập giới hạn rõ ràng, nếu vượt quá, hắn sẽ không nể tình mà thẳng tay trừng trị. Vị gia chủ Thần Thai Cảnh này không dám làm phật ý Lăng Hàn, bởi Tiền gia giờ đây uy phong hơn gấp trăm lần so với ở Vũ Quốc, nào có ai muốn trở về nguyên trạng?

Ngày hôm sau, Chư Long Tinh cũng ôm cái mông đau nhức tìm đến Lăng Hàn. Trước đây, khi Chư Toàn Nhi rời khỏi Hoàng Đô cùng Lăng Hàn, Chư Long Tinh dù luôn miệng xưng là em trai Chư Toàn Nhi nhưng không mấy ai tin. Tuy nhiên, cũng không ai dám động vào hắn vì lo sợ lỡ đâu đó là sự thật. Cuộc sống của hắn khá u ám, nên khi "anh rể" trở về, hắn liền ra sức làm nũng, mong được phong vương để có thể tung hoành.

"Anh rể, ta nhớ ngươi chết mất!" Hắn vừa thấy mặt đã lao tới ôm chặt chân Lăng Hàn.

"Ồ, Lăng Hàn, Thỏ Gia không biết ngươi còn có nhi tử lớn như vậy!" Con thỏ tinh nghịch trêu chọc.

Chư Long Tinh ngây người, quên cả việc lấy lòng, kinh ngạc nhìn con thỏ biết nói. Con thỏ được dịp khoác lác về quá khứ lẫy lừng của mình, khiến Chư Long Tinh càng thêm kính phục và bắt đầu nịnh hót. Thật bất ngờ, con thỏ lại rất "dính chiêu", đắc ý ra mặt và tỏ vẻ rất hợp ý với Chư Long Tinh.

Chỉ trong hai tháng, Bắc Vực đã hoàn thành thống nhất, quy về Đại Lăng Triều. Điều này phần lớn nhờ vào cấp độ võ đạo thấp kém của Bắc Vực, nơi một cường giả Hóa Thần Cảnh đã đủ sức càn quét. Thêm vào đó, thân phận Đan Sư Thiên Cấp của Lăng Hàn cùng việc chiêu hàng ngũ đại thế lực đã khiến mọi sự phản kháng tan biến.

Sau Bắc Vực, Lăng Hàn không vội vã tiến quân về phía Tây, mà bắt đầu chỉnh đốn quân đội. Hắn chọn lọc các võ giả từ Linh Hải Cảnh trở lên, áp dụng phương pháp huấn luyện của Tử Nguyệt Hoàng Triều để tạo ra những binh sĩ tinh nhuệ. Bởi lẽ, ba vực còn lại có cấp độ võ đạo cao hơn nhiều, dựa vào binh lính thông thường trước đây chẳng khác nào đùa giỡn, chỉ khiến Đại Lăng Triều tốn tiền tử tuất. Với bí pháp cao cấp và sự hỗ trợ của Hắc Tháp cùng tư cách Đan Sư Thiên Cấp, Lăng Hàn đã biến việc nhập ngũ thành một cơ hội vàng. Những cao thủ Linh Hải Cảnh trước đây khinh thường việc làm lính, giờ đây chen nhau vào quân đội, sợ bị người khác cướp mất bí pháp. Đan dược cũng được đưa vào hệ thống khen thưởng, tạo nên hiệu ứng tích cực, tình hình vô cùng khả quan.

Một ngày nọ, khi Lăng Hàn đang cùng quần thần bàn bạc chuyện Tây chinh, một cường giả đột nhiên xông thẳng vào điện, mang theo vẻ bễ nghễ. "Kẻ nào có thể làm chủ?" Người này ngạo mạn hỏi. Hắn có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt cổ điển với hoa văn kỳ lạ, và đặc biệt là hai bọc nhỏ như sừng non trên đầu. Khí tức của Thiên Nhân Cảnh, thậm chí là cấp cao, đỉnh phong.

"Tứ thúc, có gì phải nói với Nhân tộc thấp kém này, trực tiếp bắt tất cả mọi người không phải được sao?" Một thanh niên khác, mặc chiến y ngũ sắc lộng lẫy như khổng tước, cũng bước vào.

Hách Liên Tầm Tuyết khẽ tiến lại gần Lăng Hàn, ép giọng thành sợi: "Lớn là Tiên Vu Thành, nhỏ là Tiên Vu Đông Minh, đừng trêu chọc bọn hắn, lừa gạt bọn họ đi đi."

Lăng Hàn bừng tỉnh, đây chính là Hải tộc! Quả nhiên hung hăng, coi đây là địa bàn của chúng sao? Nhưng nghĩ lại cũng không khó hiểu, chỉ riêng Tiên Vu Vương tộc đã có gần ba mươi Phá Hư Cảnh, nội tình và thực lực kinh khủng đến mức nào? Trong mắt Hải tộc, nơi này chỉ là thâm sơn cùng cốc. Nhưng Tiên Vu Đông Minh? Lăng Hàn nhìn sang, đây chính là vị hôn phu của Hách Liên Tầm Tuyết sao?

Hắn nhớ Hách Liên Tầm Tuyết từng kể về việc Hách Liên và Tiên Vu đang thương nghị liên minh để chống lại Văn Nhân Vương Tộc hùng mạnh nhất Bắc Hải. Để củng cố liên minh, họ đã chọn thông gia, Hách Liên Tầm Tuyết là nữ tử xuất sắc nhất Hách Liên gia, còn Tiên Vu Đông Minh là nam nhân kiệt xuất của Tiên Vu gia. Nhưng sau đó, Hách Liên Tầm Tuyết phát hiện âm mưu hãm hại, định giành chú bình, nhưng lại bị Tri Chu bạc đánh mất ký ức, rồi theo Lăng Hàn, sau này song tu mới hồi phục. Khi trở về Bắc Hải, nàng phát hiện mình đã mang thai, không còn tâm tư gả cho Tiên Vu Đông Minh, đành trốn đi sinh con. Tuy nhiên, giấy không gói được lửa, tin tức bại lộ, nàng phải ôm con bỏ trốn. Và giờ đây, Hải tộc cuối cùng đã đuổi tới.

Lăng Hàn thu ánh mắt, đứng dậy từ hoàng tọa, bước tới. "Ta có thể làm chủ, có gì chỉ giáo sao?" Hắn không sợ hai người Tiên Vu gia nhận ra Hách Liên Tầm Tuyết, bởi nàng đã dùng Dịch Dung đan và sửa đổi công pháp, che giấu khí tức tu vi, hiện tại chỉ là một Sinh Hoa Cảnh, không thể nào liên tưởng đến minh châu Bắc Hải.

Ánh mắt Tiên Vu Thành đảo qua, uy thế đáng sợ tỏa ra, đủ khiến da thịt Hóa Thần Cảnh nứt toác. Hắn muốn cho Lăng Hàn một đòn phủ đầu, nhưng lại kinh ngạc khi Lăng Hàn không hề hấn gì. Nhân tộc này có chút quái lạ! Tuy nhiên, chỉ vậy mà thôi, gốc gác của Tiên Vu gia quá sâu, đối mặt với Ngũ Đại Thượng Cổ Tông Môn hắn còn có thể ưỡn ngực, huống hồ một tiểu bối Hóa Thần Cảnh?

Hắn mở miệng: "Bản tọa muốn ngươi tìm kiếm một người."

"Hả, ai?" Lăng Hàn điềm nhiên nói, dù trong lòng đã rõ là Hách Liên Tầm Tuyết.

Tiên Vu Thành giương tay ném ra một bức tranh: "Dốc hết lực lượng, tìm kiếm nữ tử trong bức họa, tìm được, bản tọa có thưởng, nếu không tìm được... Khà khà, các ngươi cũng có thể chuẩn bị hậu sự cho mình!"

"Tứ thúc, hoàn cảnh nơi đây rất tốt." Tiên Vu Đông Minh ngồi chễm chệ lên hoàng vị, nói: "Chúng ta cứ ở đây đi?"

Tiên Vu Thành suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Dù Bắc Vực không lớn bằng Bắc Hải, nhưng hai người họ không thể tìm kiếm khắp nơi. Ở lại đây chờ tin tức cũng tốt. Hắn dù là trưởng bối, nhưng địa vị Tiên Vu Đông Minh trong tộc lại cao hơn, vì hắn có tổ huyết tinh khiết, tương lai thành tựu vô hạn, được nhiều Phá Hư Cảnh trọng điểm bồi dưỡng. Bởi vậy, chỉ cần không quá đáng, hắn đều thuận theo Tiên Vu Đông Minh.

"Cung nữ bên kia, bưng đồ vật tới." Tiên Vu Đông Minh nhìn các cung nữ đứng trang nghiêm hai bên, tay bưng các loại trái cây thơm ngon. Các cung nữ nhìn về phía Lăng Hàn, trong mắt Lăng Hàn lóe lên sát khí, nhưng nhìn Hách Liên Tầm Tuyết một cái, hắn kìm nén lại, gật đầu ra hiệu cho các cung nữ làm theo.

Bách quan trong triều đều cảm thấy nhục nhã. Đây là nơi quyền lực của Đại Lăng Triều, đại diện cho thể diện quốc gia, vậy mà giờ đây bị kẻ ngoại tộc chiếm ngai vàng, tùy ý quát tháo. Nhưng biết làm sao, đối phương quá mạnh, khí thế đó ngay cả Nguyên Thừa Hòa cũng không chịu nổi, ai có thể địch? Mạnh mẽ chống trả chỉ rước họa diệt vong, lựa chọn lúc này quá rõ ràng.

Tiên Vu Đông Minh tiện tay cầm trái cây ăn, mặt mày giãn ra: "Tứ thúc, những thứ này ngon thật, ngươi cũng nếm thử xem!" Hắn ném vài quả cho Tiên Vu Thành. Tiên Vu Thành là tiền bối, không thể bất cần như Tiên Vu Đông Minh, nhưng đối phương có ý tốt, hắn cũng hái một quả nho bỏ vào miệng. Lập tức, hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc, quá ngon! Hơn nữa, trong quả nho còn chứa một tia linh lực, dù ít ỏi nhưng với võ giả cấp thấp lại là bảo vật. Nếu Tiên Vu tộc có thể trồng trọt số lượng lớn loại nho này, chỉ hai ba mươi năm, thực lực cả tộc chắc chắn sẽ tăng lên một bậc!

Tiên Vu Đông Minh càng ngày càng làm càn, hắn nhìn chằm chằm các cung nữ, lộ ra nụ cười dâm đãng: "Không ngờ nữ tử Nhân tộc cũng rất đẹp... Được rồi, sau này, mỗi tháng chuẩn bị cho ta một hòm hoa quả lớn như vậy, còn loại cung nữ này, mười người là đủ, tuy Nhân tộc đê tiện, nhưng đùa giỡn một chút cũng không sao, mười người thôi, nhiều quá ta cũng chơi không hết."

Lăng Hàn nở nụ cười, nhưng cực kỳ lạnh lẽo: "Ngươi chạy đến địa bàn của ta, đoạt vị trí của ta, còn muốn ta đưa tiền đưa nữ nhân cho ngươi?"

"Sao, ngươi còn không phục?" Tiên Vu Đông Minh cười gằn, thật là nực cười, hắn đường đường là thiên kiêu của Tiên Vu tộc, được cưng chiều từ nhỏ, chịu đến chỗ này ngồi đã là coi trọng lắm rồi. Với Nhân tộc dơ bẩn hạ tiện, hắn còn ghét bỏ không muốn vào đây! "Ta dự định ở đây một tháng, trong một tháng này, ngươi tìm nữ nhân trên bức tranh cho ta, nếu tìm được, ta liền rời đi, nhưng đừng quên mỗi tháng hoa quả và cung nữ. Nếu không tìm được, ngươi liền đi chết đi!"

Nụ cười trên mặt Lăng Hàn càng ngày càng rạng rỡ: "Nhẫn nhịn ngươi lâu như vậy, nhưng ngươi nhất định tự tìm đường chết, vậy ta không thể làm gì khác hơn là làm thịt ngươi! Thiên uy không thể phạm, đời sau ghi nhớ a!"

Tiên Vu Thành chỉ thấy buồn cười. Một Nhân tộc Hóa Thần Cảnh lại dám uy hiếp trước mặt hắn, thật là trò cười. Công bằng mà nói, Tiên Vu Đông Minh làm có chút quá, nhưng thì sao chứ? Nhân tộc hèn mọn, cần gì phải nể nang? Cũng như muốn giết một con gà, cần gì phải nhìn thái độ của nó? Cứ làm điều mình muốn, không kiêng dè gì. Xem ra, Nhân tộc này còn không biết thực lực của mình, còn dám ra vẻ.

"Nhân tộc, ngươi là sống thiếu kiên nhẫn sao?" Hắn tỏa ra khí tức, như nước sôi sùng sục trong hoàng cung, khiến tất cả mọi người rên rỉ, khó chịu, thân hình như muốn nứt vỡ. Nơi đây không thiếu vương giả có thể đối kháng khí thế của cường giả, nhưng giờ khác rồi, Tiên Vu Thành cố ý thị uy, trong khí tức mang theo nguyên lực của hắn, đó không chỉ là áp lực khí thế, mà là áp lực vật lý thực sự.

Ai có thể chống lại? Nhưng Lăng Hàn không hề sợ hãi, lãnh đạm nói: "Ta kính các ngươi là khách, nhưng các ngươi lại đổi khách làm chủ, tùy ý sai khiến ta làm cái này làm cái kia, chuyện này còn chưa tính, còn muốn uy hiếp ta, uy hiếp triều thần ta! Các ngươi có biết, ta là ai chăng?"

"Trẫm chính là Thiên Tử của Đại Lăng Triều, thiên uy không thể xúc phạm, hoàng quyền bất khả xâm phạm, hôm nay liền bắt các ngươi tế cờ, lại Tây chinh!" Hắn hùng hổ tuyên bố, khiến bách quan kích động đến tê dại. Đây mới là Ngô hoàng!

"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Chúng thần đều quỳ gối hô vang.

"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Quân sĩ xa xa nghe được, cũng quỳ gối theo, tiếng hô vang vọng khắp Hoàng Đô, ngay cả bách tính bình thường cũng quỳ xuống, hô to vạn tuế. Những ngày qua Lăng Hàn thực thi biến pháp, đã chiếm trọn lòng dân, giờ đây dân tâm đều quy tụ.

Toàn bộ Hoàng Đô vang vọng tiếng hô lớn, dân tâm quy thuận, quốc thế có thể dùng, trên người Lăng Hàn lập tức dật động kim quang, đây chính là quốc thế tự thân gia trì.

Tiên Vu Thành không khỏi cười gằn, điềm nhiên nói: "Thật to gan, đại nghịch bất đạo, dám lập quốc ngưng tụ quốc thế!" Làm Hoàng Đế là giấc mơ của nhiều người, không có gì lạ, nhưng sau khi lập quốc lại ngưng tụ quốc thế, đây là điều các thế lực lớn không bao giờ cho phép. Kỳ thực, nhiều thế lực lớn cũng không biết vì sao lại không được phép, đó là quy tắc tổ tông truyền xuống, đời này qua đời khác, kẻ nào vi phạm... chết! Phải nói rằng, Ngũ Tông tẩy não rất thành công, Hải tộc cũng vậy.

"Tứ thúc, phí lời làm gì, làm thịt đi, không bằng ta làm hoàng đế mấy ngày vui đùa một chút!" Tiên Vu Đông Minh nói, vừa ăn trái cây, tùy ý ném vỏ.

Tiên Vu Thành suy nghĩ một chút, rồi lại nói: "Tạm thời tha cho hắn một mạng, tìm được tiện nhân kia quan trọng hơn!" Nói đến "tiện nhân kia", Tiên Vu Đông Minh lập tức kích động, mắt đỏ ngầu. Hắn là thiên kiêu của Tiên Vu gia, từ nhỏ đã được nâng niu, muốn gì được nấy. Nhưng Hách Liên Tầm Tuyết lại "cắm sừng" hắn, tương đương với việc cho hắn một cái tát vang dội, biến hắn thành trò cười của Bắc Hải, thậm chí các Vương tộc Hải vực khác cũng nghe thấy. Nếu không xử tử Hách Liên Tầm Tuyết trước mặt mọi người, sau này hắn còn mặt mũi nào gặp ai?

Hách Liên Tầm Tuyết nhìn Lăng Hàn ra hiệu, ý là nên ẩn nhẫn, Bắc Vực Vương tộc quá mạnh mẽ, có gần ba mươi Phá Hư Cảnh, dù chỉ đến một người, Đại Lăng Triều làm sao chống đỡ? Chẳng lẽ lấy mạng ra chống?

Nhưng Lăng Hàn lại cười ha ha nói: "Có mấy người, càng nhường nhịn, bọn họ càng cảm thấy chúng ta dễ ức hiếp! Ngày hôm nay hai người kia, ta giết định!" Vèo, hắn lao thẳng tới Tiên Vu Đông Minh.

"Trò cười, trước mặt ta mà còn muốn hành hung?" Tiên Vu Thành cười gằn, hắn là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, dưới Phá Hư Cảnh gần như vô địch. Hắn chắn ngang, muốn ngăn đường Lăng Hàn. Nhưng đúng lúc này, tia sét bắn ra từ người Lăng Hàn, thân hình hắn đột nhiên gia tốc, trong khoảnh khắc đã biến mất khỏi tầm mắt Tiên Vu Thành.

Thật nhanh! Tiên Vu Thành kinh ngạc thốt lên, sao có thể nhanh như vậy, tên này thật sự là Hóa Thần Cảnh sao? Không ổn! Hắn thầm nghĩ, đột nhiên quay người lại, sắc mặt biến đổi, quả nhiên, Tiên Vu Đông Minh đã rơi vào tay Lăng Hàn.

Quá kinh người, Tiên Vu Đông Minh dù sao cũng là Hóa Thần Cảnh đỉnh cao, cảnh giới còn cao hơn Lăng Hàn, sao lại bị áp chế chỉ bằng một chiêu? Nhân tộc này... quá siêu phàm.

"Khốn nạn, mau thả ta ra!" Tiên Vu Đông Minh giãy giụa kêu lên. Trước đó hắn căn bản không đề phòng, một là không nghĩ tới thực lực Lăng Hàn mạnh như vậy, hai là không ngờ có Tiên Vu Thành ra tay mà vẫn để Lăng Hàn giết tới. Trong lúc vội vàng hắn chỉ kịp giơ tay, kết quả là bị Lăng Hàn khống chế. Nhưng hắn không sợ, hắn là thiên kiêu của Tiên Vu tộc, minh châu trên vương miện, chỉ là một Nhân tộc thấp kém dám làm tổn thương hắn sao? Không sợ cường giả Hải tộc điều động, san bằng quốc gia nhỏ bé này sao? Hắn phẫn nộ, chỉ cần thoát thân, nhất định phải tàn nhẫn giẫm đầu Lăng Hàn, để đối phương chịu hết khuất nhục, rồi mới chém đầu đối phương, dùng làm ghế ngồi.

"Mau thả người!" Tiên Vu Thành cũng quát, hắn sợ Lăng Hàn dưới cơn thịnh nộ làm ra chuyện "ngọc đá cùng vỡ". Vạn Lăng Hàn gộp lại cũng không sánh bằng một ngón tay của Tiên Vu Đông Minh, sao có thể đồng quy vu tận.

Lăng Hàn cười gằn, tay phải bắn ra nguyên lực, xâm nhập cơ thể Tiên Vu Đông Minh, vừa nói: "Thả muội muội ngươi à, trẫm đã nói rồi, kẻ phạm thiên uy, bất kể là ai... chém!"

Tiên Vu Đông Minh kêu thảm thiết, hắn phát hiện ý chí võ đạo của mình đang bị tiêu diệt! Đối phương muốn phế bỏ mình! Nhưng thật đáng sợ, rõ ràng tu vi đối phương không bằng mình, tại sao có thể tiêu diệt ý chí võ đạo của mình? Cái này hoàn toàn là nghiền ép như cao hơn một cảnh giới!

"Chết!" Mắt Tiên Vu Thành đỏ ngầu, nếu để Lăng Hàn phế bỏ Tiên Vu Đông Minh, hắn về gia tộc cũng sẽ bị trị tội, sống không bằng chết! Hắn nhất định phải ra tay, đây là truyền nhân xuất sắc nhất của Tiên Vu gia.

Tay phải Lăng Hàn rung lên, "kẹt kẹt kẹt"... xương cốt cả người Tiên Vu Đông Minh vang lên, bị hắn đập vỡ tan, trở thành một kẻ tàn phế. Hắn tiện tay ném Tiên Vu Đông Minh qua một bên, nghênh đón Tiên Vu Thành.

"Đáng chết! Đáng chết!" Tiên Vu Thành sát khí như sôi, dù Tiên Vu Đông Minh chưa chết, nhưng cả người mềm nhũn như sợi mì, xương cốt đứt đoạn, ý chí võ đạo biến mất, dù có linh dược chữa khỏi cũng là đại thương, thậm chí mất hết tiềm lực, phai mờ thành hạng người xoàng xĩnh. Hắn làm sao cũng tránh không được trách nhiệm, nghĩ đến mình có khả năng bị trách phạt, hắn tự nhiên phát điên. Giết Nhân tộc này! Giết giết giết!

Lăng Hàn và Tiên Vu Thành đối oanh, "oành", hoàng cung lập tức bị đánh nổ, nhưng Lăng Hàn cũng mang theo Tiên Vu Thành lên trời cao. Đối phương ở đây có thể ra tay không kiêng kỵ, nhưng Lăng Hàn thì không thể. Thể phách của hắn quá mạnh mẽ, liều mạng chịu đối phương oanh mấy đòn, nhưng vẫn sừng sững bất động.

"Nhân tộc đáng chết, hôm nay không chỉ ngươi chết, toàn bộ hoàng triều này cũng phải chôn cùng ngươi!" Tiên Vu Thành uy nghiêm đáng sợ nói.

Lăng Hàn cười nhạt: "Ngày hôm nay sẽ chết ở chỗ này, chỉ có hai người các ngươi!"

"Nói láo!" Tiên Vu Thành giang hai tay tóm lấy Lăng Hàn, nhưng sắc mặt trở nên nghiêm nghị, tốc độ của Nhân tộc này thật nhanh, hơn nữa thể phách mạnh mẽ, quả thực khó đối phó.

Trên không trung chiến một trận, Lăng Hàn tự nhiên không còn cố kỵ nữa, bạo oanh về phía đối phương. "Oành oành oành", hai người ác chiến. Bọn họ đều thiếp thân cận chiến, từng quyền đến thịt, hoàn toàn không giống cường giả vô thượng, mà như du côn đường phố, ngươi một quyền ta một cước, hoàn toàn không có kết cấu. Nhưng sau một lúc, bọn họ không hẹn mà cùng lui về phía sau. Đánh như vậy là không có kết quả.

Thể phách của Lăng Hàn đạt đến trân kim cấp chín, mà Tiên Vu Thành cũng không kém, tương tự có thể chịu đựng oanh kích của Lăng Hàn mà thân thể không hề hư hại. Thượng Cổ Chân Long, thể phách tự nhiên mạnh mẽ. Dù tổ huyết của Tiên Vu Thành rất ít ỏi, nhưng chỉ cần một tia Chân Long huyết lưu chuyển trong người, cũng đủ để thể phách của hắn tăng lên mức độ kinh người, có thể so với trân kim cùng cấp. Ít nhất, trước khi tổ huyết đạt đến cực hạn, hắn chính là thể tu đỉnh cấp, đây là ưu thế của vương giả Hải tộc, trời sinh đã hơn người một bậc. Cũng khó trách Hải tộc kiêu ngạo như vậy, đây là ưu thế chủng tộc.

Hai tay Lăng Hàn hợp lại, nhất thời kim quang phân tán, hắn vận chuyển Phúc Địa Ấn, đồng thời phát động Chân Thị Chi Nhãn, hắn không tin đối phương tu luyện thân thể đến hoàn mỹ, luôn có điểm yếu. Tiên Vu Thành cũng rung hai tay lên, chuyện quái dị xuất hiện, hai tay của hắn lại hóa thành móng vuốt, lóe lên hào quang màu xanh. Vuốt rồng! Huyết mạch của hắn có hạn, chỉ có thể hóa hai tay thành hình rồng, hơn nữa có thời gian nhất định, nhưng vuốt rồng là tồn tại cỡ nào, tuyệt đối là binh khí mạnh mẽ nhất thế gian, nứt kim vỡ ngọc là điều chắc chắn.

Song phương đều tăng sức chiến đấu lên, giằng co một hồi liền lao vào nhau. "Ầm! Ầm! Ầm!" Phúc Địa Ấn chống đỡ vuốt rồng, sau mỗi lần va chạm, ánh sáng bùng lên trên bầu trời, toàn bộ Hoàng Đô cũng có thể thấy rõ.

"Ha ha ha ha, Nhân tộc, thể phách của ngươi xác thực rất mạnh mẽ, sức chiến đấu cũng rất mạnh, nhưng cảnh giới là nhược điểm lớn nhất của ngươi, ngươi dù sao cũng chỉ là Hóa Thần Cảnh mà thôi!" Tiên Vu Thành cười gằn, vuốt rồng đủ để đối kháng Phúc Địa Ấn, thậm chí còn hơi chiếm thượng phong, mà sức mạnh của hắn lại hoàn toàn nghiền ép Lăng Hàn.

"Thật sao?" Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, vận chuyển quốc thế, nhất thời, số mệnh gia thân, sức mạnh của hắn bão táp. Võ kỹ, Quốc Vận, đan dược... đều có thể tăng sức chiến đấu, mà sức chiến đấu có thể quy kết ở rất nhiều nhân tố, như cùng một người, để hắn dùng kiếm gỗ và thiết kiếm chiến đấu, sức chiến đấu khẳng định không giống. Quốc Vận tăng lên, chính là sức mạnh!

Bây giờ Đại Lăng Triều đã nhất thống Bắc Vực, đủ để Lăng Hàn tăng lên năm tinh sức chiến đấu, trên thực tế chính là số mệnh rót vào, mạnh mẽ tăng lên năm tinh. Cái này có thể coi như Hắc Tháp rót lực, chỉ là không cường đại như vậy mà thôi. Tăng lên năm tinh, dù Lăng Hàn vẫn không thể ngang hàng Thiên Nhân Cảnh cấp cao, nhưng đã không thua quá nhiều. Hắn vận chuyển Quỷ Tiên Bộ, dưới Lôi Động Cửu Thiên bổ trợ, thân hình như quỷ mị lấp lóe, tìm kiếm nhược điểm của Tiên Vu Thành.

Tiên Vu Thành chỉ nắm giữ Chân Long huyết mạch mà thôi, lại không phải Chân Long, huống hồ Chân Long khẳng định cũng có nhược điểm, hắn bị Lăng Hàn bạo oanh, nhất thời kêu thảm thiết. Thật bị Lăng Hàn tìm ra nhược điểm, đánh cho hắn vô cùng thống khổ, cả người là máu.

"Ngươi làm ta tức giận!" Tiên Vu Thành trợn mắt, hắn là Bắc Hải Vương tộc, càng là hậu duệ Chân Long, cao quý cỡ nào? Nhưng hiện tại lại bị một Nhân tộc nhỏ bé hành hung, khiến hắn không thể tiếp thu! Hắn rống to, thân thể nửa ngồi nửa quỳ, bắp thịt cả người nhảy lên, hai cái bọc nhỏ trên đầu có hào quang yếu ớt lấp lóe.

Lăng Hàn cười gằn: "Ngươi bị táo bón sao?"

Tiên Vu Thành không để ý đến lời trêu chọc của hắn, chỉ kìm nén, "vù", phía sau hắn hiện ra một hư ảnh của Chân Long, dài tới ngàn trượng, bàn trụ mà lên. Đây là một Thanh Long, trông rất sống động, thậm chí còn có thể nhìn thấy râu rồng bay múa.

Lăng Hàn không dám khinh thường, trực tiếp lấy ra Tích Sinh Kiếm.

"Tổ Long đại nhân, xin giúp ta tiêu diệt Nhân tộc này!" Tiên Vu Thành hét lớn một tiếng, lao tới Lăng Hàn, mà hư ảnh Chân Long giữa bầu trời kia cũng chuyển động, đồng thời tấn công Lăng Hàn. Có một tia uy lực của Phá Hư Cảnh!

Vận dụng Hắc Tháp rót lực? Lăng Hàn lập tức lắc đầu, dùng cơ hội Hắc Tháp quán lực trên người một tên Thiên Nhân Cảnh cấp cao quá lãng phí. Cái này nếu cho Tiên Vu Thành biết, phỏng chừng đối phương sẽ tức chết, Thiên Nhân Cảnh cấp cao a, trên đời này lại có mấy vị? Chỉ một tia uy lực của Phá Hư Cảnh, mạnh mẽ chống đỡ! Hắn chấn kiếm đón nhận, tay phải vận kiếm đánh ra Vạn Pháp Quy Nhất, tay trái đánh ra Phúc Địa Ấn, đồng thời kích hoạt Ma văn, mang theo một tia sức mạnh quy tắc.

"Điếc không sợ súng!" Tiên Vu Thành cười gằn, hắn triệu hoán tổ huyết, đây là bí thuật khi Vương tộc đạt đến Thiên Nhân Cảnh mới có thể triển khai, theo tổ huyết nồng độ khác nhau, sẽ quyết định uy lực của hư ảnh Chân Long. Mạnh nhất thậm chí có thể đạt đến Phá Hư tầng chín, đáng tiếc có giới lực áp chế, không thể đột phá đến Thần cấp. Dù sao đi nữa, đây chính là đại chiêu của Hải tộc, trâu bò đến cực điểm. Phá Hư Cảnh, mạnh nhất thiên hạ!

Lăng Hàn và Tiên Vu Thành đấu, kình khí đáng sợ rung động, hào quang phun ra, trên bầu trời nổ ra một mặt trời nhỏ, khiến người phía dưới đều lóa mắt, ngoại trừ ánh sáng, cái gì cũng không nhìn thấy. Ánh sáng tan biến, chỉ thấy Lăng Hàn bị đánh bay ra ít nhất ngàn trượng, cả người tràn đầy máu tươi, hai tay gãy thành một góc độ quỷ dị, ngực thì lõm xuống, hiển nhiên xương cánh tay, xương sườn của hắn đều đứt đoạn. Hư ảnh Chân Long quả nhiên mạnh mẽ, một đòn đã trọng thương Lăng Hàn, hắn là có thể phách trân kim cấp chín mà!

"Ha ha ha, không tự lượng sức!" Tiên Vu Thành lao tới, hắn muốn chém giết Nhân tộc đáng sợ này.

"Chỉ đến như thế!" Lăng Hàn điềm nhiên nói, hai tay giương ra, thương thế lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được mà khôi phục, ngực cũng phồng lên, xương gãy hầu như là trong nháy mắt liền khép lại. Kim Cương Thể! Đây chính là bí pháp của Bất Diệt Thiên Kinh, để thể phách trở nên mạnh mẽ chỉ là một phương diện, còn có năng lực phục hồi vô thượng, đây mới là chuyện đáng sợ nhất, ngươi trọng thương ta một vạn lần, ta khôi phục một vạn lần, còn muốn chơi sao?

"Cái gì!" Tiên Vu Thành lập tức lắp bắp, Nhân tộc này là yêu quái sao, ăn một đòn nặng như vậy lại lập tức khôi phục, ngươi thực sự là Nhân tộc sao? Ngươi xác định không phải Ngân Nguyệt Tộc? Không không không, cho dù là sức khôi phục của Ngân Nguyệt Tộc cũng không trâu bò như vậy a!

Lăng Hàn vung kiếm đón nhận: "Chiến đấu chỉ vừa mới bắt đầu!"

Tiên Vu Thành trấn định lại: "Muốn trong nháy mắt khôi phục thương thế nặng như vậy, ngươi nhất định phải bỏ ra cái giá khổng lồ, tuyệt đối không dùng được mấy lần!" Hắn lại phát ra công kích, muốn đánh vỡ cực hạn của Lăng Hàn. Trong suy nghĩ của Tiên Vu Thành, năng lực hồi phục đáng sợ như vậy tất nhiên phải trả giá đắt, bằng không quá không hợp đạo lý. Cần phải biết rằng, cho dù lấy thông minh tài trí như Lăng Hàn cũng bỏ ra mười ngàn năm mới lĩnh ngộ tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh, tu ra Kim Cương Thể, nếu không có năng lực hồi phục biến thái, thì làm sao xứng đáng thời gian lĩnh ngộ dài như vậy? Như thế nào xứng đáng cấp bậc của Hắc Tháp?

"Nói ngày hôm nay sẽ chém hai người các ngươi, vậy thì nhất định phải chém!" Lăng Hàn lại triển khai Phúc Địa Ấn và Vạn Pháp Quy Nhất, Chân Thị Chi Nhãn tìm kiếm kẽ hở, Lôi Động Cửu Thiên gia trì. Kỳ thực hắn đã vận chuyển ba môn thần thông, mà tuy Vạn Pháp Quy Nhất không phải thần thông, nhưng uy lực trước Thần cấp là tuyệt đối sẽ không yếu hơn thần thông, một đạo Kiếm Mang quét ra, chém tới Tiên Vu Thành.

"Chết! Chết! Chết!" Tiên Vu Thành kéo hư ảnh Chân Long lao xuống.

Lần xung kích này, Lăng Hàn bị đánh bay ra ngàn trượng, tương tự có mấy cây xương bị đánh nát. Nhưng hắn lại lộ ra nụ cười: "Quả nhiên, tuy triệu hoán đến hư ảnh Chân Long, nhưng dù sao cũng không phải Chân Long chân chính, chỉ có một tia ý chí võ đạo, bằng không ta muốn khôi phục sẽ không đơn giản như vậy, hơn nữa... thân hóa lôi đình có thể giảm thiểu bộ phận xung kích." Trên lý thuyết mà nói, sau khi hóa lôi đình có thể không nhìn tất cả công kích vật lý, bởi vì ta không phải thực thể. Nhưng trong lực lượng có ý chí võ đạo thì không giống, vương giả tu ra khí liền nắm giữ tư cách thương tổn được lôi đình chi thân. Bởi vậy, cho dù hư ảnh Chân Long chỉ có một tia ý chí võ đạo, nhưng vẫn có thể tạo thành uy hiếp cho Lôi Đình Chi Thân của Lăng Hàn, nhưng thêm Kim Cương Thể phòng ngự, vậy thì hoàn toàn không đủ để thuấn sát Lăng Hàn. Không thể thuấn sát, ý nghĩa năng lực hồi phục của Kim Cương Thể có thể phát huy tác dụng.

Lăng Hàn mỉm cười: "Đây chính là đại chiêu của ngươi? Chỉ như thế mà thôi!"

Da mặt Tiên Vu Thành co giật, hắn có tâm bác bỏ, nhưng không biết nên nói cái gì. Hư ảnh Chân Long nắm giữ một tia uy năng của Phá Hư Cảnh, trên lý thuyết mười ngàn cái Lăng Hàn tới cũng phải bị quét ngang mới đúng, nhưng bây giờ thì sao? Tuy mỗi khi đối phương tiếp một chiêu sẽ bị trọng thương, nhưng khôi phục cũng quá nhanh đi. Không phải hư ảnh Tổ Long không góp sức, mà là năng lực hồi phục kia quá biến thái! Ta không tin! Ta không tin! Ta không tin ngươi có thể luôn khôi phục như thế!

Tiên Vu Thành hét dài, như Long ngâm, kéo hư ảnh Chân Long đánh tới Lăng Hàn. Lăng Hàn không hề có ý tứ né tránh, mà cứng đối cứng, đối phương chỉ là Thiên Nhân Cảnh mà thôi, công kích của hắn đủ để tạo thành uy hiếp với đối phương. Mà phản kích của hắn càng ác liệt, đại chiêu của đối phương khẳng định sẽ càng sớm kết thúc.

Hai người đều nhận định tuyệt chiêu của đối phương không thể liên tục kéo dài, nên dồn dập triển khai quyết đấu mạnh nhất, muốn đánh vỡ cực hạn của đối phương. Tiên Vu Thành là thật sử dụng hết tuyệt chiêu, nhưng Lăng Hàn lại còn bảo lưu. Chí ít hắn còn có Hắc Tháp quán lực chưa dùng tới, bằng không sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh đủ để nghiền ép đối phương.

Chiến chiến chiến, hôn thiên ám địa.

Sắc mặt Tiên Vu Thành càng ngày càng khó coi, tại sao năng lực hồi phục của đối phương không có chút cắt giảm? Không thể, cho dù đối phương ăn bảo dược, nhưng khẳng định là một lần kém hơn một lần, dù thiên tài địa bảo cũng có cực hạn a. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Ngược lại, tổ huyết của hắn đã hoàn toàn thiêu đốt, sắp khô cạn, ít nhất phải khôi phục cả năm mới có thể vận dụng lần nữa.

Lăng Hàn nhìn thấy vẻ mặt của hắn biến hóa, cười nói: "Lão gia hỏa, không còn biện pháp sao?"

"Nói láo, chỉ là Nhân tộc, giun dế mà thôi, còn không giết được ngươi?" Tiên Vu Thành tự nhiên không chịu thua, giả vờ khinh thường nói, vuốt rồng lại vung, nhưng đã suy kiệt, uy lực giảm mạnh. Sức chiến đấu của Lăng Hàn lại không tổn hại, tu ra Kim Cương Thể, năng lực hồi phục của hắn đạt đến mức độ giận sôi người, thậm chí hắn còn có mười giọt Bất Diệt Chân Dịch chưa sử dụng, nếu để cho Tiên Vu Thành biết, phỏng chừng đối phương sẽ tuyệt vọng.

Chiến chiến tầm đó, chiến lực của Tiên Vu Thành bắt đầu rơi xuống, dù nguyên lực, thể lực của Lăng Hàn cũng tiêu hao rất lớn, nhưng đừng quên hắn là đan đạo đế vương, các loại đan dược tùy tiện cắn, tình huống khẳng định tốt hơn Tiên Vu Thành. Cuối cùng Tiên Vu Thành đánh trống lui quân, đánh tiếp nữa, thật sự có khả năng ngay cả hắn cũng chết ở đây.

Giữa bầu trời, hư ảnh Chân Long phía sau hắn đột nhiên biến mất. Tổ huyết của hắn đã dùng hết, muốn khôi phục lần nữa phải cần thời gian.

"Hừ, tạm thời thả ngươi một con đường sống, lần sau lúc bổn tộc quân lâm, chính là ngày các ngươi đắm chìm!" Tiên Vu Thành bỏ xuống một câu ngoan thoại, liền muốn bỏ của chạy lấy người.

"Tứ thúc!" Tiên Vu Đông Minh kinh hãi, ngươi bỏ ta ở đây sao? Tên Nhân tộc này tàn nhẫn như vậy, có thể sẽ hầm thịt rồng ăn hay không?

Lăng Hàn cười gằn nói: "Đã nói rồi, ngày hôm nay ngươi phải chết ở chỗ này, còn muốn đi đâu?" Hắn chặn lại, dưới Lôi Động Cửu Thiên bổ trợ, tốc độ của hắn còn nhanh hơn Tiên Vu Thành. Nhanh hơn một chút là được rồi. Tiên Vu Thành lúng túng phát hiện, hắn lại đi không được. Trên mặt của hắn lộ ra vẻ tàn khốc, ngươi không cho ta đi, vậy ta liều mạng với ngươi.

Lăng Hàn múa kiếm vung chém, đây chính là Tích Sinh Kiếm, phía trên khắc một tuyệt thế sát trận, thật bị nó chém trúng, thể phách của ngươi là trân kim cấp chín thì lại làm sao, cũng sẽ bị thương. Tiên Vu Thành không dám va chạm với Tích Sinh Kiếm, song quyền cổ động, nổ ra từng đạo kình phong, cái này vẫn rất đáng sợ, lực phá hoại mười phần. Lăng Hàn chỉ vây khốn, trái một chiêu phải một chiêu mà tiêu hao sức mạnh của đối phương.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!