Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 152

Chương 152: Giao Ước Thần Bí

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 756 đến 760 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự dấn thân của Lăng Hàn vào một thế giới bí ẩn, nơi ngũ giác bị phong bế, và Hổ Nữu trở thành chiếc la bàn duy nhất dẫn lối. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi anh đối diện với một tồn tại cổ xưa, Lôi Hỏa Đại Đế, kẻ hé lộ những bí mật động trời về "Phù Du Giới" và đưa ra một giao kèo đầy cám dỗ nhưng cũng vô cùng khó khăn. Tác giả khéo léo lồng ghép sự pha trộn giữa hiểm nguy và cơ hội, đẩy Lăng Hàn vào một cuộc săn tìm thần vật đầy rủi ro. Đỉnh điểm là một cuộc phục kích bất ngờ, nhấn mạnh sự mong manh của sinh mạng trong thế giới tu tiên khắc nghiệt.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Hành trình dọc con sông Lôi Hỏa kỳ dị dần đi đến hồi kết, nhưng sự khó chịu của Hổ Nữu lại gia tăng. Ngay cả cô bé đáng yêu, vốn không sợ hãi lôi đình, cũng phải nhăn nhó vì hơi nóng bỏng rát, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt. Lăng Hàn chỉ biết cười khổ, bởi nếu Hổ Nữu chỉ đổ mồ hôi lấm tấm, thì hắn đã ướt đẫm như tắm. Dù vậy, sự tò mò về nguồn gốc của dòng sông này vẫn thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn hạ quyết tâm, nếu không thể chịu đựng được nữa, cả nhóm sẽ rút lui, bởi dù sao tu vi của hắn còn thấp, có thể đợi đến cảnh giới cao hơn để quay lại khám phá.

Thật bất ngờ, khi họ đang định từ bỏ, con sông Lôi Hỏa lại dẫn họ đến một vực sâu thăm thẳm, nơi nó bắt nguồn từ một vách núi tối đen như mực. Trên vách đá là một hang động, u ám và bí ẩn. Điều kỳ lạ là, tại nơi tận cùng này, cả sức mạnh lôi đình lẫn hỏa diễm đều giảm xuống mức thấp nhất, dù vẫn còn mạnh mẽ, nhưng ít ra đã nằm trong giới hạn chịu đựng của họ. Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào hang động, một sự lưỡng lự dâng lên trong lòng. Nơi đây có thể ẩn chứa bí mật lớn lao, nhưng cũng có thể là vực sâu của hiểm nguy. Chỉ chần chừ một thoáng, hắn đã đưa ra quyết định: tiến lên! Hắn còn Thuấn Di Phù, Hắc Tháp, và cả khả năng bộc phát sức mạnh Phá Hư Cảnh tạm thời. Trên Hằng Thiên Đại Lục này, ai có thể dễ dàng đoạt mạng hắn? Nắm chặt tay Hổ Nữu, hắn bước vào bóng tối, sẵn sàng thu cô bé vào Hắc Tháp nếu có bất trắc.

Bên trong hang động, bóng tối dày đặc đến mức Lăng Hàn, dù đã mở Chân Thị Chi Nhãn, cũng không nhìn thấy gì. Hắn cố gắng triệu hồi hỏa diễm từ nguyên lực, cảm nhận được hơi nóng bốc lên nhưng không hề thấy ánh lửa. Một cảm giác mù lòa bao trùm. Quay đầu nhìn ra ngoài, con sông Lôi Hỏa vẫn cuồn cuộn chảy, ánh sáng rực rỡ. Hắn kinh ngạc nhận ra, không chỉ thị giác mà cả thần thức cũng hoàn toàn mất đi hiệu lực. Hắn không thể cảm nhận bất cứ điều gì xung quanh, nếu không phải còn nắm tay Hổ Nữu, hắn sẽ không biết có ai bên cạnh. Kỳ quái hơn nữa, thính giác cũng biến mất. Một cảm giác rợn người bao trùm, nhưng Lăng Hàn vẫn bước tiếp, lòng hiếu kỳ càng mãnh liệt.

Hắn dùng thần thức giao tiếp với Tiểu Tháp, hỏi về nơi này. "Có một tia... Nguyên lực!" Tiểu Tháp thận trọng đáp, rồi đề nghị Lăng Hàn nuốt chửng nó để chữa trị một phần nhỏ Hắc Tháp. Lăng Hàn thầm mắng, một nơi đáng sợ đến vậy mà chỉ chữa được một phần triệu? Tiểu Tháp cảnh báo thêm: "Nếu nơi này có sinh mệnh, giết ngươi quá dễ dàng." Lăng Hàn mặc kệ, tiếp tục tiến sâu vào không gian đen kịt, nơi ngũ giác dần bị tước đoạt hoàn toàn. Cảm giác cầm tay Hổ Nữu cũng mờ nhạt dần, như thể hắn đang biến thành một cái xác biết đi. Sự rùng rợn đến tột cùng, hắn không còn biết mình đang ở đâu, có va vào vách đá hay không, vì xúc giác cũng không còn. Cuối cùng, bất đắc dĩ, hắn cùng Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp.

Trong Hắc Tháp, ngũ giác được khôi phục, Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, như sống lại từ cõi chết. Chư Toàn Nhi vừa hay đến đón, hắn vồ lấy nàng, hôn ngấu nghiến, cảm nhận mùi hương, hơi ấm, và sự mềm mại chân thực của nàng. Chư Toàn Nhi bất ngờ nhưng nhanh chóng đáp lại nụ hôn nồng cháy, cơ thể mềm nhũn, say đắm. Hổ Nữu, chứng kiến cảnh tượng đó, ghen tỵ đến phát điên, dọa giết Chư Toàn Nhi. Lăng Hàn vỗ về cô bé, rồi dùng giò heo dụ dỗ, Hổ Nữu dù giận dỗi nhưng vẫn không cưỡng lại được sự thèm ăn. Con thỏ, chứng kiến mọi chuyện, thầm thì gọi họ là "gian phu dâm phụ".

Lăng Hàn kể lại trải nghiệm kinh hoàng trong hang động. Chư Toàn Nhi kinh hãi, còn con thỏ thì cảnh báo: "Phong tỏa ngũ giác, đây tuyệt đối là đại năng! Ngươi muốn đối đầu nhân vật như vậy, vậy thì chết không biết thế nào!" Nhưng Hổ Nữu bất ngờ tuyên bố: "Nữu có thể nhìn thấy!" Lăng Hàn kinh ngạc, nhưng tin vào sự yêu nghiệt của cô bé. Hổ Nữu dẫn đường, Lăng Hàn hoàn toàn tin tưởng, mặc cho cô bé kéo đi trong bóng tối vô tận.

Sau một khoảng thời gian không xác định, một ánh sáng yếu ớt xuất hiện. Lăng Hàn nhận ra mình đã có thể nhìn thấy, ngũ giác đã khôi phục. Hổ Nữu không dẫn hắn đi lạc, mà đến một hang đá đơn giản, ở giữa có một tượng đá hình ông lão, thần thái tiên phong đạo cốt. Lăng Hàn thất vọng, cho rằng đây chỉ là một hang động tầm thường. Bỗng, một giọng nói vang lên trong thức hải hắn: "Làm sao, nhìn thấy bản tọa rất thất vọng sao?" Lăng Hàn giật mình, hoảng hốt tìm kiếm. Giọng nói lại cất lên, chế nhạo hắn mù lòa, không nhìn thấy mình ngay trước mặt. Hắn chỉ vào tượng đá: "Đây là ngươi?" Giọng nói hừ lạnh, dọa đánh gãy tay hắn. Lăng Hàn thu tay về, kinh ngạc nhận ra tượng đá này không hề có sinh cơ, nhưng lại sở hữu thần niệm.

Lăng Hàn trấn tĩnh, hỏi về thân phận của đối phương. "Nếu bản tọa có thể đi ra, còn phí lời với ngươi sao?" Giọng nói đầy phẫn nộ và bất đắc dĩ. Lăng Hàn suy đoán liệu tiền bối có bị giam cầm. Giọng nói, tự xưng là Lôi Hỏa Đại Đế, đề nghị Lăng Hàn tìm giúp hắn vài bảo vật đổi lấy thần thông tuyệt thế. Lăng Hàn cười khẩy, chê đối phương quá tham lam. Lôi Hỏa Đại Đế nổi giận, bắn ra một tia chớp từ tay tượng đá, uy lực đạt tới Thiên Nhân Cảnh cấp cao. Lăng Hàn đỡ đòn bằng Lôi Động Cửu Thiên, nhưng vẫn bị đánh văng vào vách đá. Lôi Hỏa Đại Đế kinh ngạc trước sức mạnh và thể phách của Lăng Hàn, rồi chú ý đến Hổ Nữu, khen ngợi cô bé chịu đựng dư âm chiến đấu mà không hề hấn gì, và gọi thế giới của họ là "Phù Du Giới".

Lôi Hỏa Đại Đế cười khinh miệt khi Lăng Hàn hỏi về Thần giới, nói rằng Hằng Thiên Đại Lục không có nhật nguyệt chân chính, chỉ là một "Phù Du Giới" nhỏ bé. Hắn đòi thu Hổ Nữu làm đồ đệ, nhưng cô bé khinh thường từ chối, gọi hắn là "xú thạch đầu". Lôi Hỏa Đại Đế nổi giận, nhưng sau đó lại tuyên bố một ngày nào đó sẽ khôi phục thực lực và quét ngang thiên hạ. Lăng Hàn lại hỏi về Thần giới, nhưng Đại Đế chỉ đồng ý tiết lộ nếu hắn tìm được bốn thần vật: sừng Chân Long, lông Thiên Phượng, máu Xích Ngang, và Tử Tẫn Thần Kim. Lăng Hàn choáng váng, những vật phẩm đó quá mức xa vời. Lôi Hỏa Đại Đế nói hắn chỉ cần tìm khi lên Thần giới.

Lăng Hàn yêu cầu Đại Đế cho xem thần thông. Một điểm sáng bay ra từ tượng đá, chứa đựng một đoạn ký ức chiến đấu. Trong đó, Lôi Hỏa Đại Đế, với sáu cánh tay mọc ra, đồng thời thi triển năm môn bí thuật, áp đảo một kiếm khách. Đó là Bất Động Minh Vương Kim Thân, một thần thông tuyệt thế. Lăng Hàn rất muốn học, nhưng hắn lại khôn khéo đòi hỏi một bí pháp sơ bộ trước, lập luận rằng nếu hắn chết, Đại Đế sẽ phải chờ đợi hàng ngàn năm nữa. Lôi Hỏa Đại Đế miễn cưỡng đồng ý, và truyền cho Lăng Hàn một trận pháp cổ xưa tên là Băng Long Oanh Địa Trận, có thể ngưng tụ linh khí tạo thành Băng Long với uy năng Phá Hư Cảnh. Lăng Hàn nhận ra đây là trận pháp cấp mười, không phải Thần cấp như hắn mong đợi, nhưng với Hóa Thiên Oản và Hắc Tháp, hắn có thể khắc chế vật liệu và luyện chế mắt trận.

Lăng Hàn và Hổ Nữu rời đi, Hổ Nữu còn quay lại lè lưỡi trêu chọc tượng đá. Lôi Hỏa Đại Đế thầm nghĩ về sự kỳ lạ của Hổ Nữu, khả năng không bị phong tỏa ngũ giác, và hy vọng vào Lăng Hàn. Ra khỏi hang, Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, cảm khái về những "lão quái vật" ẩn mình trên Hằng Thiên Đại Lục.

Họ tiếp tục nhiệm vụ thống nhất Bắc Vực. Lăng Hàn không ngừng nghiên cứu Băng Long Oanh Địa Trận, đồng thời thu thập trân kim. Với tài lực khổng lồ từ Hắc Tháp và khả năng luyện đan, hắn mua sạch trân kim khắp Bắc Vực, dùng Hóa Thiên Oản tinh luyện chúng thành trân kim cấp mười. Hắn chế tạo 108 thanh đoản kiếm từ số trân kim này, làm mắt trận cho Băng Long Oanh Địa Trận. Việc còn lại là khắc trận văn, hắn cần thời gian để lĩnh hội trận pháp sâu sắc hơn.

Đoàn người tiến về Huyết Viêm Cốc, thế lực cuối cùng cần thu phục. Hổ Nữu đòi nghỉ ngơi, và Lăng Hàn đồng ý. Dưới ánh lửa trại, Chư Toàn Nhi múa hát, khiến Lăng Hàn xao xuyến. Hổ Nữu cũng bắt chước, nhưng động tác quá mạnh mẽ khiến mặt đất rung chuyển, dã thú hoảng loạn. Trong không khí yên bình, Lăng Hàn cảm thấy tâm tình thư thái, gần như quên đi mọi tranh giành thiên hạ.

Đúng lúc này, một kình phong đáng sợ bất ngờ ập đến từ phía sau Lăng Hàn. Một đòn đánh lén hoàn hảo, vào lúc hắn mất cảnh giác nhất, uy lực đạt đến Thiên Nhân Cảnh cấp trung. Lăng Hàn phản ứng cực nhanh, thân hóa ánh chớp, nhưng vẫn không hoàn toàn tránh thoát. Sườn trái bị đánh trúng, để lại một dấu ấn màu đen hình năm ngón tay, tỏa ra mùi tanh nhàn nhạt. Hổ Nữu gầm lên, lao vào bụi cây, giao chiến với kẻ địch. Hai bóng người hiện ra, một là Hổ Nữu nhỏ bé, người còn lại là một kẻ áo đen cao lớn, đội mũ che kín, như hòa mình vào bóng tối. Kẻ áo đen nói hắn đã theo dõi họ suốt chín ngày, giọng nói trầm thấp, như kim loại ma sát. Hắn tháo mũ, lộ ra một khuôn mặt vuông vức, trẻ trung nhưng cánh tay lại đầy nếp nhăn sâu, mang một cảm giác cổ quái khó tả.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!