Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trường kiếm sắc lạnh của Nguyên Thừa Hòa va vào cánh tay trần của Lăng Hàn, không hề có nguyên lực bùng nổ, chỉ có những tia lửa tóe ra liên tiếp, tựa như kim loại va chạm. Nguyên Thừa Hòa trố mắt kinh ngạc, không thể tin nổi vào cảnh tượng trước mắt. Hắn không khỏi thốt lên, giọng điệu đầy vẻ sửng sốt: "Ngươi là quái thai sao? Lại có thể dùng thân thể chống đỡ linh khí cấp bảy?"
Lăng Hàn mỉm cười đầy tự tin, đáp lại bằng một câu nói đầy ngụ ý: "Không trâu bò một chút, sao làm lão đại của ngươi?" Lời nói này khiến Nguyên Thừa Hòa càng thêm bực bội, hắn hừ lạnh: "Ngươi thật biết thổi. Ta thừa nhận cơ thể ngươi cực kỳ cứng rắn, nhưng chỉ như vậy mà thôi, muốn đánh bại ta, chỉ dựa vào cái này là không đủ!"
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc bén lướt qua đối thủ: "Ngươi quá nhiều lời, sau này phải sửa. Ta thích người làm nhiều hơn nói."
"Nằm mơ!" Nguyên Thừa Hòa gầm lên, vung trường kiếm thi triển thức thứ hai của Thất Kiếm Hạ Âm Sơn: "Quần Quỷ Xuất Động!" Hàng loạt kiếm ảnh như sao sa, vô số ác quỷ ảo ảnh bỗng dưng hiện lên, gào thét nhào tới Lăng Hàn, mang theo cả tác dụng mê hoặc thần thức.
Lăng Hàn khẽ hừ một tiếng, cánh tay hóa thành trường kiếm vô hình, Kiếm Mang dật động, không gì không xuyên thủng. Thể phách Kim Cương thể của hắn đã đạt đến cảnh giới cao hơn trân kim một cấp, cánh tay hắn lúc này không khác gì bảo kiếm chế tạo từ trân kim cấp tám, lại còn ẩn chứa mạch văn tự nhiên trong huyết nhục, uy lực còn hơn cả linh khí. Một "kiếm" xuất ra, uy năng kinh thiên động địa, trực tiếp đánh bay Nguyên Thừa Hòa. Đối phương run rẩy toàn thân, tê dại vì Lôi Động Cửu Thiên mà Lăng Hàn đã truyền vào.
"Thế nào, phục chưa?" Lăng Hàn hỏi, giọng điệu vẫn ung dung.
Nguyên Thừa Hòa đã nửa phần tâm phục, khẩu phục. Đối thủ quả thực là cao thủ kiếm thuật, chiêu Kiếm Mang vừa rồi đã chứng minh tất cả. Dùng cánh tay làm kiếm, phá giải tuyệt chiêu của hắn, thực lực rõ ràng vượt trội. Nhưng hắn vẫn không cam lòng, bao năm khổ tu không phải để nhận một "đại ca" dễ dàng như vậy. "Ta không phục!" Hắn nghểnh cổ nói, trường kiếm lại vung lên cao, thi triển thức thứ ba: "Âm Sơn Tỏa Quỷ!"
Lăng Hàn cười lớn, thân hình lấp lóe như tia chớp, xuyên qua biển kiếm khí, bất ngờ xuất hiện trước mặt Nguyên Thừa Hòa, một chiêu kiếm chỉ thẳng vào mệnh môn. Nguyên Thừa Hòa tái mặt, nhận ra chiêu này không chỉ Hổ Nữu mà Lăng Hàn cũng biết. Tay phải Lăng Hàn ngưng thành quyền, đánh thẳng vào mặt Nguyên Thừa Hòa, sức mạnh cuồn cuộn dâng trào, chấn đối phương bay ra xa.
"Đùng!" Nguyên Thừa Hòa ngã vật xuống đất, đau đớn rên rỉ. Hắn không có thể phách cường đại, lại không kịp vận chuyển nguyên lực hộ thân, nhất thời đau đến thấu xương.
"Phục chưa?" Lăng Hàn lặp lại câu hỏi.
"Không... không phục!" Nguyên Thừa Hòa nhắm mắt nói, vẫn cố chấp.
"Vừa vặn, chỉ sợ ngươi chịu thua quá sớm, ta đánh không đã ghiền!" Lăng Hàn cười ha hả, xông lên "cướp công". Tiếng "oành oành oành" vang lên liên hồi, Nguyên Thừa Hòa không kịp rút kiếm, bị Lăng Hàn đánh cho tơi bời. Mọi người xung quanh đều thầm kêu xui xẻo cho hắn, vận may của tên này quả thực tệ hại, hết bị Hổ Nữu hành hạ, giờ lại đến lượt Lăng Hàn. Nguyên Thừa Hòa không yếu, ngược lại hắn rất mạnh, nhưng Lăng Hàn và Hổ Nữu lại quá mức phi thường, mạnh vượt xa giới hạn của thế hệ trẻ.
Cuối cùng, sau một trận đòn tơi tả, Nguyên Thừa Hòa không thể chịu đựng thêm, đành chịu thua. Đây là nhờ giao ước trước đó, bằng không hắn thà chết chứ không chịu khuất phục.
Lăng Hàn mỉm cười, tiện tay ném ra mấy bình đan dược: "Bình hồng là chữa thương, bình lam có thể khôi phục nguyên lực tức thì, bình tím dùng phụ trợ tu luyện, có thể tăng tốc độ chuyển hóa linh khí của ngươi lên một thành."
Không chỉ Nguyên Thừa Hòa giật mình, những người khác cũng chấn động đến tê dại. Đan dược chữa thương, hồi phục nguyên lực thì thôi, nhưng "tăng tốc độ tu luyện lên một thành" thì quá kinh người! Đối với thiên tài, tích lũy nguyên lực là hạn chế lớn nhất, vậy mà Lăng Hàn lại ban tặng một món quà quý giá như vậy.
Nguyên Thừa Hòa kích động. Ban đầu hắn khó chịu khi bị ép bái Lăng Hàn làm đại ca, nhưng giờ thì sự khó chịu ấy đang tan biến. Có một lão đại hào phóng như vậy cũng không tệ! Lăng Hàn mỉm cười, thu phục nhân tâm không ngoài ân uy tịnh thi. Trước là uy, giờ là ân, hắn tin rằng sẽ khiến Nguyên Thừa Hòa tâm phục khẩu phục.
"Tạ ơn lão đại." Nguyên Thừa Hòa lí nhí nói, mặt hơi đỏ, chưa từng gọi ai là lão đại.
"Sau này gọi ta Hàn thiếu là được." Lăng Hàn nói. "Lão đại gì đó thì quên đi, chúng ta không phải bang phái, như vậy sẽ thân mật hơn."
"Vâng, Hàn thiếu." Nguyên Thừa Hòa ngoan ngoãn vâng lời, bởi vì Hổ Nữu đang lườm hắn với ánh mắt hung tợn, hiển nhiên nếu hắn dám không nghe lời, tiểu nha đầu sẽ không ngần ngại "dạy dỗ" hắn.
"Được rồi, ngươi đi đi, có việc ta sẽ gọi ngươi." Lăng Hàn phất tay. Nguyên Thừa Hòa đại hỉ, hắn cứ tưởng Lăng Hàn sẽ sai bảo hắn làm đủ thứ, nhưng hóa ra nhận lão đại này không hề thiệt thòi. Tuy bị đánh một trận, nhưng đổi lại được rất nhiều đan dược quý giá, thậm chí đáng giá hơn cả trận đòn. Hắn sợ Lăng Hàn đổi ý, vội vã quay người rời đi.
"Hàn thiếu, Hàn thiếu, ta cũng bái ngươi làm lão đại, ngươi thưởng ta chút đan dược đi." Lý Phong Vũ mặt dày nói.
"Nếu không, ngươi làm em rể của ta được không?" Lý Tư Tiên tàn nhẫn nhe răng, sao đại ca này cứ muốn "bán" mình đi nhỉ?
Lăng Hàn suy nghĩ một chút rồi nói: "Được, thu ngươi làm tiểu đệ." Lý Phong Vũ tuy thực lực không cao, nhưng cái miệng của hắn lại rất có đất dụng võ. Sau này Lăng Hàn muốn chiêu mộ thiên kiêu khắp nơi, sẽ cần một "tuyên truyền viên" như vậy.
"Được rồi, em rể!" Lý Phong Vũ thuận miệng nói.
Lăng Hàn không nói gì, chỉ hỏi: "Ngươi không sợ một ngày nào đó thật sự có người may miệng ngươi lại sao?"
"Khà khà, Hàn thiếu! Hàn thiếu!" Lý Phong Vũ không dám nói hươu nói vượn nữa, bởi vì không chỉ Lăng Hàn lộ vẻ không vui, Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi cũng giận dữ. Hắn sắp đắc tội ba người rồi, không chịu nổi!
"Tiếp tục... Ồ!" Lăng Hàn đang định để mọi người tiếp tục tiến lên, nhưng bỗng cảm thấy dưới chân rung chuyển dữ dội. Đại địa phát ra tiếng rên rỉ, một vết nứt kinh hoàng đang từ xa lan tràn tới, tốc độ cực nhanh. "Xèo xèo xèo..." Mọi người vội vã bay lên, sương mù cấp tốc tản đi, toàn bộ thung lũng xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.
"Địa chấn?" Tất cả đều kinh ngạc thốt lên.
Lăng Hàn nhìn về phía xa, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ: "Không phải địa chấn, có một tên to xác muốn đi ra!"
Quả nhiên là một tên to xác! Mọi người đều kinh hãi. Đó là một quái vật khổng lồ cao trăm trượng, toàn thân được tạo thành từ vô số thi thể, ít nhất hơn vạn hài cốt kết thành hình dáng hiện tại, khiến người ta nhìn mà rợn tóc gáy. Mỗi bộ thi thể như sống lại, xương trắng giang tay, há miệng gào thét. Đại địa nứt ra, nó giẫm nát núi đá, khí tức như một Ma Thần.
Lăng Hàn không thể nhìn thấu thực lực của quái vật này, bởi nó không phải võ giả bình thường, mà là sự kết hợp của hơn vạn thi thể, như thể mở ra một sinh mệnh thứ hai. Hắn chỉ có một cảm giác: quái vật này cực kỳ mạnh mẽ, phi thường mạnh mẽ!
"Chuyện này... đây sẽ không phải là nội dung sát hạch chứ?" Lý Phong Vũ nuốt nước miếng, mắt trợn tròn. "E rằng Bổ Thiên Học Viện cũng không tạo ra được quái vật như vậy."
Lăng Hàn lắc đầu. Mục đích của ngũ đại tông môn là vì Nhất Giới Đan vạn năm một lần, làm sao có thể nghiên cứu thứ này? Trừ khi là Thiên Thi Tông. Hắn chợt nghĩ, tại sao nơi đây lại có nhiều hài cốt đến vậy? Hơn nữa, mỗi hài cốt đều cường đại, ít nhất cũng là Thiên Nhân Cảnh. Chẳng lẽ... nơi này từng là chiến trường thượng cổ, nơi quyết chiến giữa võ giả Hằng Thiên Đại Lục và Ngũ Đại Thần Tông? Bằng không, làm sao có thể có nhiều xác ướp cổ mạnh mẽ đến vậy? Nhưng những xác ướp cổ này đã bị chôn vùi quá lâu, hiển nhiên đã biến hóa kinh người, hình thành một Thi Vương. Hơn vạn Thiên Nhân Cảnh, thậm chí có thể có vài tồn tại Phá Hư Cảnh, dù đã trải qua nhiều năm, hoa văn trên xương đã phai mờ, nhưng số lượng vẫn còn đó, tụ lại sẽ khủng bố đến mức nào?
"Đi nhanh!" Lăng Hàn không nói hai lời, nắm lấy Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu bỏ chạy. Tần Liên Nguyệt, Lý Phong Vũ và Lý Tư Tiên sửng sốt một chút, rồi vội vã chạy theo. Ngay cả Lăng Hàn mạnh nhất còn chọn chạy trốn, bọn họ còn đánh cái gì nữa?
Nhưng có vài người không biết sợ, thậm chí cho rằng đây là một phần sát hạch của Bổ Thiên Học Viện, hăm hở xông tới. Thi quái vung tay, nhất thời khuấy động phong vân, toàn bộ mặt đất như tấm thảm bị xé toạc. Mấy người xông lên bị đập thành thịt nát, nhưng sức mạnh kinh khủng vẫn chưa tan, còn đuổi tới những người khác.
"Oành oành oành oành..." Mấy người Lăng Hàn đều bị đánh bay vài dặm, mỗi người liên tục thổ huyết. Đây là nhờ Lăng Hàn phản ứng nhanh, chạy kịp thời, bằng không nếu ở gần hơn chút nữa, họ đã bị chấn thành tro bụi. Không chỉ họ, rất nhiều người khác cũng bị đánh bay, nhưng họ thảm hơn nhiều, có người gãy tay, gãy chân, gãy xương ngực. Trừ mấy người vừa tiến vào thung lũng chỉ thổ huyết, những người khác đều bị thương rất nặng.
Cho dù tất cả những người ở đây đều là thiên kiêu thì sao? Trước mặt con Thi quái kia, họ không đáng để làm bia đỡ đạn, chênh lệch quá lớn. Chỉ một đòn, ít nhất một phần mười số người qua cửa thứ nhất đã chết oan chết uổng.
Con Thi quái kia tung ra một đòn, như thể từ trạng thái mê man tỉnh lại. Hai hốc mắt nó hiện lên hào quang đỏ sậm, quét qua mọi sinh linh dưới lòng đất, khóe miệng lộ ra nụ cười đáng sợ. Con Thi quái này... lại có ý thức? Mọi người đều rợn người. Thi Binh mạnh đến mấy cũng chỉ là con rối, có thể đối phó. Nhưng khi khai hóa linh trí, thì đáng sợ vô cùng.
Làm sao bây giờ? Hiển nhiên con Thi quái này đang nhắm vào họ, muốn lấy máu thịt họ làm thức ăn! Nhưng bị hung vật đáng sợ như thế nhìn chằm chằm, liệu có thể chạy thoát? Lăng Hàn nghĩ có nên vận dụng Hắc Tháp không, con Thi quái kia phỏng chừng đã đạt đến Phá Hư Cảnh, thậm chí vượt qua Phá Hư Cảnh bình thường, căn bản không thể ngăn cản.
"Hừ, dám làm càn ở chỗ này?" Đúng lúc này, một bóng người hiển hiện trên bầu trời. Đó là một nữ tử tay cầm trường kiếm, trông chỉ khoảng ba mươi tuổi, một thân cung trang, dung mạo ung dung hoa lệ, cực kỳ xinh đẹp. Lăng Hàn không khỏi căng thẳng, hắn hoàn toàn không nhìn thấu tu vi của cô gái này.
"Thanh Phượng Thần Hậu!" Tần Liên Nguyệt và Lý Phong Vũ đồng thời thốt lên, trên mặt lộ vẻ sùng bái. Thanh Phượng Thần Hậu, tông chủ đương nhiệm của Vân Phượng Tông, cường giả Phá Hư Cảnh! Không, theo lời giải thích của Phong Phá Vân, đối phương không chỉ là Phá Hư Cảnh, mà còn là tồn tại Phá Hư tầng chín đỉnh cao, chỉ xét về cảnh giới... số một đương đại! Có thể trở thành lãnh tụ của một trong ngũ đại tông môn, Thanh Phượng Thần Hậu sao có thể không phải thiên tài võ đạo? Nàng không biết đã sống bao nhiêu trăm tuổi, nhưng trông chỉ khoảng ba mươi, da thịt đẹp như ngọc, tràn ngập khí chất tao nhã.
Thi quái dường như có chút kiêng kỵ Thanh Phượng Thần Hậu, nên không lập tức ra tay, mà ngửa mặt lên trời gào thét. Một chuyện kỳ dị xảy ra: trên mặt nó mọc ra một loạt con mắt, không nhiều không ít, vừa vặn chín con. Mỗi con mắt hiện ra sắc thái khác nhau, nhưng đều đỏ như máu, tỏa ra khí tức dữ tợn, cuồng bạo.
"Cửu Nhãn Thi Vương!" Lăng Hàn nhớ lại một quái vật chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.
"Cái gì là Cửu Nhãn Thi Vương?" Nơi này không thiếu những "bảo bối" hiếu kỳ, lúc này còn có tâm trạng dò hỏi.
Lăng Hàn vừa dẫn mọi người lùi về sau, vừa nói: "Theo Thiên Thi Tông phân loại thực lực của Thi Binh, tổng cộng có Đồng Giáp Thi, Ngân Giáp Thi, Kim Giáp Thi, mỗi đẳng cấp lớn lại có ba đẳng cấp nhỏ, tổng cộng chín đẳng cấp, tương ứng với chín cảnh võ đạo từ Luyện Thể đến Thiên Nhân. Mà đạt đến Phá Hư Cảnh... liền xưng Thi Vương!"
"Thực lực của Thi Vương phải xem mọc ra bao nhiêu con mắt, nhiều một con liền tương đương với nhiều một tầng cảnh giới."
Mọi người ngơ ngác: "Nói vậy chẳng phải Thi Vương này nắm giữ tu vi Phá Hư tầng chín sao?"
Lăng Hàn gật đầu, nhưng nỗi lo lắng lại vơi đi nhiều, bởi vì Thanh Phượng Thần Hậu là Phá Hư Cảnh viên mãn. Dù không phải siêu cấp thiên tài, nhưng chỉ cần nắm giữ sức chiến đấu tương xứng cảnh giới, liền không yếu hơn con Cửu Nhãn Thi Vương này. Con Thi Vương kia quả nhiên chỉ mới tiến hóa, nhưng vừa hình thành đã nắm giữ thực lực cửu nhãn, thực sự kinh người.
"Cửu Nhãn Thi Vương?" Thanh Phượng Thần Hậu cũng hừ một tiếng, giơ ngang trường kiếm, "Vù!", từng mạch văn óng ánh lên.
"Thiên Phượng kiếm!" Lăng Hàn kinh hô, ánh mắt vô cùng phức tạp. Thanh kiếm này, là năm đó Thiên Phượng Thần Nữ đã dùng, nhưng khi đó nó chỉ là Linh khí cấp chín, hiện tại đã bước vào cấp mười. Hiển nhiên là sau khi Thiên Phượng Thần Nữ đột phá Phá Hư Cảnh, đã ôn dưỡng thanh bảo kiếm này thành Linh khí cấp mười. Thấy vật nhớ người, Lăng Hàn tự nhiên cảm khái.
"Ta nói lão đại, ngươi nhìn chằm chằm Thanh Phượng Thần Hậu như thế, có phải động tâm hay không?" Lý Phong Vũ lại bắt đầu nhiều chuyện.
"Động, động tâm muội muội ngươi!" Lăng Hàn không nhịn được đánh qua một cái. Lý Phong Vũ kinh hãi biến sắc nói: "Ngươi quả nhiên có dã tâm với em gái của ta! Cái này... ta nói em rể, chúng ta đến thương lượng vấn đề đồ cưới đi."
"Ca! Ca!" Lý Tư Tiên rốt cục bạo phát, đánh tới Lý Phong Vũ. Không chỉ nàng, Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu cũng rất sung sướng gia nhập, đánh cho hắn kêu rên liên hồi, vì cái miệng tiện mà trả giá.
Thanh Phượng Thần Hậu vung trường kiếm, chém về phía Cửu Nhãn Thi Vương. Cường giả Phá Hư Cảnh ra tay, thật đáng sợ! Kiếm Mang dật động trời cao, "oanh", từng ngôi sao bị ánh kiếm đánh nổ, hóa thành vô số mảnh vỡ rơi xuống các góc của Hằng Thiên Đại Lục.
Cửu Nhãn Thi Vương bình tĩnh không sợ, "oành oành oành...", nó giẫm chân nghênh đón Thanh Phượng Thần Hậu, lao tới với tốc độ cực nhanh. Từng bộ thi thể trên thân nó phát ra tiếng rít, hóa thành từng đạo sóng âm như thực chất bắn ra. Thanh Phượng Thần Hậu hừ một tiếng, tương tự ngửa mặt lên trời thét dài một cái, như tiếng Phượng lệ, sóng âm hóa hình thành một con Thần Hoàng xanh biếc lao tới Cửu Nhãn Thi Vương.
"Oành oành oành..." Sóng âm va chạm, ý chí võ đạo giao tranh kịch liệt, hào quang óng ánh chiếu rọi trời cao. Giữa bầu trời, vô số ngôi sao bị đánh nổ, hóa thành mảnh vỡ rơi xuống, nhưng phần lớn đều không thể xuyên qua tầng Cương Phong đáng sợ trên không đại lục, bị đốt thành tro bụi.
Sóng âm của Cửu Nhãn Thi Vương bị Thanh Phượng Thần Hậu hóa giải, nhưng dư âm kích động vẫn đánh bay đám người đã thoát khỏi thung lũng, như diều đứt dây bay lên trời, rồi "đùng đùng đùng" rơi xuống đất, dồn dập thổ huyết. Cường giả Phá Hư Cảnh ra tay, dù chỉ còn lại dư âm trong dư âm, thì vẫn tràn ngập lực phá hoại kinh người. Nếu những người ở đây không phải Sinh Hoa thì cũng là Linh Anh, vậy mà vẫn bị thương nặng. Sinh Hoa Cảnh không ai không gãy vài xương, Linh Anh Cảnh khá hơn một chút, chỉ phun vài búng máu.
Lăng Hàn ôm Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu vào lòng, dùng thân thể che chắn. Với thể phách sánh ngang trân kim cấp tám, hắn ngạnh kháng sóng âm công kích chỉ khiến sắc mặt hơi khó coi, nhưng không đến nỗi thổ huyết.
"Em rể, cứu mạng a!" Lý Phong Vũ máu me đầy mặt, không biết là do mới bị đánh hay do sóng âm chấn động.
"Ha ha ha ha, các ngươi chơi trò gì vậy, sao thảm thành dáng vẻ ấy?" Con thỏ xuất hiện, trong miệng ngậm một "cây cải củ", không biết là nó tìm thấy hay trộm từ dược viên nào. Động tĩnh lớn như vậy, nó tự nhiên cảm nhận được, liền chạy tới xem trò vui.
"Phí lời, hai Phá Hư Cảnh đang khai chiến, ngươi không thấy sao?" Lăng Hàn tức giận nói.
"Ơ, nha đầu này ngược lại không tệ, làm thị nữ cho Thỏ Gia vừa vặn." Con thỏ nhìn chằm chằm Thanh Phượng Thần Hậu giữa bầu trời, vừa nhai linh dược, phẩm tính lưu manh hiện rõ.
Lăng Hàn thở dài nói: "Lý Đại Chủy, ngươi gặp phải người trong đồng đạo, đến, cùng con thỏ kết bái đi."
"Thiết, Thỏ Gia là thân phận gì, tiểu tử này làm tôn tử mười tám đời của Thỏ Gia cũng không đủ." Con thỏ bỡn cợt Lý Phong Vũ không đáng giá một đồng.
Lý Phong Vũ không tức giận, chỉ nhìn Hổ Nữu nói: "Hổ Nữu đại nhân, chúng ta ăn thịt thỏ đi?"
"Được!" Hổ Nữu mặt mày hớn hở, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm cái mông của con thỏ, miệng nhỏ khẽ hé, nước dãi đã chảy ra.
Con thỏ không kìm lòng được đưa tay che cái mông nói: "Tiểu tử thúi, ngươi còn dám giật dây nha đầu này, cẩn thận Thỏ Gia đạp ngươi!"
Lăng Hàn nắm lấy Hổ Nữu, không để bọn họ làm ầm ĩ lúc này: "Đến đến đến, chuyển mấy tảng đá đến, chúng ta xem cuộc vui, ở khoảng cách này đã an toàn." Ánh mắt hắn đảo qua, đã nhìn thấy Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, trong lòng tự nhiên an tâm.
Thanh Phượng Thần Hậu và Cửu Nhãn Thi Vương ác chiến, đây chính là chiến đấu cấp bậc mạnh nhất Phá Hư Cảnh, ngay cả Lăng Hàn ở kiếp trước cũng chưa từng thấy, tự nhiên không thể bỏ qua. Trước đó, tuy Phong Phá Vân từng ra tay ở Vạn Bảo Thành, nhưng khi đó có đệ tứ sát trận phong tỏa, ai cũng không nhìn thấy chiến đấu cụ thể. Hiện tại không giống, Cửu Nhãn Thi Vương cao tới trăm trượng, ở đâu cũng có thể thấy rõ. Lăng Hàn còn tu luyện Chân Thị Chi Nhãn, nhìn tự nhiên càng thêm rõ ràng.
Thanh Phượng Thần Hậu rất mạnh, Phá Hư Cảnh trạng thái viên mãn, ở thế giới này có thể nói là Thần cản giết Thần. Lại thêm Thiên Phượng kiếm trong tay, lực phá hoại cường đại đến tột đỉnh. Dù thi thể trên người Cửu Nhãn Thi Vương từng là Thiên Nhân Cảnh, Phá Hư Cảnh thì đã làm sao, bị chém một kiếm liền xuất hiện một vết thương hằn sâu. Chỉ là thân thể của Cửu Nhãn Thi Vương quá khổng lồ, bị gọt một kiếm thật giống như người bình thường bị móng tay xước qua, chỉ trầy một chút mà thôi.
Thi Vương không phải Thi Binh phổ thông, nhân vật như vậy đã hình thành ý thức của mình, phảng phất tích tụ ra một loại tân sinh mệnh, một chủng vật mới trong thiên địa. Nó không đau, nhưng biết nổi giận. Hết thảy thi thể đều ngửa đầu gào thét, sóng âm hóa thành cự mâu, bị Cửu Nhãn Thi Vương nắm chặt, đâm tới Thanh Phượng Thần Hậu.
"Nghiệt súc còn không chịu chết!" Thanh Phượng Thần Hậu quát khẽ, Thiên Phượng kiếm chém ra Kiếm Mang dài trăm trượng, đáng sợ đến kinh người. Cửu Nhãn Thi Vương gầm dữ dội, thể phách của nó quá mạnh mẽ, dưới mạch văn gia trì không thua kém trân kim cấp mười bao nhiêu. Nếu không phải Thanh Phượng Thần Hậu lấy Linh khí cấp mười chém, bản thân lại ngưng tụ Kiếm Mang, thì không nhất định làm gì được nó. Nó vung vẩy hai cánh tay, hợp lại ở trung gian, muốn đập chết Thanh Phượng Thần Hậu.
Hai bàn tay khổng lồ hợp lại, phát ra một tiếng nổ vang rung trời, chín mươi chín phần trăm người đều thất khiếu chảy máu, dáng vẻ vô cùng thê thảm, có mấy người càng bị tiếng nổ này chấn ngất.
Thanh Phượng Thần Hậu, sẽ bị đập chết sao?
Một đạo liệt diễm màu xanh từ trong bàn tay bộ xương bắn ra, hóa thành lửa cháy ngập trời, còn sáng hơn Thái Dương. Cửu Nhãn Thi Vương gầm lên, vội thu hai tay về, chỉ thấy Thanh Phượng Thần Hậu ngạo nhiên đứng trên trời cao, cả người thiêu đốt Thần diễm màu xanh, phía sau hình thành một hỏa dực dài tới ngàn trượng, làm nàng càng thêm xinh đẹp.
"Nữ nhân này không phải Nhân loại thuần túy, Thỏ Gia có thể cảm ứng được trong cơ thể nàng có một tia Chân Phượng huyết mạch." Con thỏ nói, lại gặm linh dược. "Có điều, so với loại huyết mạch thuần túy như Thỏ Gia, nàng còn kém xa lắm! Quả nhiên, vẫn là làm thị nữ của Thỏ Gia thích hợp."
Chân Phượng huyết mạch! Chân Phượng! Trong truyền thuyết, Chân Phượng đặt ngang hàng với Chân Long, mà Chân Long chính là Thần thú mạnh nhất. Lăng Hàn tu Cửu Long Bá Thể thuật, tại sao phải lấy Cửu Long làm tiêu chuẩn lực lượng, vì Chân Long lực là mạnh nhất. Thần thú được trời ân sủng, căn bản không cần tu luyện, thành niên liền nắm giữ thực lực đáng sợ. Chân Long Chi lực càng có thể đập Thương Khung, phá Tinh Vũ, bởi vậy trở thành tiêu chuẩn cân nhắc sức mạnh ở Thần giới. Đương nhiên, võ giả tu luyện, vẫn có thể vượt qua Chân Long Chi Lực, nếu không sẽ không có chuyện Cửu Long Chi Lực rồi.
Nhưng ở nơi này, lực lượng của Chân Long Chân Phượng tuyệt đối là cực hạn trong cực hạn. Nếu Thanh Phượng Thần Hậu thật có thể nắm giữ hoàn toàn lực lượng của Chân Phượng, vậy chỉ cần nàng tùy tiện đập một cái, con Thi Vương kia sẽ thành bộ xương rải rác. Ngũ đại tông môn đều truyền thừa từ Thần giới, như Tử Tuyết Tiên chính là hậu duệ của một đại tộc ở Thần giới, vô cùng mạnh mẽ, bởi vậy Thanh Phượng Thần Hậu cũng có khả năng là hậu duệ của Thần giới, nên nắm giữ một tia huyết mạch Chân Phượng hoàn toàn không kỳ quái.
Cửu Nhãn Thi Vương lộ ra vẻ kiêng dè, đây đối với Thi Binh không sợ chết, không biết đau mà nói là chuyện khó tin. Đây là bởi vì đẳng cấp của Cửu Nhãn Thi Vương quá cao, còn diễn hóa ra ý thức, mới sẽ biết cân nhắc thế cuộc. Có điều, trong cơ thể Thi Binh chung quy đều là bạo ngược, nó đè xuống kiêng kỵ trong lòng, hét lớn một tiếng, "leng keng leng keng", cả người mọc ra gai xương trắng toát, mỗi thanh đều dài mười trượng, biến nó thành một con nhím.
Thi Vương giết tới Thanh Phượng Thần Hậu, trên mỗi cây gai xương đều có mạch văn màu xám phát sáng, tỏa ra khí tức khiến người ta tuyệt vọng.
Lăng Hàn thất sắc nói: "Không xong!" Hiện tại đám người Chư Toàn Nhi sợ nhất là nghe Lăng Hàn nói "không xong", mỗi lần hắn nói vậy, khẳng định sẽ có chuyện không lành xảy ra.
"Em rể, có thể đừng nói không xong hay không?" Lý Phong Vũ run rẩy nói.
Lăng Hàn lắc đầu: "Con Thi Vương này chỉ vừa thức tỉnh, trước đó chín mắt cùng mở, hiện tại sinh gai xương. Ta nghĩ, nó còn đang trong quá trình dung hợp những thi thể khác, mà chưa đạt đến trạng thái hoàn mỹ."
Tần Liên Nguyệt biến sắc nói: "Ngươi là nói, chờ nó hoàn thành dung hợp, còn có thể trở nên... mạnh hơn!"
"Tất nhiên." Lăng Hàn thở dài. Hiện tại Thanh Phượng Thần Hậu cũng chỉ ngang tay với Cửu Nhãn Thi Vương, nếu như con Thi Vương này trở nên mạnh hơn, chẳng phải là ngay cả Thanh Phượng Thần Hậu cũng không áp chế được? Nhìn dáng dấp con Thi Vương kia, thật giống như có thể dung hợp tử thi, nếu như Thanh Phượng Thần Hậu bị giết, thi thể hấp thu vào, vậy nó lại mạnh đến mức nào? Muốn phá cực hạn của Phá Hư Cảnh, bước vào Thần cấp sao?
Tất cả mọi người tay chân phát lạnh, nếu thật như vậy, toàn bộ đại lục sẽ không còn tịnh thổ, đều bị con Thi Vương kia giết sạch sành sanh, nuốt chửng huyết nhục, dung hợp hài cốt, tiến hóa ra một Thi Binh mạnh nhất trong lịch sử.
Lăng Hàn thầm nghĩ, chuyện này có liên quan tới Thiên Thi Tông hay không? Nơi này hẳn là một thượng cổ chiến trường, cao thủ của Thần giới ngũ tông giáng lâm, cùng người phản kháng tiến hành quyết chiến ở đây, kết quả cuối cùng tự nhiên là chôn xuống võ đạo thịnh thế của vạn năm trước. Thiên Thi Tông cũng là Thần giới đại tông, tất nhiên có thủ đoạn tránh được kiếp nạn, vậy bọn họ có thể giở trò ở đây, làm cho thi thể nguyên bản phải hóa tro bụi chuyển biến thành Thi Binh. Nhưng có ngũ đại tông môn tọa trấn, bọn họ không dám làm trắng trợn, chỉ có thể từ từ đi, kết quả làm ra một quái vật như thế? Lăng Hàn không thể khẳng định, nhưng hắn có thể kết luận chuyện này có liên quan tới Thiên Thi Tông.
Sau khi sinh ra gai xương, sức chiến đấu của Thi Vương tăng nhiều, mỗi gai xương tương đương với một thiên mâu, che kín mạch văn, có thể tạo thành uy hiếp to lớn cho Phá Hư Cảnh. Thanh Phượng Thần Hậu cũng không dám tiếp xúc, thân hình không ngừng né tránh, dù sao thể phách của nàng không thể so với Thi Vương. Có điều, cũng không phải nàng một mực né tránh, vẫn lấy trường kiếm đánh trả, đánh ra Kiếm Mang kinh thế. Hơn nữa, vĩ dực của nàng hoàn toàn do hỏa diễm hóa thành, phất quét tầm đó cũng tạo thành quấy nhiễu cho Thi Vương, ngọn lửa kia tuyệt đối không phải phàm hỏa, lực phá hoại kinh người, quét đến trên người Thi Vương liền lưu lại vô số vết thương, thiêu sạch từng bộ hài cốt.
Trong thời gian ngắn, hai đại cường giả vẫn ở vào trạng thái thế lực ngang nhau. Nhưng mà, chính như Lăng Hàn nói, kỳ thực con Thi Vương này tựa như hài tử vừa sinh ra, mới đầu chỉ có bản năng thuần túy, giết chóc là thiên tính của nó, chỉ theo bản năng mà động. Nhưng chiến đấu kéo dài, nó hiểu được làm sao phải lợi dụng sức mạnh, mà bản thân thì như đang trưởng thành, trở nên càng ngày càng đáng sợ.
Loại biến hóa này hết sức rõ ràng. Bởi vì, những hài cốt trên người nó đang dung hợp, cốt và cốt hợp lại với nhau, thật giống như này không phải xương cứng rắn, mà là bùn cát tạo thành. Trong quá trình dung hợp, thân thể của Thi Vương chậm rãi thu nhỏ lại, nhưng sức mạnh của nó lại không ngừng tăng cường.
Lăng Hàn run sợ nói: "Trước đó, chỉ là hơn vạn Thi Binh cùng nhau ra chiêu, mà hiện tại là một ngàn, lại tới một trăm, cuối cùng chỉ có một." Tất cả mọi người là người thông minh, lập tức hiểu được. Số lượng giảm thiểu không phải chuyện tốt, ngược lại, đây là không tốt đến không thể tệ hơn rồi. Một vạn người lại đồng lòng, đánh ra sức mạnh có thể bằng một vạn phần sức mạnh chồng chất sao? Khẳng định không được. Nhưng một ngàn người, sức mạnh của mỗi cá nhân tăng gấp mười, lại liên hợp ra tay, ngươi nói cái nào mạnh hơn? Huống chi là trăm người, mười người, đến cuối cùng chỉ còn lại một người, sức mạnh tăng vạn lần, vậy hoàn toàn là lực lượng của vạn người, không mất một chút xíu.
Thi Vương đang phát triển như vậy. Hiển nhiên Thanh Phượng Thần Hậu cũng nhìn ra, kiếm thế của nàng càng gấp, "phốc phốc phốc..." Kiếm Mang chém ở trên người Thi Vương, không ngừng quét xuống xương gãy, nhưng đối với Thi Binh mà nói, này hoàn toàn là chút lòng thành. Hơn nữa, theo thân thể nhỏ đi, lực lượng của Thi Vương càng ngày càng mạnh, phòng ngự càng ngày càng cao, hơn nữa diện tích phòng thủ cũng đang thu nhỏ lại. Cái này thật không phải một tin tức khiến người ta sung sướng.
Non nửa ngày sau, thân thể của Thi Vương đã thu nhỏ lại một nửa, chỉ cao năm mươi trượng, nhưng hào quang trong mắt lại cường thịnh gấp đôi, nhìn một chút liền khiến trái tim người ta khó chịu đến muốn nổ tung. Động tác của Thi Vương cứng đờ, trên trán lại mọc ra một con mắt.
Mười mắt! Chín mắt chính là Phá Hư tầng chín, như vậy mười mắt thì sao? Kiên quyết không thể trở thành Thần cấp, nhưng sức chiến đấu chí ít lại tăng lên một tinh! Sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh vốn cực kỳ đáng sợ, muốn tăng lên một tinh khó như lên trời. Hiện tại Thi Vương tiến một bước dung hợp thân thể, cuối cùng thu được biến hóa về chất, khí thế cả người tăng vọt, "oanh", toàn bộ Tỏa Quỷ Cốc đều đổ nát. Thi Vương xuất kích, gai xương kinh thiên, ngôi sao sụp đổ, phảng phất như diệt thế.
Thanh Phượng Thần Hậu lộ ra vẻ thận trọng, đưa tay vẽ lên Thiên Phượng kiếm, nói: "Vù", mạch văn trên Thiên Phượng kiếm phát sáng, hơn nữa cường thịnh lên gấp mấy trăm lần, một con Phượng Hoàng to lớn từ trong thân kiếm bay ra, phảng phất như Thần linh giáng thế, tỏa ra thần uy vô tận.
Khí linh! Khí linh cấp mười!
Lăng Hàn cảm giác được khí tức quen thuộc. Đây là Thiên Phượng Thần Nữ a, kiếp trước không biết bị nàng dằn vặt bao nhiêu lần, dẫn đến hắn cực kỳ mẫn cảm đối với khí tức này, đến hậu kỳ, Thiên Phượng Thần Nữ vẫn chưa tới gần trong phạm vi mười dặm hắn liền có thể cảm giác được, lập tức chạy trốn. Hiện tại, Lăng Hàn chỉ còn lại nhớ nhung vô tận.
Thiên Phượng hiện, trong tiếng kêu cao vút, liền giết tới Thi Vương. Con Thiên Phượng này dài tới trăm trượng, hai cánh mở ra thậm chí rộng đến hai trăm trượng, Thi Vương ở trước mặt nó nhất thời đã biến thành đứa nhỏ. Tốc độ của nó cực nhanh, hai cánh rung lên liền nhào tới trước người Thi Vương, cũng không cần bí pháp gì, chỉ nhào tới dùng móng vuốt xé, dùng mỏ mổ, nhưng tạo thành phá hoại rất đáng sợ.
Thi Vương gào thét, lại bị Thiên Phượng trấn đến gắt gao, cả người ngã xuống, duỗi ra hai tay đẩy Thiên Phượng ra, lại bị thiêu đến cháy đen. Khí linh thật là đáng sợ! Lăng Hàn tung tung Ma Sinh Kiếm, chợt cảm thấy Ma Sinh Kiếm yếu tệ hại. Có điều, hắn chưa từng phát huy ra uy năng chân chính của Ma Sinh Kiếm, có thể trở thành Linh khí cấp mười há sẽ bình thường? Cảnh giới của hắn quá thấp mà.
Đúng lúc này, chỉ thấy một ánh đao xẹt qua, rõ ràng là quang mang, nhưng cực kỳ u ám, phảng phất so với đêm tối còn muốn tối hơn, tỏa ra hương vị chết chóc. Một đao này, đánh thẳng tới Thiên Phượng!
"Ngươi dám!" Thanh Phượng Thần Hậu vung kiếm, thân hình đã đi tới trước ánh đao, chém qua một chiêu kiếm, hóa thành Kiếm Mang dài trăm trượng. Tiếng va chạm nặng nề, lỗ tai của tất cả mọi người đều mất tác dụng, hoàn toàn không nghe được thanh âm, toàn bộ thiên địa trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ có Thi Vương và Thiên Phượng đang tiến hành đánh nhau không hề có một tiếng động.
"Thần Hậu, đã lâu không gặp." Xa xa truyền tới một thanh âm nhàn nhạt, thanh âm rất nhu hòa, nhưng tràn ngập khí tức u lạnh, thật giống như từ trong Hoàng Tuyền tản mát ra.
"Cửu! U! Vương!" Thanh Phượng Thần Hậu gằn từng chữ nói, trong đôi mắt bùng lên hàn quang, khí thế lập tức tăng lên mấy lần. Lăng Hàn ngơ ngác, đây mới là thực lực chân chính của Thanh Phượng Thần Hậu sao? Trước chỉ là đang đùa giỡn với Thi Vương? Cửu U Vương là ai?
Xa xa thanh âm kia tiếp tục nói: "Bản tọa chỉ là tới lấy vật của bản tông lưu lại ở mấy ngàn năm trước. Thần Hậu hà tất như gặp đại địch?"
"Hừ, ngươi cũng dám đánh chủ ý nơi này, đây là Thiên Thi Tông muốn tự chịu diệt vong sao?" Thanh Phượng Thần Hậu lạnh giọng nói. Lăng Hàn nhất thời hiểu được, Cửu U Vương này chính là Tông chủ của Thiên Thi Tông, bằng không căn bản không có tư cách đối thoại với Thanh Phượng Thần Hậu, cũng làm cho Thanh Phượng Thần Hậu cố ý lưu lực, chính là đang đợi Cửu U Vương xuất hiện.
"Các ngươi ăn thịt, cho bản tông uống chút canh cũng không được sao?" Cửu U Vương từ tốn nói, có vẻ vô cùng bình tĩnh, nhưng âm thanh thực làm cho người ta sợ hãi, thật giống như từ trong Cửu U Hoàng Tuyền tản mát ra, nghe một chút cũng làm linh hồn người ta muốn đông lại.
"Từ xưa chính tà bất lưỡng lập, tiêu diệt bọn ngươi, là chức trách của chúng ta!" Thanh Phượng Thần Hậu kiên quyết nói.
"Hay!" Bốn phía, hết thảy thiên tài tham dự sát hạch đều vung tay hô lên, Thiên Thi Tông là vật gì, chuột chạy qua đường, người người hô đánh! Nhưng Lăng Hàn thầm lắc đầu, kỳ thực năm tông và Thiên Thi Tông là cá mè một lứa, ai cũng không tốt hơn ai chỗ nào, chỉ là năm tông làm bí mật, dùng vạn năm tẩy não, hiện tại những người này đều bị bán còn muốn thay người đếm tiền, ngẫm lại cũng rất bi ai a. Mà bi ai to lớn nhất là, dù ngươi đi nhắc nhở bọn họ, bọn họ cũng cho rằng ngươi nói láo, cố ý bại hoại danh tiếng của ngũ đại tông môn. Người có thể tỉnh táo suy nghĩ... ít.
Cửu U Vương cũng không tức giận: "Thế gian người hồ đồ quá nhiều, có điều, nếu như bản tọa viết hoạt động của bọn ngươi thành tiểu thuyết, bán khắp thiên hạ. Ngươi nói sẽ có người tin tưởng hay không? Chỉ cần có một người tin tưởng, thì sẽ mai phục một hạt giống. Mà hạt giống sớm muộn gì cũng nảy mầm thành thương thiên đại thụ."
"Yêu ngôn hoặc chúng, ngày hôm nay bổn hậu liền chém ngươi!" Thanh Phượng Thần Hậu lạnh lùng nói, vung kiếm giết tới vị trí của Cửu U Vương. Một ánh đao phóng lên trời, chỉ thấy một nam tử thân hình cao lớn xuất hiện, tay phải nắm đại đao màu đen kịt, cả người quấn quanh hào quang màu đen, như một vị Ma Thần, có thể đẩy vòm trời, chấn sụp cửu u. Này chính là đương đại Tông chủ của Thiên Thi Tông... Cửu U Vương sao? So sánh với đó, Dung Hoàn Huyền là một tiểu tốt tử, chỉ ỷ vào Tam Sinh Thi Quan hoành hành, căn bản không thể so sánh với Cửu U Vương.
"Vậy bản tọa liền đến lĩnh giáo kiếm pháp của Thần Hậu!" Cửu U Vương múa đao đón nhận, này tự nhiên cũng là một Linh khí cấp mười, hơn nữa còn là Ma Âm Đao, một trong tam đại bảo vật trấn giáo của Thiên Thi Tông! Ma Âm Đao vung chém, phát sinh tiếng vang cực kỳ quỷ dị, sóng âm hóa hình, vô số quái vật hiện lên, trong tay đều cầm đao kiếm binh nhận, chém về phía Thanh Phượng Thần Hậu.
"Lên trời cao chiến một trận!" Thanh Phượng Thần Hậu phóng lên trời.
"Như ngươi mong muốn!" Cửu U Vương cũng xông lên mây xanh.
Hai Phá Hư Cảnh đại chiến, nhưng Cửu U Vương chiếm ưu thế ở trên binh khí, bởi vì khí linh của Thiên Phượng kiếm đã ly kiếm ác chiến với Thi Vương, hiện tại Thiên Phượng kiếm chỉ có thể coi là lợi khí cấp mười, mà không phải là Linh khí. Với cường giả như bọn họ mà nói, một chút xíu chênh lệch cũng có thể ảnh hưởng thắng bại, huống chi là một Linh khí. Ở trên mặt này, Cửu U Vương hoàn toàn chiếm cứ thượng phong, nhưng cường giả cấp số này muốn bại cũng không dễ dàng, Thanh Phượng Thần Hậu đủ để chống đỡ rất lâu, mà đợi khí linh của Thiên Phượng kiếm trấn áp Thi Vương, đến thời điểm đó thắng bại lại khác rồi.
"Khà khà!" Nhưng Cửu U Vương lại thong dong tự nhiên, không vội chút nào nói: "Thần Hậu, ngươi cho rằng bản tông đợi mấy ngàn năm, chỉ vì một Thi Vương tầm thường sao?"
Dứt tiếng, Thi Vương kia lại tái sinh dị biến, thân hình thu nhỏ lại lần thứ hai, chỉ cao hai mươi trượng, nhưng trên trán lại sinh thêm một mắt.
Mười một mắt! Nhất thời, uy thế của con Thi Vương kia đại chấn, một đòn liền đánh văng Thiên Phượng ra, miệng mở rộng, phun ra một làn ánh sáng u ám, như một sợi xiềng xích, quấn quanh về phía Thiên Phượng. Tốc độ của nó vô cùng nhanh, khi quấn đến trên người Thiên Phượng lại hóa thành thực chất, có từng gai xương mọc ra, xuyên thấu tiến vào trong cơ thể của Thiên Phượng. Thiên Phượng gào thét, hai cánh chấn động, trên trời có một đám lớn ngôi sao bị đánh nổ.
Thanh Phượng Thần Hậu lộ ra kinh sợ nói: "Ngươi tìm được Hoàng Tuyền Trì!" Nếu không có gia trì của Hoàng Tuyền Thủy, Thi Vương tuyệt đối không thể đột phá hạn chế mười mắt, nàng sớm nên nghĩ đến! Chỉ là Thiên Thi Tông từ mấy vạn năm trước liền mất đi vị trí của tam đại trấn tông chi bảo này.
"Không sai!" Cửu U Vương ngạo nhiên nói.
Thanh Phượng Thần Hậu có chút suy nghĩ, đột nhiên đốn ngộ: "Hoàng Tuyền Trì ở trong Vạn Bảo Thành, vì lẽ đó ngươi mới hao tổn tâm cơ mua Vạn Bảo Thành!"
"Không hổ là Thần Hậu, thực sự thông minh nhanh trí!" Cửu U Vương vỗ tay nói. "Vì bồi dưỡng vị Thi Vương này, bản tọa đã lấy hết Hoàng Tuyền thủy, tin tưởng... Con Thi Vương này chí ít có thể tiến hóa đến mười lăm mắt!"
Thanh Phượng Thần Hậu biến sắc, lúc này, nàng rốt cục cảm thấy vướng tay...