Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Thời gian trôi đi như bóng câu qua cửa sổ, một tháng nữa lại lặng lẽ lướt qua. Lăng Hàn vẫn chìm đắm trong quá trình luyện hóa Thiên Vân Tử Lôi, một vật phẩm khó nhằn đến mức phải mất trọn ba tháng ròng rã mới hoàn tất. Phần lớn năng lượng được dùng để tôi luyện Lôi Đình Chi Thân, biến cơ thể hắn thành một cỗ máy sấm sét. Số còn lại, khoảng một phần ba, được hấp thụ vào thể chất, đẩy hắn tiến gần hơn đến Kim Cương Cảnh.
Dù Thiên Vân Tử Lôi đã tan biến hoàn toàn, Lăng Hàn vẫn chỉ còn cách ngưỡng Kim Cương thể một sợi chỉ mỏng manh. Không chần chừ, hắn lấy ra linh dịch quý giá từ Thập Nhị Thiên bí cảnh, cùng với Hóa Thiên Oản, tinh luyện vô số linh dược quý hiếm từ Hắc Tháp. Loại linh dịch này vốn là thần dược, cần pha loãng mới có thể hấp thụ, nhưng để dồn lực xung kích Kim Cương thể, Lăng Hàn chỉ pha loãng một phần mười rồi nuốt trọn.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng cuồng bạo bùng nổ trong cơ thể hắn, tựa như biển gầm muốn xé tan mọi thứ. Lăng Hàn vội vàng vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hấp thu năng lượng hỗn loạn, thực hiện cú đột phá cuối cùng. Cảm giác lúc này vừa sướng khoái tột độ, vừa đau đớn đến tận xương tủy. Sướng vì cơ thể được tiếp thêm năng lượng khổng lồ, từng bước tiến tới Kim Cương thể, nâng tầm sinh mệnh. Đau vì năng lượng quá hung hãn, xé nát da thịt, khiến xương cốt kêu răng rắc như sắp đứt lìa. Hắn không thể dùng Lôi Động Cửu Thiên để tránh chịu thương tổn, bởi làm vậy thì tu Kim Cương thể còn ý nghĩa gì? Chỉ còn cách cắn răng chịu đựng.
Cái đau đớn xen lẫn hưng phấn, như đang ở giữa hai tầng băng hỏa. Lăng Hàn nghiến chặt răng, rên rỉ. Từ Thiên Vân Tử Lôi khiến toàn thân tê dại, giờ lại đến năng lượng cuồng bạo suýt xé toạc cơ thể. Con đường võ đạo quả thực gian nan khôn cùng, chẳng trách ít ai đi đến tận cùng. Có những lúc, kiên trì không chỉ là ý chí đơn thuần, mà là sự chịu đựng phi thường.
Nhưng Kim Cương thể đang dần thành hình. Nếu ví quá trình này như một trăm bước, hắn đã đi được chín mươi bảy bước, chỉ còn một chút nữa. Đến lúc này, dù tay chân có đứt đoạn, xương cốt toàn thân có nát vụn cũng phải kiên trì đến cùng.
Chín mươi tám bước! Chín mươi chín bước! Một trăm bước!
Một luồng kim quang vô tận bùng nổ từ cơ thể Lăng Hàn, biến hắn thành một Chiến Thần vàng rực, thần uy lẫm liệt, cao ngạo. Kim Cương thể đã thành! Đồng thời, đầu ngón tay hắn cũng xuất hiện một tia kiếm quang, quấn quanh ba mươi đạo kiếm khí, đang dung hợp chặt chẽ, hóa thành một thể chân chính. Kiếm Mang chân chính!
Không ngừng nghỉ, Lăng Hàn tiếp tục xung kích Linh Anh Cảnh. Đây là cảnh giới hắn đã từng đạt đến kiếp trước, nên có phần quen thuộc hơn Kim Cương thể hay Kiếm Mang – những thứ hắn chưa từng đặt chân tới. Chỉ nửa ngày sau, mười đóa tiên hoa bắt đầu sinh trưởng. Trên Thần đài, năm đóa tiên hoa vươn thẳng trời cao, còn trên Thiên Thần đài, năm đóa tiên hoa khác như tiên quang hạ phàm. Mười đóa tiên hoa quấn quýt, kết thành một tiên quả khổng lồ, bên trong đang súc tích Linh Anh.
Lăng Hàn vẫy tay, linh dịch, linh quả, đan dược… liên tục được hắn nuốt vào, hóa thành năng lượng bản nguyên, giúp hắn xung kích Linh Anh Cảnh. Điều quan trọng là, giờ đây hắn đã có Kim Cương thể. Khi cảnh giới tăng lên, Kim Cương thể cũng phải nâng cấp theo, đòi hỏi một lượng năng lượng khổng lồ. May mắn thay, việc nâng cấp Kim Cương thể dễ dàng hơn nhiều so với việc tạo ra nó.
Tiên quả khẽ rung, từng gợn sóng lan tỏa. Ban đầu vỏ quả màu vàng óng, nhưng dần trở nên trong suốt, để lộ một hình người bé nhỏ bên trong, giống hệt Lăng Hàn. Đó chính là Linh Anh, được coi là thần thức thứ hai của võ giả. Tương truyền, sau khi thành Thần, Linh Anh có thể thoát ly cơ thể, ngao du thiên địa, và khi thần thức chính bị phá hủy, Linh Anh có thể thay thế, ban cho võ giả một sinh mệnh thứ hai. Trong tu luyện sau này, Linh Anh sẽ là trọng tâm.
Lăng Hàn há miệng như cá kình, điên cuồng hấp thụ linh dược, nhanh chóng súc tích Linh Anh. Một ngày, hai ngày, ba ngày… Hắn từng nghĩ đột phá Linh Anh sẽ nhanh chóng vì đã có kinh nghiệm, nhưng không ngờ Linh Anh lần này do mười đóa tiên hoa đồng thời súc tích, cần một lượng năng lượng khủng khiếp để thành hình. Bù lại, Linh Anh được tạo ra sẽ mạnh mẽ hơn gấp bội.
Lăng Hàn bắt đầu khắc ý chí võ đạo của mình lên tiên quả, đẩy Kiếm Mang, Kim Cương thể, Lôi Đình thể về phía Linh Anh. Đây là vật của chính hắn, như một trang giấy trắng có thể tùy ý viết lên. Rất nhanh, vô số mạch văn xuất hiện trên "da" tiên quả. Hắn lạc ấn tất cả sở học của mình lên đó, như tạo ra một bản sao thứ hai của chính mình. Nếu một ngày kia hắn mất trí nhớ, cũng có thể tìm lại võ đạo từ Linh Anh này. Dĩ nhiên, chỉ là võ đạo, không thể khắc sâu tính cách hay kinh nghiệm.
Sau bảy ngày, tiên quả đã phủ kín mạch văn, tỏa ra khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang. Đặc biệt, Bất Diệt Thiên Kinh chiếm đến chín mươi chín phần trăm vị trí, như một quân chủ tối cao, áp chế cả tam đại thần thông hay Huyền Nguyên Tam Thức. Từ đó có thể thấy đẳng cấp của Bất Diệt Thiên Kinh cao đến mức nào.
Rắc! Rắc! Rắc! Tiên quả xuất hiện vết rạn nứt, Linh Anh sắp xuất thế! Lăng Hàn cảm thấy toàn thân chấn động, khí thế bùng nổ. Linh Anh Cảnh! Trong đan điền, Linh Anh phá tan tiên quả, hóa thành một tiểu nhân phiêu bồng giữa hai Linh Hải, hai mắt hé mở, tỏa kim quang rực rỡ như một vị Chiến Thần. Lăng Hàn nhẹ nhàng nháy mắt, Linh Anh cũng nháy mắt theo, "Oanh!", một tia kiếm quang đánh ra, linh khí thiên địa lập tức bổ trợ, tăng uy lực lên gấp trăm lần. Bước vào Linh Anh Cảnh, không còn là tiên hoa xúc động linh khí, mà là Linh Anh. Linh Anh của Lăng Hàn dung hợp mười đóa tiên hoa, uy lực không chỉ đơn thuần là cộng dồn.
"Linh Anh tầng một, nhưng chiến Hóa Thần chín tinh tuyệt không có vấn đề," Lăng Hàn nở nụ cười mãn nguyện. Điều này khó tin vô cùng. Cảnh giới càng cao, vượt cấp chiến đấu càng khó. Kiếp trước, Kiếm Đế ở Thiên Nhân Cảnh cũng chỉ vượt được khoảng mười tinh. Lăng Hàn, dù mới Linh Anh, lại có sức chiến đấu vượt gần ba mươi tinh, đủ khiến ai nấy cũng phải rùng mình. Dĩ nhiên, đây là khi hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh, bao gồm tam đại thần thông hoặc Huyền Nguyên Tam Thức. Ngay cả khi không dùng thần thông, chỉ Kiếm Mang và sức chiến đấu cơ bản, hắn vẫn có thể giết Linh Anh hai mươi tinh. Đối thủ của Lăng Hàn giờ đây không còn là thiên kiêu cùng thế hệ, mà là cả một đời tráng niên.
"Oanh!", Hắc Tháp cũng chấn động mạnh mẽ, từng hồ nước lớn bất ngờ xuất hiện, giữa bầu trời có thác nước đổ xuống, tạo nên cảnh tượng thần kỳ. "Ngươi đột phá Linh Anh, tầng thứ hai mở ra," Tiểu Tháp xuất hiện, nói.
"Tầng thứ hai của Hắc Tháp mở ra?" Lăng Hàn vừa kinh hỉ vừa hiếu kỳ. "Mau dẫn ta đi xem!"
"Ngươi không phải đã thấy rồi sao?" Tiểu Tháp điềm nhiên đáp.
Lăng Hàn giật giật khóe miệng, "Ngươi đùa ta sao? Không phải nói tổng cộng có chín tầng, mỗi tầng đều có bảo vật, ngươi không lẽ nuốt một mình?"
"Thiết!" Tiểu Tháp không hề bị lay động bởi lời trêu chọc, chỉ khinh thường xì một tiếng. "Hắc Tháp quả thật có chín tầng, nhưng mỗi tầng phong ấn sức mạnh không giống nhau. Tu vi của ngươi tăng lên đến một mức nhất định, sẽ phóng thích, dung hợp một tầng sức mạnh, để Hắc Tháp trở nên càng mạnh mẽ hơn, tác dụng cũng nhiều hơn."
"Sao ngươi không nói sớm?" Lăng Hàn bất mãn.
"Ta cũng là bởi vì tầng thứ hai mở ra, mới thức tỉnh ký ức liên quan," Tiểu Tháp bình tĩnh đáp.
Lăng Hàn đầy nghi ngờ nhìn nó, "Ngươi như vậy cũng coi như mất trí nhớ?"
"Tùy tiện ngươi nói thế nào cũng được," Tiểu Tháp vô lại nói.
"Coi như ta sợ ngươi!" Lăng Hàn thở dài. "Vậy ngươi nói một chút, tầng thứ hai cho ta chỗ tốt gì?"
Tiểu Tháp nói, "Hiện tại ta biết, tám tầng dưới của Hắc Tháp phân biệt phong ấn lực lượng Ngũ hành, Lôi, không gian và thời gian. Mỗi mở ra một tầng, Hắc Tháp có thể thêm một phần sức mạnh đối ứng."
"Sao ta không có cảm giác gì?" Lăng Hàn có chút khó chịu. Hắn đã mong chờ tầng thứ hai của Hắc Tháp từ rất lâu rồi.
"Tầng thứ nhất, chính là Thổ Chi Bản Nguyên," Tiểu Tháp lạnh nhạt nói. "Ngươi cho rằng dựa vào cái gì linh thảo nơi này có thể sinh trưởng mãnh liệt, một năm bằng ngàn năm?"
Lúc này Lăng Hàn mới thay đổi sắc mặt. Với tầng thứ nhất, hắn đã có thể thu hoạch linh dược không ngừng nghỉ, chức năng này vô cùng mạnh mẽ. Hắn hỏi, "Như vậy tầng thứ hai mở ra… Thủy Chi Lực?" Hắn nhìn thác nước giữa bầu trời, cùng với những hồ nước bỗng dưng xuất hiện.
"Không sai, tầng thứ hai là Thủy Chi Bản Nguyên," Tiểu Tháp gật đầu.
"Có ích lợi gì?" Lăng Hàn hỏi.
"Ngươi thật là một con buôn, không thể hỏi vấn đề cao thượng hơn một chút sao?" Tiểu Tháp châm chọc.
"Xin lỗi!" Lăng Hàn nghiến răng. Ngươi không phải khí linh sao, có thể đừng nhân tính hóa như thế được không?
Tiểu Tháp vẫn bình tĩnh như cũ, lạnh nhạt nói, "Nước, sinh mệnh chi nguyên của vạn vật. Có Thủy Chi Lực gia trì, thứ nhất, linh dược sinh trưởng sẽ càng nhanh hơn, dáng dấp càng tốt hơn."
"Chức năng này không tệ," Lăng Hàn gật gù. "Thứ hai là gì?"
"Ngươi không thể hỏi vấn đề cao thượng hơn một chút sao?" Tiểu Tháp lại trào phúng.
Lăng Hàn trợn trắng mắt, "Ngươi có tin, một ngày kia ta có thể tế Hắc Tháp ra, sẽ ném nó vào trong hầm cầu ngâm ba ngày ba đêm không?"
Tiểu Tháp không còn gì để nói, dường như bị dọa sợ, một lát sau mới nói, "Thứ hai, Thủy Chi Bản Nguyên và Thổ Chi Bản Nguyên gia trì lẫn nhau, có thể thai nghén ra một ít thần dược, tỷ như Phật Đạo Liên Hoa."
Trong lòng Lăng Hàn run lên. Phật Đạo Liên Hoa! Hắn từng thấy cái tên này trong di tích cổ, là Thần dược chân chính, ngay cả ở Thần giới cũng thuộc về tồn tại đỉnh cấp.
"Phật Đạo Liên Hoa hẳn là thuộc về Thần dược cuối cùng. Theo hai loại bản nguyên gia trì càng dài, Thần dược sinh dưỡng cũng càng quý giá, nhưng thời gian sẽ rất dài," Tiểu Tháp nói. Tên này nhất định là cố ý, đang câu dẫn sự tò mò của mình!
Quả nhiên, Tiểu Tháp lại nói, "Tầng thứ ba, Kim Chi Bản Nguyên, có thể cung cấp trân kim. Tầng thứ tư, Hỏa Chi Bản Nguyên, có thể luyện Thần thể, ngươi muốn tu luyện công pháp tầng thứ ba của Bất Diệt Thiên Kinh, nhất định phải lấy Hỏa Chi Bản Nguyên rèn luyện. Tầng thứ năm, Mộc Chi Bản Nguyên, này có thể lần thứ hai tăng lên năng lực súc tích linh dược của Hắc Tháp. Hơn nữa Thủy, Thổ, Mộc ba loại bản nguyên gia trì, có thể súc tích ra Tiên dược tuyệt thế. Tầng thứ sáu, Lôi Chi Bản Nguyên, Lôi Điện rèn luyện, có chút Tiên dược đặc thù có thể trưởng thành. Tầng thứ bảy, Không Gian Bản Nguyên, đến thời điểm đó, ngươi có thể chân chính khống chế Hắc Tháp, muốn lấy ra liền lấy ra, trợ giúp ngươi chiến đấu, mà khi đó ngươi mới chân chính biết, sức mạnh của Hắc Tháp mạnh đến mức độ nào. Tầng thứ tám, Thời Gian Bản Nguyên, đây là sức mạnh cấm kỵ của thế giới, cụ thể làm sao ngay cả ta cũng không rõ ràng."
"Tầng thứ chín…" Thấy Tiểu Tháp dừng lại, Lăng Hàn không kìm lòng được hỏi, "Tầng thứ chín làm sao?"
"Ta không biết," Tiểu Tháp không chút biểu cảm nói.
"Quên đi, sau này vẫn là ít nói chuyện với ngươi, nếu không ta sẽ bị ngươi làm tức chết," Lăng Hàn thở dài. Dù vậy, Hắc Tháp mở ra tầng thứ hai, có thêm Thủy Chi Bản Nguyên vẫn là một chuyện tốt, hắn sẽ có được Thần dược chân chính.
Hắn tu luyện quên thời gian, kỳ kiểm tra nhập học của Bổ Thiên Học Viện cũng sắp bắt đầu, nên đã đến lúc phải lên đường. "Lăng Hàn! Lăng Hàn!" Hắn gọi Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu lại. Hổ Nữu lập tức dính vào lòng hắn, có vẻ rất không vui vì Lăng Hàn đã mấy tháng không chơi cùng nàng. Chư Toàn Nhi thì ôn nhu như nước nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy cảm động.
Lăng Hàn gật gù, "Chúng ta đi thôi." Ba người rời Hắc Tháp, trở về Cửu Long Sơn. Không lâu sau đó, con thỏ tìm tới, tự nhiên mắng Lăng Hàn một trận. Thằng nhóc này lại vô thanh vô tức biến mất mấy tháng, khiến Thỏ Gia tìm vất vả, có phải là muốn xù hai cây Long Huyết Phách Vương Tham của nó không?
Ba ngày sau, họ trở lại Cửu Long Sơn. Lúc này, Bổ Thiên Học Viện cũng công bố điều kiện nhập viện cơ bản nhất. Không đạt đến thì không cần tham gia sát hạch, căn bản không có tư cách tiến vào. Muốn có tư cách sát hạch, phải thỏa mãn một trong hai điểm: Sinh Hoa Cảnh trước bốn mươi tuổi, hoặc trước bảy mươi tuổi thẳng tiến Linh Anh. Còn Hóa Thần Cảnh thì không có yêu cầu, bởi vì ngay cả đời tráng niên cũng chưa nghe nói có thiên tài Hóa Thần Cảnh xuất hiện.
Hai ngày sau, sát hạch chính thức bắt đầu. Sát hạch chia làm hai phần. Phần thứ nhất rất đơn giản, chỉ cần trong thời gian quy định đi ra khỏi một khu vực do Bổ Thiên Học Viện bố trí là được. Chỉ cần đi ra, vậy thì có thể trở thành đệ tử của Bổ Thiên Học Viện. Bước thứ hai là đoạt thạch chiến, trong một khu vực khác, Bổ Thiên Học Viện sẽ giấu rất nhiều thạch đầu kỳ dị. Những viên đá này không thể thu vào không gian giới chỉ, chỉ có thể cất giấu trong người, chúng sẽ tỏa ra ánh sáng, ở cự ly gần không quần áo nào có thể che khuất. Trong thời gian quy định, mấy người lấy được nhiều thạch đầu nhất sẽ trở thành đệ tử trọng điểm bồi dưỡng của học viện, ngang hàng với Tiểu Đao Vương, Yêu Hồi Nguyệt…
Lăng Hàn tìm Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh. Sau khi cân nhắc kỹ, hắn đưa hai người vào Hắc Tháp, rồi kể lại lời nhắn của Tử Tuyết Tiên. Không nói ở bên ngoài, sợ "sát vách" có tai. Đây là Mã Đa Bảo đã dặn, phải vô cùng thận trọng. Lăng Hàn cũng không biết Thần linh nắm giữ năng lực như thế nào, cũng không biết Ngũ Đại Thần Tông lưu lại thủ đoạn gì trên đại lục này, có thể nghe lén ở tất cả khu vực, sẽ sản sinh cảm ứng với loại từ ngữ mẫn cảm như "Khai thiên". Vì lẽ đó, an toàn là số một.
Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh đều kinh hãi biến sắc, rồi giận dữ. Tin tức này quá tràn ngập tính lẫn lộn, thậm chí đại nghịch bất đạo, dám chỉ trích năm Thượng Cổ Tông Môn. Nhưng thứ nhất, Lăng Hàn là huynh đệ của họ, thứ hai, Lăng Hàn cũng phân tích rất nhiều điểm không hợp lý, không cái nào không chứng minh Lăng Hàn nói đúng. Ngũ đại tông môn, lòng dạ đáng chém!
"Chỉ có khai thiên mới có thể đối kháng," Vũ Hoàng gật gù, Mộ Dung Thanh cũng gật gù, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Dù tính cách hắn như con lừa, nhưng trước sự thật như vậy hắn cũng không dám cợt nhả.
Lăng Hàn đại hỉ nói, "Đại ca, huynh tới làm hoàng đế được không?" Vũ Hoàng vốn là Vũ Quốc chi chủ, lý giải quốc thế vượt xa hắn và Mộ Dung Thanh, thậm chí cả Phong Phá Vân.
Vũ Hoàng suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói, "Không được! Không phải ta không muốn đảm đương trọng trách, mà là đảm đương không nổi. Tam đệ, quốc thế không đơn giản như ngươi tưởng tượng. Có câu nói thế này, bụng ngươi bao lớn thì ăn bấy nhiêu cơm. Nếu thống nhất Hằng Thiên Đại Lục, tạo thành một quốc gia, dạng quốc thế này sẽ như một cây Thần dược tuyệt thế, người bình thường chỉ có thể quá bổ không tiêu, ăn liền bạo thể mà chết."
"Đúng vậy, Tam đệ, trong ba huynh đệ chúng ta, tư chất của ngươi mạnh nhất, vị trí hoàng đế này ngươi đến làm đi. Ta và đại ca sẽ phụ trợ ngươi, ba huynh đệ chúng ta liên thủ, trước tiên đánh hạ toàn bộ đại lục," Mộ Dung Thanh cười to nói.
"Tam đệ không muốn, Hổ Nữu cũng có thể," Vũ Hoàng cười nói. Hắn biết Lăng Hàn không lưu ý lực lượng quyền thế, liền lấy Hổ Nữu ra trêu chọc.
Hổ Nữu lại nói, "Vậy sau này các ngươi phải gọi Nữu là nữ vương đại nhân!"
Lăng Hàn chỉ có thể cười khổ, "Để tiểu nha đầu này làm Hoàng Đế, ngày thứ hai quốc gia liền rối loạn."
"Vậy thì Tam đệ làm a," Vũ Hoàng gật đầu, liền định như thế đi. Hắn cũng không phải người ham quyền thế, bằng không với thiên phú cùng thực lực của hắn, ở Bắc Hoang liền có tư cách đột phá Sinh Hoa, thống nhất Bắc Hoang Cửu Quốc dễ như trở bàn tay.
Ba người Lăng Hàn bàn bạc về việc lập quốc, một vài chi tiết khi khai thiên. Chuyện lập quốc với Vũ Hoàng mà nói tự nhiên là việc nhỏ. Hắn tại vị nhiều năm, khác biệt chỉ là khống chế cương vực to nhỏ và thực lực tướng lĩnh không giống, chuyện khác lại có gì không giống chứ? Khai thiên thì khó hơn nhiều. Muốn dẫn một đại lục phi thăng, vậy cần thực lực mạnh mẽ thế nào? Phá Hư tầng chín là nhất định phải đạt đến. Ngoài ra, còn phải tập hợp quốc thế của một đại lục, đây là chuyện rất khủng bố. Một người bình thường đương nhiên không có gì, nhưng mười ngàn người, một ức người, mỗi người thông qua hình thức quốc gia, cống hiến một phần sức mạnh cho người khai thiên, chồng chất lên sẽ cường đại cỡ nào? Huống chi Hằng Thiên Đại Lục không thiếu võ giả, đồng thời chồng chất, thật không có mấy Phá Hư Cảnh có thể chịu đựng được.
Lăng Hàn lại không giống. Hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, đã hình thành Kim Cương thể, mạnh mẽ có thể sánh với trân kim cao hơn một cảnh giới. Đạt đến Phá Hư Cảnh, vậy thể phách của hắn chính là Thần kim. Khi thể phách của hắn đến cực hạn, vậy sức mạnh hắn súc tích ra còn chưa đủ khai thiên sao? Đến thời điểm đó, Lăng Hàn sẽ ở vào một trạng thái rất kỳ quái, cảnh giới của hắn chỉ là đỉnh cao của giới này, nhưng sức mạnh lại đạt đến Thần cấp, sức chiến đấu càng vượt xa. Chiến một trận với Thiên, mang theo toàn bộ đại lục phi thăng.
Ba huynh đệ càng nói càng hưng phấn. Đây là một tiên phong, nếu thành công, thanh danh của họ sẽ bất hủ, trở thành truyền kỳ. "Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta càng phải nỗ lực tu luyện." "Trước tiến vào Bổ Thiên Học Viện, lôi kéo thiên tài khắp nơi, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, lại lập quốc, tụ những người kia về dưới trướng!" "Ha ha, khai chiến với năm Thượng Cổ Tông Môn, ngẫm lại liền khiến ta nhiệt huyết sôi trào, chiến ý trùng thiên."
Lăng Hàn lấy ra lượng lớn bảo dược giao cho hai huynh đệ. Một là cho chính bọn họ tu luyện, hai là để bọn họ có thể dùng những bảo vật này mở đường, kết giao thiên tài, thu phục lòng người không ngoài ân uy tịnh thi. Năm người ra Hắc Tháp, Bổ Thiên Học Viện sắp bắt đầu sát hạch.
Họ không đi cùng nhau. Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh cũng chia ra. Khảo hạch này chính là bước thứ nhất để bọn họ thu mua, thu phục lòng người, tự nhiên phải hành động độc lập, mở rộng phạm vi ảnh hưởng. Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi vẫn đi cùng Lăng Hàn. Ba người đi tới sơn môn của Bổ Thiên Học Viện. Nó mới xây dựng lên, có một đại năng thực lực mạnh mẽ tọa trấn. Vừa lên liền có vài tên đệ tử trẻ tuổi tiếp đón. Những đệ tử trẻ tuổi này đều từ trong ngũ đại tông môn điều ra, trên mặt có vẻ kiêu căng rõ ràng. Dù bọn họ không cách nào tiến vào Bổ Thiên Học Viện cũng cực kỳ cao ngạo. Mấy chữ Thượng Cổ Tông Môn này còn chưa đủ để bọn họ vênh váo sao?
Bước thứ nhất, trắc cốt linh và tu vi. Không đạt tới yêu cầu thấp nhất, ngay cả cửa thứ nhất cũng không có tư cách thử nghiệm. Chư Toàn Nhi đi tới, duỗi ra tay nhỏ trắng bóng như ngọc, khiến đệ tử phụ trách kiểm tra cốt linh mặt đỏ tới mang tai, linh khí trong tay run run, căn bản không đâm xuống được. Bàn tay này thực quá đẹp, thật giống như ông trời điêu khắc ra, mỗi một phân đều cực kỳ hoàn mỹ, khiến hắn căn bản không đành lòng đâm xuống. Hắn mấy lần đều không hạ thủ được, cuối cùng không thể không nhờ một nữ đệ tử lại, lúc này mới hoàn thành kiểm tra cốt linh.
"Hai mươi hai tuổi," tên nữ đệ tử kia tuyên bố, trên mặt có vẻ hoảng sợ. Sinh Hoa Cảnh hai mươi hai tuổi, dù đặt ở trong ngũ đại tông môn cũng là thiên tài ghê gớm, có thể tiến vào năm mươi vị trí đầu, không, ba mươi vị trí đầu, cái này cực kỳ kinh người. Tên đại năng ở bên cạnh khẽ vuốt chòm râu, có vẻ rất hài lòng, xem ra có thể thu được một mầm mống không tệ. Hắn quét nhìn Chư Toàn Nhi một chút, hơi kinh ngạc, cô gái này dịch dung. Dù vậy, khâu này chỉ kiểm tra cốt linh, không có quy định cần phải dùng mặt thật gặp người, nên nàng không trái quy củ. Vị đại năng kia chỉ hơi chú ý, nhưng không nói thêm gì.
Sau đó là Hổ Nữu. "Nhỏ như thế?" Vài tên đệ tử đều không thể tin được, có mấy người bật cười. Đây là Bổ Thiên Học Viện thu đệ tử, không phải đùa giỡn. Hiện tại mọi người đều xếp hàng chờ kiểm tra cốt linh, phía sau lập tức có người kêu lên, "Không nên quấy rối, mau tránh ra!" "Nhỏ như thế, về nhà bú sữa mẹ đi!" "Ca ca có đường, có muốn tới ăn…"
Nam tử kia đang muốn nói vài lời hạ lưu, nhưng đã làm Hổ Nữu tức giận. Bóng người lóe lên liền đến trước mặt đối phương, một quyền đập tới, trong ánh chớp đan dệt, không chỉ đánh bay người kia, thậm chí còn đánh thành thi thể. Xì xì xì, trên thân thể người nọ còn có ánh chớp màu trắng đan dệt, cực kỳ dọa người. Trong khoảng thời gian ngắn, bốn phía lặng lẽ. Có thể tới kiểm tra cốt linh, hoặc là Sinh Hoa Cảnh hoặc là Linh Anh Cảnh, bằng không tới làm gì, chẳng lẽ còn muốn lừa dối qua ải? Tên hèn mọn kia nổi tiếng yêu thích hài đồng, có điều xuất thân từ một đại gia tộc, thực lực của bản thân cũng đạt đến Sinh Hoa Cảnh, khá được coi trọng, bởi vậy nên không có ai đối phó hắn. Một Sinh Hoa Cảnh a, trực tiếp thuấn sát, người ta có thể không kinh sợ sao?
Hổ Nữu chống nạnh, hừ một tiếng nói, "Dám đánh chủ ý với Nữu, thực sự là tự tìm đường chết!"
"Được được được, thật là một hạt giống kinh người!" Đại năng kia vẫn chợp mắt lập tức mở hai mắt ra, thậm chí vỗ tay. Còn chết mất một thiên tài lại tính là gì? Nơi này không thiếu thiên tài, hơn nữa, bị một chiêu miểu sát không phải cặn bã sao, căn bản không có tư cách tiến vào Bổ Thiên Học Viện. "Tiểu nha đầu, ngươi tên là gì?" Vẻ mặt của tên đại năng kia ôn hòa nói. Hắn là Pháp Vương của Tuyệt Đao Tông, tên Quách Lương Tài, nắm giữ thực lực Hóa Thần Cảnh, đủ để nghiền ép thế hệ trẻ tuổi hiện tại, bằng không sẽ không tọa trấn được. Hắn nhìn Hổ Nữu, tràn ngập yêu thích. Nếu không phải cảnh giới của hắn quá "thấp", thật muốn thu Hổ Nữu là đệ tử thân truyền a. Nhưng một tiểu nha đầu mới sáu, bảy tuổi lại nắm giữ tu vi Linh Anh Cảnh, thiên tài như vậy là hắn dạy được sao? E chỉ có Tông chủ cùng với mấy vị Tôn giả mới có tư cách như vậy.
"Nữu là Hổ Nữu của Lăng Hàn!" Hổ Nữu có chút nũng nịu nói, chạy đến bên người Lăng Hàn, nắm tay hắn, dáng dấp thiên chân vô tà. Nếu không phải thi thể kia còn nằm trên đất, ánh chớp lấp lóe đùng đùng đùng, e là tất cả mọi người đều bị bộ dáng khả ái thanh thuần của nàng lừa.
Quách Lương Tài quét nhìn Lăng Hàn một chút, trong lòng quyết định chủ ý: nếu thiên tư của Lăng Hàn không ưu tú, hắn liền giết Lăng Hàn, miễn cho ảnh hưởng tiểu nha đầu. Hạt giống như vậy, có thể làm được việc lớn! Càng mấu chốt là, tuổi tác còn nhỏ, có thể dễ dàng tẩy não, truyền vào các loại ý nghĩ.
Hổ Nữu tiến lên kiểm tra cốt linh. Lần này ngay cả mấy đệ tử cũng cực kỳ cung kính. Người ta được một vị Pháp Vương Hóa Thần Cảnh sủng ái, hơn nữa, chỉ cần không phải ngớ ngẩn liền có thể thấy, Hổ Nữu còn nhỏ liền mạnh như vậy, sau này tiền đồ dọa người cỡ nào? Bọn họ chỉ có thể ngước nhìn. "Bảy… bảy tuổi, không tới tám tuổi!" Cốt linh kiểm tra ra, có điều Hổ Nữu cũng rất tức giận, bị một cây kim đâm có chút đau, làm cho nàng dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm tên đệ tử kiểm tra cốt linh kia. Hung quang này thực rất đáng sợ, thậm chí vượt qua cấp bậc Linh Anh Cảnh, tên đệ tử kia kinh hãi đến không thể khống chế, nhất thời có một luồng tanh hôi truyền ra.
Lăng Hàn kinh ngạc, không nghĩ tới Hổ Nữu cũng đột phá Linh Anh Cảnh, có điều tiểu nha đầu từ trước đến giờ quái lạ, tu vi tăng lên nhanh hơn nữa cũng rất bình thường.
Quách Lương Tài rất không vui, nhìn tên đệ tử kia quát lên, "Còn chưa cút, thu thập sạch sẽ mới được trở lại!" "Vâng! Vâng!" Tên đệ tử kia vội gật đầu, quay người chạy đi. Trong lòng hắn không ngờ có một ý nghĩ quái lạ, ánh mắt của Hổ Nữu còn đáng sợ hơn Quách Lương Tài! Sao có thể có chuyện đó, Quách Lương Tài là Hóa Thần Cảnh, Hóa Thần Cảnh a!
Lăng Hàn đi tới, khí tức Linh Anh Cảnh hơi dật động, chứng minh hắn nắm giữ tư cách tiến hành kiểm tra cốt linh. Lúc này, hắn đã khôi phục diện mạo thật sự. Nếu quyết định lập quốc khai thiên, vậy sau này hắn chỉ lấy diện mạo thật gặp người. Đan sư Thiên Cấp, tới chỗ nào cũng có thể nghênh ngang mà đi.
"Xin mời đưa tay ra," Xem ở mặt mũi của Hổ Nữu, đệ tử kiểm tra cốt linh dùng một chữ "mời", bằng không sẽ trực tiếp thét to. Không thu được tư cách trực tiếp tiến vào học viện, thiên phú sẽ không quá cao, cần khách khí làm gì? Nhưng Hổ Nữu xuất hiện để bọn họ rõ ràng một đạo lý, thiên địa quá lớn, không chắc sẽ có vài con "cá" lọt lưới.
"Ngươi dám hung Lăng Hàn của Nữu?" Nhưng Hổ Nữu còn không thỏa mãn, trợn mắt nhìn đối phương, hung quang dật đãng. Tên đệ tử kia sợ đến đặt mông ngồi trên đất, chỉ cảm thấy mình như bị một Hồng Hoang cự thú nhìn chằm chằm, cả người bắt đầu nổi da gà, suýt chút nữa không khống chế được. Hắn cuối cùng rõ ràng tên đồng bạn trước kia trải qua chuyện gì, tiểu nha đầu này quả thực không phải người!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói, "Được rồi, không nháo!" Lúc này Hổ Nữu mới đổi thành nụ cười, vui vẻ nắm tay của Lăng Hàn, dáng dấp bé ngoan. Lừa gạt người chết không đền mạng a, người nào tin người đó xui xẻo.
Lăng Hàn đưa tay ra, tên đệ tử kia lau mồ hôi lạnh, cầm kim châm trong tay, nhưng đang không ngừng run rẩy. Tuy hắn không bị kinh hãi đến không thể khống chế, nhưng thật rất sợ a. "Ta châm!" Hắn ổn định tâm thần, đâm tới tay của Lăng Hàn, nhưng kim châm nhỏ như lông trâu, lại không cách nào đâm thủng da của Lăng Hàn. "Không nên dùng nguyên lực phòng bị…" Đệ tử kia có chút không vui nói, nhưng lời còn chưa nói hết, trên mặt lại lộ ra vẻ hoảng sợ. Biến thái a, rõ ràng không sử dụng nguyên lực hộ thể, nhưng sao da dẻ cứng rắn như vậy, ngay cả Thấu Cốt Châm cũng không cách nào xuyên thấu? Thấu Cốt Châm, công cụ chuyên môn dùng để kiểm tra cốt linh, có thể dễ dàng đâm thủng da của Linh Anh Cảnh, chạm tới xương, hái ra chút xương cốt, sau đó phía trên sẽ cho thấy tuổi tác đối ứng. Tuổi tác càng nhỏ, mức độ càng tinh chuẩn, lấy năm làm đơn vị, nhưng vượt qua trăm tuổi, vậy thì lấy mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm làm đơn vị, bởi vì sau bốn năm trăm tuổi, kém năm mươi năm thời gian tu luyện hầu như không ảnh hưởng. Nhưng Thấu Cốt Châm lại không phá được da của Lăng Hàn, hơn nữa đối phương căn bản không sử dụng nguyên lực phòng ngự, sao có thể có chuyện đó? Không phải lại gặp biến thái chứ?
"Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, ngươi muốn châm Lăng Hàn tới khi nào?" Hổ Nữu khó chịu, ngươi có cừu oán đúng không, lại đâm nhiều như vậy. Đệ tử kia bị Hổ Nữu thúc như thế, tự nhiên càng hoảng, tay run lên, đừng nói châm không phá da dẻ của Lăng Hàn, ngay cả châm cũng không có trong tay.
"Phế vật!" Quách Lương Tài đi lên, đẩy đệ tử kia ra, đoạt Thấu Cốt Châm ghim xuống. Kim châm hạ xuống, cấp tốc biến ngắn. Đâm vào rồi? Không giống! Quách Lương Tài không khỏi khiếp sợ, Thấu Cốt Châm biến ngắn không phải bởi vì đâm vào da của Lăng Hàn, mà bởi vì sức mạnh của Quách Lương Tài quá lớn, da của Lăng Hàn lại cứng, trực tiếp cong gãy, lúc này mới như đâm đi vào. "Ta sát, tên biến thái này!"
Bốn phía nguyên bản còn đang cười nhạo tên đệ tử kia xấu mặt, nhưng hiện tại ai cũng không cười nổi. Thể phách kinh người thế nào a, ngay cả Hóa Thần Cảnh tự mình ra tay cũng không cách nào làm được. "Vẫn là tự ta làm đi," Lăng Hàn nói, lấy Ma Sinh Kiếm ra, chém mình một cái. Nhất thời, da dẻ phá tan. Quách Lương Tài sững sờ, sau đó lập tức châm xuống, đụng xương của Lăng Hàn một cái, liền thu Thấu Cốt Châm về, vừa nhìn, trên mặt không khỏi lộ ra kinh sợ, bật thốt lên, "Mười chín tuổi, chưa tới hai mươi!"
"Ta ngất!" Những người ở phụ cận đều thất điên bát đảo, lại xuất hiện một biến thái. Tuy không biến thái như Hổ Nữu, nhưng nếu tính cả thể phách đáng sợ của hắn, thì không chút thua kém a. Lăng Hàn thu Ma Sinh Kiếm, căn bản không cần vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, Kim Cương thể đã khắc hàm nghĩa của Thiên Kinh vào mỗi phần huyết nhục, vết thương tự động khép lại, ngay cả một vết sẹo cũng không còn, phảng phất như chưa có chuyện gì xảy ra. Cái này không khỏi để mọi người lại mắng biến thái. Làm sao đánh với Lăng Hàn a? Thể phách mạnh mẽ coi như cực hạn của Linh Anh Cảnh đi, có mấy người đồng cấp có thể đánh tan, nhưng sức khôi phục lại làm cho người giận sôi, cùng cảnh giới là rất khó phá.
Quách Lương Tài đang kinh ngạc, sau đó vô cùng cao hứng, lần này lại thu được một thiên tài, nhất định phải ôm vào môn hạ của Tuyệt Đao Tông. Tuy Bổ Thiên Học Viện là ngũ đại tông môn liên thủ lập ra, nhưng nếu chia làm ngũ đại tông môn, bên trong tự nhiên không thiếu câu tâm đấu giác, ai cũng muốn đạt được tài nguyên tốt hơn, đây là chuyện tất nhiên. "Rất tốt, rất tốt!" Quách Lương Tài liên tục gật đầu. "Thiếu niên, lão phu nhớ kỹ ngươi!" Lăng Hàn cười nhạt. Quách Lương Tài chỉ là Hóa Thần tầng năm, sức chiến đấu cùng lắm chín tinh. Hiện tại hắn liền có thể trấn áp, chí ít cũng đánh hòa nhau, thực sự không cần đặt đối phương ở trong mắt. Hơn nữa, hắn không có hảo cảm với người của ngũ đại tông môn.
Ba người Lăng Hàn thuận lợi qua ải. Đại bạch thỏ bởi vì tự xưng sống mấy trăm tuổi, đương nhiên sẽ không tới tham gia sát hạch, không biết đi đâu ăn trộm "cây cải củ" rồi. Nó không quản dược liệu quý giá ra sao, đều gọi chung là cây cải củ. Lăng Hàn không thu con thỏ vào Hắc Tháp, cũng là cân nhắc chuyện kẻ cắp chuyên nghiệp này sẽ cướp sạch linh dược linh quả của Hắc Tháp. Nên phòng bị tiểu nhân a!
Thông qua chứng thực cốt linh, vẫn chưa thể lập tức kiểm tra cửa thứ nhất, bởi vì đây là thống nhất tiến hành, có thời gian hạn định. Ba người Lăng Hàn đi tới một quảng trường, rất lớn. Hiện tại đã tụ tập hơn ba vạn người, mà kiểm tra cốt linh còn hơn nửa ngày, đến thời điểm đó khẳng định người còn nhiều hơn. Thực sự là kinh người, thỏa mãn điều kiện lại nhiều như vậy! Trong lòng Lăng Hàn cảm khái, thiên địa khí vận bạo phát trong vòng một hai trăm năm này, ảnh hưởng tới võ đạo thực sự quá lớn. Nếu như phóng tới kiếp trước, dưới điều kiện tương tự, nơi này có thể có một ngàn người là tốt rồi. Chênh lệch quá lớn.
Lăng Hàn không có cố ý đi tìm Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, nhưng lại bị người tìm tới. "Lăng Hàn?" Tần Liên Nguyệt xuất hiện, nhìn hắn hỏi, trên mặt có vẻ không thể khẳng định, dù sao lúc đó Lăng Hàn dịch dung qua. Nhưng đặc thù của Lăng Hàn quá rõ ràng… Hổ Nữu a, ngoại trừ tiểu nha đầu yêu nghiệt kia, ai có thể thông qua kiểm tra ngày hôm nay? "Đã lâu không gặp," Lăng Hàn gật đầu cười. "Thật là ngươi!" Lúc này Tần Liên Nguyệt mới khẳng định, sau đó tràn đầy hoài nghi hắn. "Lần này có phải là bộ mặt thật của ngươi không?" "Thật trăm phần trăm!" Lăng Hàn cười nói. Tần Liên Nguyệt khiếp sợ, "Không nghĩ tới ngươi trẻ như vậy!" "Cảm ơn khích lệ," Lăng Hàn cười nói.
"Lăng huynh!" Huynh muội Lý Phong Vũ, Lý Tư Tiên cũng tới, bắt chuyện với Lăng Hàn. "Các ngươi khỏe," Lăng Hàn cũng gật gù. "Vị này là…" Lý Phong Vũ nhìn thấy Tần Liên Nguyệt, hai mắt không khỏi tỏa ánh sáng, lập tức đi lên trước hai bước. "Cô nương xinh đẹp, tại hạ tên Lý Phong Vũ, anh tuấn đến kinh thiên, phong thái kinh người." "Anh tuấn thì nhìn không ra, nhưng thổi lại rất mạnh," Tần Liên Nguyệt cười nói. "Hắn a, người xưng Lý Đại Chủy, thổi là cường hạng của hắn," Lăng Hàn nói ra gốc gác của đối phương. "Cái gì a!" Lý Phong Vũ giả vờ không thích. "Ta không chỉ biết thổi, còn biết kéo đàn ca hát, mọi thứ tinh thông." "Ca, ít nói vài câu đi!" Lý Tư Tiên đỏ mặt, mỗi lần tụ hội ca ca đều làm cho nàng cảm giác như sinh hoạt ở trong địa ngục, mất mặt a! "Muội muội, cái trâm cài đầu này của ngươi thật đẹp," Tần Liên Nguyệt đi tới bên Lý Tư Tiên, nữ nhân có phương thức câu thông của nữ nhân, rất nhanh cũng kéo Chư Toàn Nhi vào, ba nữ líu ra líu ríu, nói vô cùng hợp ý.
Lăng Hàn nhìn thấy Tàn Dạ, Hà Lan Vận tự nhiên cũng đi theo bên cạnh hắn, có điều Lăng Hàn lắc lắc đầu, không cho hắn lại đây chào hỏi. "Xem, Văn Nhân Thiên Thiên đến rồi!" Tất cả mọi người chú ý. Đây là thiên tài của Nghiễm Dương Tông, trước đó không có thanh danh hiển hách gì, nhưng gần đây đột nhiên quật khởi, có thực lực uy hiếp Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương… và thiên kiêu lâu năm. "Thực đẹp, tuyệt đối là cấp bậc tiên tử a." "Ta xem, cũng chỉ có Y Vân Tiên Tử mới có thể so sánh." "Lẽ nào ngươi quên Đông Linh Nhi sao?" "Ha ha, Đông Linh Nhi rõ ràng vượt qua một đoạn dài, thế gian không có nữ tử thứ hai có thể so sánh." Tất cả mọi người nói như vậy, mỗi người đều si mê. Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên, đến cùng Đông Linh Nhi đẹp bao nhiêu, lại để nhiều thiên tài si mê như vậy.
Văn Nhân Thiên Thiên một thân một mình, sáng rực rỡ, lại thêm thực lực kinh người. Trong nửa trượng quanh người không ai dám tiến vào, đều cách xa xa chiêm ngưỡng vị tiên tử này. Đương nhiên cũng có người gan to bằng trời đi tới, thái độ tốt chỉ bị từ chối lạnh lùng, còn muốn dùng gia tộc, tông môn bức ép, lại bị kiếm khí gọt trở lại, có vẻ cực kỳ chật vật. Lăng Hàn còn nhìn thấy Lô Nguyên Cơ, người này vẫn cầm kiếm gỗ, biểu hiện chất phác, cả người giống như một thanh kiếm, nhưng là kiếm chưa ra khỏi vỏ, cho người ta một loại cảm giác phủ đầy bụi. Người tương lai có thể tu ra Kiếm Tâm, này tất nhiên là ứng cử viên có khả năng nhất. Cực tinh thông kiếm, cực si ở kiếm, trong lòng của đối phương chỉ có kiếm tồn tại. Thiên tài, lại thêm chăm chỉ, thậm chí si mê, đạt được thành tựu tự nhiên kinh người.
Ngày đó rất nhanh trôi qua. Lúc rạng sáng, Bổ Thiên Học Viện tuyên bố, vòng thứ nhất bắt đầu. Bọn họ tổng cộng có ba ngày, vượt qua ba đỉnh núi, đi tới một thung lũng tên Tỏa Quỷ Cốc. Trong vòng ba ngày đến, thì có tư cách tiến vào vòng kế tiếp, hơn nữa là sớm tiến vào vòng kế tiếp, đến sau ba ngày, xin lỗi, dẹp đường hồi phủ đi. Ở vòng thứ nhất, cấm chỉ ra tay. Nếu như ai phá hoại quy củ, lập tức đuổi đi. Vòng thứ hai lại có thể động thủ, nhưng không thể giết người, dù sao mọi người đều là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện. Nơi này, không ngừng có cường giả lấy thần thức quét nhìn, quản chế gợn sóng chiến đấu.
Ra lệnh một tiếng, mọi người dồn dập xuất phát. Lăng Hàn gật gù với đám người Tần Nguyệt Liên, Lý Phong Vũ, dẫn Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu xuất phát, tiến vào trong rừng núi. Hắn hơi kinh ngạc, nơi này lại có khí lưu không nhìn thấy, từ bên trái thổi lại, suýt chút nữa thổi bay thân hình của hắn. Cũng may, thể phách của hắn mạnh mẽ, trọng tâm trầm xuống, cả người như một ngọn núi, mặc ngươi gió đông nam tây bắc, có thể làm khó dễ được ta sao? Nhưng Chư Toàn Nhi lại bị quét lên, may là Lăng Hàn ra tay nhanh, nắm lấy nàng. Chư Toàn Nhi cũng nhân cơ hội quăng vào trong ngực hắn, mặt cười sinh xấu hổ, nhưng tràn ngập vui mừng. Hổ Nữu cười khanh khách, bay múa theo gió. Mắt thấy sắp bị thổi xa, lại hóa thành một tia sét xuất hiện ở bên người Lăng Hàn. "Xú nữ nhân, nhanh thả Lăng Hàn của Nữu ra!" Tiểu nha đầu kêu to oa oa, chua ngoa quá độ. Lăng Hàn cũng ôm Hổ Nữu lên, lúc này tiểu nha đầu mới chu miệng nhỏ không lên tiếng nữa. Hô, chiều gió lại biến, lần này là thổi bọn họ đi về phía trước, nhưng không lâu lắm, lại biến thành về phía sau, lại về phía trước, lại về bên trái,… biến hóa cực nhanh. Chẳng trách vượt qua ba đỉnh núi lại cho ba ngày thời gian, hóa ra nơi này có loạn phong. Tin tưởng đối với đại bộ phận người mà nói, đừng nói ba ngày, dù ba mươi ngày cũng không thể đi tới cuối…